Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 79
Một nhóm thiếu niên liều lĩnh trượt ván lao vào đám đông, đổi lại một tràng những tiếng kêu kinh ngạc và mắmg mỏ.
Phó Kim Trì liếc một cái, ra hiệu cho Nghiêm Tử Thư đi vào bên trong vỉa hè: "Lối này."
Cuối cùng vẫn không thể tránh thoát. Một cậu nhóc vác theo quả bóng bỏ trong một chiếc túi lưới chạy rất nhanh đến, tóc vàng mắt xanh, đôi chân rất thẳng, đồng phục thể thao có in tên một trường quốc tế, cậu ta lao thẳng tới va mạnh vào Nghiêm Tử Thư. Cậu nhóc hét lên "Sorry" một cách khoa trương. Cô giúp việc người Philippines da nâu đuổi theo từ phía sau, nhưng không nói một lời, khuôn mặt cô ta cứng đờ và dè dặt, thận trọng quan sát hai người đàn ông trước mặt, dường như sợ rằng họ sẽ khó đối phó.
Cậu nhóc kia chỉ cao đến ngang eo của Nghiêm Tử Thư, Phó Kim Trì cau mày, lo có thể vô tình chạm vào vết thương cũ của anh, liền đưa tay ra đỡ. Thực ra không nghiêm trọng đến thế, chính Nghiêm Tử Thư cũng chẳng để tâm.
Cậu nhóc chớp mắt, nhanh nhẹn lách qua người cô giúp việc, rút từ trong túi ra hai đồng xu sô cô la gói giấy bạc, nhét vào tay Nghiêm Tử Thư như một lời xin lỗi, cười khúc khích rồi chạy đi ngay lập tức. Cô giúp việc tiếp tục đuổi theo.
Nghiêm Tử Thư cũng cười, xòe ra cho Phó Kim Trì: "Muốn ăn không? Người ta còn tính cả phần của anh này."
Khác với anh, Phó Kim Trì không nắm bắt được logic của trẻ con nhanh như vậy, phải mất một lúc mới nhận ra chuyện gì. Nghiêm Tử Thư nhét sô cô la vào túi Phó Kim Trì: "Anh làm em nhớ đến một bộ phim hoạt hình xem hồi nhỏ, cả một thành phố toàn người bằng thủy tinh."
Phó Kim Trì "ồ" lên: "Chê cười tôi à?"
"Sao dám chứ?" Nghiêm Tử Thư cười nhạo: "Ý em là, nếu có một thành phố như vậy, em sẽ là người đầu tiên đề cử anh làm thị trưởng."
Đã lâu rồi chưa lên giường với nhau, thú thật là cũng còn hơi khó chịu, nhưng Phó Kim Trì lại chuyện bé xé ra to, Nghiêm Tử Thư không cần y phải làm thế. Nếu thực sự không khỏe, hôm nay anh sẽ không ra ngoài. Anh là một người đàn ông trưởng thành, chứ không phải là đồ thủy tinh dễ vỡ.
Đến bãi đậu xe, thực ra thì họ không cần phải bắt taxi, tài xế và một chiếc Lincoln màu đen đã đợi sẵn ở đó.
Ngồi trong xe, Nghiêm Tử Thư nói thêm: "Thật ra, trẻ con đôi khi rất hài hước, chúng suy nghĩ khác với chúng ta."
"Thực sự muốn à?" Phó Kim Trì nhìn anh. "Vậy thì làm sao đây, em sinh cho tôi một đứa?"
"Tự nuôi thì thôi đi." Nghiêm Tử Thư mỉm cười nhìn ra ngoài cửa sổ. "Hơn nữa, chẳng phải Willie là đủ rồi sao, anh không sợ nó ghen tị à?"
Vào thời điểm này trong năm, không khí Giáng sinh trên đường phố ngày càng rõ rệt, xe chạy được nửa tiếng thì dừng trước trung tâm mua sắm.
Ban đầu, Nghiêm Tử Thư nghĩ rằng họ chỉ dạo quanh trung tâm thương mại, chỉ riêng hai người thôi, mệt thì nghỉ ngơi, hết mệt thì đi. Nhưng sự thật không phải vậy - Phó Kim Trì đã lên kế hoạch tỉ mỉ, khởi hành từ bến tàu sẽ đến trung tâm thương mại nào, thậm chí cả những cửa hàng cụ thể nào.
Tài xế một người đàn ông trung niên bản địa đáng tin cậy, khi lên xe chịu trách nhiệm lái xe, khi xuống xe lại vẫn đi theo làm việc vặt. Làm cho Nghiêm Tử Thư phải liên tục cảm ơn, trước kia anh cũng quen thuộc với cảnh tượng này rồi, chỉ khác là lần này anh được phục vụ.
Đây có lẽ là sự khác biệt giữa người bình thường và người giàu, vai trò đảo ngược, anh lại cảm thấy phô trương thế này luôn có vẻ hơi quá đà. Nhưng bản thân Nghiêm Tử Thư dường như không có quyền phàn nàn trong vấn đề này, suy cho cùng vẫn là vì sức khỏe của anh còn yếu, chỉ riêng thử quần áo thôi cũng đã khá mệt mỏi rồi. Nếu anh còn nhất quyết tự làm mọi việc, e rằng thanh tiến độ của hôm nay sẽ không kéo dài đến khi quay trở lại đảo.
Phó Kim Trì dẫn anh đến những cửa hàng toàn hàng hiệu cao cấp. Họ đi thẳng lên từ bãi đậu xe, Nghiêm Tử Thư không quen đường, thậm chí còn chưa đọc hết tên trung tâm thương mại, đành dứt khoát nhắm mắt đi theo Phó Kim Trì, cũng chẳng sợ mình bị bán mất. Nhưng nghĩ lại thì, dù có bán anh đi cũng chẳng mua được gì nhiều ở đây. Không có nhiều người rảnh rỗi đi loanh quanh, cũng không thấy cửa hàng thời trang bình dân nào dọc đường, tất cả những gì đập vào mắt anh chỉ là những dãy dài các thương hiệu xa xỉ cao cấp. Nói là mua thêm hai cái áo dày hơn, nhưng Phó Kim Trì lại độc đoán chuyên quyền, tự ý quyết định toàn bộ phong cách thời trang của anh.
"Tôi nghĩ hơi quá rồi." Nghiêm Tử Thư bước ra khỏi phòng thử đồ. Lần này, nhân viên bán hàng mang cho anh một chiếc áo sơ mi kiểu lễ phục, có xếp ly ở phía trước, tay áo hai lớp kiểu Pháp. Anh nhìn một trong những nhân viên bán hàng: "Hiện tại tôi tạm thời chưa cần mặc loại áo này."
Dù cho không ai ở Cảng Thành nói tiếng phổ thông trôi chảy, thì các nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại chắc chắn phải nói được. Không chỉ có một người phục vụ họ, một trong những nữ nhân viên cố gắng thuyết phục Nghiêm Tử Thư rằng anh mặc cái áo này rất hoàn hảo, đặc biệt là tôn lên vòng eo thon thả. Nhưng người còn lại thì lanh lợi nhìn sang Phó Kim Trì: "Anh nghĩ sao?"
Phó Kim Trì nheo mắt, như thể đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật: "Lấy lại cho cậu ấy bộ vest hai hàng khuy đó đi."
Cô nhân viên đã đoán ra được ai là sugar daddy sẽ quẹt thẻ, ỷ vào Phó Kim Trì đã lên tiếng, bèn hoàn toàn phớt lờ ý kiến của Nghiêm Tử Thư.
Trong lúc thay đồ, Phó Kim Trì đích thân mang vào một chiếc nơ, cài cho anh. Nghiêm Tử Thư thở dài, giữ lấy tay y: "Em cứ tưởng loại cửa hàng tự hào là mình sang trọng sẽ không trông mặt mà bắt hình dong trắng trợn. Xem ra vẫn có."
"Chắc khu rừng lớn thì có đủ loại chim thôi." Phó Kim Trì nói: "Em không thích chỗ này thì thôi, chúng ta đi chỗ khác."
Khi Nghiêm Tử Thư bước vào cửa hàng, quần áo của anh rõ ràng là đồ rẻ tiền, thậm chí là nhãn hiệu không tên tuổi mua trong siêu thị, vậy thì cũng đành đi, nhưng anh còn đi cùng với Phó Kim Trì chói sáng lập lòe. Nhân viên cửa hàng này ít nhiều gì cũng không coi trọng anh. Nhưng ngược lại, hiển nhiên là họ rất coi trọng Phó Kim Trì.
Hai vị khách với thân phận khác biệt quá rõ rệt, Nghiêm Tử Thư cũng không biết họ có thể tưởng tượng ra kiểu quan hệ nào, sugar daddy và một thanh niên sa ngã ăn bám? Phó Kim Trì cũng có phải là lão già nhà giàu háo sắc đâu.
"Đã thử rất lâu rồi, cứ tạm vậy đi." Nghiêm Tử Thư cười nhạt. "Cứ lấy những cái trước, còn lại không thử nữa."
Phó Kim Trì đồng ý.
Đến lúc các nhân viên bán hàng chuẩn bị gói quần áo mà anh vừa thử, Nghiêm Tử Thư ngăn họ lại, đưa cho họ cỡ quần áo anh từng mặc trước đây. Hiện giờ anh gầy hơn so với trước khi bị thương nhiều, gần như nhỏ hơn một cỡ, vì vậy Nghiêm Tử Thư nhất quyết yêu cầu họ lấy cỡ lớn hơn.
"Tôi vẫn đang trong thời gian hồi phục." Anh cố gắng kiên nhẫn giải thích: "Cỡ nhỏ hơn thì mặc một thời gian là lại không vừa nữa."
Tuy nhiên, cô nhân viên thì cứ khăng khăng, miệng thì nói rằng cỡ anh vừa thử là tốt nhất, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Phó Kim Trì.
Ý nghĩa thì không rõ ràng, nhưng Nghiêm Tử Thư mơ hồ cảm nhận được. Họ thấy Phó Kim Trì là người quyết định chọn quần áo nào để thử, cho rằng sugar daddy này là loại vạch lá tìm sâu, nên trước khi hai vị khách nảy sinh bất đồng ý kiến, họ chọn "chu đáo" hỏi ý kiến người có tiếng nói cao hơn. Còn ý kiến của người thử quần áo dường như không có giá trị gì.
Nghiêm Tử Thư dở khóc dở cười, cũng thôi không nói nhiều nữa, quyết định thay lại quần áo của mình: "Đi thôi, đến chỗ tiếp theo."
Khi anh về phòng thử đồ để thay quần áo, nhân viên bán hàng đến hỏi Phó Kim Trì lấy quần áo thế nào.
"Vậy thì khỏi lấy hết vậy." Phó Kim Trì móc ngón tay cái vào túi quần, dựa vào quầy trong tư thế không mấy nghiêm túc, ánh mắt nhẹ như không liếc nhìn nhân viên bán hàng, giọng điệu bất cần nhưng lời nói ra lại ẩn chứa vài phần thật lòng: "Nhưng mà, chọc tức được cậu ấy, cô cũng giỏi đấy."
"Lần sau cảm phiền cải thiện chất lượng dịch vụ."
Cô nhân viên trông có vẻ hơi ngượng ngùng.
Đương nhiên, Nghiêm Tử Thư sẵn lòng dung túng Phó Kim Trì tự ý quyết định anh nên mặc gì với một điều kiện tiên quyết không thể thiếu, giữa hai người họ thì đó chỉ là thú vui, một người muốn một người chiều, không có chỗ cho người ngoài can thiệp.
Cũng may là không phải tất cả các cửa hàng đều khó chịu như vậy. Những nơi sau đó ghé thăm sau đó đều thân thiện, trải nghiệm mua sắm diễn ra suôn sẻ. Nhờ sự giúp đỡ của nhân viên bán hàng, anh thử hết bộ này đến bộ khác, cảm giác tự tin quý phái của giới tinh hoa xã hội đã lập tức quay trở lại. Sau khi chọn được bộ trang phục cuối cùng muốn mua, nhân viên ở đó giúp Nghiêm Tử Thư gỡ bỏ nhãn mác, để anh có thể mặc thẳng ra ngoài.
Lúc này Phó Kim Trì nhìn lại anh, từ đầu đến chân đều là do y tự mình chăm chút tỉ mỉ từng chi tiết. Đúng là người đẹp thì mặc bao tải cũng vẫn đẹp, nhưng ăn mặc đúng cách rồi thì càng khỏi phải nói. Bộ trang phục đi săn bằng vải tweed thô màu nâu nhạt, kết hợp với đôi giày Brogue bằng da hươu, toát lên phong thái quý ông Anh quốc cổ điển sang trọng, một phong cách mà Nghiêm Tử Thư trước kia hiếm khi diện, nhưng vẫn không hoàn toàn xa rời cá tính của anh. Phó Kim Trì nhìn mà muốn lập tức kéo anh về phòng l*t tr*n.
Nghiêm Tử Thư không say mê hàng hiệu xa xỉ, càng không muốn tổng giá trị một bộ quần áo trên người mình cao bằng một căn nhà hướng biển. Điều khiến anh thở phào là Phó Kim Trì dường như hiểu được suy nghĩ của anh, không đóng vai nhà giàu mới nổi vung tiền như rác, nhưng gu thẩm mỹ của y thực sự đáng tin.
Khi tài xế mang đủ loại túi xách lên xe, trời vẫn còn sớm. Thay vì về nhà đi ngủ sớm, hiếm khi có dịp ra ngoài, cả hai đều muốn đi dạo lang thang thêm một lúc nữa, như đang hẹn hò vậy.
Nhưng đó là điều thú vị của dạo phố mua sắm, ngay cả khi đã có kế hoạch, người ta dường như luôn tìm thấy những thứ mới để mua. Cũng giống như mua giày cần phải có quần phù hợp, mua vest cần phải có phụ kiện phù hợp. Nghiêm Tử Thư hoàn toàn mới mẻ đứng trước mặt mình, Phó Kim Trì lại cảm thấy anh vẫn thiếu một chiếc đồng hồ, vì vậy dẫn thẳng anh vào cửa hàng Patek Philippe.
Mặc dù cả ngày hôm nay Nghiêm Tử Thư đã chai sạn với động tác quẹt thẻ của Phó Kim Trì, nhưng khi đối phương yêu cầu nhân viên bán hàng mang chiếc đồng hồ Grandmaster Chime phiên bản giới hạn kỷ niệm ra cho anh đeo thử, dù nhân viên không nói giá tiền có bao nhiêu số 0, chỉ cần nghe thấy bốn chữ "phiên bản giới hạn" thôi cũng đủ khiến anh vô cùng xúc động và kiên quyết từ chối. Thật vậy, quả nhiên là không nên kết luận đàn ông đáng tin cậy quá sớm.
Thương lượng đến cuối cùng, trên tay Nghiêm Tử Thư chỉ là chiếc đồng hồ lịch tuần trăng, trang nhã, điềm tĩnh, giản dị, hoàn toàn phù hợp với tính cách của anh. Trong ngành đồng hồ, mức giá đó đã khá hợp lý, nằm ở ngưỡng mà trước kia sẽ không tùy tiện mua nhưng với mức lương của anh thì vẫn nằm trong khả năng chi trả.
Để ngăn Phó Kim Trì nghĩ ra thêm bất kỳ ý tưởng kỳ quặc nào nữa, Nghiêm Tử Thư cố tình tìm cớ gì đánh lạc hướng y. Đi ngang qua cửa hàng Rolex bên cạnh, nhìn thấy những mẫu trưng bày trong cửa sổ, Nghiêm Tử Thư nảy ra một ý nghĩ tinh nghịch, bèn kéo Phó Kim Trì vào trong: "Thử cái này xem."
Có câu nói rằng: Không phải tất cả những gã đeo Submariner green trong hộp đêm đều là trai đểu, nhiều nhất thì cũng chỉ có 99%. Màu xanh lục lấp lánh trên mặt đồng hồ quả thực rất khêu gợi, Nghiêm Tử Thư suýt bật cười thành tiếng: "Anh đã từng nghe câu nói này chưa, nếu gặp một người đàn ông đeo loại đồng hồ này trong hộp đêm, lúc tự giới thiệu tài sản thì có thể lập tức chia đi mười lần, lúc tự giới thiệu số bạn gái thì cứ việc nhân lên gấp mười lần?"
Dây đồng hồ lạnh như băng áp lên cổ tay Phó Kim Trì, y dường như không để ý đến lời trêu chọc của Nghiêm Tử Thư, nghiêng người lại gần anh hỏi nhỏ: "Vậy số lượng bạn trai thì sao?"
"Không phải là chính anh nên tự hỏi sao?" Nghiêm Tử Thư nghiêm túc lườm y một cái.
"Vậy thì có vẻ chiếc đồng hồ này không hợp với tôi." Phó Kim Trì nói: "Sao tôi dám đến hộp đêm sau lưng em chứ."
Thực ra thì Phó Kim Trì hoàn toàn kiểm soát được khí chất của nó, thậm chí còn mang lại cảm giác hài hòa, tự nhiên. Trước đây Nghiêm Tử Thư đã hình dung Phó Kim Trì như một con công, giờ đây anh càng cảm thấy y thực sự rất hợp với những thứ nhiều màu rực rỡ tỏa sáng lấp lánh này. Thế là trong lúc nhất thời, Nghiêm Tử Thư cũng thấy thú vị, thử đeo lên cổ tay của Phó Kim Trì đủ loại đồng hồ đính kim cương màu. Nhưng thử đồng hồ chỉ là một trò đùa, anh cũng không định ép Phó Kim Trì mua một chiếc đồng hồ trông như đèn màu trong công viên giải trí về.
Cùng lúc đó, có người khác đang nghiêm túc cân nhắc chọn một chiếc đồng hồ đính kim cương như vậy làm quà tặng cho vị hôn phu của mình. Thử được một lúc thì hai nhóm người tiến lại gần nhau, Nghiêm Tử Thư và Phó Kim Trì ngước lên thì bắt gặp Lisa mà họ vừa gặp hôm qua. Vị hôn phu của cô ta cũng theo bên cạnh.
Đinh Hồng Ba rõ ràng không thích nghi được với phong cách phô trương này như Phó Kim Trì, cũng không đủ kiên nhẫn để đối phó với gu thẩm mỹ thái quá của bạn gái. Hắn chỉ đứng bên cạnh cô ta như là một nhiệm vụ, để mặc cô ta hào hứng đeo đồng hồ vào cổ tay mình, lông mày hắn hơi nhíu lại, thái độ bực bội hiện rõ. Hắn vốn ăn mặc chỉnh tề theo phong cách công sở, bản thân rất nghiêm túc, thêm một món phụ kiện kim cương màu chuyển sắc trên người trông chẳng ra cái gì cả.
Khi nhìn thấy Nghiêm Tử Thư và Phó Kim Trì, Đinh Hồng Ba cũng tỏ ra ngạc nhiên. Nhưng phản ứng đầu tiên của hắn, ngoài ngạc nhiên, thì còn có động tác lùi lại né tránh theo bản năng. Có vẻ như hắn cảm thấy khá xấu hổ vì trước đây từng hô hào tuyên bố với Nghiêm Tử Thư rằng mình coi thường những người phụ nữ hời hợt, vậy mà giờ đây lại chuẩn bị đính hôn với người bạn gái mà hắn tìm đủ mọi cách để chia tay.
Cũng có thể là do mối quan hệ giữa hai người trước mặt rõ ràng là bất thường. Nếu hỏi chính Đinh Hồng Ba, có lẽ hắn cũng không thể giải thích được là ý nghĩ nào đang tác oai tác quái.
Thái độ của hắn trong phương diện này quả thực là do tính bảo thủ của cụ Đinh ảnh hưởng phần nào, dù sao thì hắn cũng lớn lên cùng ông nội. Tất nhiên, vì lý do công việc, hắn sẽ không làm ầm ĩ lên, nhưng càng nhìn thấy nhiều thì càng thấy giới này hỗn loạn, vì vậy hắn giữ khoảng cách.
Ấn tượng của Đinh Hồng Ba về Nghiêm Tử Thư là "không hợp nhau", nhưng xét về mặt khách quan, anh không phải là người xấu. Do đó, nhìn thấy anh đứng cùng một người đàn ông lạ mặt, hắn sẽ có cảm giác tiếc nuối khi thấy một viên ngọc trai bị hoen ố. Tóm lại là ngứa mắt.
Mới không gặp chưa bao lâu, nhưng Nghiêm Tử Thư giờ đã hoàn toàn khác với phong thái mà hắn từng thấy trước đó. Người ta vẫn nói người đẹp vì lụa, ít nhất là trong hôm nay, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không dời mắt khỏi anh được. Mái tóc chải ngược ra sau, gọng kính phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, cách ăn mặc thoải mái mang hơi hướng cổ điển làm dịu đi nét sắc bén, anh đứng đó một cách tự nhiên mà lười biếng, giống như một món trang sức cổ ấm áp mềm mại.
Đinh Hồng Ba đối diện với anh, nhất thời không nói nên lời.
Nghiêm Tử Thư không quan tâm lý do bên trong, mỉm cười lịch sự chào hỏi với hai người kia, Phó Kim Trì cũng gật đầu. Nhưng phần tự giới thiệu của Phó Kim Trì lại cực kỳ ngắn gọn, chỉ nói một cái tên tiếng Anh mà Nghiêm Tử Thư cũng không nghe rõ.
Bấy giờ Đinh Hồng Ba mới quay sang nhìn y, vô thức nhíu mày như thể có nghi ngờ gì, nhưng nhanh chóng che giấu, rồi lấy lại thái độ như đang lên bàn đàm phán, bắt tay y, thăm dò hỏi: "Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó chưa?"
Phó Kim Trì nở một nụ cười bất cần: "Có lẽ thực sự đã từng gặp nhau, hoặc có lẽ cách bắt chuyện làm thân của cậu quá lỗi thời rồi?"
Đinh Hồng Ba "thẳng" như thế, ít nhất là tự nhận mình "thẳng", sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi như bị ai sờ mông trên tàu điện ngầm.
Lisa không hiểu tiếng phổ thông nhiều, nhưng vẫn còn khúc mắc với Phó Kim Trì, cho rằng y nói cái gì cũng đều có ác ý, nghe vậy thì đương nhiên không vui. Cô ta bĩu đôi môi hồng, muốn nổi giận nhưng lại kìm được, nép sát vào Đinh Hồng Ba như một chú chim nhỏ, kéo nhẹ hắn, thì thầm gì đó vào tai hắn, không rõ có phải đang mách lẻo không.
Ví dụ, người này ăn nói khó nghe?
Nghiêm Tử Thư thì quá hiểu tính tình của Phó Kim Trì, bình thường toàn ăn nói không biết lựa lời, vì vậy anh nói vài câu khác định chuyển chủ đề. Phó Kim Trì khoác tay lên vai anh, ra hiệu phải đi rồi, anh cũng mỉm cười thản nhiên, nói lời tạm biệt.
Nhưng có lẽ đúng là oan gia ngõ hẹp, ai ngờ rằng nghiệt duyên của hôm nay vẫn chưa kết thúc.
Hai người đi dạo cho đến tối rồi đi ăn tối, Phó Kim Trì đã đặt chỗ ngồi có tầm nhìn đẹp nhất tại nhà hàng trên tầng thượng. Nhưng còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, quản lý nhà hàng đã vừa lau mồ hôi vừa bước tới, nói rằng có khách khác cũng đã đặt chỗ đó rồi. Đây là một sai sót nghiêm trọng của nhà hàng, họ nhầm lẫn thời gian đặt chỗ của khách, bình thường cũng chưa từng xảy ra sự cố này. Do đó, quản lý tỏ thái độ vô cùng kính cẩn, sẵn lòng thay đổi thời gian và địa điểm miễn phí, nhưng nhóm khách kia lại nhất quyết không chịu đổi chỗ, mà nhất định phải là hôm nay, nói là kỷ niệm yêu đương bao nhiêu ngày rồi, rất quan trọng, muốn thương lượng đổi chỗ với bên Phó Kim Trì.
Trong lúc đang nói thì có hai bóng người xuất hiện, ai ngờ, không phải hai người Đinh Hồng Ba thì còn ai. Nói chính xác hơn thì là Lisa kéo theo Đinh Hồng Ba, nói liến thoắng với quản lý, ỷ mình có lý không chịu nhường bước. Có vẻ Đinh Hồng Ba thấy xấu hổ, vẫn cứ cố gắng thuyết phục cô ta, nhất là khi Nghiêm Tử Thư nhìn sang từ xa, chẳng hiểu sao mà hắn lại thấy như có kim đâm sau lưng.
Phó Kim Trì xem diễn một lúc, rồi đột nhiên lên tiếng: "Đã quen biết nhau thì không cần phải rắc rối thế, ngồi chung bàn là được."
Trong một nhà hàng sang trọng tầm cỡ này, y lại nói "ngồi chung bàn" một cách hết sức đương nhiên, quản lý nhà hàng cũng phải sững sờ.
Mà Phó Kim Trì lại nhướn mày nhìn Lisa: "Không dám à?"
---
Tác giả nhắn gửi:
Những lý luận nhân với mười, chia cho mười bên trên đến từ "Sách tranh về những tên trai tồi đeo đồng hồ xa xỉ trong các hộp đêm trên toàn quốc", chỉ là một trò đùa thuần túy, không có ý coi thường Rolex Submariner green, dù sao tôi cũng không mua nổi, chỉ đang tưởng tượng cảnh anh Phó đóng giả làm một tên trai tồi hạng xoàng trong hộp đêm, hóa ra lại chẳng hề lạc lõng, thậm chí còn có vẻ hấp dẫn.
Đinh đúng là người đồng tính nhưng giấu rất kỹ lại không thể chấp nhận bản thân, tồi, nhưng phần sau cũng không viết đến cảnh cưới vợ, vì tôi cũng thấy khó chịu.
---
Patek Philippe Grandmaster Chime:
Rolex Submariner green: