Thiệu Lăng:
“Chị Thôi quyết đoán thật.”
Thường thì Thiệu Lăng hay gọi người khác là “chị dâu”, chỉ riêng vợ của Vu béo là anh gọi “chị Thôi”, điều này khiến Thôi Đào rất vui.
Thôi Đào:
“Thật ra tôi thấy có chuyện này chưa chắc đã là xấu. Nếu mười vạn có thể khiến lão Vu nhà tôi hoàn toàn tỉnh ngộ, để sau này ông ấy làm việc cẩn thận hơn thì tôi thấy mười vạn này tiêu cũng đáng.”
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đồng loạt giơ ngón tay cái.
Cậu nhóc mập mạp lon ton chạy tới, tuy chẳng hiểu gì nhưng thấy ba mẹ làm vậy cũng bắt chước theo.
Vu Mật cũng chạy theo, cô bé lớn hơn cậu nhóc hai tuổi nhưng thực ra cô bé sinh cuối tháng Chạp, âm lịch là mùng sáu Tết nên tính ra lớn hơn cậu nhóc mập mạp tới hơn hai tuổi rưỡi.
Nhóc mập sinh vào cuối tháng tám cơ.
Bên cạnh chị Vu Điềm, Vu Mật là một cô em gái hay lẽo đẽo theo sau nhưng với Giai Hi thì lại là một chị gái nhỏ.
Cô bé chạy theo Giai Hi, choàng tay qua vai cậu nhóc:
“Đi nào, đi chơi thôi.”
Cậu nhóc mập mạp lập tức nắm lấy tay chị, lon ton chạy theo Vu Mật.
Căn phòng không lớn nhưng hai đứa trẻ chạy nhảy rất hăng hái.
Vu Điềm thì đi theo sau luôn miệng nhắc:
“Chậm thôi, chậm thôi kẻo ngã.”
Cô chị cả đúng là một bà quản gia nhỏ.
Nhưng ba đứa trẻ chơi với nhau rất vui.
Thôi Đào ngó ra ngoài:
“Lão Vu nhà tôi sao còn chưa vào nữa.”
Thực ra Vu béo cũng không quá lo lắng. Công ty của Thiệu Bằng đúng là khiến người ta không yên tâm nhưng như Thôi Đào đã nói nhà họ chỉ đầu tư mười vạn, không nhiều, không đến mức suy sụp. Hơn nữa người gặp chuyện là Kamaz chứ không phải Thiệu Bằng nên tâm trạng của Vu béo vẫn khá ổn.
Nhưng người khác thì không bình tĩnh như anh ta.
Điện thoại này vừa dập máy thì cuộc gọi khác lại tới. Anh ta đứng ở lối thoát hiểm gọi điện, nói chuyện ròng rã hơn nửa tiếng, bên này mọi người đã ăn rồi mà anh vẫn chưa vào.
Thôi Đào:
“Kệ ông ấy, chúng ta cứ ăn đi.”
Người khác thì lo sốt vó nhưng chuyện này không liên quan đến họ nên vẫn có thể ngồi tán gẫu.
Thôi Đào kể:
“Cái ông Uông tổng kia, lúc tôi về làng có gặp một lần. Trông thì có vẻ hiền lành thật thà, cẩn thận, đúng là một người khiến người ta cảm thấy dễ chịu, hoàn hảo không chê vào đâu được. Nhưng lúc đó tôi đã thấy người này sao mà giả tạo quá. Cô biết đấy đôi khi một người không có khuyết điểm lại càng khiến người ta bất an. Không ngờ đúng là không đáng tin thật.”
Lê Thư Hân cười nói:
“Tôi cũng không tin trên đời này có người hoàn hảo. Bất cứ ai xuất hiện với cái mác như vậy, mười phần thì hết tám chín là đang nhắm vào chị với một âm mưu nào đó rồi.”
Thiệu Lăng:
“Hai người đang vuốt đuôi đấy à?”
Lê Thư Hân cãi lại:
“Đương nhiên là không. Nếu chúng tôi bị lừa, chị có thể nói chúng tôi vuốt đuôi. Nhưng chúng tôi có bị lừa đâu vậy thì đâu gọi là vuốt đuôi.”
“Vợ mình đúng là giỏi cãi lý.”
Lê Thư Hân không ngần ngại véo anh một cái, Thiệu Lăng kêu lên:
“Á!”
Ba đứa trẻ đang ăn cơm, nghe tiếng kêu thì đồng loạt ngẩng đầu nhìn Thiệu Lăng.
Anh cười nói:
“Chú bị đ.á.n.h đấy, thấy chưa, cái miệng hại cái thân.”
Ba đứa trẻ:
“…”
Lê Thư Hân trấn an chúng:
“Các con ăn đi, còn thích ăn gì nữa không?”
Cô cười nói:
“Gọi cho mỗi đứa một phần sữa đông hai lớp nhé?”
“Vâng ạ.”
Vu Điềm, cô chị cả thay mặt các em trả lời.
Cô bé nói:
“Còn muốn ăn cái này nữa.”
Không biết từ lúc nào, thực đơn đã nằm trong tay cô bé.
Cô chỉ vào món Dương Chi Cam Lộ, nói:
“Con cũng muốn uống cái này.”
Thôi Đào:
“…”
Lê Thư Hân:
“Được, dì gọi cho các con. Còn gì nữa không?”
Cô xê dịch ghế ghé lại gần:
“Cái này cũng ngon lắm này.”
Vu Điềm mím môi, hỏi:
“Chúng con gọi hết được không ạ?”
Lê Thư Hân:
“Đương nhiên rồi.”
Thôi Đào:
“Cô cứ chiều chúng nó.”
Lê Thư Hân:
“Đâu có!”
Mấy đứa trẻ được ăn đồ ngọt mặt mày hớn hở.
Cô bé Vu Mật lắc lư đôi chân ngắn ngủn, hai b.í.m tóc đuôi sam lúc lắc nũng nịu nói với Lê Thư Hân:
“Con thích dì nhất!”
Lê Thư Hân cũng vui ra mặt.
Cô xoa đầu cô bé, thật lòng cảm thán:
“Con gái ngoan thật đấy.”
Lúc này Giai Hi đột nhiên ngẩng đầu, nhìn mẹ nói rành rọt:
“Bảo bảo không ngoan sao ạ?”
Lê Thư Hân sững người, rồi ngay lập tức bế con trai vào lòng xoa mạnh quả đầu dưa của cậu bé: “Ngoan chứ, Giai Hi cũng rất ngoan.”
Giai Hi cong môi cười, cái đầu nhỏ lắc lư.
Thiệu Lăng:
“Bé ngoan sẽ không tháo rời tàu hỏa đồ chơi đâu.”
Ánh mắt Giai Hi đảo đi chỗ khác, cậu nhóc tuy nhỏ nhưng đã hiểu chuyện.
Thiệu Lăng:
“Bé ngoan sẽ không vì ăn vụng mà làm đổ sữa bột ra khắp nhà.”
Ánh mắt cậu nhóc tiếp tục lảng đi.
Thiệu Lăng:
“À đúng rồi, bé ngoan sẽ không vứt hết quần áo rồi không mặc gì chạy khắp nhà.”
Cậu nhóc cuối cùng cũng quay sang lườm ba.
Thiệu Lăng vạch trần con trai xong thì cười ha hả.
Thiệu Lăng:
“Em xem nó kìa, tức đến phồng cả má.”
Lê Thư Hân:
“Anh im đi, vừa phải thôi chứ. Đó là chuyện hồi bé của con mình đúng không con?”
Cậu nhóc lập tức gật đầu, cái đầu nhỏ gật lia lịa.
Lê Thư Hân:
“Anh thấy chưa.”
Thiệu Lăng:
“Em chỉ biết chiều con thôi.”
Lê Thư Hân chỉ thiếu nước lè lưỡi trêu lại Thiệu Lăng.
Cặp vợ chồng này đúng là một đôi trẻ con.
Thôi Đào cười nói:
“Tình cảm của hai người tốt thật.”
Đây không phải lần đầu tiên chị nói câu này nhưng lần này trong giọng nói lại tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Thôi Đào:
“Lão Vu nhà tôi… Haizz, cái lão c.h.ế.t tiệt này sao còn chưa vào nữa?”
Thiệu Lăng:
“Chắc đang bận thôi. Anh ấy không tìm người khác thì người khác cũng tìm anh ấy.”
“Cũng phải.”
Thôi Đào cảm thán một câu, rồi lại nói:
“Thật ra tôi không hiểu, sao Kamaz lại đột nhiên vỡ lở như vậy, cũng không nghe nói là bị đứt chuỗi vốn gì mà.”
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân nhìn nhau cũng có chút khó hiểu.
Nhưng trong lòng Thiệu Lăng đột nhiên nhớ đến một người, phóng viên Vương.
Có thể người khác không biết nhưng Thiệu Lăng lại cảm thấy chuyện này có lẽ liên quan đến việc phóng viên Vương bị bắt.
Mặc dù theo lời Thiệu Kiệt, phóng viên Vương không dính líu gì nhưng đó là vì anh ta không liên quan đến mấy “thứ kia” của đám côn đồ, chứ chưa chắc đã không liên quan đến Kamaz.
Thiệu Lăng không nói gì thêm, mặt không đổi sắc chỉ đáp:
“Mọi người muốn biết à? Mai tôi đi xem tình hình.”
“Vậy thì tốt quá. Nhà tôi quan hệ với người trong làng không thân thiết lắm, có vài chuyện chắc họ cũng không nói với chúng tôi đâu.”
Thiệu Lăng bật cười:
“Ai hỏi thì họ cũng sẽ nói thôi, con người ai cũng có nhu cầu được giãi bày mà.”
“Cũng đúng.”
Họ ngồi đây bàn tán vì không tham gia nên cũng không bị ảnh hưởng, chỉ hóng chuyện cho vui.
Nhưng đối với những người đã tham gia mọi chuyện hoàn toàn khác.
Đêm nay, quả thật là một đêm dầu sôi lửa bỏng.
--
Người trong làng tuy thông tin không nhanh nhạy nhưng họ hàng nối tiếp họ hàng, ít nhiều cũng nghe được tin tức. Dù đã chuyển đến thuê nhà ở làng Thượng Vân và làng Thang Khẩu nhưng đêm đến, họ lại tụ tập đông đủ ở Ủy ban làng ai nấy đều vô cùng kích động.
Trưởng thông cũng rất tin tưởng vào dự án này, đã tham gia rất nhiều nên mọi người đương nhiên hy vọng ông ta có thể cho họ một lời giải thích hoặc dẫn họ đi giải quyết.
Trưởng thôn:
“Mọi người im lặng một chút, im lặng một chút!”
“Im cái gì mà im? Nếu không phải Ủy ban làng các người dẫn sói vào nhà, chúng tôi có đầu tư không? Đó là toàn bộ tiền đền bù của tôi đấy!”
“Nhà tôi cũng bỏ vào không ít, trả lại tiền mồ hôi nước mắt cho tôi!”
“Chúng ta phải tìm Kamaz, bắt chúng trả tiền…”
“Chuyện này vẫn đang trong giai đoạn điều tra, có lẽ là nhầm lẫn thôi, tôi nghĩ…”
A! Trưởng thôn đang định giải thích thì không biết ai đã ném một hòn đá, trúng ngay vào đầu ông ta.
Mọi người đã đến Kamaz nhưng ở đó không có một bóng người, cửa thì bị dán giấy niêm phong.
Người đã bị bắt đi, họ không dám đến đồn công an gây rối nhưng lại dám tìm trưởng thôn.
Thế là một hòn đá bay thẳng vào ông ta.
“Ông đã nhận bao nhiêu lợi lộc mà hại chúng tôi như vậy!”
“Đúng, đ.á.n.h c.h.ế.t ông ta đi!”
“Trả tiền đây, trả tiền…”
Trưởng thôn bị đ.á.n.h, đương nhiên không thể ngồi chờ c.h.ế.t liền la lớn:
“Chính tôi cũng đầu tư mà, tôi không cố ý lừa mọi người. Nếu tôi có tâm hại mọi người, tôi đầu tư làm gì? Tôi cũng là người bị hại. Tôi thấy cả phóng viên cũng đứng ra bảo chứng cho công ty họ nên tôi mới tin tưởng…”
“Đúng đúng, phóng viên Vương!”
“Làng Thang Khẩu, chúng ta đến làng Thang Khẩu…”
…
Hiện trường lại một lần nữa trở nên hỗn loạn.
--
Sáng sớm, ánh nắng vô cùng rực rỡ. Thiệu Lăng là người dễ đổ mồ hôi, ngủ cũng không yên toàn gác lên người Lê Thư Hân.
Đối với Lê Thư Hân thì Thiệu Lăng như một cái lò sưởi. Trước đây nhà không có điều hòa nhưng sau khi chuyển đến đây, cô đã lắp điều hòa cho tất cả các phòng. Mỗi tối cô đều đắp chăn bật điều hòa, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Sáng sớm Lê Thư Hân loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông gì đó.
Cô vươn vai một cái rồi lại ôm c.h.ặ.t lấy Thiệu Lăng.
Cuối cùng thì cô cũng không sợ nóng nữa.
Thiệu Lăng đang ngủ mơ màng cũng cảm nhận được, anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô hai cái như đang dỗ trẻ con.
Lê Thư Hân lầm bầm:
“Điện thoại reo kìa.”
Thiệu Lăng cũng không muốn dậy nghe máy nhưng lại nghe thấy tiếng con trai cũng đang ọ ẹ. Trụ cột gia đình còn biết làm gì hơn ngoài việc nhanh ch.óng dậy nghe điện thoại.
Anh chẳng thèm mặc áo, cứ thế đi ra phòng khách nhấc máy bàn lên:
“Xin chào?”
“Thiệu Lăng à, tôi Thiệu Kiệt đây. Anh có thể đến đồn công an một chuyến được không?”
Thiệu Lăng:
“Được, nhưng có chuyện gì vậy?”
Thiệu Kiệt thở dài thườn thượt:
“Người làng mình tối qua gây sự, họ kéo sang đ.á.n.h nhau với làng Thang Khẩu, phóng viên Vương lại bị người ta đ.á.n.h rơi xuống hố phân rồi.”
Chữ “lại” này dùng thật đúng chỗ.
“Sau đó thì sao?”
“Hai làng đó đều thuộc địa phận quản lý của đồn chúng tôi. Chúng tôi đã xuất cảnh và đưa tất cả mọi người về đây. Ông bí thư cũng đến để bảo lãnh nhưng những người này vì chuyện Kamaz nên cảm xúc hơi kích động, cứ một hai đòi đi tìm người của Kamaz. Ông bí thư đang khuyên giải ở đây, tôi sợ họ làm tổn thương bác ấy nên muốn nhờ vài người khỏe mạnh trong làng đến trông chừng giúp.”
Thiệu Kiệt nói tiếp:
“Tôi cũng đã gọi Thiệu Vĩ, Quách Bân và mấy đứa trẻ đó rồi. Cậu đừng lo, tôi không phải gọi các cậu đến để khuyên giải hay đ.á.n.h nhau, chỉ là lúc họ gây rối các cậu giúp kéo ông bí thư ra, đừng để bác ấy xen vào. Ông cụ này… Chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến ông ấy, chỉ là tốt bụng không đúng chỗ.”
Thiệu Lăng nghe xong im lặng một lúc rồi thở dài:
“Mấy người đúng là… Thôi được, tôi giúp nhưng tôi cũng có vợ con. Nếu ông bí thư cứ sống c.h.ế.t xông lên, tôi cũng không vì giúp bác ấy mà quên mình đâu.”
Anh than một tiếng:
“Tôi có tham gia Kamaz đâu, chuyện này thì liên quan quái gì đến tôi.”
Thiệu Kiệt đâu thể không hiểu, anh ta chân thành nói:
“Cảm ơn anh em.”
Thiệu Lăng:
“Không có gì, ông bí thư cũng từng giúp đỡ tôi nhiều.”
Anh rất bất đắc dĩ:
“Toàn là chuyện gì đâu không. À đúng rồi, hôm qua Thiệu Bằng và đám đó cũng qua… Họ cũng đang gây sự ở đó à?”
Thiệu Kiệt:
“Có, ai cũng như phát điên. Họ đầu tư rất nhiều. Tôi không hiểu sao họ lại có thể tin vào những lời đó. Tôi… Thôi, không nói nữa. Cậu qua đây đi.”
Thiệu Lăng:
“Được.”