Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Sao anh biết chân em bị phồng rộp?”
Vì không muốn Giang Nguyên lo lắng, mỗi lần gọi điện cô đều cố giữ tâm trạng vui vẻ, chuyện chân bị phồng rộp cô cũng chẳng dám nhắc đến. Không ngờ anh lại biết, khiến cô sững người.
“Em đi khập khiễng thế kia, anh còn không nhìn ra à?”
Giang Nguyên liếc cô một cái, không nỡ trách, chỉ khẽ thúc giục:
“Mau lên đi, mình ra trạm xe chờ.”
“Không, không cần đâu! Em tự đi được…”
Văn Lị vội vàng lùi lại hai bước theo phản xạ.
Nếu ở chỗ khác, như trong làng hồi trước, buổi tối tối om chỉ có hai người, cô còn dám để anh cõng. Nhưng đây là trong trường, người qua lại đông…
Cô liếc nhanh về phía ký túc xá, quả nhiên, Dung Kỳ và mấy người kia vẫn đang đứng dán mắt bên cửa sổ.
Sợ bị phát hiện, cô lập tức quay lại, ghé sát bên anh thì thầm:
“Bạn cùng phòng em… mấy người đó biết anh đến, đang bò lên cửa sổ nhìn kìa.”
Giang Nguyên nghe xong sững lại, quay đầu nhìn theo hướng ký túc.
Quả nhiên thấy mấy cô gái đang thò đầu ra cửa sổ.
“Không sao, lên đi. Em đi khập khiễng thế kia, cứ cố thêm nữa thì mai phải xin nghỉ ở nhà mất.”
Anh bình thản nói, không bận tâm lắm, giọng vẫn nhẹ nhưng kiên quyết.
“Hả?”
Văn Lị giật mình. Mai Phó Tranh không dẫn đội, phần chạy sau cô vẫn phải đi thêm mấy ngày, giờ mà xin nghỉ thì không ổn.
Nhưng Giang Nguyên rất ít khi dỗ dành kiểu ra lệnh như thế.
Cô do dự một lúc, lại nhìn anh - anh vẫn nửa ngồi trước mặt, lưng rộng và thẳng, cô biết rất rõ tựa lên đó sẽ ấm áp và thoải mái thế nào.
“Vậy… được rồi.”
Cô mím môi, khẽ đáp, rồi chậm rãi trèo lên lưng anh.
Chân đang đau, nếu cố thì chỉ khiến mình thêm đau, cũng chẳng ích gì ngoài làm anh giận.
Dù có bị nhìn thấy thì sao.
Cùng lắm bị hiểu lầm là đang phát “cẩu lương” thôi.
Cô chịu được.
—
“Người yêu của Văn Lị trông không giống người bình thường đâu, Kỳ Kỳ, cậu biết anh ta làm nghề gì không?”
Trên lầu ký túc xá, Sài Tĩnh tò mò hỏi.
Dung Kỳ vẫn đang mải nhìn xuống, dù không thấy rõ nhưng chỉ cần nhìn dáng người cao thẳng kia, cùng khí chất sắc lạnh toát ra dù anh chỉ đứng im, là biết anh không phải người tầm thường.
Ánh mắt anh khi nghiêng đầu nhìn lên - lạnh và sắc - khiến người ta thấy khí thế khác hẳn.
Cũng chẳng trách Phó Tranh lúc gặp anh lại có phản ứng như vậy , chắc hẳn anh ấy nhận ra mình không có cửa, nhưng lại không cam lòng buông bỏ.
Chỉ mong anh ấy sớm tỉnh ra.
Cô nghĩ, có muốn tranh cũng không tranh nổi.
Nghe Sài Tĩnh hỏi, Dung Kỳ liếc cô một cái, chậm rãi đáp:
“Không rõ lắm.”
Dung Kỳ vốn nhạy cảm, nhìn người khá chuẩn.
Sài Tĩnh là người khéo léo nhất ký túc, giỏi giao tiếp, trong khoa lẫn toàn trường đều rất được việc. Nhưng ánh mắt mang chút toan tính kia - Dung Kỳ nhìn là hiểu.
Người như thế, một khi biết được tin gì, sẽ tìm cách tận dụng cho mình trước. Nếu để cô ta biết Giang Nguyên làm gì, e rằng sau này Văn Lị khó mà yên ổn.
“Cậu cũng không biết à?”
Sài Tĩnh ngạc nhiên nhìn Dung Kỳ, ánh mắt như muốn dò xét.
Dung Kỳ bình tĩnh đáp, “Ừ.”
“Vậy hỏi cô ấy sau đi.”
Sài Tĩnh thu lại ánh nhìn, thản nhiên nói, rồi có chút cảm khái:
“Văn Lị đúng là hạnh phúc thật. Anh ấy cưng chiều cô ấy quá. Tớ tưởng ảnh ngồi xuống là để buộc dây giày, ai ngờ lại cúi xuống để cõng cô ấy.”
“Chuẩn luôn, bảo sao ngay ngày đầu nhập học Văn Lị đã nói mình kết hôn rồi.” - Lý Hân, chen vào góp lời.
“Giữa ban ngày ban mặt mà không biết giữ ý tứ.”
Tiêu Phái nói với giọng chua loét. Trong lòng cô ta vốn đã có chút ghen, nên lời càng khó nghe.
“Giữ ý gì? Lị Lị bị phồng rộp cả chân, chắc chồng cô ấy biết nên mới cõng thôi.”
Dung Kỳ đang định về chỗ thì dừng lại, quay sang nhìn Tiêu Phái:
“Chuyện này thì phải giữ ý gì? Chân bị thương không đi nổi, chẳng lẽ không được cõng?”
Cô tháo kính xuống, khuôn mặt lạnh hẳn, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm khiến Tiêu Phái thấy áp lực, bất giác cúi đầu.
“Cô ấy… trước đó vẫn đi bình thường mà…” Tiêu Phái lẩm bẩm.
“Cô muốn nói gì?”
Dung Kỳ nhướn mày, cuộn tay áo, khởi động cổ tay, chỉ chỉ về phía cô kia - tư thế y như sẵn sàng đánh người.
“Cậu… cậu định đánh tôi à?”
Tiêu Phái bị phản ứng không ngờ tới làm cho sợ hãi. Bình thường Dung Kỳ ít nói, nay lại đột nhiên nổi khí thế, trông cực kỳ dọa người.
“Ai ai, mọi người trong ký túc mà, bình tĩnh, bình tĩnh nào!”
Sài Tĩnh - người luôn làm hòa - thấy không khí căng thẳng thì vội lên tiếng dàn xếp.
“Kỳ Kỳ, đừng dọa Tiêu Phái, cô ấy chỉ hay nói miệng thôi, đừng chấp.”
Dung Kỳ vẫn đứng yên, một lát sau mới lạnh giọng nói:
“Tôi học võ từ tám tuổi. Nếu cậu thấy cần ai đó giúp sửa cái tật hay nói linh tinh, tôi không ngại đâu.”
“…”
Tiêu Phái tái mặt, miễn cưỡng lẩm bẩm:
“Tớ có nói gì đâu mà…” rồi không dám nói thêm nữa.
Hai người bạn thân nhìn nhau, rồi nói:
“Thôi đi lấy cơm đi, muộn rồi, ai cũng đói cả.”
Cô cùng vài người khác đi ra ngoài.
Tống Cầm nhìn quanh, bắt gặp ánh mắt ra hiệu của Sài Tĩnh, liền do dự kéo tay Tiêu Phái, giọng nhỏ:
“Đi thôi.”
“Ừ.” Tiêu Phái vội đáp, theo cô ra khỏi phòng.
Trong ký túc chỉ còn lại Sài Tĩnh và Dung Kỳ.
“Tớ cũng đi lấy cơm đây, Kỳ Kỳ, cậu đi không? Cùng đi nhé?” - Sài Tĩnh vẫn giữ thái độ nhẹ nhàng, coi như chưa có chuyện gì.
“Cậu đi đi, tớ còn chút việc, lát nữa sẽ đi.” - Dung Kỳ thản nhiên đáp, rồi ngồi xuống bàn.
Trừ Văn Lị, cô vẫn chẳng mấy khi muốn giao tiếp với ai.
Sài Tĩnh hơi khựng lại, rồi mỉm cười như không có gì, “Được rồi, vậy tớ đi nhé.”
—
Trong ký túc xá xảy ra chuyện, Văn Lị không hề hay biết, cũng chẳng biết Dung Kỳ đang giúp mình. Cô bị Giang Nguyên cõng một mạch ra khỏi trường, trên đường sợ người ta nhìn thấy, không dám ngẩng đầu, cả quãng đường chỉ gục mặt vào vai anh, giả vờ như đang bệnh.
Cô lo gặp mấy cô bác trong khu mà bị bắt gặp thì lại phải giải thích phiền phức, nhưng may mắn không chạm mặt ai, chỉ gặp mấy sinh viên nhiệt tình.
Thấy cô đang được Giang Nguyên cõng, bọn họ chạy lại hỏi:
“Bạn học, có chuyện gì thế? Cần giúp không?”
“Nếu bạn ấy không khỏe thì trong trường có phòng y tế mà.”
Nghe vậy, lưng Văn Lị cứng đờ, càng không dám ngẩng đầu, chỉ siết chặt tay quanh cổ Giang Nguyên.
Giang Nguyên thì rất bình tĩnh, mỉm cười cảm ơn rồi giải thích:
“Bạn gái tôi mệt quá, uống thuốc xong không còn sức, tôi đưa cô ấy về nghỉ.”
Mấy sinh viên kia nghe thế, quả nhiên hiểu lầm đúng như họ nghĩ, chỉ chào mấy câu rồi nhanh chóng tránh đường.
Ra khỏi cổng trường, Văn Lị nhỏ giọng nói:
“Em tự đi được rồi, anh đừng cõng nữa. Chỉ bị phồng rộp thôi, không sao đâu.”
Cô xấu hổ muốn chết , đây là thập niên 70, một người đàn ông cõng một cô gái giữa phố, ai mà chẳng quay đầu nhìn!
Nhưng Giang Nguyên không chịu, chỉ nói:
“Em cứ nằm như vậy là được. Sáng dậy sớm, lại chạy cả ngày rồi, mệt như vậy thì cứ nghỉ một lát đi.”
Câu nói nghe vừa dịu dàng vừa dỗ dành, cộng thêm cái lưng rộng ấm áp khiến người ta yên tâm, chẳng biết có phải vì vậy mà Văn Lị thật sự thiếp đi.
Mấy ngày nay cô mệt rã rời, nên ngủ say luôn, đến lúc lên xe cũng chẳng biết gì.
Giang Nguyên thấy cô ngủ, không đánh thức, có ai hỏi thì lại dùng lý do cũ giải thích. Thời đó người ta rất để ý chuyện “tác phong”, nhưng thấy có người bệnh thì ai cũng tốt bụng, nhường chỗ cho anh. Anh không ngồi, chỉ cõng cô đứng suốt chặng đường.
Về đến nhà, nghe tiếng mở khóa, Văn Lị mới mơ màng tỉnh dậy.
Cô chớp mắt nhìn ra ngoài , trời đã tối, còn chưa phân biệt nổi là mơ hay tỉnh. Đợi một lát, cô mới nhớ ra hôm nay mấy giờ, đang nằm trên lưng Giang Nguyên vì anh đến đón mình về.
“Em ngủ thật à…” cô lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu hỏi:
“Anh cứ cõng em ngủ như thế lên xe à? Không bị ai nói gì chứ?”
“Có thể xảy ra chuyện gì đâu.”
Giang Nguyên đáp nhạt, rồi đóng cửa sân, cõng cô vào phòng ngủ.
Đặt cô ngồi xuống giường, anh nói:
“Em ngồi đây nghỉ, anh đi nhóm bếp.”
Không biết có phải ảo giác không, Văn Lị thấy tâm trạng anh có vẻ không vui, nên chỉ ngoan ngoãn “vâng” một tiếng rồi ngồi yên.
Anh đi rồi quay lại rất nhanh, tay còn bưng một chậu nước nóng bốc hơi nghi ngút.
“Nước ấm ở đâu ra nhanh thế?” cô ngạc nhiên hỏi.
“Anh qua nhà hàng xóm mượn.”
Anh đáp, đặt chậu nước xuống, rồi ngồi xuống kéo chân cô lại để cởi giày.
Nhưng Văn Lị chợt rụt chân:
“Em… em mấy ngày nay chạy nhiều, chân ra mồ hôi, để em tự làm đi.”
“Anh không chê.”
Câu nói đơn giản ấy khiến Văn Lị ngẩn ra, rồi ngoan ngoãn để yên.
Giày vừa tháo ra, lộ đôi chân trắng ngần, giờ đã sưng đỏ, đầy vết phồng rộp , chỗ thì phồng to, chỗ thì rỉ nước.
Giang Nguyên vốn đoán được tình trạng không ổn, nhưng khi nhìn tận mắt, ánh mắt anh trầm hẳn xuống, giọng khàn đi:
“Mấy ngày nay em chăm mình kiểu gì thế?”
Văn Lị biết kiểu gì anh cũng tức, nên chỉ cười gượng:
“Có hơi… xấu xí chút thôi.”
Thấy sắc mặt anh không vui, cô lí nhí giải thích:
“Trước đó không sao đâu, chỉ là hôm đi khu nhà máy bên phía nam, đường chỗ đó xấu, em lại mang giày da nên mới bị vậy.”
Cô nói nhỏ, ánh mắt len lén nhìn anh, sợ anh giận.
Giang Nguyên thở dài, không nỡ nặng lời, chỉ đứng dậy lấy kim và thuốc mỡ.
“Anh định làm gì thế?”
Thấy anh cầm cả kim, cô hoảng hốt, tròn mắt hỏi.
“Phồng nước nhiều quá, phải chích ra mới nhanh lành.”
Anh nói nhẹ giọng.
“Không, không cần! Nó sẽ tự khỏi mà!”
Cô vội rụt chân, giấu ra sau lưng.
Anh vừa buồn cười vừa tức:
“Sợ thế thì lúc trước phải cẩn thận chứ.”
Nói rồi anh lại bước đến. Thấy cô mặt trắng bệch, anh dịu giọng:
“Nếu không chích, mai đi lại nó vỡ ra sẽ càng đau. Tin anh đi, chỉ chút thôi, không đau đâu.”
“Không, em không nghe, anh đừng lại gần!”
Cô lấy tay bịt tai, giọng run run.
Giang Nguyên đành bất lực, xoa trán. Sau đó, anh thẳng tay bế cô lên, đặt lên đùi, giữ lấy chân, rửa sạch rồi chích từng chỗ phồng.
“Anh… anh làm gì thế! Đau! Anh nhẫn tâm quá! Anh không thương em nữa hả!”
Văn Lị vừa sợ vừa đau, nước mắt ràn rụa.
Anh vẫn cẩn thận làm, không dừng lại, đến khi xong thì bôi thuốc, băng gạc lại cho cô.
“Xong rồi. Nghỉ một đêm, sáng mai tháo băng bôi thuốc lại.”
“Em giận anh rồi, không thèm nói chuyện nữa.”
Cô sụt sịt, mũi đỏ ửng, mắt còn đọng nước, trông đáng thương vô cùng.
Giang Nguyên cười khẽ, lau nước mắt cho cô:
“Em đúng là đồ nhỏ không có lương tâm, anh còn không thương em à?”
“Thấy em chân phồng rộp đầy thế này, lòng anh có dễ chịu nổi không?”
Anh nâng cằm cô, nhìn gương mặt đã gầy đi rõ rệt, ánh mắt dịu lại:
“Em làm nhiệm vụ gì ở trường mà ra nông nỗi này, người thì gầy rộc, chân thì bị thương. Sau này anh còn dám để em chạy lung tung nữa không?”
Giọng anh tràn đầy thương xót. Văn Lị nghe mà thấy chột dạ , cô thật sự sai, vì đã hứa sẽ chăm sóc bản thân mà chẳng làm được.
“Lần đầu làm việc, em chưa có kinh nghiệm mà.”
Cô chu môi nhỏ nhẹ.
“Vậy lần sau chú ý hơn, nhé?”
Thấy cô đã biết lỗi, anh cũng thôi không trách nữa, chỉ dịu giọng nói.
“Vâng.”
Cô gật đầu.
“Dạo này em gầy đi nhiều quá. Mai bắt đầu về nhà ngủ mỗi tối đi, để anh nấu cho ăn bồi bổ. Anh rảnh, anh có thể đón.”
Anh nói rồi khẽ véo eo cô , giờ gầy đến nỗi chẳng còn chút thịt.
“Còn bên huyện Cù thì sao? Việc đó xong chưa?”
“Không phải nói còn vài ngày nữa à?”
Cô ngạc nhiên.
“Nghe em khóc trong điện thoại, anh còn chờ nổi mấy ngày sao?”
Giang Nguyên liếc cô, giọng có chút trách.
“Anh nghe ra rồi à?”
Cô chớp mắt, hơi xấu hổ.
“Em chỉ nhất thời nhớ anh thôi.”
Anh không nói gì thêm, chỉ hỏi:
“Nhiệm vụ thuận lợi không? Còn bao lâu thì xong?”
“Chân thế này chắc không nghỉ được, mai còn phải qua mấy nhà máy bên phía nam.”
Cô lắc đầu.
Giờ có anh ở bên, lòng cô thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Bao mệt mỏi, áp lực mấy ngày qua đều tan biến. Cô nhắc đến nhiệm vụ với vẻ bình thản, tự tin hơn.
Dù thế giới này có nhiều người nhiệt huyết, nhưng được góp phần nhỏ trong đó, cô vẫn thấy vinh dự. Quan trọng hơn, cô học được rất nhiều điều , về con người, công việc, và chính bản thân mình.
Những người như Viên Nguyệt hay Phó Tranh, thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Cô từng gặp nhiều người kiểu đó trong đời trước rồi , so ra, họ chẳng hơn được mấy.
Chỉ là… ban đầu, cô coi Phó Tranh là bạn, nên khi biết anh có ý khác, mới thấy chút khó xử.
Nhưng nghĩ lại, cũng chẳng có gì to tát.
Chờ nhiệm vụ lần này kết thúc, hai người họ cũng sẽ không còn nhiều cơ hội tiếp xúc nữa.
Anh cũng nói, sau này họ chỉ là bạn học cùng lớp.
Hiểu rõ điều đó, lòng Văn Lị bỗng nhẹ nhõm hẳn.
“Thật ra lần này xuống xưởng, tuy hơi mệt nhưng học được nhiều thứ lắm. Như cách quản lý công nhân, phân phối nhiệm vụ các kiểu, mình quan sát mà thấy có nhiều điều đáng học hỏi. Sau này nếu mình mở xưởng, ít ra cũng tránh được nhiều lỗi, đỡ phải đi đường vòng.”
“Cũng coi như là tiến thêm một bước gần hơn đến giấc mơ phú bà của em ha.”
“Cho nên mấy chỗ còn lại, em sẽ làm cho xong, không muốn bỏ dở.”
“Chỉ còn vài ngày nữa thôi, chịu chút cũng không sao.”
Văn Lị biết Giang Nguyên đang lo cô mệt, nên ngẩng đầu nhìn anh, nói chắc nịch:
“Anh yên tâm đi, lần này em sẽ chú ý, không cố quá, cũng không để chân tệ hơn nữa đâu.”
“Cái chân này của em, có chú ý mấy cũng chẳng tốt lên được bao nhiêu.”
Giang Nguyên nhíu mày nói.
“Vậy… hay là mai em đi sớm một ngày, nếu thật sự không chịu nổi thì mấy hôm sau em nghỉ, không đi nữa?”
Văn Lị biết anh thương mình, nên cười nhẹ:
“Em vẫn muốn đi.”
“Muốn đi à?”
“Vâng, muốn!” , cô gật đầu rất dứt khoát.
Cô kiên định như vậy, Giang Nguyên có hơi do dự.
Dạo gần đây, Văn Lị gầy đi rõ rệt. Mặt tuy chưa hốc hác, nhưng cũng chẳng còn chút thịt. Cũng may, nhờ cường độ vận động tăng nên trông cô vẫn khỏe mạnh, sắc mặt khá hơn trước.
Cuối cùng, Giang Nguyên cúi đầu khẽ hôn lên mắt cô:
“Vậy mai anh đưa em đi.”
“Ừm, được.”
Văn Lị cong môi cười rạng rỡ , cô thích nhất là cảm giác được anh ủng hộ vô điều kiện.
“Đợi anh làm xong chỗ này là được nghỉ mấy hôm, đến lúc đó sẽ dành thời gian đi chơi với em.”
“Kỳ Kỳ bảo Hàng Thành có nhiều chỗ vui lắm, lúc đó mình cùng đi nha.”
“Được.”
Nhìn lúm đồng tiền trên mặt cô, Giang Nguyên cũng bật cười, khẽ véo mũi cô một cái.
—
Đêm đó, thương cô mấy hôm liền vất vả, anh chỉ ôm cô ngủ, không chạm vào.
Ăn tối xong, anh pha nước cho cô tắm, rồi cẩn thận bôi thuốc lên chân cô, sau đó mới lên giường ôm cô vào lòng.
Văn Lị biết anh đang nhịn, nên cũng ngoan ngoãn rúc vào ngực anh, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Ngủ bên cạnh Giang Nguyên, đây là giấc ngủ yên ổn nhất của cô trong hai tuần nay.
Sáng hôm sau, trời mới tờ mờ, Giang Nguyên đã dậy.
Anh ra chợ mua đôi chim bồ câu, hầm một nồi canh, chuẩn bị bữa sáng xong mới quay lại gọi cô dậy.
Văn Lị mở mắt, thấy người kia đang đứng cạnh giường, liền làm nũng:
“Không muốn dậy đâu… anh dậy rồi thì chăm em một chút đi.”
Hai người hơn hai tuần chưa gần gũi, tối qua lại nằm cạnh nhau mà không làm gì.
Giang Nguyên sáng sớm còn phải tắm nước lạnh để trấn lại, giờ bị cô vừa cọ vừa gọi “anh ơi”, lửa nhịn nãy giờ bốc lại.
Anh khẽ liếc cô, giọng trầm xuống:
“Em muốn được chăm thật à? Vậy anh chăm cho kỹ luôn.”
Nói rồi cúi xuống hôn cô thật sâu.
“Ưm… Giang Nguyên…”
Cô chưa kịp phản ứng thì đã bị anh chiếm môi, đầu lưỡi mạnh mẽ khuấy động, khiến toàn thân cô mềm nhũn, mặt đỏ bừng.
Đến khi ánh nắng tràn vào phòng, trời sáng hẳn, cô mới sực tỉnh , sắp trễ giờ học rồi.
Giang Nguyên mới chịu buông cô ra, khàn giọng nói:
“Mấy hôm nữa, buổi sáng đừng có trêu anh.”
Anh đứng dậy đi tìm quần áo cho cô, còn cô vẫn ngồi ngẩn ra, rồi nghịch ngợm nói nhỏ:
“Ơ… mà anh ơi, em chưa đánh răng mà…”
Anh khựng lại:
“Anh đâu có chê em , hay em muốn thử lại lần nữa?”
Cô vội lắc đầu:
“Không, không cần đâu ạ!”
—
Sau màn trêu chọc đó, cô cũng tỉnh hẳn, ngoan ngoãn mặc đồ rồi đi rửa mặt.
Ăn sáng xong, hai người cùng đi xe điện tới trường.
“Các em hẹn nhau ở đâu?” , Giang Nguyên hỏi khi xuống xe.
“Ngay bồn hoa trước cổng trường.”
Nghe vậy, Văn Lị chợt nhớ ra , cô vẫn chưa kể chuyện về Phó Tranh cho anh.
Dù hôm qua cô đã nói rõ với Phó Tranh rằng sau này chỉ giữ khoảng cách, nhưng mấy ngày nữa họ vẫn phải làm việc chung. Hơn nữa, Giang Nguyên từng gặp Phó Tranh rồi , cô cảm thấy vẫn nên nói thật.
“À, em còn chuyện này chưa nói với anh.”
“Hửm?”
“Là… về anh Phó Tranh.”
Văn Lị kể lại ngắn gọn chuyện ở nhà máy:
“Hôm qua em đã nói rõ với anh ta, hai bên chỉ là bạn học, sau này không liên quan. Hôm nay em phụ trách phần bên ngoài, anh ta thì lo chỉnh sửa báo cáo, nên chắc ít gặp.”
Giang Nguyên nghe xong im lặng, sắc mặt hơi trầm lại.
Anh biết hôm qua cô khóc không chỉ vì mệt hay vui.
Thật ra, từ lúc nghe nói cô và Phó Tranh làm chung, anh đã không yên lòng , không phải vì không tin cô, mà vì anh kia.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, Giang Nguyên đã biết kiểu người đó , không dễ buông tay.
Nhưng anh cũng không muốn nhắc tên người đó trước mặt cô, chỉ nhẹ giọng hỏi:
“Hôm qua em buồn là vì chuyện này à?”
Văn Lị hơi bất ngờ, rồi gật đầu:
“Ừ, có chút. Chỉ là thấy phiền thôi. Nhưng giờ không sao rồi, em nghĩ thông suốt rồi. Chờ nhiệm vụ này xong, em sẽ cách xa họ.”
“Ừ. Đừng bận tâm nữa. Anh tin em, và luôn ủng hộ em.”
Nghe anh nói vậy, lòng Văn Lị ấm hẳn. Cô nhìn anh, cười nhẹ:
“Vậy anh cũng phải tin, em chỉ có mình anh thôi.”
Giang Nguyên bật cười, đáp lại:
“Anh biết, bà xã của anh yêu anh rất kiên định.”
Sau khi nói hết chuyện đó, tâm trạng Văn Lị hoàn toàn nhẹ nhõm.
Tới cổng trường, các thành viên tổ cô đã có mặt gần hết , kể cả Phó Tranh. Anh ta đang cầm tài liệu nói chuyện với một học trưởng. Thấy Văn Lị, anh ta hơi khựng lại, rồi gật đầu chào cả hai.
“Đến rồi à?” , Phó Tranh cố giữ giọng tự nhiên.
“Anh đến nhờ học trưởng giúp chia bớt phần cơm trưa cho em. Hôm nay anh phải ở lại sửa báo cáo, muốn sớm nộp cho thầy Hứa.”
Giọng anh ta cố ý nói to để mọi người nghe rõ.
Văn Lị hiểu ý, chỉ cười nhẹ:
“Ừ, vậy tốt, chia nhau làm cho nhanh.”
Phó Tranh nhìn nụ cười ấy, trong lòng hơi chát , hôm qua cô còn khiến anh ta không dứt ra được, hôm nay lại dửng dưng như chưa từng.
Nhưng anh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi rời đi.
Giang Nguyên đứng bên cạnh cũng hiểu, nhưng không nói.
Anh chỉ dặn cô vài câu rồi quay về.
“Người vừa đưa em đến là bạn trai à?” , một người trong nhóm tò mò hỏi.
“Ừ, là chồng em.” , Văn Lị đáp thẳng, không né tránh.
Nghe vậy, mấy người kia hơi ngượng , hôm qua họ còn bàn tán linh tinh theo lời Viên Nguyệt.
Giờ thấy cảnh ân ái thật sự, ai cũng xấu hổ.
Sau khi mọi người tập hợp đủ, nhóm bắt đầu đi.
Không ngờ, hôm nay đến xưởng máy thì bị chặn ngoài cổng , bảo vệ nói không có giấy phép thì không được vào.
“Bác ơi, bọn cháu là sinh viên trường Z, đến học tập thực tế, thầy Hứa đã liên hệ trước rồi ạ.” , Văn Lị cố giải thích.
Nhưng bác bảo vệ chỉ xua tay:
“Không biết giáo sư nào hết, tôi chỉ làm theo lệnh. Hôm nay cấm người lạ vào nhà máy.”
Thái độ cứng rắn khác hẳn những xưởng họ từng đến.
Văn Lị cảm thấy có gì đó không ổn.
Cô lặng lẽ rút trong túi ra một bao thuốc (là Giang Nguyên nhét cho cô lúc đi), nhẹ nhàng đặt lên bàn bảo vệ:
“Bác ơi, nói thật cho bọn cháu biết được không, lệnh này là ai đưa xuống ạ?”
Thấy thuốc, bác bảo vệ hạ giọng:
“Thật ra sáng nay, phó xưởng trưởng cho người xuống nói, hôm nay không cho nhóm sinh viên nào vào. Trước đó xưởng trưởng còn dặn tiếp đón các cháu đàng hoàng, mà giờ ông ấy bệnh nghỉ, quyền tạm thời trong tay phó xưởng trưởng Chu , ông ta nói gì thì ai dám cãi.”
Nói đến đây, ông hạ giọng hơn:
“Các cô cậu quay lại hỏi thầy Hứa thử đi, nhưng tôi đoán chắc cũng không giải quyết được đâu.”
Nghe vậy, Văn Lị hiểu ra , có người cố tình ngăn họ.
Cô cảm ơn bác rồi quay sang nhóm:
“Được rồi, chỗ này không vào được thì đi hỏi lại thầy, rồi chuyển sang nhà máy khác.”
Ngay lúc đó, một giọng chua chát vang lên phía sau:
“Khuyên các người đừng phí công! Không chỉ xưởng này, mấy xưởng quanh đây các người cũng đừng mong bước chân vào.”
Văn Lị quay lại , là Viên Nguyệt, mặc váy đỏ chói, mặt đầy đắc ý.
“Thế nào, hôm qua dám đá tôi khỏi nhóm, hôm nay gặp báo ứng rồi chứ?”
Cô ta vênh mặt nói tiếp:
“Không có tôi, mấy người đừng mơ vào nổi bất kỳ nhà máy nào ở khu Đông này.”
Văn Lị nhếch môi cười lạnh:
“Ồ, xem ra tiểu thư Viên đây thật có bản lĩnh, nắm cả khu Đông trong tay rồi cơ đấy.”
“Hay để tôi gọi điện hỏi xem, có phải khu này đều họ Viên cả không. Nếu không, tôi sẽ tiện tay báo luôn , để xem ai dám thông đồng che giấu, ngăn sinh viên đến học tập.”