Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tính ra thì cái quỹ Kamaz cũng đã tồn tại được gần nửa năm nếu không thì cũng được năm tháng, từ những ngày đầu năm lạnh giá cho đến tận mùa hè nóng nực bây giờ.
Thời gian quả thực không ngắn và số người tin vào nó cũng không hề ít.
Suy cho cùng Kamaz chủ yếu hoạt động ở làng của họ rất nhiều người đã dốc không ít tiền vào. Lần này vừa nghe tin có biến, ai nấy đều cảm thấy đầu óc ong ong.
Thiệu Bằng là một khách hàng trung thành của Kamaz, ngay lập tức bị mọi người vây quanh.
Cũng tại Thiệu Bằng và người nhà anh ta lôi kéo quá hăng, người trong nhà cùng giới thiệu thì tự nhiên sẽ có nhiều người tin hơn. Tóm lại cú điện thoại vừa kết thúc, mọi chuyện liền trở nên phức tạp. Mọi người vây lấy Thiệu Bằng không buông còn những chuyện khác, bây giờ họ chẳng buồn bận tâm.
Không có gì quan trọng hơn chuyện trước mắt.
Thiệu Bằng nói:
“Được rồi, mọi người vây lấy tôi cũng vô dụng. Bây giờ chúng ta phải nhanh ch.óng qua đó xem có đòi lại được tiền không. Chúng ta là những người biết tin sớm nhất, là nhóm đầu tiên lợi thế hơn người khác nhiều.”
Câu “lợi thế hơn người khác” quả thật không sai chút nào.
Mọi người lập tức hưởng ứng, nhao nhao hét lên:
“Đúng, chúng ta biết trước, chúng ta đi trước đi!”
“Đúng đúng, đi sớm chút, nhanh lên!”
Trong phút chốc cả bữa tiệc hoàn toàn bị lãng quên. Thiệu Lăng và Lê Thư Hân nhìn nhau, đều đọc được trong mắt đối phương bốn chữ “cuối cùng cũng đến”.
Không phải họ mong người khác gặp chuyện không may mà là chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ vỡ lở.
Về việc tại sao vẫn luôn có người tin tưởng, Lê Thư Hân nghĩ không phải vì họ ngốc mà vì ai cũng nghĩ mình là người may mắn, sẽ không phải là kẻ cuối cùng “ôm b.o.m”. Nhưng họ lại không ngờ rằng một khi đã nhảy vào thì không thể thoát ra được.
Lúc này ai nấy đều vội vàng, hớt hải chuẩn bị đi ngay. Đương nhiên chẳng ai còn nghĩ đến tiền lãi chỉ mong sao lấy lại được vốn là may lắm rồi, đến cả con cái cũng chẳng buồn trông.
Lê Thư Hân gọi mọi người lại, nhắc nhở:
“Còn bọn trẻ…”
“Đúng đúng đúng.”
“Tiểu Bảo, đi với ba mẹ.”
“Đừng chơi nữa, đi thôi đi thôi.”
“Có cái gì mà chơi, mày nhanh lên… Thật tình, biết thế đã không dắt mày ra ngoài.”
“Mẹ nó ơi, bà dắt con về nhà đi, tôi đến Lâm Thành xem sao.”
Tuy văn phòng của Kamaz được quảng cáo là ở Bằng Thành nhưng thực chất lại đặt tại Lâm Thành. Bọn họ nhanh ch.óng kéo nhau đi, chẳng màng đến bữa ăn hay bất cứ thứ gì khác. Thiệu Lăng nhìn cảnh tượng này thở dài một tiếng rồi cũng đi theo mọi người ra ngoài.
Thôi Đào đến bên cạnh Lê Thư Hân, nhỏ giọng hỏi:
“Nhà cô có tham gia không?”
Lê Thư Hân lắc đầu:
“Không có.”
Cô nhìn về phía Thiệu Lăng anh cũng gật đầu chắc nịch. Anh vốn dĩ không tin vào những thứ này.
Lê Thư Hân thở phào nhẹ nhõm rồi hỏi lại:
“Thế còn nhà chị?”
Thôi Đào lắc đầu:
“Nhà tôi cũng không.”
Nói ra mới biết, vậy mà chỉ có hai nhà họ là không tham gia, những người khác ít nhiều gì cũng có dính vào một ít. Người nhiều nhất thì đầu tư 5 triệu, ít nhất cũng bỏ vào 10 ngàn. Chẳng trách họ lại phát điên như vậy.
Bữa tiệc tan tành, mọi người ồ ạt kéo đi.
Thiệu Lăng quay sang nói với cả nhà Vu béo:
“Hay hai nhà mình tụ riêng đi.”
“Được thôi.”
Cái màn náo nhiệt này họ không muốn dính vào, cũng chưa hiểu rõ tình hình ra sao.
Thôi Đào nhìn về phía Vu béo nghiêm túc nói:
“Số tiền anh gửi chỗ Thiệu Bằng, cũng nên sớm lấy về đi.”
Vu béo biến sắc nhưng ngay sau đó cười gật đầu:
“Cái này em cứ yên tâm.”
Nhà anh ta tuy không đầu tư vào Kamaz nhưng lại góp vốn vào công ty của Thiệu Bằng. Số tiền không quá lớn nhưng cũng đủ để Vu béo gia nhập vào nhóm nhỏ của họ. Vì thế chuyện của Thiệu Bằng, Vu béo biết rõ hơn một chút.
Nhưng lúc này họ cũng sợ, ai mà không sợ chứ, đó đều là tiền tươi thóc thật cả.
Vu béo nghĩ một lát rồi nói:
“Để tôi gọi điện cho mấy anh em khác.”
Họ không đổi chỗ vẫn ăn ở nhà hàng này, chỉ chuyển sang một phòng riêng nhỏ hơn.
Vu béo ra ngoài gọi điện còn Thiệu Lăng thì trông mấy đứa nhỏ chơi đùa.
Anh xòe tay ra,
“Xem này, chú biết làm ảo thuật nhé.”
Vu Điềm và Vu Mật, hai cô bé lớn hơn Giai Hi đã biết ảo thuật là gì nên tròn mắt nhìn Thiệu Lăng. Anh liên tục xòe nắm bàn tay, đột nhiên một bông hồng chẳng biết từ đâu xuất hiện.
Anh cười toe toét:
“Tada, hoa hồng này!”
Mấy đứa trẻ kinh ngạc, vỗ tay tán thưởng rào rào:
“Chú lợi hại quá đi!”
Cậu nhóc mập mạp cũng học theo:
“Chú lợi hại quá!”
Mọi người bật cười, Thiệu Lăng chọc vào trán cậu bé:
“Đồ ngốc này, con gọi ta là gì? Gọi là chú à? Ta là ba của con mà, đồ ngốc.”
Cậu nhóc mập mạp cười ngọt ngào, lí nhí nói:
“Ba ba lợi hại quá.”
“Em còn nhỏ mà.”
Chị cả Vu Điềm lập tức bênh vực em trai.
Tiểu Giai Hi đắc ý lắc lắc cái m.ô.n.g nhỏ cười với ba.
Thiệu Lăng:
“Hầy, thằng nhóc này còn ra vẻ với mình nữa chứ.”
Mấy đứa trẻ cười vang, Thiệu Lăng cũng đùa giỡn với chúng.
Thôi Đào cảm thán:
“Thiệu Lăng nhà cô đúng là tốt tính thật, trước đây sao tôi không biết cậu ấy lại có bộ dạng này nhỉ.”
Lê Thư Hân tựa vào ghế,
“Hồi đi học anh ấy đã vậy rồi mà.”
Thực ra trong cốt cách của Thiệu Lăng có chút năng động nhưng áp lực cuộc sống đã khiến anh không thể thả lỏng.
Nhưng bây giờ có lẽ nhờ chuyện đền bù giải tỏa, gánh nặng trên vai anh đã vơi đi rất nhiều nên con người cũng trở nên thoải mái hơn.
“Vợ chồng hai người thật không giống những cặp vợ chồng bình thường.”
Lê Thư Hân cười nói:
“Thật ra làm gì có khuôn mẫu cố định nào đâu, chỉ cần vui vẻ là được rồi. Tôi thấy cứ sống thoải mái một chút là tốt nhất.”
Đang nói chuyện, điện thoại của Lê Thư Hân reo lên.
Cô nhìn màn hình:
“Tuyết Liên?”
Người gọi đến là Tô Tuyết Liên.
Tô Tuyết Liên vào thẳng vấn đề:
“Nhà cậu có đầu tư vào Kamaz không?”
Lê Thư Hân:
“Không, có ai nhờ cậu giúp à?”
Cô biết Tô Tuyết Liên sẽ không bao giờ tham gia vào những chuyện này nhưng Tuyết Liên lại học luật, lúc này khó tránh khỏi có người tìm đến.
Cô lại nghĩ tới Tô Tuyết Kiều, thầm nghĩ con người này thật biết gây chuyện.
“Chị họ tôi tìm tôi.”
Lê Thư Hân thầm nghĩ:
“Đúng như mình đoán.”
Cô dặn dò:
“Cô kiềm chế một chút, cảnh sát đã vào cuộc rồi.”
Tô Tuyết Liên thở phào nhẹ nhõm:
“Nhà cô không bị lừa là tốt rồi, tôi chỉ sợ các cô cũng bị lừa theo.”
Nói xong, cô ấy lại nói thêm:
“Ngoài chị họ tôi ra, Ông bí thư cũ cũng tìm tôi nên tôi không thể không về.”
Lê Thư Hân nói rất chân thành:
“Ông bí thư là người tốt nhưng lại tốt quá mức. Bác ấy xen vào mấy chuyện này thì có ích gì? Kéo cô vào cũng chẳng giải quyết được gì, ngược lại còn thêm phiền phức cho cô.”
Không phải Lê Thư Hân ích kỷ, cô chỉ nghĩ rằng nếu ông bí thư tự mình giải quyết được thì muốn lo chuyện bao đồng thế nào cũng được, vì đó là việc trong khả năng của ông ấy. Nhưng đằng này không phải vậy, ông ấy không xử lý được nên phải tìm người khác giúp đỡ.
Điều này khó tránh khỏi làm người ta cảm thấy không thoải mái.
Người trong làng rất tin tưởng ông bí thư nhưng Lê Thư Hân dù sao cũng là người ngoài, tình cảm với ông ấy không sâu đậm bằng nên khó tránh khỏi cảm thấy bác ấy đang đi quá giới hạn.
“Cả nhà tôi lúc nãy ăn cơm chung với đám Thiệu Bằng, họ đều đang tức tốc đến Lâm Thành, tâm trạng không tốt lắm đâu. Nếu cô có qua đó thì đừng nói lời gì quá khích. Giúp được thì giúp, không giúp được thì khuyên giải vài câu đừng tự tạo áp lực cho mình.”
Tô Tuyết Liên nghe xong thì bật cười:
“Cảm ơn cô.”
Lê Thư Hân nhướng mày.
Tô Tuyết Liên:
“Người khác đều bảo tôi phải cố gắng giải quyết cho bằng được, chỉ có cô là dặn tôi đừng tự tạo áp lực. Cảm ơn cô nhé.”
Lê Thư Hân:
“Trời ạ.”
Cô lại dặn thêm:
“Còn bà chị họ kia của cô thì cô cũng tự để ý một chút. Tôi không nghĩ cô ta vô tội như lời cô ta nói đâu, cô đừng vì giúp cô ta mà rước họa vào thân.”
Tô Tuyết Liên ngạc nhiên:
“Cậu nghĩ chị ấy không vô tội?”
Tuy Tô Tuyết Kiều cũng là nhân viên trong đó nhưng những nhân viên kinh doanh cấp thấp như họ thường không có vai trò quan trọng. Hơn nữa một người phụ nữ nông thôn không có học thức, có thể không ý thức được về pháp luật không biết đây là l.ừ.a đ.ả.o cũng là điều dễ hiểu.
Tô Tuyết Liên cũng nghĩ rằng chị họ mình thuộc dạng người như vậy.
“Lúc nãy cô ta còn gọi điện cho Thiệu Bằng. Tôi cảm thấy cô ta không vô tội như mình tưởng đâu, nhưng tình hình thực tế thế nào thì tôi không rõ.”
Tô Tuyết Liên im lặng một lúc rồi gật đầu:
“Tôi biết rồi.”
Cô ấy nói:
“Tôi đến xem tình hình trước đã.”
Cô ấy cúp máy, Lê Thư Hân cúi đầu nhìn điện thoại chau mày.
Thôi Đào thấy vậy liền nói:
“Cô vừa mới khuyên người ta xong giờ thì đừng nghĩ nhiều nữa.”
Lê Thư Hân ngẩng đầu cười:
“Tôi biết mà.”
Cô đương nhiên biết chuyện này vốn không liên quan gì đến mình.
Thiệu Lăng tiến đến ôm lấy cô:
“Mai em trông con nhé, anh về làng xem sao.”
Lê Thư Hân gật đầu “ừm” một tiếng đồng ý.
Tuy nhà anh không dính vào chuyện này nhưng dù sao cũng có không ít họ hàng thân thích.
Lê Thư Hân tựa vào người Thiệu Lăng, cảm khái rằng trên đời này đúng là có một thứ gọi là hiệu ứng cánh bướm.
Bởi vì ở kiếp trước hoàn toàn không có chuyện về Kamaz. Nhưng nghĩ lại cũng không có gì lạ, kiếp trước hai vợ chồng cô đã dùng toàn bộ gia sản để cảnh tỉnh mọi người khiến ai nấy đều phải sống dè dặt, cẩn thận không dám tiêu xài hoang phí.
Ngay cả chuyện buôn bán lặt vặt cũng không nhiều, huống chi là những khoản đầu tư lớn như thế này.
Không hề có, hoàn toàn không có.
Nhưng ở kiếp này, nhà họ không gặp chuyện thế là lũ yêu ma quỷ quái lại được dịp xuất hiện.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Thiệu Lăng cúi đầu nhìn Lê Thư Hân đang ngẩn người, hỏi.
Lê Thư Hân lắc đầu:
“Không có gì.”
Thôi Đào nhìn bộ dạng quấn quýt của hai vợ chồng họ,
“Tình cảm của hai vợ chồng son nhà cô tốt thật đấy.”
Thiệu Lăng cười:
“Đó là dĩ nhiên, bọn tôi quen nhau từ hồi đi học rồi.”
Lê Thư Hân:
“…Gì mà quen nhau? Chúng ta yêu đương đàng hoàng nhé? Anh ăn bao nhiêu hộp cơm của chị cả em rồi hả?”
Nhắc đến hộp cơm Thiệu Lăng cũng cười không ngớt.
Hồi đó, chị cả Lê Thư Bình mỗi tuần đều mang đồ ăn ngon cho em gái cuối cùng đều vào bụng anh cả.
Thôi Đào ngưỡng mộ nhìn họ:
“Vẫn là tình cảm của hai người tốt, làm gì cũng có bàn có bạc. Tôi đã nói với lão Vu nhà tôi rồi, cái gã Thiệu Bằng này quá phô trương làm ăn kiểu đó không ổn đâu. Thế mà ông ấy cứ bảo tôi là đàn bà biết gì. Kết quả thì sao, cô xem đi Kamaz sập tiệm, công ty của Thiệu Bằng chắc chắn cũng tiêu đời theo.”
Đây không phải là Thôi Đào nói bừa. Nếu Thiệu Bằng có liên quan đến Kamaz thì công ty đầu tư của anh ta chắc chắn có vấn đề, có lẽ lần này sẽ bị niêm phong. Còn nếu Thiệu Bằng không liên quan, chỉ đơn thuần là đầu óc có vấn đề nên mới tin tưởng họ thì công ty của anh ta cũng chẳng khá hơn được.
Bởi vì “khách hàng” của hai bên là cùng một nhóm người. Bị Kamaz lừa rồi liệu họ còn tin tưởng Thiệu Bằng nữa không? Mà công ty của Thiệu Bằng đã cho vay tiền ra ngoài, muốn thu về cũng không nhanh được.
Thế nên nhìn kiểu gì chuyện này cũng không đơn giản.
Lê Thư Hân hỏi:
“Vậy số tiền nhà chị đầu tư vào công ty của Thiệu Bằng…”
Thôi Đào:
“Thì cố gắng đòi lại thôi chứ biết làm sao giờ. May mà chúng tôi đầu tư không nhiều lắm, chỉ mười vạn.”
Mười vạn, con số này tùy người mà nói.
Với một số người là rất lớn nhưng với nhóm người nuôi hải sâm, những hộ được đền bù giải tỏa như họ thì cũng không phải là quá nhiều.
Đương nhiên, mất tiền thì bực mình là chắc