Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 78
"Anh nói xem có phải anh đang gây rối không hả?" Nghiêm Tử Thư cười nửa miệng, liếc xéo Phó Kim Trì. "Vốn dĩ cô ta có thể hùa theo, nói là không mang theo hay đại loại thế, chỉ là bịa ra cớ để từ chối thôi, giờ chẳng lẽ phải đi thật à? Như vậy có vui không, anh Phó?"
"Đi, sao lại không đi chứ." Phó Kim Trì lười biếng cười, không hề có ý biết hối hận, vòng tay qua sau đầu Nghiêm Tử Thư, gác lên lưng sô pha. "Nếu có người chân thành mời tôi, dù là bẫy đi nữa, cũng chẳng có lý do gì để không đi cả."
Tóm lại, hai người có phong cách làm việc khác nhau. Một người hiền lành như Nghiêm Tử Thư ít nhất cũng sẽ thông cảm cho tiệc đính hôn của người khác là sự kiện trọng đại chỉ diễn ra một lần trong đời. Trẻ con quậy phá thì thôi, anh cũng không định quậy phá theo, dù sao thì cũng cần phải để ý đến cảm xúc và thể diện của người khác. Nếu không thì sao, chẳng lẽ định đi phá đám thật?
Nhưng Phó Kim Trì không quan tâm đến đó là dịp nào, cái gì vui thì làm, cứ xem như là trò hề. Nghiêm Tử Thư thậm chí có thể đọc được suy nghĩ của y, đại khái là vì Đinh Hồng Ba và anh bị đăng trên báo lá cải làm Phó Kim Trì không vui, y sẽ không ngần ngại phá đám tiệc đính hôn của đối phương để trả thù, sẵn tiện tuyên bố chủ quyền.
Nghiêm Tử Thư nghĩ một lúc rồi thấy chuyện đó thật buồn cười, anh lắc đầu, đứng dậy quay lại phòng đọc sách, cầm lấy cuốn Cẩm nang du lịch Dung Thành đó. Từ lần đầu gặp người này đã biết bản chất của y có một mặt xấu xa như vậy, chính mình tự lựa chọn, anh còn có thể làm gì khác? Nhưng lúc này anh không còn hứng thú đọc ở bên ngoài nữa, bèn cầm một cuốn sách và hai tấm thiệp mời quay trở lại phòng mình.
Trên thực tế, Phó Kim Trì thích ở trong phòng với Nghiêm Tử Thư hơn là ra ngoài. Đóng cửa lại, hoàn toàn tách biệt khỏi mọi phiền nhiễu của thế giới bên ngoài. Thường thì vào lúc này, họ giống như hai thiếu niên lần đầu biết yêu, trốn trong một góc kín đáo hôn hít âu yếm, phóng túng bản thân.
Kiểu dịu dàng này không khiến người ta cảm thấy xấu hổ, chỉ khiến họ dễ dàng sa đà vào, khó lòng cưỡng lại được. Nhất là khi Phó Kim Trì vừa trở về, một thoáng chia xa khiến người ta mê đắm hơn buổi tân hôn, lòng nhớ da diết như có một chú mèo con đang cào.
Nghiêm Tử Thư quẹt thẻ khóa mở cửa, Phó Kim Trì đi theo vào, dùng chân đóng cửa lại rồi cười bâng quơ: "Chỉ có em tốt bụng."
Quả nhiên Nghiêm Tử Thư cũng cười, nắm lấy cà vạt của y kéo xuống, rồi hôn lên má y: "Sao anh không nói thẳng ra là anh đang có ý đồ xấu."
Phó Kim Trì cúi đầu, giữ lấy gáy anh, đáp lại nụ hôn: "Giờ em mới nhận ra, không phải là quá muộn rồi sao?"
Nghiêm Tử Thư dành ra một tay, v**t v* sau gáy y, dung túng cho y ngang ngược tấn công, chiếm đóng lãnh thổ.
Đặc biệt là câu "một người bạn trai khá ân ái" vừa rồi, quả thật là người nói vô tình, người nghe hữu ý, như một chất xúc tác dội vào khiến Phó Kim Trì hưng phấn tột độ.
Căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng thở hổn hển, cho đến khi cuốn sách trong tay kia của Nghiêm Tử Thư tuột xuống. Anh vội vàng vừa đẩy Phó Kim Trì sang một bên, vừa nhanh tay tinh mắt chụp lấy sách, tránh cho nó rơi trúng chân.
Hai tấm thiệp mời thì rơi xuống đất một cách tội nghiệp.
Phó Kim Trì tặc lưỡi, nhặt thiệp mời lên, hờ hững ném lên tủ, mặc chúng chồng lên nhau ngằm ngay sát cạnh chậu cây cảnh trang trí.
Nghiêm Tử Thư nhìn mà dở khóc dở cười: "Nói anh đấy, cất thì cất cho tử tế, để ở đây thì lát nữa là ngấm nước cho mà xem?"
Vừa nói, anh vừa với tay lấy. Phó Kim Trì vẫn còn chê bai, có lẽ vì cái tên Đinh Hồng Ba in trên đó, cuối cùng y cũng nghĩ ra cách phân loại rác cho đúng, bèn chộp lấy trước rồi tiện tay ném lên bàn, ném vào đống báo cũ.
Nghiêm Tử Thư quyết định im lặng, đặt cuốn cẩm nang du lịch trên tay xuống bàn, rồi tự kéo ghế ngồi xuống.
Nhưng anh vừa lật sang trang đầu tiên thì lại nghe Phó Kim Trì nói: "Muốn cá cược không?"
"Cược cái gì?" Nghiêm Tử Thư ngửa đầu ra sau, ánh mắt dõi theo y.
Phó Kim Trì tiến lại gần: "Ví dụ như Đinh Hồng Ba có thật là gay không?"
"Cậu ta? Nhưng anh chưa từng gặp cậu ta mà?" Nghiêm Tử Thư mắt mở to, thốt lên ngạc nhiên: "Anh có thể nhận ra qua ảnh sao thôi sao?"
Vừa nói, ánh mắt anh vừa vô thức hướng về những trang báo đầy màu sắc, thoáng chút do dự. Có người nói rằng người trong giới này có thể nhận ra nhau, nhưng thật ra cũng không có gì bí ẩn cả. Đôi khi thì đúng, đôi khi thì không.
Dù các tờ báo lá cải kia toàn viết linh tinh, nhưng lại có một vài điểm rất chi tiết, chi tiết đến mức bới móc ra việc Đinh Hồng Ba thời đại học từng tham gia câu lạc bộ LGBTQ+ vào tháng nào năm nào đó, dùng làm bằng chứng chứng minh hắn là người đồng tính. Nhưng cái gọi là dấu vết này cũng rất khiên cưỡng, thành thật mà nói, chỉ có người trong cuộc mới thực sự biết là thế nào. Những người không nghi ngờ đương nhiên sẽ hiểu theo hướng không nghi ngờ, nhưng một khi nghi ngờ nảy sinh thì cái gì cũng trở nên đáng ngờ.
Phó Kim Trì hoàn toàn không nghiêm túc trước mặt Nghiêm Tử Thư, y thản nhiên đút tay vào túi quần, ngồi xuống mép bàn như thể thiếu một khúc xương, khẽ cười rồi nhìn anh: "Hừm, đoán xem, giờ em tự nhiên có 'bồ bịch' rồi, tôi có nên cho người điều tra tình hình của hắn ta không?"
"Kết quả thế nào?" Nghiêm Tử Thư dựa lưng ra sau, khoanh tay trước ngực: "Mối quan hệ của tôi với cậu ta có trong sáng không?"
"Hoàn toàn trong sáng." Phó Kim Trì cúi xuống hôn lên tai anh: "Thật đấy, hắn quả thực chỉ toàn quen bạn gái thôi."
"Vậy nên anh thực sự nghĩ cậu ta là gay?" Nghiêm Tử Thư cảm thấy khó hiểu.
"Thế nên tôi mới cược với em." Phó Kim Trì nói đầy ẩn ý: "Nếu mọi chuyện chắc chắn như vậy thì đâu còn gọi là cá cược nữa."
*
Vậy nên cái miệng của Phó Kim Trì không nói gì thì cái đó mới là thật.
Nếu y không nói gì, Nghiêm Tử Thư sẽ không nghĩ nhiều về chuyện đó. Nhưng một khi y đã nói, thì dù đó là chuyện không có bằng chứng cũng khiến Nghiêm Tử Thư phải hoài nghi. Có lẽ cũng là do anh có một chút niềm tin mù quáng vào y, anh luôn cảm thấy Phó Kim Trì có con mắt nhìn người tinh tường, sẽ không bịa đặt lung tung.
Tuy nhiên đối với họ, đây rốt cuộc chỉ là chuyện ngoài lề. Đinh Hồng Ba có là người ngoài hành tinh thì cũng là việc cụ Đinh phải lo.
Hiện tại thì cụ Đinh đang rất phiền muộn. Lisa ngu ngốc đần độn đến gây rắc rối cho Nghiêm Tử Thư, ông cụ vừa ngủ dậy là đã biết chuyện. Một người lớn chín chắn không thể nào hành động như vậy, nhưng cô ta đã làm rồi, còn có thể làm gì được. Cháu dâu tương lai thì phủi mông, phất tay áo bỏ đi rồi, để lại ông cụ xấu hổ vô cùng.
"Con bé đó còn non nớt, ở nhà được nuông chiều, cậu đừng để bụng."
Trong khu vực sinh hoạt chung có một quầy bar nhỏ, một già một trẻ ngồi đó trò chuyện. Người ở viện điều dưỡng không thể uống nhiều rượu, vì vậy chỉ có vài chai rượu vang đỏ độ cồn thấp. Nghiêm Tử Thư đẩy một ly về phía cụ Đinh, nhìn vẻ mặt thì biết ông cụ vẫn còn đang bận tâm.
Về lý mà nói thì cuối cùng cháu trai cũng chịu đính hôn, ông cụ lẽ ra phải hài lòng, nhưng mấy nếp nhăn trên khuôn mặt ông cụ lại không thể hiện nhiều niềm vui cho lắm.
Nghiêm Tử Thư nói một câu "không sao", đặt thiệp mời lên bàn rồi trả lại cho cụ Đinh. Phó Kim Trì hiện không có ở đây, nhưng Nghiêm Tử Thư nghĩ rằng y sẽ không quan tâm. Hơn nữa, cho dù y có quan tâm, Nghiêm Tử Thư cũng luôn tìm được cách đối phó.
Thay vì tức giận, anh cảm thấy thương hại. Con gái thường mắc những sai lầm ngớ ngẩn, chút thể diện được cố gắng xây dựng của cô ta hoàn toàn vô nghĩa trước thái độ thờ ơ của vị hôn phu. Chẳng lẽ cô ta thực sự ngây thơ đến mức không nhận ra vấn đề không nằm ở Nghiêm Tử Thư?
Nghiêm Tử Thư ngồi thẳng lưng, nhấp một ngụm rượu, thấy cụ Đinh nghiêm mặt xua tay: "Cầm lấy đi. Muốn đi thì đi, không muốn thì thôi, cứ vứt đi. Bọn trẻ muốn mời ai cũng được, tôi có can thiệp vào cũng chỉ làm người ta thấy phiền thêm thôi."
Ông cụ lại khịt mũi: "Cũng có phải kết hôn cho tôi đâu." Vẫn đang hờn dỗi.
"Không hề." Nghiêm Tử Thư cười lão luyện thành thục, chỉ có thể nói xuôi theo người lớn tuổi: "Ai dám không thích ông chứ?"
"Tôi tự thấy mình phiền thôi!" Cụ Đinh đáp: "Có lẽ giới trẻ ngày nay suy nghĩ phức tạp quá, hoặc có lẽ ông già này suy nghĩ quá nhiều. Có phải là do tôi thúc ép mới thành thế này không, cậu xem hai đứa nó đi, chẳng giống sắp kết hôn chút nào?"
Vẻ mặt của Nghiêm Tử Thư bình thản, cái này thật khó mà tiếp lời. Nhưng quả thực là rất hoang đường.
"Lần trước tôi cũng nhận ra rồi, có vẻ như nó không hài lòng với Lisa chỗ nào đó, nhưng nếu không hợp thì sao nó không nói thẳng ra?" Cụ Đinh tiếp tục phàn nàn về cháu trai: "Tôi hỏi, nó sống chết không chịu nói. Tôi đã bảo nó đừng ép mình, không hợp thì có thể tìm người khác. Nhưng rồi quay đi một cái, không hiểu nó đang nghĩ gì mà đột nhiên khăng khăng đòi đính hôn. Tôi thực sự không hiểu mấy đứa nhóc này cả ngày muốn làm gì nữa?"
Đương nhiên, chỉ có chính đương sự mới biết câu trả lời.
Nghiêm Tử Thư không bình luận gì, nhẹ nhàng đặt ly xuống.
Chỉ có điều, đàn ông thường hiểu nhau. Anh biết nếu một người đàn ông đưa ra đủ loại lý do để không tiến xa hơn trong mối quan hệ với bạn gái, cũng không muốn kết hôn, vậy thì có lý do để nghi ngờ rằng anh ta đạo đức giả. Hy vọng loại đàn ông này chỉ cần sẵn sàng thay đổi, không cần hỏi lý do, là có thể có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, thì có khả thi không? Vậy mà nhiều người lại bỏ qua một vấn đề đơn giản như vậy đấy.
Cụ Đinh vẫn cứ thao thao bất tuyệt, kể rằng Lisa là cháu gái của bạn mình, đã thầm yêu Đinh Hồng Ba nhiều năm, rồi nhờ ông cụ làm mối, vất vả chinh phục hắn như thế nào, không rõ là đang cố gắng thuyết phục bản thân hay người khác. Mặc dù tức giận, thật ra ông cụ vẫn thể hiện khát khao mãnh liệt được công nhận, muốn chứng minh rằng đây là một mối tình trời định.
Cuối cùng thì Nghiêm Tử Thư chỉ mỉm cười: "Rất tiếc, chúng tôi có kế hoạch khác cho đêm Giáng sinh, nên có thể sẽ bỏ lỡ buổi tiệc rồi."
Thiệp mời ghi rõ rằng tiệc đính hôn sẽ được tổ chức vào đêm Giáng sinh, rơi vào thứ bảy, quả thực là một ngày tốt.
Cụ Đinh ngoan cố đáp: "Không cần đi ủng hộ, cứ để bọn nó tự lo."
Nghiêm Tử Thư uống cạn ly rượu, đáp lại không mấy thật lòng.
Một lúc sau, Phó Kim Trì tìm đến, trước mặt ông cụ, rất tự nhiên khoác tay lên vai Nghiêm Tử Thư.
Nghiêm Tử Thư ngước nhìn y, vô thức mỉm cười chân thành hơn: "Anh có muốn uống gì không?" Ánh đèn laser phản chiếu trong con ngươi anh, ánh nhìn hướng về Phó Kim Trì sáng rực lên, lấp lánh như sao trời.
Phó Kim Trì đồng ý, Nghiêm Tử Thư lấy thêm một cái ly chân cao nữa, rót cho y một ít. Phó Kim Trì cầm lấy, cụng ly với ly rỗng của anh rồi ngửa đầu ra sau uống cạn một hơi.
Cụ Đinh hiện giờ nhìn cách hai người họ ở bên nhau, chắc cũng đã tiêu hóa được kha khá rồi, nhìn thấu nhưng không nói gì, thậm chí còn chào hỏi Phó Kim Trì, hỏi y về từ khi nào.
Phó Kim Trì lơ đãng đáp lại, cài thêm một cúc áo cho Nghiêm Tử Thư.
Khi cả hai cùng nhau bước ra ngoài, cụ Đinh vẫn ngồi ở quầy bar, thở dài một hơi.
Nghiêm Tử Thư quay đầu nhìn lại, khu vực quầy bar chỉ bật đèn Ambient, ánh sáng dịu nhẹ. Ông cụ giống như một bức tượng đang tuổi xế chiều, gần như bất động, cây gậy ủ rũ nghiêng hẳn về một bên. Luôn tìm kiếm một cuộc đời viên mãn tự cho là có, nhưng cuối cùng chỉ đang tiến gần đến những năm tháng cuối đời.
*
Trở về phòng, uống thuốc xong thì lên giường, Nghiêm Tử Thư cuối cùng cũng lật xong cuốn cẩm nang du lịch, dù sao thì nó cũng không dày lắm. Anh gấp sách lại, đặt lên bàn cạnh giường, tháo kính ra, gập lại đặt lên trên.
Phó Kim Trì đang nằm trên đùi anh, một tay kê dưới đầu, tay kia lướt điện thoại.
"Đọc xong sách chưa?" Phó Kim Trì gõ chữ xong, nhấn gửi rồi ngước nhìn lên.
"Ừm."
"Tôi tắt đèn?"
"Không cần." Nghiêm Tử Thư nhìn xuống y một lúc lâu, rồi đột nhiên nói: "Tôi nghĩ..."
"Em nghĩ sao?" Phó Kim Trì ngước nhìn anh, tiện tay đặt điện thoại lên chăn.
"Làm không?" Nghiêm Tử Thư vuốt tóc y: "Tôi nghĩ nếu nhẹ nhàng thì sẽ ổn thôi."
Phó Kim Trì khựng lại, nhưng phản ứng của cơ thể nhanh hơn cả suy nghĩ, y nhanh chóng nắm lấy bàn tay mát lạnh kia.
"Vậy là, đã quyết định rồi sao?" Phó Kim Trì nhìn anh từ dưới lên: "Tôi có thể chờ thêm."
"Chuyện này không liên quan đến việc đã suy nghĩ kỹ hay chưa." Nghiêm Tử Thư cười cười: "Chỉ là tôi cảm thấy mình đang nhìn trước ngó sau quá nhiều, đôi khi càng nghĩ càng thấy rối. Còn không bằng mặc kệ, cứ thử lại lần nữa xem sao. Lo lắng quá nhiều cũng chẳng ích gì."
Suy nghĩ của con người thay đổi trong chớp mắt, có lẽ Phó Kim Trì không thể biết được sáng nay anh vẫn còn đang nghiêm túc nghĩ nếu sau này họ chia tay thì sẽ thế nào. Nhưng bây giờ Nghiêm Tử Thư lại cảm thấy cứ kéo dài như thế thì sẽ không bao giờ kết thúc.
Có quá nhiều thứ để lo lắng, nhưng hãy nhìn những người khác xem, biết bao người cứ nhắm mắt lại là dám nhảy xuống nấm mồ hôn nhân, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, chúng sinh ai mà chẳng đau khổ. Hai người họ chẳng khác gì hai con thiêu thân, trên đời này có con đường nào là tuyệt đối không sai sót đâu?
Nghiêm Tử Thư ôm lấy người trước mặt, giọng nói dịu dàng pha chút mờ ám: "Em nhớ anh rồi."
Câu này mang một ý nghĩa hơi khác so với câu nói sáng nay, Phó Kim Trì mỉm cười, ánh mắt đã trở nên sâu thẳm khó đoán. Y không chút do dự lật người lại, đè Nghiêm Tử Thư xuống dưới mình, nhẹ nhàng hôn anh: "Được."
"Nhưng thời điểm này không thích hợp lắm nhỉ." Nghiêm Tử Thư đang ám chỉ việc chuyển nhượng tài sản mà y nói ban ngày: "Có giống giao dịch bất hợp pháp nào đó không?"
"Mặc kệ nó." Phó Kim Trì cười nói. "Chẳng phải như vậy sẽ k*ch th*ch hơn sao? Tôi sẵn sàng bỏ ra cả gia tài để mua được em."
Dĩ nhiên, ngoài nói miệng ra thì họ không dám thực sự theo đuổi k*ch th*ch. Phó Kim Trì dịu dàng mà nguy hiểm, nhưng đồng thời vẫn kiềm chế, có thể nói là nối lại tình xưa một cách rất nhạt nhẽo.
Nửa đêm, Nghiêm Tử Thư tỉnh giấc một lần, nửa tỉnh nửa mê, thấy Phó Kim Trì đang ôm mình ngủ rất say. Anh vừa cử động, Phó Kim Trì cũng chẳng rõ đang tỉnh hay mơ, nhưng vẫn kéo anh sát vào ngực mình theo bản năng. Nghiêm Tử Thư nhắm mắt, yên tâm trở lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau theo đúng kế hoạch, Nghiêm Tử Thư cùng Phó Kim Trì đi đảo chính Cảng Thành.
Ai cũng công nhận Cảng Thành là thiên đường mua sắm chính hiệu, nhưng Nghiêm Tử Thư đã ở đây một thời gian dài lại chưa từng ghé thăm những khu phố thương mại sầm uất và nổi tiếng nhất nơi đây. Trước đây anh phải nằm viện, nên nhu cầu mua sắm được xếp ở cuối cùng, vả lại, anh cũng không muốn lãng phí tiền.
Sau khi xuống tàu, đi theo đám đông ra khỏi bến tàu, gánh hàng rong bên đường đang bán mì ăn liền và bánh đúc đậu đỏ, có người đang cầm những chùm bóng bay lớn. Du khách và nhân viên văn phòng hối hả qua lại xung quanh, Nghiêm Tử Thư cảm thấy như thể mình vừa trở về thế giới trần tục, nhất thời lạc lõng, do dự không biết nên đi hướng nào. Anh vô thức nhìn lên tìm biển báo xe buýt hoặc taxi, nhưng thực ra anh vẫn chưa quyết định sẽ chọn phương tiện giao thông nào.
Dường như chỉ đến lúc này, Nghiêm Tử Thư mới nhận ra rằng ra ngoài mà không có kế hoạch không phải là phong cách thường ngày của anh. Phải thừa nhận rằng sự hiện diện của Phó Kim Trì quả thực đã tạo ra cho anh một sức ì rất lớn, đã vô tình làm anh tha hóa mất rồi. Cảm giác có người để dựa dẫm thật dễ chịu, Nghiêm Tử Thư bình tĩnh gạt bỏ suy nghĩ đó, lười biếng nắm lấy tay người kia.
Phó Kim Trì nắm tay Nghiêm Tử Thư, vẫn giữ thản nhiên như không. Y lúc nào cũng tô điểm cho mình thật chỉnh tề, ngay cả khi ăn mặc giản dị, đứng giữa đám đông chen chúc ồn ào vẫn rực rỡ nổi bật, như thể cần tiện tay chụp một bức ảnh cũng có thể lên trang bìa tạp chí.
Ngược lại, Nghiêm Tử Thư vẫn đang mặc áo khoác của Phó Kim Trì, không phải là không đẹp, vóc dáng anh vẫn mảnh mai cao ráo, chỉ có điều nếu mang ra so sánh, thì trang phục của họ dường như thuộc về hai mùa khác nhau.
Dời mắt ra khỏi cửa sổ kính, Nghiêm Tử Thư mỉm cười, quyết định làm theo lệnh: "Chúng ta đi đường nào?"