Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 138

Trước Tiếp
Thiệu Lăng cúp máy, vừa quay đầu lại đã thấy Lê Thư Hân cũng dậy, cô mặc một bộ đồ ngủ lụa màu hồng sen cả người tựa vào cửa.

Thiệu Lăng tiến lại:

“Làm em thức giấc à?”

Lê Thư Hân lắc đầu:

“Không có, bình thường em cũng dậy giờ này mà.”

Cô dang tay ôm lấy Thiệu Lăng:

“Anh về làng phải cẩn thận nhé. Em biết chuyện này không liên quan đến anh, bình thường sẽ không ai tìm anh đâu. Nhưng em chỉ sợ họ lại gây gổ đ.á.n.h nhau, lúc đó lại làm anh bị thương.”

Thiệu Lăng bật cười, ghé vào tai cô thì thầm:

“Chồng em kém cỏi vậy sao?”

Lê Thư Hân véo má anh:

“Anh đừng có đùa cợt nữa.”

Thiệu Lăng:

“Được được được.”

Anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên má vợ, cảm giác như nhiệt độ trong nhà cũng dần tăng lên.

Anh và Lê Thư Hân càng tựa sát vào nhau hơi thở cũng dần trở nên gấp gáp.

Lê Thư Hân giữ lấy bàn tay không yên phận của anh, giọng nói mềm mại xen lẫn chút khàn khàn của buổi sớm:

“Đừng làm bậy.”

Thiệu Lăng thì thầm:

“Anh với vợ mình sao lại gọi là làm bậy?”

Lê Thư Hân bật cười nhỏ giọng:

“Em sợ anh ra ngoài chân mềm nhũn thôi.”

Thiệu Lăng nhướng mày:

“Em coi thường ai đấy?”

Anh lập tức bế ngang người cô lên:

“Anh phải cho em biết, anh đây khỏe mạnh cường tráng lắm.”

Lê Thư Hân:

“A!”

Thiệu Lăng:

“Em có la rách cổ họng cũng vô dụng, bây giờ em là công chúa bị rồng ác bắt đi rồi. Em có bao giờ thấy rồng ác bắt được công chúa mà không làm gì không?”

Lê Thư Hân bật cười:

“Anh làm gì vậy, giờ này còn làm bậy, anh… Này! Khoan đã, khoan đã, trong truyện cổ tích không có tình tiết này!”

“Cổ tích của nhà anh thì có tình tiết này!”

Lê Thư Hân:

“Thiệu Lăng!”

Thiệu Lăng ôm Lê Thư Hân vào phòng trẻ em.

Mặc dù là phòng trẻ em nhưng cậu nhóc mập mạp ngủ cùng ba mẹ trong phòng ngủ chính, trên chiếc giường trẻ em đặt cạnh giường lớn nên căn phòng này vẫn luôn trống.

Thiệu Lăng ném vợ lên giường, rồi ngay sau đó…

Cứ thế hơn một giờ đồng hồ trôi qua. Nếu không phải Lê Thư Hân xin tha, “trò chơi” này có lẽ vẫn còn tiếp diễn.

Lê Thư Hân mồ hôi nhễ nhại, lười biếng tựa vào vai Thiệu Lăng:

“Anh, anh đúng là…”

Thiệu Lăng cúi đầu hôn lên trán cô:

“Chuyện này còn quan trọng hơn việc đến đồn công an nhiều.”

Giọng Lê Thư Hân khản đặc thì thầm:

“Thiệu Kiệt chắc bị anh tức c.h.ế.t mất.”

Thiệu Lăng nhướng mày:

“Anh thấy em cũng không mệt lắm nhỉ, nếu mệt thì sao còn hơi sức đâu mà nhắc đến người khác?”

Lê Thư Hân:

“Này!”

Thiệu Lăng:

“Vậy chúng ta làm thêm lần nữa…”

Lê Thư Hân vội vàng xin tha:

“Không muốn không muốn, lần này em chịu thua thật, anh đừng làm bậy nữa em không chịu nổi đâu.”

Giọng cô nũng nịu:

“Xin anh đó.”

Lời xin tha của cô quả nhiên rất hữu dụng.

Thiệu Lăng nhìn sâu vào mắt Lê Thư Hân một cái:

“Vậy tối nay chúng ta tắm chung nhé.”

Lê Thư Hân trợn tròn mắt.

Thiệu Lăng:

“Nếu em không đồng ý, chúng ta tiếp tục bây giờ luôn, dù sao anh…”

“Đồng ý đồng ý, em đồng ý là được chứ gì? Đúng là chưa thấy ai như anh.”

Lê Thư Hân bĩu môi, thầm nghĩ nếu không đồng ý người này sợ là lại làm càn không dứt, hơn nữa đừng tưởng cô không biết, kể cả cô không đồng ý lúc anh muốn tắm chung cũng sẽ giở trò cho bằng được.

A!

Chỉ có cô là hiểu anh nhất!

“Em đồng ý hết rồi, mau dậy đi, em đói rồi.”

Lê Thư Hân đói thật, sáng sớm đã phải vận động, sao mà không đói cho được?

Cô cũng đâu phải mình đồng da sắt, vừa mệt vừa đói.

Hơn nữa rõ ràng tối qua ngủ rất ngon, thế mà sáng sớm đã bị lôi sang đây làm bậy, kết quả lại mồ hôi nhễ nhại.

Lê Thư Hân chỉ huy Thiệu Lăng:

“Em đi tắm, anh đi làm bữa sáng đi.”

Thiệu Lăng nhướng mày, nhìn khuôn mặt trắng hồng của vợ,

“Thôi được.”

Lúc đi tắm Lê Thư Hân mới muộn màng nhận ra.

Thiệu Lăng cố tình câu giờ, anh không muốn đi ngay lập tức nên mới ở nhà làm lỡ thời gian?

Không hổ là Lê Thư Hân, người hiểu Thiệu Lăng nhất. Vừa rồi đầu óc cô còn hơi mơ màng nhưng tắm xong một cái là tỉnh táo ngay, cô đoán ra Thiệu Lăng không muốn đi ngay.

Cô thay một bộ đồ công sở, đến lúc ngồi vào bàn ăn thì đã thấy con trai ngồi ngay ngắn trên ghế trẻ em, cậu nhóc mập mạp nở một nụ cười rạng rỡ.

Thiệu Lăng:

“Anh đi tắm một chút, hai mẹ con ăn trước đi.”

Lê Thư Hân gật đầu.

Cậu nhóc mập như một chú chim non đang chờ mớm mồi há miệng chờ mẹ.

Lê Thư Hân lập tức đút cháo cho con. Cháo có cho thêm một ít rau xanh băm nhỏ. Cậu nhóc không thích ăn rau nhưng vì sáng nay ăn sáng muộn, cậu cũng đói thật nên há miệng ăn rất ngon, không hề kén chọn.

Lê Thư Hân đút xong một bát cháo, Thiệu Lăng cũng quấn khăn tắm đi ra:

“Để anh.”

Ăn xong bát cháo, cậu nhóc còn có thể ăn thêm một phần táo nghiền nữa.

“Anh đói thì ăn nhanh đi.”

Lê Thư Hân cằn nhằn:

“Con trai anh còn đói hơn, em có thể mặc kệ nó sao?”

Thiệu Lăng bật cười.

Lê Thư Hân nhìn những giọt nước trên tóc Thiệu Lăng,

“Anh lau đi.”

Thiệu Lăng lắc đầu, nước b.ắ.n ra suýt trúng người Lê Thư Hân.

Cô vội né đi, mắng:

“Thiệu Lăng, anh là ch.ó con à? Phiền c.h.ế.t đi được.”

Thiệu Lăng bật cười, cậu nhóc mập mạp cũng cười theo.

Hai cha con có nụ cười y hệt nhau.

Lê Thư Hân tò mò hỏi:

“Sao anh không vội?”

Thiệu Lăng bình tĩnh:

“Anh vội cái gì? Em tin không, kể cả anh có cà kê thêm hai tiếng nữa mới ra khỏi nhà vẫn kịp đến đón họ. Họ đã đầu tư tiền vào chắc chắn không muốn về nhà chờ đợi đâu, ở đồn công an chờ lại càng khiến người ta an tâm hơn. Họ chắc chắn sẽ không vội đi mà ở đồn công an họ cũng sẽ không gây sự. Họ chỉ kích động chứ có điên đâu. Họ không gây sự thì anh vội đi làm gì?”

Lê Thư Hân:

“Anh không sợ mình đoán sai à?”

“Đoán sai thì đoán sai thôi. Anh đi từ Bằng Thành đến Lâm Thành vốn dĩ đã xa hơn người khác rồi. Hơn nữa lúc đó ai còn để ý đến thời gian nữa.”


Lê Thư Hân:

“…Anh nói, nghe cũng có lý.”

Thiệu Lăng:

“Tất nhiên rồi, anh nói đương nhiên là có lý.”

Anh nói:

“Lát nữa anh dọn dẹp đồ cho con, hôm nay em mang con theo đồ cần dùng anh đều chuẩn bị sẵn cho em rồi, vất vả cho em.”

Lê Thư Hân bật cười cằn nhằn:

“Thiệu Lăng à, trước đây không phải em trông con sao? Cái giọng điệu này của anh, cứ như là em kém cỏi lắm ấy. Thật ra em giỏi lắm đấy nhé.”

Cô bẻ ngón tay tính cho anh nghe:

“Trước khi con một tuổi, có phải một mình em trông không? Chẳng lẽ con có vấn đề gì sao? Em chăm con khỏe mạnh lắm nhé? Đừng tưởng bây giờ anh trông con thì em hoàn toàn không biết làm gì.”

Thiệu Lăng cười:

“Ừ nhỉ, anh lại quên mất.”

Cậu nhóc mập mạp vẫn đang ăn táo nghiền, cảm nhận được ánh mắt của ba mẹ liền ngẩng đầu cười, đôi mắt to long lanh, đúng là một em bé bụ bẫm đáng yêu.

Lê Thư Hân lau miệng cho cậu nhóc:

“Hôm nay con đi với mẹ nhé?”

Bảo bảo lập tức gật đầu:

“Dạ!”

Lê Thư Hân nhìn con trai ngoan ngoãn như vậy, gần như không nhớ nổi dáng vẻ của con ở kiếp trước nữa.

Cô cúi đầu hôn lên đôi má phúng phính của cậu bé:

“Mẹ yêu con nhất.”

Bé con chìa bàn tay nhỏ ra, Lê Thư Hân:

“Sao con?”

Bảo bảo:

“Mẹ ơi, con muốn ăn nữa.”

Lê Thư Hân:

“…”

Đúng là đồ ham ăn.

Cô nói:

“Thế thôi, ăn nữa là no căng đấy. Mẹ sờ bụng con xem, bụng nhỏ căng tròn rồi này, con no rồi.”

Cậu nhóc mập mạp “ưm” một tiếng. Cậu vẫn muốn ăn nhưng mẹ không cho.

Cậu bé thở dài thườn thượt.

Còn nhỏ tuổi mà đã thấu hiểu nỗi khổ của việc ăn uống.

Thiệu Lăng:

“Nói thật là anh cũng không biết mấy giờ mới về được. Tối nay em không cần chờ anh, cứ ngủ trước đi.”

Lê Thư Hân gật đầu:

“Em biết rồi.”

Thiệu Lăng lại xoa tay Lê Thư Hân:

“Nếu nhớ anh thì gọi điện cho anh nhé.”

Lê Thư Hân hết nói nổi, cô huých Thiệu Lăng một cái:

“Thôi đi, anh đừng có lải nhải nữa.”

Thiệu Lăng lại hôn cô một cái.

Cậu nhóc mập mạp nhìn chăm chú rồi đột nhiên ngẩng mặt lên, chìa một bên má về phía ba, lí nhí nói:

“Con cũng muốn hôn.”

Thiệu Lăng:

“Bảo bảo muốn hôn à.”

Anh cúi xuống hôn con một cái thật kêu.

Cậu nhóc vui sướng nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, lắc lư:

“Ư a a.”

--

Bé con cùng mẹ ra khỏi nhà ngoan ngoãn ngồi trên ghế an toàn. Có rất nhiều đứa trẻ không thích bị trói buộc trên ghế nhưng cậu nhóc mập mạp đã quen từ nhỏ nên rất ngoan.

Thường ngày Lê Thư Hân hay đến công ty đúng giờ, hiếm khi đi muộn.

Hôm nay là một ngoại lệ. Cô bế con trai đi, cậu nhóc thì cứ đạp chân đòi xuống tự đi.

Lê Thư Hân:

“Con ngoan một chút, lát nữa vào văn phòng rồi xuống chơi nhé.”

Cậu nhóc:

“Dạ~”

Tiểu Điền cười nói:

“Ồ, Giai Hi của chúng ta đến rồi à?”

Cậu nhóc lập tức gật đầu, trịnh trọng “dạ” một tiếng.

“Giai Hi đến để đi làm cùng mẹ à?”

Giai Hi lại gật đầu lí nhí:

“Bảo bảo đi làm cùng mẹ ạ.”

Tiểu Điền cười:

“Con ngoan quá, vậy dì Tiểu Điền thưởng cho con một viên kẹo nhé?”

Giai Hi mím môi lắc đầu:

“Không cần đâu ạ.”

Tiểu Điền:

“Hả!”

Cô kinh ngạc:

“Vậy mà lại có trẻ con không thích ăn kẹo.”

Lê Thư Hân đặt con trai xuống, cậu nhóc lập tức chạy đi.

Cô nói:

“Từ nhỏ chúng tôi đã không cho nó ăn, nó căn bản không biết đó là đồ ngon.”

Tiểu Điền:

“…”

Lê Thư Hân cười:

“Nuôi con đâu có dễ dàng.”

Tiểu Điền gật đầu tán thành.

Cậu nhóc vừa rồi lúc thì ở trên xe, lúc thì bị mẹ bế cũng bị gò bó không ít. Vừa được thả xuống cậu bé liền chạy lung tung.

Văn phòng của mẹ thật là vui.

Cậu nhóc trèo lên ghế sofa lục lọi chiếc ba lô nhỏ của mình.

Trong ba lô có xe ô tô nhỏ này.

Đây là chiếc xe yêu thích nhất của cậu. Cậu nhóc lập tức cầm nó lên chơi miệng phát ra tiếng “vù vù”.

Cậu chơi một lúc rồi lại lục ba lô, bên trong còn có cả phô mai que!

Toàn là những món bảo bảo thích ăn!

Còn kẹo?

Bảo bảo không biết, bảo bảo chưa ăn bao giờ chắc chắn là không ăn được!

--

Cùng lúc đó, ba của cậu cũng đang lái xe đến Lâm Thành. Buổi sáng được vui vẻ với Lê Thư Hân, tâm trạng của Thiệu Lăng khi ra ngoài vô cùng tốt.

Mặc dù đã muộn nhưng có sao đâu.

Đâu phải vội đi đẻ.

Anh lái xe một mạch đến đồn công an của Thiệu Kiệt.

Chưa đến nơi, từ xa đã thấy trong sân đồn có rất nhiều người.

Thiệu Lăng:

“…”

Anh quả nhiên không đoán sai, đến sớm cũng vô ích.

Lúc này vừa đúng lúc.

Anh giảm tốc độ, bắt đầu tìm chỗ đỗ xe rồi thò đầu ra gọi:

“Ông bí thư!”

--

Hết chương 56.

 

 

Trước Tiếp