Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Ba… sao vậy ạ?”
Dù là trong ký ức hay mười mấy ngày nay sống chung, Văn Kiến Sơn chưa bao giờ nghiêm khắc với Văn Lị như lúc này. Đôi mắt ông đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào cô, khiến cô không dám nói dối. Nhất là khi ông còn nêu rõ cả thời gian cụ thể.
“Ba hỏi con, ba ngày trước, buổi chiều, con có ra ngoài không?”
Nhặt bảo
Văn Lị siết chặt ngón tay, tim như chìm xuống, dè dặt hỏi lại.
Thấy con gái tránh né, không chịu trả lời, sắc mặt Văn Kiến Sơn càng u ám, ông không kìm được mà quát lên:
“Chuyện gì đây hả? Sáng sớm ra đã phát điên cái gì, la hét với con bé làm gì?”
Tô Quế Lan đang xào rau trong bếp, nghe tiếng ồn liền bảo Trương Tú trông nồi, vội chạy ra. Thấy Văn Kiến Sơn tức giận đến mức như muốn đánh con, bà không kịp nghĩ gì, lập tức lao tới che Văn Lị lại sau lưng.
“Bà hỏi thử xem con gái bà làm chuyện tốt gì đi?”
Thấy hành động đó của vợ, Văn Kiến Sơn tức đến ngực phập phồng liên hồi, chỉ tay vào Văn Lị, mặt đầy vẻ giận dữ xen bất lực.
“Ba hỏi con, con rơi xuống nước được người ta cứu, sao không nói cho nhà biết? Con có biết không, cả làng giờ đều biết con bị Trương Xuyên Tử cứu dưới sông, còn…”
“Con giấu giỏi lắm. Chẳng lẽ định đợi đến khi người ta mang bà mối đến nhà mới chịu nói hả?”
Nhà họ Văn vốn có địa vị nhất định trong thôn, bản thân Văn Kiến Sơn cũng là người hiền lành, thường chủ động giúp đỡ người khác khi có chuyện.
Sáng nay, ông cùng hai con trai ra đập mở nước, vừa làm xong thì có người đến, ấp úng hỏi chuyện Văn Lị rơi xuống nước. Ông nghe mà không hiểu gì, người kia thấy vậy thì cuống lên, vội kể rõ ngọn ngành.
Lúc đó ông mới biết: thì ra ba ngày trước, buổi chiều, con gái ông ra ngoài, rồi ngã xuống sông nhỏ trong thôn, được Trương Xuyên Tử kéo lên cứu.
Chưa hết, người kia còn nói thêm nghe truyền trong thôn, rằng lúc được cứu, quần áo con gái ông rách nát, danh tiếng cũng chẳng còn.
Văn Kiến Sơn phải ngoài ba mươi lăm tuổi mới có được cô con gái út này, từ nhỏ đã cưng chiều hết mực, cái gì tốt cũng để dành cho con. Nghe chuyện đó, ông tức đến tái mặt, lập tức sai hai con trai đi hỏi thăm, còn mình thì vội về nhà tra cho ra lẽ. Không ngờ con gái lại không chịu nói thật.
“Cái gì mà rơi xuống nước?”
“Sao lại dính dáng đến cái thằng Trương Xuyên Tử, cái thằng chẳng ra gì trong thôn đó?”
Trương Xuyên Tử nổi tiếng là kẻ chẳng ai ưa, con gái gặp còn phải tránh xa. Mà dính vào người như thế thì coi như cả đời bị hủy hoại.
Sắc mặt Tô Quế Lan tái mét, bà quay sang hỏi con:
“Lị Bảo, con ra bờ sông lúc nào? Sao lại rơi xuống nước?”
“Không phải đâu, hôm đó con…”
“Ba!”
Văn Lị vừa mở miệng thì anh cả Văn Hưng Quốc và anh hai Văn Hưng Dân từ ngoài chạy vào, mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển. Vừa vào đến nơi, Hưng Quốc đã nói gấp:
“Ba, con nghe thím Quyên nói, tin này là do thím Mã Đại Hoa nhà Trương Xuyên Tử, bà Lý Mãn Phúc và bà mặt rỗ đầu thôn truyền ra. Mã Đại Hoa còn bảo là hôm nay mẹ Trương Xuyên Tử định nhờ chị dâu bên nhà mẹ đẻ tới nhà mình… cầu hôn.”
“Con tới nhà Trương Xuyên Tử rồi, thằng đó không có ở nhà, không biết trốn đâu. Mẹ nó thì có ở đó, con không vào, sợ bà ta thấy.” - Hưng Dân lạnh giọng nói thêm.
“Mã Đại Hoa, bà Lý Mãn Phúc, bà mặt rỗ… tụi đó toàn nói nhảm! Qua một đêm rồi, chắc giờ cả làng đều biết chuyện. Rõ ràng là cố tình muốn vu khống nhà mình!”
Nghe hai con trai nói xong, đầu Tô Quế Lan choáng váng, mắt tối sầm lại, suýt ngã.
“Ông à, nghĩ cách đi, Lị Bảo nhà mình không thể để người ta vu khống như vậy được!”
Tô Quế Lan sốt ruột nắm chặt tay áo Văn Kiến Sơn, rồi quay đầu lại, giọng lạnh lùng quát Văn Lị:
“Con bé này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Mau nói thật cho ba mẹ biết đi! Chẳng lẽ con muốn bị cái thằng Trương Xuyên Tử đó bịa chuyện hại cho mất hết danh tiếng à?”
Tiếng cãi vã trong sân khiến cả nhà đều nghe thấy. Trương Tú đang trong bếp giúp hai đứa song sinh mặc quần áo, Điền Phương và Tề Á - vừa dọn dẹp nhà xong, cũng đều chạy ra, mặt mày lo lắng.
Trương Tú không nhịn được, nói với Văn Lị:
“Em út, mau nói thật đi, rốt cuộc chuyện là sao? Ba ngày trước em đâu có ra ngoài, còn nói bị say xe nên nghỉ ở trong phòng mà? Sao lại ra tận bờ sông?”
“Ba, mẹ, không phải như vậy đâu. Con không phải do Trương Xuyên Tử cứu. Là hắn nói dối!”
Ngay khi nghe ba nhắc đến tên Trương Xuyên Tử, Văn Lị đã thấy không ổn. Đến khi nghe thêm lời của hai anh, cô càng hiểu rõ: chắc chắn Trương Xuyên Tử thấy cô lúc ấy toàn thân ướt sũng, liền nhân cơ hội dựng chuyện để bịa đặt. Thấy mẹ đỏ mắt vì giận, các chị dâu cũng nhìn cô đầy lo lắng xen lẫn trách móc, Văn Lị vội vàng giải thích:
“Ba ngày trước buổi chiều, đúng là con có ra ngoài. Con với Hổ Tử ra bờ sông tìm Trụ Tử để hỏi chuyện…”
Cô kể lại tỉ mỉ chuyện xảy ra hôm đó bên bờ sông chỉ giấu đi đoạn chính mình là người chủ động nhảy xuống nước cứu người.
“Ba mẹ có thể đến hỏi ba mẹ Trụ Tử, con nói thật! Người cứu con không phải Trương Xuyên Tử, mà là Giang Nguyên, người ở thôn Giang.”
“Chỉ là, lúc con với Hổ Tử về thì gặp Trương Xuyên Tử, hắn say rượu, nên con cũng chẳng để ý gì.”
“Con bé này! Bình thường không sao lại ra bờ sông làm gì, người ta ngã xuống nước thì gọi người lớn giúp là được, sao con lại tự dẫm xuống nước luôn thế hả?”
Biết con gái không phải do Trương Xuyên Tử cứu, Tô Quế Lan cũng thở phào, nhưng nghĩ đến việc con thật sự ngã xuống nước, còn được một người lạ cứu, bà lại vừa sợ vừa tức. Bà định đánh cho một trận, tay giơ cao rồi lại hạ xuống, chỉ vỗ mạnh vào vai Văn Lị.
Tưởng mẹ muốn đánh, Văn Lị sợ đến cứng người, không dám tránh, chỉ cúi đầu chịu đòn.
Nhìn con gái như vậy, mắt Tô Quế Lan càng đỏ, bà sốt ruột quay sang chồng:
“Ông à, giờ phải làm sao đây? Mã Đại Hoa vừa tung tin, danh tiếng con gái mình coi như xong rồi. Còn cái thằng Trương Xuyên Tử…”
“Con nói Giang Nguyên… có phải là con trai cả nhà Giang Vạn Hải ở thôn Thượng Khê không?”
Văn Kiến Sơn cắt ngang lời vợ, quay sang hỏi Văn Lị.
“Ba biết anh ấy ạ?”
Văn Lị kinh ngạc. Cô tưởng nhà mình không biết người này, vì khi gia đình tính chuyện mai mối cho cô, họ từng hỏi thăm khắp nơi về những thanh niên quanh vùng, trừ những người là trí thức trẻ hoặc nghèo quá.
Văn Kiến Sơn không trả lời, chỉ nhíu mày suy nghĩ một lát rồi dứt khoát ra lệnh:
“Hưng Quốc, con dẫn Hổ Tử sang nhà Trụ Tử, xem họ biết rõ chuyện này đến đâu. Nếu được thì mời họ xuống thôn mình làm chứng.”
“Giờ chuyện Trương Xuyên Tử ‘cứu’ con bé đã đồn khắp làng rồi. Nhà mình nói không ai tin đâu. Hưng Dân, con đưa Lị Bảo đi tìm Giang Nguyên. Nếu cậu ta ở nhà thì nhờ cậu ta đi cùng tới đồn công an, còn không thì đi huyện tìm, chỗ đội vận tải. Còn ba sẽ đến thôn làm việc, gọi nhà họ Trương lên đối chất cho rõ ràng.”
“Đi… đồn công an ạ!?”
Nghe ông nói xong, mọi người đều sững sờ.
“Ông à, ông định báo công an thật sao? Trong thôn mấy ông già có chịu không? Còn họ Trương nữa…” - Tô Quế Lan lo lắng nói.
Thời đó, dân làng vẫn còn sợ công an, có chuyện gì cũng muốn giải quyết trong thôn. Huống chi họ Trương là dòng họ lớn, chiếm gần một phần ba dân số, trong đó còn có người từng cải tạo lao động nếu dính dáng đến công an thì ảnh hưởng danh tiếng cả họ.
Hưng Dân cũng cau mày:
“Như vậy chẳng khác nào tự thừa nhận là em út đúng là ngã xuống nước, bị người cứu. Dù người đó không phải Trương Xuyên Tử, thì cũng… có khác gì đâu.”
“Vậy con có cách nào tốt hơn không?” - Văn Kiến Sơn nhìn thẳng con trai. - “Trương Xuyên Tử là hạng người gì, con cũng biết. Lần này không trị hắn, con nghĩ em con còn sống yên ổn được à?”
Bình thường ông là người hiền lành, luôn giúp đỡ hàng xóm, nhưng từng ra chiến trường, nên trong xương vẫn còn cái cứng rắn của lính. Với loại người như Trương Xuyên Tử chuyên hại phụ nữ yếu đuối ông tuyệt đối không dung thứ.
“Con thấy ba nói đúng. Báo công an là cách tốt nhất. Loại người như Trương Xuyên Tử, dù không phạm tội ‘lưu manh’, cũng coi như tội phỉ báng nghiêm trọng rồi. Phải dùng pháp luật trị hắn, không thì hắn cứ tiếp tục hại người khác.”
Văn Lị nói chắc chắn, hoàn toàn đồng ý với ba.
Với cô một người đến từ thế kỷ 21 chuyện gặp rắc rối thì báo công an là điều hiển nhiên. Nhưng khi nói đến đó, cô mới nhận ra cả nhà đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt đầy phức tạp, liền nhỏ giọng lại.
“Con còn nói linh tinh nữa đi, chưa đủ rắc rối hả!”
Tô Quế Lan giận đến nỗi lại tát nhẹ tay cô, rồi thở dài:
“Thôi thì cứ theo ý ba con. Dù Lị Bảo nhà mình có phải cả đời không gả được, cũng còn hơn bị cái thằng Trương Xuyên Tử đó bám theo!”
“Con biết rồi. Con đi dắt xe.” - Hưng Dân nói, rồi nhanh chóng ra ngoài dắt chiếc xe đạp cũ.
“Còn con, trốn sau cửa làm gì đó, ra đây dẫn đường đi nhà Trụ Tử!”
Thấy anh hai đi, Hưng Quốc cũng quay sang gọi Hổ Tử, cậu bé vẫn đang thò đầu nhìn lén ngoài cửa.
Văn Kiến Sơn trong lòng giận dữ, không ngờ thằng cháu tám tuổi lại dám cùng con gái giấu chuyện lớn như vậy. Ông suýt nữa đã muốn đánh, nhưng vì chuyện đang gấp nên đành nhịn.
Hổ Tử biết mình phạm lỗi, rụt rè bước ra, mồ hôi lạnh trong tay. Văn Lị thấy vậy, dù bản thân cũng đang run, vẫn nhẹ nhàng xoa đầu cháu, nói đỡ:
“Anh cả, anh đừng trách Hổ Tử, là em bảo nó giữ bí mật. Nó còn nhỏ, không hiểu gì đâu.”
Hưng Quốc thương em gái nhưng vẫn lạnh mặt, không đáp lời, kéo Hổ Tử đi ra ngoài.
“Thấy chưa, lần này anh con tức đến mức không thèm nói với con. Con nghĩ xem, chuyện lớn như vậy mà giấu chúng ta đến giờ!” - Tô Quế Lan nói, giọng trách móc.
Rồi bà dặn Điền Phương và Tề Á đi báo cho mấy nhà thân quen trong thôn giúp tìm Trương Xuyên Tử, còn cùng Trương Tú tới nhà quả phụ Trương và Mã Đại Hoa đối chất.
Nếu đã báo công an thì không thể để mấy người đó trốn tránh.
Văn Kiến Sơn không nói gì thêm, chỉ liếc nhìn con gái một cái rồi đi ra ngoài.
Mọi người bỏ đi hết, Văn Lị đứng yên, cúi đầu. Chuyện thành ra thế này, đúng là do cô không cẩn thận, đánh giá thấp lòng dạ con người.
Cô khẽ cắn môi, ngoan ngoãn đứng đó, dáng vẻ vừa ngoan vừa đáng thương.
Hưng Dân đẩy xe ra, thấy vậy chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu cho cô lên xe.
—
“Ủa, Nguyên à? Sao con lại về sớm thế?”
Ở thôn Thượng Khê, ông Giang đang ăn bắp nướng chuẩn bị đi làm thì thấy con trai cả Giang Nguyên trở về. Ông ngạc nhiên, vì tưởng sau lần cãi nhau hôm sinh nhật, con sẽ không về nữa.
Hôm nay Giang Nguyên mặc sơ mi trắng, quần dài đen, tóc chải gọn gàng, mặt cạo sạch - khác hẳn dáng vẻ xuề xòa mọi khi, khiến ông Giang không khỏi ngạc nhiên hỏi:
“Có chuyện gì vậy? Sao con ăn mặc bảnh thế?”
Trước giờ, Giang Nguyên chưa từng chú ý vẻ ngoài, sợ bị người khác - đặc biệt là Lý Yến Hồng - nghĩ rằng mình sống sung sướng quá. Mỗi lần về nhà đều mặc đồ lao động cũ, giày rách, có khi còn nứt cả đế.
“Con chỉ về lấy chút đồ thôi.” - Giang Nguyên đáp qua loa, tránh ánh mắt dò xét của cha rồi đi vào sân.
“Con về bằng xe hay đi bộ? Sao về sớm thế, đã ăn sáng chưa?” - Ông Giang vừa hỏi vừa theo sau.
Đúng lúc đó, ngoài cổng vang lên tiếng gọi:
“Có ai ở nhà không? Cho hỏi, đây có phải nhà anh Giang Nguyên không ạ?”
“Ai vậy nhỉ?” - Ông Giang quay ra, thấy cổng chưa đóng, liền nhìn ra ngoài. Trước cửa là một chiếc xe đạp, trên xe có một nam một nữ.
Người đàn ông trông cao lớn, tuấn tú, dáng vẻ nghiêm nghị, còn cô gái ngồi phía sau lại xinh đẹp đến mức chói mắt làn da trắng mịn như có thể bóp ra nước, còn xinh hơn cả minh tinh trên tạp chí.
“Nguyên, hai người này đến tìm con à?” - Ông Giang hỏi, quay lại thì thấy Giang Nguyên đã bước nhanh ra cửa.
“Anh về rồi, tốt quá!”
Thấy Giang Nguyên, Văn Lị vui mừng, vội nhảy xuống xe, chạy nhanh về phía anh.
Ánh mắt Giang Nguyên dừng lại trên khuôn mặt cô, nơi có hai lúm đồng tiền nhỏ khi cười. Rồi anh nhìn sang Hưng Dân đang đứng cạnh xe, khẽ mím môi, nắm chặt tay một thoáng trước khi buông ra, giọng bình tĩnh nói:
“Đưa quần áo cho tôi.”