Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 61

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 61

Mưa lại bắt đầu rơi, đầu tiên là những hạt mưa rào rào trên boong tàu. Trong chớp mắt sau đó, mưa đổ xuống xối xả như một tấm màn che khuất tầm nhìn, đến mức người ta không thể mở mắt. Trời và biển tối tăm mù mịt, tiếng gió rít gào làm con người phải rợn gáy.

Khi vụ nổ xảy ra, thật ra phát súng đầu tiên đã bắn trượt.

Ban đầu Gấu Đen định nhắm vào Phó Kim Trì. Cách một khoảng xa, khả năng bắn trúng mục tiêu cũng giảm xuống, nhưng lúc này gã không quan tâm đến việc có thể vô tình làm bị thương bao nhiêu người, chỉ muốn kéo càng nhiều người xuống cùng mình càng tốt. Đột nhiên, một bàn tay từ đâu đó vươn ra, túm lấy cổ áo gã kéo lùi lại phía sau.

Nhân lúc đối phương mất thăng bằng, Nghiêm Tử Thư hất mạnh nòng súng sang một bên, cả hai ngã xuống đất. Một vết nứt lớn hình tia chớp xuất hiện trên vách cabin của con tàu, nhờ đó đánh động cả cảnh sát và đám đông.

Thực tế, tất cả chỉ diễn ra trong vài giây.

Nhiều giọng nói vang lên hướng về phía trên, một số cảnh báo "đừng manh động", một số kinh hãi "có người ở trên đó", và "là một người phục vụ", nhưng âm thanh của họ bị tiếng mưa nhấn chìm, trở nên chậm dần, xa dần.

Nghiêm Tử Thư không còn thời gian để suy nghĩ, trong đầu anh bây giờ chỉ có một ý nghĩ, phải giành lấy khẩu súng. Anh biết rằng những người ở dưới có lẽ sẽ không thể lên nhanh được. Trong khoảng thời gian này, anh chỉ có thể dựa vào chính mình. Lối vào đài quan sát đã bị gã này khóa lại rồi, vừa rồi khi lên đây, anh phải đi vòng ra phía sau, leo lên thang bảo trì giữa cơn mưa. Đây có lẽ là một trong những việc nguy hiểm nhất mà Nghiêm Tử Thư từng làm trong đời, nhưng như thể được thần linh phù hộ, anh đã không ngã xuống.

Một nhóm cảnh sát hiện đang ở dưới cố gắng phá khóa, trong khi những người còn lại đang khẩn trương tìm cách khác.

Trên sàn đài quan sát, hai người đàn ông đang vật lộn dữ dội trên mặt đất.

Nghiêm Tử Thư chỉ chiếm ưu thế nhờ tung ra đòn tấn công bất ngờ, đến khi Gấu Đen phản ứng lại thì tình thế đã nhanh chóng đảo chiều. Anh vốn không biết Gấu Đen là ai hay tên là gì, chỉ nhận ra gã là một trong những cánh tay phải của Văn Bưu nhờ vài lần tiếp xúc trong mấy ngày qua.

Nhưng trên thực tế, một khi kẻ cùng hung cực ác năm xưa từng giết người từng thấy máu bộc phát, Nghiêm Tử Thư hoàn toàn không phải là đối thủ. Hơn nữa, Gấu Đen vẫn còn vũ khí. Chẳng mấy chốc, anh đã bị áp đảo, rơi vào thế phòng thủ.

Gấu Đen phát ra một tiếng r*n r* đau đớn, trong lúc rối trí, Nghiêm Tử Thư dùng chiếc nĩa mang theo từ trong phòng đâm vào vai gã. Khẩu súng tuột khỏi tay, nhưng Gấu Đen lại như con quái thú bị thương nổi điên lên, rút ​​ra một con dao găm sáng loáng từ băng quấn chân.

Dao găm vung lên cực nhanh, lưỡi dao sắc bén xuyên vào máu thịt mềm yếu, gần như không gặp trở ngại nào.

*

Trong cơn mưa xối xả khiến người ta gần như không thể phân biệt được ngày đêm, mọi người đều rất thảm hại, Phó Kim Trì cũng không khá hơn ai.

Mặc dù chỉ là một cái bóng thoáng qua trên võng mạc, y vẫn theo bản năng nhận ra là Nghiêm Tử Thư ở phía trên.

Chỉ đến lúc này, cái kẻ không sợ trời không sợ đất như y mới thực sự cảm nhận được nỗi sợ hãi mà người kia đã trải qua. Nỗi bất an quấn chặt lấy trái tim Phó Kim Trì như một con rắn độc lạnh lẽo.

Bất chấp tất cả, Phó Kim Trì bắt đầu chạy. Thật ra đã có hai cảnh sát mặc thường phục đến phía sau đài ngắm cảnh, đang cố gắng leo lên thang bảo trì. Phó Kim Trì thậm chí không biết mình đã làm thế nào để đẩy hai người đó ra, rồi dùng năng lượng bùng phát từ adrenaline, leo lên bằng tất cả sức lực.

Khi lên đến nơi, y vẫn còn ôm một tia hy vọng mong manh, nghĩ rằng mình vẫn có thể đến kịp.

Nhưng đã quá muộn.

Phó Kim Trì trèo vào sàn đài ngắm cảnh.

Nghiêm Tử Thư nằm trên mặt đất, khó khăn lắm mới tự lật người lại được. Anh không biết mình đã vứt bỏ áo khoác từ khi nào, nhưng vì vẫn đang mặc gile đen bên ngoài áo sơ mi nên ban đầu không ý thức được phần áo quanh bụng mình đã thấm đẫm máu. Thậm chí không kịp cảm nhận đau đớn, hay là sợ hãi, chỉ thấy lưỡi dao rất lạnh.

Mãi đến khi cơn mưa lớn hòa lẫn với máu dần tụ thành dòng suối nhỏ, róc rách chảy xuống dưới cơ thể anh. Nhưng nó cũng không thể đọng lại trên sàn, nhanh chóng bị pha loãng thành một màu đỏ nhạt.

Máu, thân nhiệt và sức lực đều đang trôi đi.

Gấu Đen đâm anh nhiều nhát không thương tiếc, chỉ buông ra khi nghe thấy tiếng động phía sau. Nhận ra người vừa lên, gã lập tức cúi xuống nhặt khẩu súng gần đó, một lần nữa chĩa vào Phó Kim Trì, miệng gào thét gì đó, chỉ là giữa cơn mưa lớn thì có vẻ không rõ ràng. Để tránh bị tấn công từ phía sau, gã luôn chú ý quan sát vị trí của mình, tựa sát vào lan can, sau lưng là biển cả mênh mông tối tăm.

Cổ họng của Phó Kim Trì nghẹn lại, hầu như không thể phát ra tiếng nào. Y muốn nói "dừng lại", nhưng vừa mở miệng, nước mắt đã dâng lên đến khóe mắt.

Nghiêm Tử Thư hơi nghiêng đầu về phía y, tay phải đặt trên người, máu đỏ tươi loang giữa các ngón tay, không rõ anh còn tỉnh táo hay không.

Thật ra là có.

Gấu Đen không muốn trì hoãn, người gã muốn giết đang ở ngay trước mặt, không có chướng ngại vật nào khác, chỉ cần giết nhanh lên là kết thúc.

Gã lau mặt, gạt hết những giọt mưa làm mờ tầm nhìn, rồi đặt ngón trỏ lên cò súng.

Những người trên boong tàu nghe thấy tiếng súng thứ hai.

Nhưng vẫn bắn trượt. Nghiêm Tử Thư siết lấy cổ Gấu Đen.

Gấu Đen không thể ngờ rằng anh còn có thể đứng dậy được. Thực tế, tất cả sức lực còn lại và sức mạch tích lũy của anh chỉ đủ cho một đòn tấn công bất ngờ này, chứ không thể khuất phục kẻ địch. Nhưng dù sao thì vẫn là thể trạng của một người đàn ông trưởng thành, và thật may mắn, hoặc không may thay, lan can của đài ngắm cảnh không cao lắm, sàn lại rất trơn trượt, Gấu Đen bị bất ngờ, phần thân trên bị đè nặng bởi trọng lượng của một người, thế là cả hai cùng ngã nhào xuống.

Phía sau không có gì che chắn, chỉ có mặt biển đang sôi trào.

Mắt của Phó Kim Trì mở to muốn nứt ra. Trong mắt y, mọi thứ dường như bị ấn nút tua chậm.

Cảm giác hưng phấn khi trả được thù vừa mới tràn ngập trong lòng, đã bị tưới cho tắt ngấm. Như có một chiếc rìu vô hình đã chém đôi linh hồn y, một nửa phần hồn bị đập tan tành, nửa còn lại vẫn kẹt trong cơ thể một cách bi thương, thúc đẩy y loạng choạng tiến về phía bên kia.

Phó Kim Trì biết mình đã xong đời rồi.

Rất nhiều chi tiết tưởng chừng như không thể nhìn rõ lại đang khắc sâu trong tâm trí y, bị ép liên tục tái hiện, thậm chí phóng đại lên vô hạn. Thậm chí đến sau này, chúng trở nên rõ ràng đến mức Phó Kim Trì phải nghi ngờ liệu tất cả có phải chỉ là ảo giác hay không, nhưng y lại không nỡ phủ nhận.

Ví dụ, dường như Nghiêm Tử Thư đã mỉm cười với y, một nụ cười ôn hòa điềm tĩnh mà anh thường thể hiện. Bình thường, mỗi khi anh nở nụ cười như vậy, mọi người đều cảm thấy yên lòng, thấy tất cả đều không thành vấn đề. Ngoài ra, dường như anh cũng nói gì đó, nhưng tiếc là cử động môi quá yếu, Phó Kim Trì chỉ lờ mờ đọc được "giữ gìn", mà còn có khả năng nhận lầm.

Câu nói đầy đủ của Nghiêm Tử Thư là "anh tự lo giữ gìn đi". Anh quả thật cũng có mỉm cười, vì đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, ăn miếng trả miếng - hình như không phải dùng như thế, mà thôi kệ đi - sau tất cả thì hai bên đều đã cứu nhau, trước khi ra đi không nợ nần gì.

Hơn nữa, anh tự thấy đây là một kết thúc có thể chấp nhận được. Nếu thực sự phải chết vì ai đó, anh thà chết vì người mình đã chọn còn hơn là vì một nhân vật chính từ đâu chui ra. Lựa chọn tự chủ, ý chí tự do, đối với con người, điều đó vẫn còn ý nghĩa chứ nhỉ.

Trong lúc rơi xuống, cả hai đã va chạm vào thân tàu nhiều lần, nhưng thật không may lại không bị chặn lại.

Nhưng ngay khi lao xuống biển, dường như có một thứ gông cùm xiềng xích vô hình nào đó tan vỡ theo. Một cái bẫy dệt nên từ lý trí và nỗi sợ hãi do chính anh giăng ra.

Vai diễn của Nghiêm Tử Thư đã kết thúc.

Trên mặt biển trôi nổi vô số những vật thể ngẫu nhiên, nhưng người rơi xuống biển thì biến mất trong nháy mắt.

Hai cảnh sát mặc thường phục vừa trèo lên chia ra hai bên trái phải, vội vàng túm lấy Phó Kim Trì. Làm cảnh sát lâu năm, có chuyện gì chưa từng chứng kiến chứ, nếu không nhờ nhanh tay tinh mắt, hai người họ chỉ sợ không kịp cản người này nhảy theo.

Tuy nhiên, kết quả này cũng khiến họ bất lực, nơi ẩn náu của nghi phạm có quá nhiều chướng ngại vật, tay bắn tỉa không có cách nào bắn trực diện, hơn nữa vừa rồi không ai kịp phát hiện ra. Nhưng đây không phải là lúc để suy ngẫm, một trong số họ ngay lập tức liên lạc với các đồng nghiệp, triển khai công tác cứu hộ.

Có lẽ khi cơn đau của một người vượt quá một ngưỡng nhất định, một cơ chế tự vệ sẽ được kích hoạt. Phó Kim Trì ghi nhớ chi tiết nhưng cũng rất hỗn loạn về những gì mình đã trải qua đêm đó. Dù nói như vậy tưởng chừng rất mâu thuẫn.

Y chỉ biết mình đã quỳ trên boong tàu, ném xuống biển tất cả áo phao và phao cứu sinh mà mình tìm thấy, cố gắng tăng cơ hội sống sót cho người đã rơi xuống biển. Nếu như Nghiêm Tử Thư bắt được một trong số chúng, cầm cự cho đến khi lực lượng cứu hộ đến thì sao.

Nhưng y cũng không thể nhìn thấy bộ dạng của chính mình, trên mặt lấm lem chẳng rõ là nước mưa hay nước mắt, thảm hại hơn bất cứ lúc nào khác trong đời. Mà lúc đó thì ai cần quan tâm đến phong độ với hình tượng chứ, thực ra y còn nghi ngờ mình đang gặp ác mộng, nhưng không tìm được cách nào để tỉnh dậy.

Cuối cùng vẫn chẳng vớt được gì.

Đại dương bao la chỉ cần một khoảnh khắc là đủ nuốt chửng một vài người, quá dễ dàng. Thiên nhiên tàn nhẫn như thế đấy, còn loài người thì quá mong manh và nhỏ bé.

Cảnh sát tiến hành tìm kiếm suốt từ đêm đến sáng, nhưng mưa lớn khiến công tác cứu hộ gặp khó khăn hơn nhiều, không hề suôn sẻ. Đến rạng sáng, cơn mưa cuối cùng cũng tạnh, một chiếc trực thăng được cử đến, nhưng họ vẫn không tìm thấy gì.

Hai ngày sau, thi thể của Gấu Đen được tìm thấy trong một vùng vịnh.

Khi được thông báo, Phó Kim Trì vẫn còn ở trên thuyền tìm kiếm cứu nạn, câu đầu tiên y nghe thấy là "tìm thấy thi thể", tiếp theo đến "là của nghi phạm", "có thể bị đập đầu khi ngã xuống". Chỉ trong một câu ngắn ngủi, y dường như đã trải qua một hành trình từ địa ngục đến trần gian.

Y cúp máy bằng đôi tay run rẩy, sau đó lại chìm vào im lặng vô tận.

Mặc dù thư ký Lily cảm thấy cơ hội trợ lý Nghiêm sống sót gần như bằng không rồi, nhưng cô chẳng dám nói ra. Không chỉ là trong tương lai gần, mà trong tương lai xa cũng không dám nói.

Cứ nhìn cảnh sếp cô không chịu bỏ cuộc dù đã sáu tháng trôi qua sau vụ việc đó, vẫn tiếp tục đốt tiền thuê các đội cứu hộ tìm kiếm trên vùng biển gần đó, là biết y hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật này. Đúng, phải nói là "tìm kiếm", chứ không được nói "vớt". Càng cũng không được nhắc đến những từ như "xảy ra chuyện", "gặp nạn" hay "nếu như" trước mặt hoặc sau lưng y, nếu để y nghe thấy, Phó Kim Trì sẽ lập tức trở mặt.

Tình hình ở Đông Thành vẫn đang biến đổi khó lường, y không thể hoàn toàn bỏ mặc, nên cứ tự hành hạ mình bằng cách chạy đi chạy lại giữa hai nơi.

Chỉ cần có thời gian là Phó Kim Trì lại bay đến giám sát công việc của đội cứu hộ. Lily thỉnh thoảng cũng đi theo - trước đây cô không phải làm việc vất vả như vậy, nhưng giờ cũng buộc phải dành thêm thời gian đáng kể cho sếp. Không còn cách nào khác, nếu không thì chẳng ai đoán được y có khả năng làm những gì.

Ví dụ, có lần đi ngang qua một quầy bói toán tự xưng là "đoán đâu trúng đó", nhìn là biết chỉ đang diễn trò ngoài đường thôi, Phó Kim Trì lạnh lùng quan sát một lúc, rồi đột nhiên tiến lại gần nói muốn xem bói, tìm người. Rút một xăm, mở ra thì thấy: "Ngày xưa đi thuyền làm mất kim, hôm nay lại tìm kiếm trên biển. Nếu muốn tìm thấy kim ngày ấy, ắt vừa tốn sức vừa phí tâm."

Đòi giải xăm, chủ quầy hàng lắc đầu lia lịa, nói: "Mò kim đáy bể, người mà anh đang tìm, e rằng là..."

Phó Kim Trì nhấc chân đá đổ quầy hàng của hắn. Chủ quầy hàng nhảy dựng lên nói: "...Tôi biết hết rồi! Tôi biết hết rồi, người mà anh đang tìm kiếm sẽ gặp dữ hóa lành, thần Phật phù hộ, nhất định là gặp nguy mà thoát hiểm, đến cuối cùng chắc chắn anh sẽ tìm thấy!"

Phó Kim Trì mặt mày u ám, nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, rồi đột nhiên toét miệng cười: "Vậy thì nhờ lời tốt đẹp của anh."

Trước khi đi, y ném xuống một xấp tiền: "Nếu không tìm thấy, anh lo mà dọn quầy biến khỏi đây đi."

Trước kia Lily từng nghĩ sếp của mình mắc chứng rối loạn nhân cách kịch tính, lại thêm dễ bị kích động, nhưng giờ cô nghĩ y chỉ còn cách bệnh tâm thần một khoảng rất gần.

Phó Kim Trì không quan tâm hay cũng để bụng đến việc cấp dưới nghĩ gì về mình.

Cứ nói y thực sự đã phát điên cũng được thôi...

---

Tác giả nhắn gửi:

Bài thơ bói toán được trích dẫn ở trên là từ sách bói Quan Âm.

Người dịch:

Rồi xong, ai kia đã làm rớt mất vợ.

Trước Tiếp