Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 70
Sau một hồi mặc cả, dưới sự thúc giục của Nghiêm Tử Thư, hành động đầu tiên của Phó Kim Trì là đưa ra chỉ thị cho người hiện đang chăm sóc cún, yêu cầu đổi "William" thành "Willie", ít nhất thì nghe có vẻ uyển chuyển hơn một chút.
Theo lời Nghiêm Tử Thư thì ít nhất cũng tránh được tình cảnh sau này có ai gọi một tiếng thì không biết là cún chạy sang, hay là anh trả lời. Thực ra, Nghiêm Tử Thư cũng hơi nghi ngờ, nó quá lớn rồi, còn có thể sửa được nữa hay không, còn nếu không thì thôi vậy.
Phó Kim Trì chống đầu mỉm cười, nói rằng lâu dần rồi nó sẽ hiểu thôi, nó khá thông minh. Hơn nữa trước đó cũng đổi tên một lần rồi, người nhận nuôi trước đặt cho nó một cái tên rất phổ biến, nghe như là "Mao Mao" hay là "Đậu Đậu" gì đó, nhưng vẫn sửa lại được đấy thôi. Có điều đại khái là cún sẽ không hiểu tại sao việc đặt tên cho mình lại trở thành một quá trình phức tạp đến vậy.
Khi Lily đến nghe Nghiêm Tử Thư kể câu chuyện này, cô cũng cười phá lên, kể cho anh nghe về khung cảnh sếp tìm đến nhà cô gái kia. Cô gái đó sợ chết khiếp, thứ nhất là từ đâu ra một người đàn ông lạ mặt tìm đến đúng trước cửa nhà cô, thứ hai là chẳng hiểu tại sao lại muốn bắt chó của cô đi, nghĩ thế nào cũng thấy đáng ngờ, cô suýt nữa đã hoảng loạn gọi cảnh sát. Sau đó phải bịa ra một câu chuyện nửa thật nửa giả mới thuyết phục được cô gái.
Sau đó, Lily còn kể cho anh nghe, Phó Kim Trì có thuê một huấn luyện viên thú cưng chuyên nghiệp, nhưng bất cứ khi nào ở Đông Thành, có một chút thời gian rảnh là y nhất định phải dẫn cún đi cùng. Đến nỗi có người còn đoán y đang nuôi một giống chó quý hiếm có ngoại hình giống chó quê. Thành thật mà nói, cô cảm thán, hiện giờ tên nhóc này thân với ông sếp lạnh lùng xa cách của mình nhất.
Dù Lily không thì thầm tỉ tê, Nghiêm Tử Thư xem video xong cũng sẽ không nghi ngờ gì. Qua video quay từ góc nhìn thứ nhất, anh có thể hình dung ra cảnh Phó Kim Trì ngồi xổm trên bậc thềm ngoài vườn, dạy Willie giơ chân lên để bắt tay.
Nghe có vẻ rất đúng với tính cách của Phó Kim Trì - không nuôi là không nuôi, nhưng một khi đã quyết định thì phải làm theo ý của y. Có lẽ y không thể chấp nhận được tình cảnh mang chó về nhà rồi bỏ mặc ở đó, để rồi sau này nó chỉ biết những người khác chứ không biết y là chủ nhân.
Tìm lúc rảnh rỗi, Phó Kim Trì gọi video cho phía bên kia, để Nghiêm Tử Thư nhìn thấy tận mắt tình trạng của cún. Nghiêm Tử Thư gọi từ đầu dây bên này, Willie nghe thấy mà vẫn nhận ra anh, đầu lắc lư như cái trống bỏi, chui xuống khắp gầm bàn tìm chủ nhân của giọng nói.
Thế là, Nghiêm Tử Thư lại thử thêm mình vào khung cảnh tưởng tượng ấy - anh cũng ngồi trên bậc thềm, tựa vào Phó Kim Trì, Willie hào hứng không biết phải làm gì, cuống hết cả lên, lúc thì vồ bên này, lúc thì vồ bên kia - dường như không mất đi sự hài hòa.
Nghiêm Tử Thư mềm lòng, thậm chí cảm thấy mình như gà mẹ bảo vệ con, nảy sinh ý nghĩ trở về Đông Thành tự tay nuôi cún.
Thế nhưng Phó Kim Trì lại không cho phép.
Có rất nhiều lý do cần xem xét, nhưng cái chính là sức khỏe của Nghiêm Tử Thư. Phó Kim Trì lo phổi của anh không khỏe, tùy tiện tiếp xúc với chó mèo, ai biết được lông hay ve rận có thể gây ra di chứng lâu dài nào không, thậm chí còn hối hận vì đã nói với anh quá sớm.
Hơn nữa, hiện đang là cuối thu đầu đông, ban ngày ở Cảng Thành vẫn còn đủ ấm để mặc một lớp áo, nhưng nhiệt độ ở phía bắc đã giảm xuống rồi. Khí hậu Đông Thành ít khi có tuyết, nhưng mùa đông vẫn rất lạnh lẽo, dù thế nào thì tiếp tục nghỉ dưỡng trên hòn đảo phía nam này vẫn tốt hơn.
Phó Kim Trì không muốn mạo hiểm bất cứ điều gì. Nếu có thể, y còn muốn thu nhỏ Nghiêm Tử Thư lại, đặt vào lồng kính vô trùng, để y chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy anh, không phải lo lắng anh đột nhiên héo mòn rồi biến mất. Hoặc, giống như nuôi Willie vậy, đơn giản là nhốt anh trong lãnh thổ của riêng mình, cho anh tự do đi lại chơi đùa ở bất cứ nơi nào, đi đến đâu cũng được tôn trọng, nhường nhịn, nhưng tuyệt đối không được vượt qua hàng rào tượng trưng cho ranh giới an toàn.
Nghe qua thì đều là những ý tưởng nực cười, nhưng không thể phủ nhận rằng Phó Kim Trì đã suy nghĩ rất nghiêm túc. Y luôn muốn nắm quyền kiểm soát Nghiêm Tử Thư tuyệt đối, mới có thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim mình. Tất cả đều là những khát vọng mà y tự biết không thể bày tỏ.
Nhưng giờ đây, Phó Kim Trì chỉ có thể chịu đựng cảm giác chua xót căng tức, tự nhốt mình trong lồng trước.
*
Dù là muốn trở về Đông Thành hay muốn nuôi cún, vốn cũng chỉ vì Nghiêm Tử Thư nhất thời có hứng nói bâng quơ thôi. Nếu cần phải hoãn lại vì nhiều lý do thì cũng hoàn toàn dễ hiểu, anh không phải là một đứa trẻ ương bướng, chưa đến nỗi coi thường sức khỏe của mình.
Thế rồi nghe Phó Kim Trì khuyên nhủ lẫn dỗ dành lừa gạt, anh bỗng nhận ra rằng mình lại bất cẩn để cho y quản lý mọi việc rồi. Chỉ cần Nghiêm Tử Thư buông lỏng một chút là Phó Kim Trì sẽ nắm lấy mọi cơ hội, xen vào kiểm soát cuộc sống của anh, từ ăn, mặc, ở đến đi lại.
Trên đảo Thạch Cổ không có việc gì gấp gáp, Lily một mình bay về Đông Thành, kết thúc chuyến công tác này. Phó Kim Trì ở lại, tỏ thái độ không màng thế sự, nhất quyết muốn ở chung phòng của Nghiêm Tử Thư.
Hai người ở bên nhau 24/24, ban đầu Nghiêm Tử Thư cũng thấy không thoải mái, như thể đột nhiên mất đi không gian riêng tư của mình. Trước đây Phó Kim Trì chăm chút tỉ mỉ cũng chỉ giới hạn trong một khoảng thời gian và địa điểm cụ thể, nhưng giờ đây... giờ đây bề ngoài dường như không có gì để chê trách. Đúng như lời hứa, y chăm sóc không nghỉ ngơi một giây phút nào, Nghiêm Tử Thư chỉ có thể vừa tận hưởng vừa cảm thấy quái dị.
Mỗi sáng, khi Nghiêm Tử Thư thức dậy, Phó Kim Trì đã chọn sẵn quần áo cho anh, cùng anh đi dạo. Khi ra ngoài, Phó Kim Trì luôn khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài trên tay. Sau khi trở về thì uống thuốc, nước cũng rót sẵn, mang thẳng đến trước mặt. Ban ngày cũng như ban đêm, họ lựa chọn việc mình muốn làm theo tâm trạng. Khi thời tiết đẹp, đôi khi sẽ đi dạo ở phố thương mại, xem đám đông nhộn nhịp, đôi khi lại đến khu vực vắng vẻ hơn trên đảo ngắm cảnh, những nơi thường chẳng có ai thèm ngó ngàng. Nếu thời tiết xấu thì chơi bài, đọc sách hoặc xem phim trong nhà.
Kiểu sống gắn chặt với nhau như hai đứa bé sơ sinh dính liền này rất khó mà không gây chú ý trong viện điều dưỡng, trong đó có cụ Đinh. Tư tưởng của ông cụ không hẳn hiện đại, lần này phải cân nhắc rất lâu mới dám thăm dò: "Đây là... anh em của cậu?"
Khi cụ Đinh đặt câu hỏi, Nghiêm Tử Thư đang chơi bài với Phó Kim Trì trong phòng giải trí, là trò lái xe lửa hoàn toàn không cần đến trí tuệ. Những ngón tay dài thon thả của Nghiêm Tử Thư vừa mới cầm lấy một tấm thẻ, nghe vậy thì khựng lại, anh ngước nhìn Phó Kim Trì. Thấy Phó Kim Trì chỉ tập trung vào bài, anh quay đầu lại, khẽ cười: "Phải, là anh họ tôi."
Cụ Đinh gật đầu, chỉnh lại kính đọc sách: "Vậy thì hai thanh niên các cậu thân nhau thật đấy."
Phó Kim Trì gom một xấp bài về phía mình, cũng đáp: "Dĩ nhiên rồi."
Y ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nhắc nhở Nghiêm Tử Thư: "Đừng lơ đãng, em sắp thua hết bài rồi đấy."
Nghiêm Tử Thư liền đưa hết số bài còn lại trong tay cho y, thẳng thắn nhận thua.
Vậy là cụ Đinh không hỏi thêm câu hỏi nào nữa. Cơn nghiện cờ của ông cụ lại tái phát, tay ngứa ngáy, lần này có Phó Kim Trì chơi cùng, cuối cùng Nghiêm Tử Thư cũng được giải thoát. Nhưng Phó Kim Trì lại không có nhiều kiên nhẫn, từng nghe nói về lối đánh của đối thủ, y đánh vài ba nước là cố tình thua tan tác, kết thúc trận đấu qua loa, rõ ràng là cố ý lồ lộ. Điều này khiến cụ Đinh càng không thoải mái, mặc dù thắng cuộc, nhưng vẻ mặt ông cụ thì cứ nhăn nhó.
Nhưng Phó Kim Trì cần quái gì quan tâm ông cụ chơi có vui hay không, y không ưa Đinh Kiến Sinh chút nào. Theo Phó Kim Trì, Đinh Kiến Sinh chỉ đơn thuần là ỷ mình có gốc rễ ở đây, ra vẻ cao thượng ban cho Nghiêm Tử Thư chút ơn huệ, khác với hành động của Tăng Bội Dung. Nhưng khi Nghiêm Tử Thư rơi vào hoàn cảnh khó khăn nhất, ngoài việc chấp nhận những tất cả những ân tình đó, anh còn biết làm gì khác?
Điều khiến Phó Kim Trì khó chịu hơn nữa là Nghiêm Tử Thư còn biết ơn đối phương về việc này. Nghiêm Tử Thư mang trong mình một thứ tinh thần "hiếm khi lẩm cẩm", trong giới hạn cho phép của bản thân, anh rất giỏi nhẫn nhịn, thích nhớ ơn, không thích ôm hận. Mà Phó Kim Trì thì hoàn toàn ngược lại, y nhìn mọi người bằng con mắt bới móc và căm ghét thế tục, vì vậy rất ít người có thể lọt vào mắt xanh của y.
Cụ Đinh cũng đang đánh giá Phó Kim Trì. Gương mặt đường nét góc cạnh, ánh mắt lạnh lùng, Phó Kim Trì thờ ơ đáp lại. Nghiêm Tử Thư ở bên cạnh đọc được bầu không khí lạ lùng giữa hai người, chỉ cúi đầu im lặng, quan sát trận đấu.
Sau ván cờ, Nghiêm Tử Thư đứng dậy, nói cần đi nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh của viện điều dưỡng khá sang trọng, thậm chí còn có cả sô pha, xông hương dịu nhẹ, hoa tươi trong bình trên bồn rửa mặt được thay mới mỗi ngày.
Trong lúc Nghiêm Tử Thư đang rửa tay, cửa mở ra, một bóng người cao lớn quen thuộc bước vào. Phó Kim Trì cúi xuống, vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, dụi mũi vào cổ anh: "Anh họ à?"
Nghiêm Tử Thư lau tay rồi cất giọng an ủi: "Thì cũng lo ông cụ bảo thủ, không dễ chấp nhận."
"Vậy sao?" Phó Kim Trì luồn tay vào trong từ dưới vạt áo anh: "Anh họ có làm thế với em không? Hở?"
Nghiêm Tử Thư hừ một tiếng, nắm lấy cánh tay đang vòng quanh eo, lùi lại, nhưng lại thành ra rơi vào vòng tay ôm chặt hơn đằng sau. Anh hơi khom người, nép mình trong lòng Phó Kim Trì, hơi run run, thở gấp gáp hơn.
"Dừng tay." Nghiêm Tử Thư yếu ớt nói: "Anh không sợ có người vào nhìn thấy à."
"Thấy thì chẳng tốt sao." Phó Kim Trì thì thầm: "Này, hay là nói thẳng mối quan hệ của chúng ta trước mặt ông già đó nhé? Nếu ngay cả việc đó cũng không thể chấp nhận, thì em có luôn lý do để khỏi phải qua lại với ông ta nữa."
Nghiêm Tử Thư thấy cách suy nghĩ của y thật sự là quái lạ, đang yên đang lành tự nhiên lại nhảy sang cắt đứt quan hệ với người ta. Anh dựa lên người Phó Kim Trì, dừng lại một chút rồi khuyên: "Dù sao cũng chỉ là bèo nước gặp nhau... tình nghĩa cũng chẳng đến mức ấy, tốt nhất là nên giữ khoảng cách cho nhau đi."
Nghe thấy "tình nghĩa cũng chẳng đến mức ấy", vẻ mặt của Phó Kim Trì bỗng dịu đi một cách khó hiểu, y thu tay về.
"Đi thôi, không quay lại chơi cờ nữa, ở trong phòng em một lúc đi."
Nghiêm Tử Thư đồng ý, nhưng vẫn không hiểu tại sao mà Phó Kim Trì lại không ưa cụ Đinh.
Về phòng rồi thì lại chẳng hiểu sao bắt đầu làm bậy. Nghiêm Tử Thư bị Phó Kim Trì ấn xuống giường mà hôn, vẫn không hiểu y ghen ở chỗ nào. Anh tưởng rằng che đậy ở mức độ này là có thể chấp nhận được. Với người xa lạ, duy trì một mối quan hệ hai bên cùng thoải mái chẳng phải vẫn tốt hơn là thẳng thắn bất chấp à?
Phó Kim Trì không giải thích gì với anh, chỉ dùng hành động để bày tỏ. Nhưng vào phút cuối, y vẫn kiềm chế bản thân, hỏi anh có được không.
Nghiêm Tử Thư im lặng nhìn y, không trả lời. Hồi lâu, Phó Kim Trì buông anh ra, đứng dậy, tiếng nước chảy vọng ra từ phòng tắm.
Nghiêm Tử Thư trở mình, thở dài. Ai mà chẳng có thất tình lục dục, nếu chỉ tìm kiếm khoái lạc tạm bợ thì đơn giản rồi, không phải là không muốn, chỉ là vẫn còn quá nhiều bận tâm. Anh cũng biết rằng nếu mình cho Phó Kim Trì thêm một cơ hội nữa thì trong một mối quan hệ không còn khoảng cách, anh sẽ phải đối mặt với bộ mặt thật đen tối và cố chấp hoang tưởng đằng sau vẻ dịu dàng giả tạo của Phó Kim Trì: độc đoán, hung hăng, cực kỳ chiếm hữu và cực kỳ thích kiểm soát.
Tương lai sẽ ra sao, anh có thể thỏa hiệp, chấp nhận và bao dung không?
Hay nói đúng hơn, liệu một ngày nào anh có làm được không?
Sau khi ra ngoài, Phó Kim Trì không nói gì. Nghiêm Tử Thư cũng thoát khỏi dòng suy nghĩ, vươn tay ôm lấy y, rồi lại nhắm mắt lại. Hôm nay ngủ trưa dậy rất muộn, sắp tối rồi, Phó Kim Trì lại kéo Nghiêm Tử Thư khỏi giường, đề nghị sang phía bên kia đảo ngắm hoàng hôn.