Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 68

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 68

Trong ấn tượng của Nghiêm Tử Thư, Phó Kim Trì có thể vui giận đều đẹp, cáo già xảo quyệt, bí hiểm khó lường, có thù tất báo... Tóm lại là có thể dùng cả từ ngữ tốt lẫn xấu để miêu tả y, nhưng anh không bao giờ nghĩ đến có một ngày lại dùng "bám riết không rời". Có lẽ có thể thêm một cụm từ nữa là "thề chết không buông". Làm cho Nghiêm Tử Thư cảm thấy rất là huyền diệu.

Thế nhưng bản thân Phó Kim Trì lại như bất chấp tất cả, như thể y đã sẵn sàng không từ thủ đoạn rồi.

"Nếu là do hôm đó tôi vô cớ trút giận lên anh, tôi có thể xin lỗi, thật ra không phải tôi định bao giờ gặp lại anh nữa, đó chỉ là lời nói lúc nóng giận thôi." Nghiêm Tử Thư với tay lấy kính trên bàn cạnh giường, đeo vào, thấy hơi nhức đầu: "Nhưng anh làm ơn đừng dùng... cách này nữa, giữa đêm khuya lẻn vào phòng tôi. Ai cũng sẽ sợ đủ lên cơn đau tim thôi, được chứ?"

Nghiêm Tử Thư chỉnh đèn sáng lên một độ, soi rõ khuôn mặt tái nhợt của Phó Kim Trì. Trong bóng tối nặng trĩu, lúc này anh mới nhận thấy y trông hốc hác khác hẳn ban ngày.

Phó Kim Trì nói "xin lỗi", rồi cúi đầu xuống, nói thêm: "Đó không phải là lỗi của em, đó là vấn đề của tôi."

Trước hành vi thất thường của chính mình, sao Phó Kim Trì có thể hoàn toàn không nhận thức được. Có lẽ bản chất của y vốn đã là không ngay thẳng, nhưng ít nhất trước đây y từng rất giỏi giả vờ.

Trong sáu tháng qua, Phó Kim Trì thực sự cảm nhận được sự thảm hại và mệt mỏi chưa từng có trong đời. Mỗi ngày có rất nhiều thứ làm tiêu hao tinh thần của y, nhưng việc của Nghiêm Tử Thư là đặc biệt nghiêm trọng. Nhiều kẻ khác đang rình rập chờ cơ hội trả thù, mà Phó Kim Trì chỉ muốn cho tất cả cùng chết.

Y cứ chạy ngược chạy xuôi, cấp dưới nhìn thôi cũng đã thấy mệt mỏi, chẳng lẽ chính y không biết mệt sao? Mệt mỏi sẽ từ từ bào mòn vẻ ngoài hào nhoáng của một người, cho đến khi để lộ phần bên trong rỉ sét mục nát, cót két chuyển động một cách gian nan.

Phó Kim Trì như một lữ khách trên sa mạc, mang theo gánh nặng, hấp hối trong cơn khát, nhưng y không thể dừng bước. Khi bất ngờ bắt gặp một ốc đảo xanh tươi, liệu có ai còn giữ được phong thái đẹp mắt? Liệu còn ai đủ sức bước lại gần một cách ung dung thong thả, thử xem đó có phải là ảo ảnh hay không? Hẳn là không.

Nhiều đêm phải trải qua trên thuyền tìm kiếm và cứu hộ, cũng có nhiều đêm lang thang vô định trên bãi biển, Phó Kim Trì bất chấp gió lạnh, mở album ảnh trên điện thoại trong mùi tanh mặn của những cơn sóng biển cuộn trào, nhìn những bức ảnh của Nghiêm Tử Thư, nghĩ thôi kệ đi, có lẽ mọi chuyện sẽ như thế này. Màn hình điện thoại phát sáng mờ trong bóng tối, khi màn hình tối hẳn, Nghiêm Tử Thư cũng biến mất hoàn toàn. Lúc này, Phó Kim Trì lại cảm thấy rất không cam lòng, cô đơn không thể chịu nổi.

Và giờ đây, cuối cùng y cũng có thể ở trong căn phòng ấm áp yên tĩnh, nghe Nghiêm Tử Thư cằn nhằn mắng chửi mình. Tất cả những gì đã xảy ra trước đây giờ đây đều không còn quan trọng, Phó Kim Trì cuối cùng đã được giải thoát, phần thưởng vượt quá sự mong đợi.

"Tôi nói chuyện lịch sự vậy thôi, nhưng tất nhiên, đó là vấn đề của anh." Nghiêm Tử Thư liếc nhìn y, cố kìm nén h*m m**n đánh người, rồi lặp lại một lần: "Ít nhất tôi chỉ nổi giận mắng anh một câu, sẽ không có trò nửa đêm không nói câu nào lẻn vào phòng anh giả ma giả quỷ!"

Phó Kim Trì cười một tiếng rất khẽ: "Nhưng chỉ cần em muốn, bất cứ lúc nào tôi cũng hoan nghênh."

Trước khi Nghiêm Tử Thư kịp nói gì thêm, Phó Kim Trì đã vội vàng vươn tay ôm lấy anh: "Tôi xin lỗi... là lỗi của tôi, tôi không bình thường. Tôi thực sự đã... em không biết đấy, tôi sắp phát điên lên vì tìm em rồi."

Nhắc đến điều này, y lại cảm thấy vị chua chát dâng lên trong cổ họng. "Tôi thà rằng em tùy tiện giả ma giả quỷ còn hơn. Chỉ nửa tháng trước thôi, nếu em thực sự xuất hiện trong phòng tôi lúc nửa đêm, không biết tôi sẽ vui đến mức nào. Sau này tôi thậm chí còn nghĩ, dù em thực sự đã ra đi, ít nhất, đến ngày thứ bảy có phải cũng quay lại được một lần, ít nhất cũng bảo tôi hãy từ bỏ đi. Ít nhất thì tôi không phải thấp thỏm bất an..."

Phó Kim Trì tự giễu: "Tôi luôn tưởng tượng có phải em bị mắc kẹt trên một hòn đảo hoang nào không, trừ tôi ra thì không có ai đến cứu em, vậy phải làm sao?"

Nghiêm Tử Thư không nói nên lời, nhưng không hất y ra, cuối cùng anh nói: "Chỗ đó gần bờ biển, chắc không thể mắc kẹt trên một hòn đảo hoang nào đó được đâu."

Phó Kim Trì ậm ừ đồng tình: "Tất cả chỉ là lừa mình dối người thôi."

Y lại cười: "Nhưng quả thật em vẫn còn sống. Nghiêm Tử Thư, tôi thực sự sẽ không buông tha em lần nữa."

Nghiêm Tử Thư quay đầu lại, hơi thở của Phó Kim Trì phả ra sát tai anh, hơi ấm, hơi ngứa, nhưng không khiến anh cảm thấy nguy hiểm.

Kể từ khi tái ngộ, cứ như bây giờ, Phó Kim Trì luôn bức thiết mong muốn được tiếp xúc với Nghiêm Tử Thư, dù không thể ôm anh thì cũng phải chạm vào anh, hoặc ở gần anh. Như chính y đã nói, dường như mục đích là để chứng minh rằng anh không phải là một hồn ma.

Nghiêm Tử Thư biết rằng bản thân mình cũng không thể được coi là đầu óc bình thường, dù Phó Kim Trì không ngừng truy đuổi anh như phát cuồng, anh dường như lại thấy nhẹ nhõm. Trước kia anh luôn cảm thấy mất trọng lượng, sợ rằng mình có thể ngã xuống tan xương nát thịt ở đâu đó. Hiện tại không cần thiết. Xem ra Phó Kim Trì sẽ không từ bỏ anh nữa.

Nghiêm Tử Thư cũng chợt bật cười: "Phó Kim Trì."

Phó Kim Trì đáp: "Sao vậy?"

"Gọi thẳng tên anh cảm thấy không quen lắm."

"Sau này em muốn gọi bằng tên gì cũng được."

"Còn câu trước thì sao? Anh định tiếp tục không buông tha tôi thế nào đây?"

"Dù em có hận tôi đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ trói em lại bên cạnh." Cho đến khi nào em chết trước, hoặc tôi chết trước. Tất nhiên, y không nói ra câu này.

"Được." Nghiêm Tử Thư nói: "Anh có nhận ra rằng thực ra tôi không hề hận anh không."

Lần này Phó Kim Trì im lặng, nhưng nín thở chờ Nghiêm Tử Thư nói tiếp.

Nghiêm Tử Thư nói: "Nếu tôi thực sự hận anh, ngay từ đầu tôi đã không cần phải lo anh sống hay chết. Nhưng tôi nhận ra mình không thể làm vậy, tôi càng muốn anh có thể sống tốt. Nhưng đến bây giờ tôi vẫn không dám thừa nhận, liệu tôi có từng yêu anh chưa, anh có biết tại sao không?"

Vừa dứt lời, anh cảm thấy vòng tay quanh eo mình siết chặt hơn nữa, cho đến khi lưng anh bị ép sát vào ngực Phó Kim Trì. Giá như sớm hơn, Nghiêm Tử Thư cảm thán, nếu một trong hai người họ kiên quyết nắm chặt thế này từ trước, mọi chuyện đã không đến mức này.

Chữ "yêu" thực sự khó thốt ra đến vậy sao? Nói chính xác hơn thì là vì xấu hổ không dám nói. Mối quan hệ của họ bắt đầu trên giường chứ không phải bên ngoài, chỉ tập trung vào tận hưởng khoái lạc nh*c d*c. Nhưng trong chuyện tình cảm, dường như người nào chủ động bắt đầu mối quan hệ thì sẽ thua không còn manh giáp, chỉ có thể phụ thuộc vào người kia.

Nhưng vốn dĩ đối với anh, con đường đến trái tim của Phó Kim Trì như một đầm lầy giăng đầy khí độc, nguy hiểm trập trùng. Giờ đây, khi màn sương đã gần như tan biến, bạn nhìn thấy mụ phù thủy đầm lầy thật ra cũng chỉ là một bà lão bình thường, ít nhất bạn không còn sợ hãi nữa, thậm chí còn muốn chào hỏi bà ta.

Nghiêm Tử Thư cũng có vẻ hơi do dự, đang cân nhắc cách sắp xếp từ ngữ của mình: "Dĩ nhiên, quả thật bản thân tôi cũng có nhiều vấn đề, trước đây tôi luôn giữ kín rất nhiều chuyện, không muốn nói thẳng ra. Giờ đã mở miệng rồi thì dứt khoát làm rõ mọi chuyện đi. Vì anh quá độc đoán, độc đoán đến mức tôi không thể tưởng tượng nổi ai có thể có quan hệ tình cảm với anh. Tôi thiếu tự tin, tôi không nghĩ mình có thể làm được."

"Nói như vậy không phải để phàn nàn, từ đầu anh đã luôn như vậy, luôn tỏ ra bí ẩn, thâm sâu khó đoán. Tôi biết anh có sức hút, tôi cũng sẵn lòng bị anh thu hút. Nhưng tôi cũng biết rằng với tính cách của anh, nếu tôi giống như những người khác, dễ dàng cắn câu, tỏ ra một lòng một dạ với anh, có lẽ anh sẽ nhanh chóng mất hứng thú, chỉ thấy thật dung tục."

"Vậy nên tôi hiếm khi chủ động liên lạc với anh, không tìm anh thì không phải lo bị từ chối. Nhưng khi anh đến tìm tôi, có lẽ tôi thực sự cũng rất đắc ý, trước đây tôi thậm chí còn không nhận ra điều này. Dần dần, tôi sẽ cảm thấy rằng anh sẵn lòng coi tôi là ngoại lệ, nên chắc hẳn tôi vẫn khác những người kia. Tôi thậm chí còn nghĩ, biết đâu chúng ta thực sự có thể trở thành một loại người."

Phó Kim Trì gần trong gang tấc, Nghiêm Tử Thư đang cố mở lòng, nhưng đầu óc của y lại trở nên chậm chạp, chỉ biết ngắm nhìn gương mặt anh.

"Anh không phải là người tốt, thật ra tôi cũng vậy. Cuối cùng, tôi sẵn sàng nhảy xuống vũng bùn cùng anh. Càng khao khát nhiều, tôi càng nhận ra rằng thì ra anh không cần đến tôi. Anh cũng chẳng nói gì với tôi cả. Tôi không biết anh đã đi đâu. Anh là người như vậy đấy, lúc tốt thì rất tốt, lúc không thì thích biến mất là biến mất, thích trở mặt thì trở mặt, điều này khiến tôi cảm thấy rất thất bại, rất lo lắng."

"Tôi không vô tư như anh đâu." Nghiêm Tử Thư mím môi: "Tôi cũng bị tổn thương, cũng sợ hãi, anh hiểu không?"

"Tôi hiểu, tôi hiểu rõ rồi." Phó Kim Trì gượng cười cay đắng, tất cả đều là quả đắng do mình tự trồng.

"Anh hiểu thật, hay chỉ nói thế thôi? Đó là một nỗi sợ - tôi sợ bị anh coi thường, sợ bị anh chế giễu, sợ bị anh chán ghét, tôi có thể giữ kín tất cả những điều này, nhưng tôi ngày càng cảm thấy không biết làm sao để giao tiếp với anh. Anh càng đối xử tốt với tôi, tôi càng sợ anh sẽ hở ra là lại xa cách lạnh lùng. Anh đang lạt mềm buộc chặt à? Làm sao tôi biết được anh sẽ làm gì sau khi đạt được mục tiêu?"

"Sau này tôi nhận ra rằng không ở bên cạnh anh, không ôm bất cứ kỳ vọng nào thì cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều. Vì vậy tôi đã trốn tránh. Tuy rằng không giải quyết được tận gốc vấn đề, nhưng trốn tránh tạo ra một loại quán tính, tôi cảm thấy cuộc sống bình yên này cũng không tệ lắm."

Đối với những người quen che giấu bản thân, cởi mở và trung thực quả thực rất khó khăn, chẳng khác nào tự vứt bỏ lòng tự trọng, tự mổ xẻ chính mình.

Thế nhưng Nghiêm Tử Thư đã làm được rồi. Làm vậy không hẳn là cho người kia một cơ hội, mà là để bản thân anh không hối tiếc, làm hết sức mình rồi phó mặc phần còn lại cho trời. Ít nhất thì nhiều năm sau, khi nhìn lại mối quan hệ này, anh có thể tự nhủ rằng khi đó mình đã cố gắng trao đổi rồi. Còn Phó Kim Trì phản ứng thế nào thì anh chẳng quan tâm.

Sau khi nói hết một mạch, Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát rồi quyết định đặt dấu chấm hết: "Tóm lại là chuyện cũ cũng đã qua rồi, Phó Kim Trì, tôi thật sự không hẳn là hận anh. Suy nghĩ kỹ lại thì đúng là tôi đã không thể hiện được thái độ làm anh tin tưởng, thậm chí còn nói dối anh, cái này thì chỉ có thể xin lỗi, cũng không thể giải thích lý do tại sao, nhưng lúc đó tôi đã cân nhắc những giải pháp khác..."

"Thế là đủ rồi, đủ rồi, không cần phải xin lỗi về chuyện này nữa." Phó Kim Trì đột nhiên che miệng anh lại: "Là tôi làm hỏng chuyện. Tôi thực sự hối hận, em đừng nhắc lại chuyện tôi ra vẻ dương dương tự đắc nói chia tay với em thế nào... Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy cả."

Nghiêm Tử Thư có vẻ hơi ngạc nhiên "ồ" lên.

"Thực ra, tôi mới là kẻ hèn nhát. Những gì em vừa nói, tôi không thể phản bác lại. Tôi không biết làm thế nào để giữ chân ai đó, nên cuối cùng tôi luôn chọn cách làm tổn thương người khác - làm tổn thương em. Vì nó hiệu quả." Phó Kim Trì nói: "Nhưng nếu tôi thực sự vô tư thì giờ tôi đã không xấu hổ thế này. Nếu tất cả các phương pháp trên đều không hiệu quả, tôi chỉ có thể quỳ xuống van xin em đừng bỏ rơi tôi. Em muốn xem không?"

"Để dành sau này rồi xem." Nghe vậy, Nghiêm Tử Thư nở nụ cười rất nhạt: "Tôi nói những thứ này mới là xấu hổ, cũng chỉ có thể nhân lúc nửa đêm, bất chợt nảy sinh ý tưởng mới nói ra được. Đến mai thì anh đừng hòng nghe được nữa, tôi sẽ không thừa nhận đâu."

Trước Tiếp