Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 77

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 77

Cuối cùng tất nhiên là vẫn chẳng thống nhất được gì, chỉ đơn giản là được tạm gác lại, sau này tính tiếp. Nghiêm Tử Thư tạm thời kết thúc chủ đề bằng câu nói vạn năng "đi ăn trước đã".

Phó Kim Trì thong thả khoác áo vest vào, cái này là do y vừa tìm thấy trong tủ quần áo. Còn chiếc áo khoác dày dặn mà y mặc lúc tới được lấy từ móc treo xuống, y vỗ nhẹ rồi mở ra, mặc cho Nghiêm Tử Thư.

Nghiêm Tử Thư mặc rộng hơn một cỡ, tay áo dài trễ xuống phủ qua mu bàn tay, cũng may là quần áo mùa đông nên không quá lộ liễu.

"Mấy cái này của em mỏng quá." Phó Kim Trì lại lục lọi trong đống quần áo của anh, có vẻ tiếc vì không nghĩ ra sớm hơn. "Lẽ ra nên mua cho em vài cái dày hơn. Những ngày lạnh nhất ở Cảng Thành vẫn sẽ rất lạnh. Mà em cũng không biết nói."

"Ừm."

Nghiêm Tử Thư bây giờ nhạy cảm với cái lạnh hơn y rất nhiều, đặc biệt là tay và chân, lúc nào cũng lạnh. Quần áo của anh vẫn là những bộ mà Tăng Bội Dung và bạn cô bé giúp anh mua lúc trước, kiểu dáng đơn giản, chất liệu thông dụng, mỗi khi nhiệt độ giảm thì anh lại tự mặc thêm một lớp áo. Dưới con mắt tinh tường và kén chọn của Phó Kim Trì thì không có chỗ nào đạt yêu cầu cả, quá tồi tàn.

"Ngày mai chúng ta sang đảo chính mua đồ." Phó Kim Trì cứ thế quyết định kế hoạch: "Trên đảo này chẳng có nhiều đồ để mặc."

*

Sau khi lãng phí cả nửa ngày, đến nhà hàng thì đã khá muộn, cũng không có nhiều người ở đó, may mắn là vẫn còn đồ ăn tiện lợi.

Nhìn Phó Kim Trì quen đường quen nẻo quẹt thẻ, Nghiêm Tử Thư đứng sang một bên, khẽ mỉm cười một cái rất khó thấy. Trong thời gian này, hình như việc có người trả tiền cho anh hàng ngày là đủ rồi. Đừng nghĩ về tương lai, đừng nghĩ về sau này, chỉ cần cảm nhận rằng cuộc sống hiện tại là hoàn hảo.

Nghiêm Tử Thư không thanh cao gì, cũng không cố tin rằng một túp lều tranh hai trái tim vàng là đủ, hay không quyết tâm sống cả đời mà không tiêu một xu nào của người kia. Mọi thứ đều sẽ có giới hạn của nó, cống hiến quên mình bất chấp hậu quả như vậy là vượt quá khả năng của anh.

Trong lúc chờ đồ ăn, Nghiêm Tử Thư vẫn đang thất thần. Khi Phó Kim Trì đặt một xấp giấy tờ cho tặng tài sản trước mặt anh, thành thật mà nói, anh chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như vậy trước đây. Phản ứng đầu tiên của anh là nghe theo lý trí, hầu hết những cân nhắc của anh thực ra không liên quan đến chuyện tình cảm lãng mạn.

Nghiêm Tử Thư thậm chí còn nhớ lại rất lâu về trước, khi cha mẹ ly hôn, mẹ anh đổ lỗi cho cha anh như thế nào, hai người cãi nhau ầm ĩ trước cửa Cục Dân chính ra sao, cuối cùng cha anh chọn thà ra đi tay trắng cũng phải quay lưng bỏ đi cho bằng được. Tóm lại, chẳng có ký ức nào là dễ chịu cả.

Nghĩ đến cha mẹ mà mình không bao giờ gặp lại được nữa khiến anh hơi thương cảm. Và trong nỗi buồn vô biên như mưa dệt kén ấy, Nghiêm Tử Thư không khỏi cảm thấy chán nản, đồng thời nảy sinh vài phần rụt rè và nghi ngờ về những tình cảm mà anh chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến này.

"Có người đàn ông nào đáng để tin tưởng chứ?" Đó là những gì mẹ anh nói. "Khi mẹ còn trẻ, ba con ấm áp lắm! Thậm chí còn không cho mẹ rửa một cái chén, nói cái gì mà bàn tay mong manh này không thể chạm vào nước lạnh. Giờ thì sao hả? Chê mẹ già nua tàn tạ rồi phải không?"

Ngay cả người cha có phần kiềm chế hơn cuối cùng cũng phàn nàn: "Sao cứ bất chấp lý lẽ như thế? Trước đây cô có bao giờ đanh đá như thế này đâu."

Mọi con đường đều dẫn đến cùng một kết luận - anh/cô đã thay đổi, trước đây anh/cô không như thế này.

Nghiêm Tử Thư thực sự không muốn tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh và Phó Kim Trì trở mặt cãi vã. Coi như anh là người theo chủ nghĩa bi quan đi, Nghiêm Tử Thư luôn cảm thấy những chuyện như thề non hẹn biển là khó lường nhất.

Có lẽ anh là kiểu người lên kế hoạch viết thỏa thuận ly hôn trước cả khi kết hôn, e rằng bây giờ Phó Kim Trì hành động bốc đồng, nhưng sau này khi họ quay sang cãi nhau, nhìn lại những gì đã làm hôm nay, cảm xúc nhất thời sẽ trở thành trò cười.

Người ta thường nói rằng năng lực cảm xúc của một người được hình thành từ gia đình đẻ của mình, nhưng trong quá trình trưởng thành, dường như Nghiêm Tử Thư thiếu mất yếu tố quan trọng này ngay từ khi bắt đầu, còn Phó Kim Trì - thôi bỏ đi, Phó Kim Trì thì còn kém hơn anh. Ngay cả chính anh cũng nghi ngờ liệu hai người như thế có thể tạo thành một gia đình bình thường hay không.

Hồi mười mấy tuổi, Nghiêm Tử Thư đã quyết định rằng dù sau này có hẹn hò yêu đương gì, anh cũng sẽ không đặt kỳ vọng quá cao ngay từ đầu, vậy thì có lẽ sau này sẽ không có một ngày bị ai đó chỉ trích là "anh thay đổi rồi". Mà giờ đây, có lẽ anh vẫn chẳng tiến bộ gì cả, vẫn tin chắc rằng những lời nhận xét như vậy là vô nghĩa. Ai mà chẳng thay đổi kia chứ?

Nhân viên mang cơm thịt quay ra bàn, thịt quay được bày trong một đĩa nhỏ, món ăn kèm là cải làn trăm năm không thay đổi.

"Anh sống ở Cảng Thành mấy năm, anh có để ý thấy gì không?" Nghiêm Tử Thư dùng đũa chọc chọc, không khỏi thở dài: "Ăn cơm ở đây rau đắt hơn thịt thì cũng thôi đi, lại còn thích ăn cải làn nữa, không lẽ không có loại rau xanh nào khác?"

Phó Kim Trì mỉm cười, tách lớp da giòn trên đĩa ngỗng quay của mình cho anh: "Không thích thì đừng ăn cái đó."

"Không cần đưa cho tôi, anh ăn đi." Nghiêm Tử Thư cố gắng ngăn lại, nhưng người kia đã gắp hết qua cho anh rồi.

"Vậy nên nếu chúng ta ở Dung Thành..." Phó Kim Trì nói: "Có thể sẽ quen với đồ ăn ở đó hơn."

"Đi ăn lẩu cay?" Nghiêm Tử Thư mơ mộng.

"Đừng có nghĩ đến." Phó Kim Trì thẳng thừng từ chối.

Thực ra Nghiêm Tử Thư không còn cần kiêng món gì đặc biệt nữa, chế độ ăn uống bình thường đảm bảo đủ chất dinh dưỡng là được. Vấn đề duy nhất là đồ ăn cay gây kích ứng dạ dày, dễ gây ho dữ dội khiến cơ phải co thắt quá mức, không tốt cho sức khỏe của anh.

Trước kia, khi Nghiêm Tử Thư ở đây một mình thì có thể thêm chút tương ớt vào chén của mình, tương ớt của Cảng Thành hầu như không thể gọi là cay, chẳng ai quản lý anh. Nhưng chỉ cần có Phó Kim Trì ở trước mặt, anh không còn cơ hội đụng vào nữa.

"Hay là chúng ta ra bãi tắm biển nướng thịt nhỉ." Nghiêm Tử Thư đột nhiên nhớ ra gì đó, đề nghị: "Lần trước tôi thấy họ nướng thịt bên bờ biển đông vui lắm, thật ra cũng thú vị."

Anh không ghét hoạt động đó, chỉ là đối tượng chia sẻ lần trước không đúng. Nhưng bầu không khí sôi nổi của gia đình họ Đinh vẫn làm cho Nghiêm Tử Thư xúc động, không hiểu sao anh lại nảy sinh chút hứng thú với "các hoạt động gia đình", rồi sau đó không ngừng nghĩ về nó.

Nghiêm Tử Thư hơi lo Phó Kim Trì sẽ không quan tâm, nhưng hóa ra là lo thừa. Đúng hơn là Phó Kim Trì sẵn sàng đồng ý. Y thậm chí còn nghĩ đến đến bức ảnh Đinh Hồng Ba trên báo lá cải, nếu có cơ hội, y không ngại tiết lộ danh tính cho đám phóng viên chụp ảnh lại. Nghiêm Tử Thư không biết y đang nghĩ gì, nhưng giờ họ lại có thêm một mục nữa trong lịch trình.

Không cần ngủ trưa, Nghiêm Tử Thư vào phòng đọc sách tìm cuốn sách nào đó để đọc, Phó Kim Trì đi cùng anh. Hôm nay cũng tình cờ, ngay khi bước vào đã thấy trên giá sách cạnh cửa có một cuốn Cẩm nang du lịch Dung Thành.

Nghiêm Tử Thư vừa đưa tay ra thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ nhân viên tổng đài viện điều dưỡng, thông báo có khách đang đợi trong phòng tiếp khách, là một người phụ nữ không chịu cho biết tên, hỏi anh có muốn tiếp không. Nghiêm Tử Thư nhìn sang Phó Kim Trì một cái. Nếu là Tăng Bội Dung hoặc bạn của cô bé đến thì có thể gọi thẳng cho anh.

"Đi xem thử rồi sẽ biết." Vẻ mặt của Phó Kim Trì vẫn không thay đổi, nhưng đã tự đưa ra quyết định: "Tôi đi cùng em."

Cuối cùng lại gặp cô Lisa kia trong phòng tiếp khách như lần trước. Khi đó cô ta là người bạn gái đang mâu thuẫn với Đinh Hồng Ba, bây giờ, Đinh Hồng Ba lại có ý đính hôn với cô ta. Cô ta cố ý đến đây chỉ để báo tin này cho Nghiêm Tử Thư, chiếc cằm thanh tú ngẩng cao, vẻ mặt như đang khiêu khích.

Nghiêm Tử Thư hơi sững sờ, khi hoàn hồn, anh cũng chỉ khẽ cong khóe miệng, phản ứng lịch sự nhưng có phần nhạt nhẽo. Nếu là trước kia, anh sẽ lịch sự chúc mừng, nhưng giờ anh sống thẳng thắn hơn rồi, không muốn thì sẽ không nói.

Xem ra cô ta vẫn chưa tin.

Lisa rút một tấm thiệp mời dự tiệc đính hôn từ trong túi xách ra, giấy ren trắng dập hoa tinh xảo, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của hoa hồng. Cụ Đinh vẫn chưa xuất hiện, thậm chí lúc này chắc còn đang ngủ trên lầu. Nghiêm Tử Thư thấy bất đắc dĩ, có lẽ cô gái này lại tự ý hành động.

Anh có nên nhận hay không?

Mà cô ta thì như một người không đánh mà thắng, miệng nói là mời, rồi chìa thiệp ra cho Nghiêm Tử Thư theo cách không cho phép từ chối.

Nửa đường thì bị một bàn tay mạnh mẽ chặn lại. Phó Kim Trì tự ý lấy thiệp mời, vẫn là vẻ mặt đùa giỡn với đời thường thấy, y mở ra nhìn vào cái tên trên đó. Ánh mắt dừng lại trên ba chữ "Đinh Hồng Ba" kiểu phồn thể, y nhếch mép cười đầy ẩn ý.

Lisa nhíu chặt đôi lông mày thanh tú. Hôm nay, cô ta tô một lớp mascara dày đậm và đường kẻ mắt cong vút hoàn hảo, phối với chiếc váy đen trễ vai. So với lần trước, hình tượng này không có gì bất ổn, tấm lưng thẳng tắp kiêu ngạo, đến nỗi cô ta phải thấy đau lưng.

Để phá vỡ bầu không khí hơi gượng gạo, Nghiêm Tử Thư ho khan rồi cuối cùng vẫn dùng đến hai chữ "chúc mừng".

Lisa thường ngày chỉ dùng tiếng Cảng Thành và tiếng Anh, còn tiếng phổ thông khẩu âm Cảng Thành thì hoàn toàn lộn xộn. Nghiêm Tử Thư chưa kịp phản ứng, Phó Kim Trì đã tiếp lời. Hai người tiếp tục nói chuyện gì đó, vẻ mặt của Lisa ngày càng trở nên khó coi.

Phó Kim Trì nói rất nhanh, Nghiêm Tử Thư nghe hiểu đại khái rằng y cảm thán mối quan hệ của Đinh Hồng Ba và cô ta bị bọn săn ảnh xuyên tạc thành ra thế kia rồi mà vẫn kiên trì ở bên nhau, chứng tỏ mấy tờ báo lá cải kia quả thực đã nói lung tung, tình yêu của hai người họ đúng là bền chặt hơn vàng, đáng ngạc nhiên biết bao.

Giọng Phó Kim Trì khi nói tiếng Cảng Thành không hung hăng, thậm chí có phần quyến rũ, pha chút trêu chọc, nhưng không che giấu được ác ý ngầm bên trong.

Và rõ ràng là Lisa vốn quen nói thẳng không giỏi đáp trả cái giọng điệu mỉa mai này. Thấy cô ta ngày càng xấu hổ hơn, mặt mũi và mắt cũng đỏ ửng, Nghiêm Tử Thư biết rằng lúc này phải có người đứng ra đóng vai người tốt, anh đành cười bất lực, vỗ nhẹ vào đầu gối của Phó Kim Trì, nói đơn giản: "Nếu cô không ngại, có thể gửi cho tôi một tấm thiệp khác."

Dĩ nhiên, câu này là dành cho Lisa, nhưng cô ta còn chưa phản ứng lại được.

Nghiêm Tử Thư giải thích bằng tiếng Anh: "Suy cho cùng thì, cô thấy đấy... " Anh ra hiệu về phía Phó Kim Trì: "Tôi còn có một người bạn trai khá ân ái ở đây."

Lisa nghiêm mặt, cuối cùng cũng hiểu ra, biểu cảm vừa ngạc nhiên vừa phức tạp, mặt lúc thì đỏ lúc thì trắng.

Nghiêm Tử Thư nói: "Nếu tiện, cô có thể cân nhắc mời chúng tôi cùng tham gia." Anh coi như tạo cơ hội cho hai bên cùng thoát khỏi tình huống khó xử, ngụ ý rằng anh không còn độc thân nữa, không cần phải làm ầm ĩ lên.

Vừa lúc Lisa định nói gì đó thì Phó Kim Trì bật cười khúc khích: "Trông có vẻ bất tiện nhỉ."

Có lẽ cái người này đã tu luyện đến cảnh giới chỉ cần mở miệng là có thể làm người khác khó chịu, chỉ một câu nói đơn giả nhưng phối thêm với biểu cảm của y, Lisa đã phản ứng như một con mèo bị giẫm phải đuôi. Cô ta rút một tấm thiệp mời khác từ trong túi ra, ném xuống bàn, bỏ lại một câu "Sincerely welcome", rồi giận dỗi quay đi.

Trước Tiếp