Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 69
Đêm hôm đó, thật ra Phó Kim Trì không nói nhiều, chỉ lắng nghe suốt. Cuối cùng, Nghiêm Tử Thư bắt đầu ngáp, thế là bị y ấn nằm xuống. Phó Kim Trì hôn lên trán anh: "Đừng nói nữa, đi ngủ trước đi, đừng thức khuya."
Nói xong, y cũng nằm xuống theo.
Tiếng gió vẫn còn vương dư âm của lễ hội Halloween, nửa đêm về sau, Nghiêm Tử Thư ngủ rất ngon. Anh tựa vào lồng ngực rắn chắc vững vàng, không từ chối hơi ấm của cái ôm, giấc mơ của anh trở nên bình yên hơn.
Sáng hôm sau, Nghiêm Tử Thư mở mắt ra. Phó Kim Trì không biết là dậy sớm hay là không ngủ, đang dùng một tay chống đầu nhìn anh, tay kia vòng qua eo anh. Anh không biết Phó Kim Trì đã nhìn mình bao lâu, so với lúc nửa đêm, cảm giác như y chỉ đổi sang một vị trí khác mà thôi.
"Chẳng phải anh đã nói trời sáng sẽ đi sao?" Nghiêm Tử Thư hỏi với giọng ngái ngủ: "Sao vẫn chưa đi?"
"Hôm qua tôi cũng đã nói cái khác rồi còn gì." Phó Kim Trì cười cười, trong vẻ đùa giỡn với đời giả tạo còn thoáng lộ ra một chút mệt mỏi khó nhận thấy: "Tôi tưởng em đang đợi tỉnh dậy để xem tôi quỳ xuống van xin em đấy, sao dám tự ý bỏ đi chứ."
"Anh nói thế lại làm tôi hơi mong chờ rồi." Nghiêm Tử Thư mắt lim dim, khẽ cười, đẩy tay y ra khỏi hông mình. "Nếu anh định quỳ thì nhớ nhắc tôi mượn máy chụp hình, mà cũng đừng có dùng chuyện này để trói buộc đạo đức."
Anh tìm cách đẩy được Phó Kim Trì ra một chút, rồi lười biếng trở mình, lưng quay về phía y.
Chỉ là ôm nhau ngủ trong cùng một cái chăn thôi, khi bình minh ló dạng sẽ không có gì thay đổi. Dù là do giáo dục hay thói quen, anh cũng không thể tỏ thái độ đe dọa bạo lực hay hung hăng ép người, nhưng trong lòng vẫn chưa muốn đưa ra quyết định dễ dàng, không chắc mình có thể trao trái tim cho người khác một lần nữa. Qua loa tùy tiện nhảy vào vực sâu tình yêu, lần đầu tiên có thể nói là do không đề phòng, đến lần thứ hai thì chẳng phải là bản thân ngu xuẩn à.
Hai cái điện thoại được xếp chồng lên nhau trên chiếc bàn cạnh giường màu trắng. Nghiêm Tử Thư có vị trí cố định riêng, cái thừa ra ở trên thuộc về ai thì không cần nói cũng biết. Nhất định phải đặt theo cách thân mật như vậy luôn khiến người ta cảm thấy đó là cố ý.
Nằm thêm một lúc, Phó Kim Trì vươn người qua, lấy điện thoại của mình, mở khóa rồi đặt vào tay Nghiêm Tử Thư. Cảm giác nằng nặng trên tay lập tức khiến anh tỉnh táo hơn hẳn. Nghiêm Tử Thư ngạc nhiên ngước lên nhìn y.
Phó Kim Trì tựa cằm lên hõm cổ của anh, thì thầm mật khẩu bên tai anh: "Từ giờ trở đi... em có thể tùy ý xem."
"Điện thoại của anh?"
Phó Kim Trì thì thầm với giọng gần như dụ dỗ: "Em muốn xem gì cũng được, điện thoại của tôi hay thứ gì khác. Tôi thừa nhận trong đó có cả nội dung tốt lẫn xấu, dù em không thể chấp nhận tất cả, nhưng chỉ cần là thứ em muốn, tôi đều sẵn lòng cho em xem, được không?"
Dường như sau một đêm suy ngẫm, y đã chọn cách này để bộc lộ bản thân.
Nghiêm Tử Thư do dự một lát, rồi hơi cúi đầu, khối lập phương nhỏ trong tay anh như đã hóa thân thành chiếc hộp Pandora. Anh khẽ trượt ngón tay, vuốt sang trái sang phải, nhưng chỉ lướt qua các hàng biểu tượng ứng dụng trên màn hình một cách hời hợt.
Dĩ nhiên, Phó Kim Trì cũng sử dụng hệ thống và phần mềm giống như mọi người khác. Nhưng nếu mở danh bạ, tin nhắn hoặc ứng dụng trò chuyện ra, liệu có thể tìm thấy nhiều bí mật không thể nói ra không?
Thấy Nghiêm Tử Thư chậm chạp mãi vẫn chưa chọn được mục tiêu, Phó Kim Trì dứt khoát tay cầm tay chỉ dẫn anh mở album ảnh.
Nghiêm Tử Thư không hiểu ý của y, cuộn xuống xem thử, lại một lần nữa kinh ngạc: "Khi nào... anh chụp nhiều ảnh tôi thế."
Nói là "nhiều" có thể hơi phóng đại, nhưng số lượng hình ảnh của anh trong album không phải là ít. Hầu hết là chụp lén khi anh đang ngủ, một số thậm chí còn mang hơi hướng nghệ thuật, cũng có vài tấm khi anh đang thức hoặc làm việc khác, chỉ có bóng dáng ở phía xa.
Nhưng đây không phải lúc để bận tâm đến vấn đề nghệ thuật nhiếp ảnh, Nghiêm Tử Thư lướt qua từng tấm ảnh, không chắc mình nên phản ứng thế nào.
"Thấy chưa? Tôi là người như thế đấy." Phó Kim Trì nói nhỏ nhẹ, nhưng vẫn nắm chặt các ngón tay anh: "Tôi khao khát em, nhưng không dám nói ra thành lời, đúng là tôi từng chụp lén đấy, có thể khiến em khó chịu, nhưng tôi sẽ không giấu giếm em bất cứ điều gì nữa. Sau này em sẽ có nhiều thời gian để từ từ tìm hiểu tôi, cũng có thời gian để suy nghĩ kỹ, xem sau cùng có nên kết án tử hình tôi hay không."
Biểu cảm của y giãn ra, vẻ mặt thậm chí còn trở nên dịu dàng bình thản: "Tử Thư, giờ thì quyền điều khiển nằm trong tay em rồi."
Nghiêm Tử Thư dừng lại một lát, nhưng cũng không tỏ ra tức giận, anh chỉ hơi thất thần.
Sau một hồi lâu, anh xoa trán: "Lần sau, nhớ xin phép tôi trước."
Phó Kim Trì thản nhiên đáp "được", sau đó lại quay ra chỉ cho anh mở phần mềm trò chuyện của mình.
Đây là một vòng tròn xã hội hoàn toàn xa lạ, đương nhiên Nghiêm Tử Thư không biết hầu hết những người này. Giao diện chỉ hiển thị câu cuối cùng trong lịch sử trò chuyện với mỗi người, thu hút người xem nhấp vào tìm hiểu rõ ngọn ngành. Khi nhìn thấy vài chữ "Anh Hạn" lẫn vào, Nghiêm Tử Thư mới giật mình nhận ra mình đang làm gì, nhưng anh chưa hề mở bất kỳ khung chat nào. Anh rụt tay về, mỉm cười, trả điện thoại lại cho Phó Kim Trì: "Tôi không có ý định soi mói chuyện riêng tư của anh."
Nói xong, Nghiêm Tử Thư vén chăn lên, ra khỏi giường, đặt chân trần trên thảm, tìm kiếm thứ gì đó. Anh không đeo kính, tầm nhìn mờ mịt. Phó Kim Trì bèn cúi xuống, lấy đôi dép từ dưới gầm giường ra, đưa đến bên chân anh: "Em muốn tìm hiểu về quá khứ của tôi, sau này vẫn luôn có cơ hội."
"Mặc dù rất biết ơn anh đã chia sẻ, nhưng tôi càng sợ tò mò g**t ch*t mèo hơn." Nghiêm Tử Thư cười nửa miệng, liếc y một cái rồi rồi tiếp tục quy trình thức dậy buổi sáng, bắt đầu lấy quần áo sạch từ móc treo. Anh nghĩ rồi lại nói thêm một câu: "Dĩ nhiên, còn một lý do khác nữa, điện thoại của người khác thì không sao, còn của anh à, tôi chỉ sợ thấy có dấu hiệu phạm tội nào, mình lại bị lương tâm thử thách xem có nên gọi cảnh sát hay không."
Phó Kim Trì cong khóe môi, nghịch màn hình một lúc, rồi thấy Nghiêm Tử Thư đã thay quần áo xong thì lại đưa ra trước mặt anh.
"Vậy ít ra em cũng muốn xem nó chứ?"
Nghiêm Tử Thư còn chưa kịp hiểu "nó" nghĩa là gì, anh đã nghe thấy hai tiếng chó sủa phát ra từ loa. Anh ngẩn ra, rồi nghiêng người lại gần hơn để nhìn vào. Trong đoạn phim hơi rung lắc, một chú chó quê lông màu xám trắng đang lảo đảo chạy vọt đến, chồm lên đùi người quay, ngửa đầu sủa lên một tiếng nữa. Người quay phim chìa một tay ra, v**t v* đầu nó.
Cún con đã lớn đến ngang đầu gối, nhưng vẫn chưa thực sự to lắm, vẫy đuôi lia lịa, hiếu động vô cùng, làm Nghiêm Tử Thư nhìn mà nhớ lại hồi nó còn là một chú cún nhỏ xíu cứ hay rúc vào dép của anh, ngày nào anh cũng phải lo giẫm lên nó. Anh há miệng nhưng không thể thốt ra một lời nào, hốc mắt bất giác ươn ướt.
Phó Kim Trì nghênh ngang ngồi trên mép giường, đôi chân dài duỗi ra, tay cầm điện thoại đặt ngang trước mặt anh. Thấy vẻ mặt ngơ ngác mong manh của Nghiêm Tử Thư, y nhanh chóng xen vào nói đùa: "Thấy chưa, tôi ngay biết mà, chó còn hấp dẫn hơn tôi."
Nghiêm Tử Thư bừng tỉnh, với tay ấn nút phát lại, cuối cùng lắc đầu: "Tôi làm sao mà so được với anh, dùng tên tôi đặt cho chó đấy."
Video này do chính Phó Kim Trì quay - bàn tay gân guốc trong video là của y, cùng với giọng nói gọi "William, lại đây" phía ngoài khung hình. Vừa rồi Nghiêm Tử Thư không chắc mình có nghe lầm không nên mới phát lại, rồi bật cười vì bực bội.
Bầu không khí ảm đạm vụt biến mất. Nghiêm Tử Thư hỏi: "Anh chắc là không cố ý trả thù tôi chứ?"
Màn hình tối dần, Phó Kim Trì vẫn nhìn anh: "Tôi chỉ không muốn mất đi cơ hội gọi cái tên này."
"Anh..." Nghiêm Tử Thư sững người.
"Sao em lại nghĩ rằng tôi nỡ trả thù em như vậy?" Phó Kim Trì tiện tay ném điện thoại lên giường, ngả người ra sau, hai tay làm gối đầu: "Tôi đã chuyển hết đồ đạc của em về nhà, mỗi ngày tôi đều tự hỏi em đang ở đâu, khi nào em sẽ quay lại, liệu em còn cần những thứ này nữa không. Tôi nghe nói trước đây em từng nuôi con chó này, tìm nó cũng mất một thời gian, mang nó về nhà, không ai huấn luyện nó cả, vừa thả xuống đất là nó lập tức lao đi tìm mùi của em, chỉ ngửi đồ đạc của em thôi. Chỉ có nó và tôi là nhớ em mãi."
Y nở một nụ cười ranh mãnh: "Nếu em thật sự không quay lại, tôi sẽ phải sống hết quãng đời còn lại với 'William' này."
Nghiêm Tử Thư ngồi xuống bên cạnh y: "Nó chỉ có thể ở bên anh tối đa mười sáu mười bảy năm mà thôi."
Phó Kim Trì vừa cười vừa kéo tay áo anh: "Bây giờ thì không sao, em còn có thể ở bên tôi đến sáu bảy mươi năm nữa."
Y nương vào đó ngồi dậy, kéo anh vào lòng: "Nghiêm Tử Thư, tôi chỉ muốn em thôi."
Nghiêm Tử Thư nắm tay y, không nói gì.
"Tối qua không muốn làm phiền giấc ngủ của em, vì vậy tôi vẫn còn nhiều điều muốn nói." Phó Kim Trì đan lấy những ngón tay của anh: "Cho tôi một khoảng thời gian thử thách, được không? Ít nhất là hiện tại, em xem, em cần người chăm sóc, em có thể sai bảo tôi, đừng cho tôi cơ hội nhàn rỗi."
Y nheo mắt nhìn trộm sắc mặt của Nghiêm Tử Thư: "Chúng ta có thể bắt đầu lại, không, là tôi bắt đầu lại. Lần này tôi sẽ chính thức theo đuổi em, học cách tôn trọng em, cho đến khi em sẵn lòng tin tưởng tôi. Nếu đến lúc nào em không muốn tiếp tục nữa, em có thể yêu cầu dừng lại. Bây giờ tôi mới là người ở thế yếu. Bất kể là em đang không yên tâm gì về tôi, GPS của tôi, tài khoản ngân hàng của tôi đều có thể để em..."
"Dừng, chờ đã." Nghiêm Tử Thư ngăn y lại: "Đằng trước thì còn ra gì, sao đến đằng sau..." Dù Phó Kim Trì có cố ý hay không, anh lại một lần nữa vừa bực mình vừa buồn cười: "Sao lúc nào anh cũng nói năng theo kiểu thách thức chuẩn mực xã hội và trật tự công cộng vậy?"
"Vì tôi đang tự nguyện." Phó Kim Trì nhẹ nhàng hôn lên vành tai anh.
"Vấn đề là tự nguyện của anh không phải là thứ miễn phí." Nghiêm Tử Thư cảm thấy hơi ngứa ngáy, nên nghiêng đầu đi: "Tôi thậm chí còn nghi ngờ anh có ý định thế này, anh cố tình chia sẻ mọi thứ với tôi, càng biết nhiều, tôi càng khó có thể tùy ý bỏ đi. Đến lúc đó anh có chịu buông tha tôi không? Đó là kế hoạch của anh à?"
"Hay có lẽ là em không muốn buông tha tôi?" Phó Kim Trì cười khẽ, ám chỉ có khả năng này.
"Nhưng tôi không phải loại người đó." Nghiêm Tử Thư nói. "Sao tôi lại không muốn buông tha anh? Điều tôi muốn chỉ là nghiêm túc vun đắp một mối quan hệ, sống một cuộc sống ổn định, chứ không phải là đối đầu qua lại với anh. Có điều..."
Anh suy nghĩ một lát rồi chuyển chủ đề: "Có điều, dù anh thực sự nghĩ như vậy, tôi cũng sẽ không ngạc nhiên. Phó Kim Trì, hình như tôi phát hiện ra rồi, khát vọng chinh phục quả thật có thể khiến người ta vui sướng, nếu giờ anh đã thừa nhận tôi đang nắm quyền kiểm soát, anh thử thể hiện cho tôi xem đi."
"...Cái gì?"
"Chẳng lẽ anh không định thể hiện cho tôi xem sao?" Nghiêm Tử Thư khẽ bật cười, lặp lại lần nữa: "Nếu có cơ hội tốt như vậy, tôi còn có thể đợi đến khi tuyên án tử hình cho anh đấy, không phải là không thể thử."
Phó Kim Trì im lặng một lúc lâu, nhưng vẫn luôn nắm chặt tay anh, đến khi các khớp ngón tay trắng bệch, rồi cuối cùng mới nở nụ cười.
"Được."
Thế nhưng kết quả đã được định đoạt từ trước. Y chưa kịp quỳ xuống van xin đối phương đừng bỏ đi, thì đã chỉ còn lại con đường duy nhất là khuất phục.