Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 62

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 62

Thật ra, trong tháng đầu tiên sau khi Nghiêm Tử Thư mất tích trên biển, Phó Kim Trì hầu như không chợp mắt được đêm nào.

Không hẳn là do mất ngủ, nhưng ngay khi nhắm mắt lại, tất cả những gì y thấy là một màu đỏ thẫm như máu. Thứ mùi rỉ sét nồng nặc như bao trùm lấy lỗ mũi, khiến y chỉ vừa nằm được một lát là lại không nhịn được nữa, phải bò dậy. Những người khác đều nói là không ngửi thấy mùi gì cả.

Thỉnh thoảng ngủ được một lúc, Phó Kim Trì lại mơ thấy Nghiêm Tử Thư, nhưng không có hình ảnh nào làm y vui vẻ. Y luôn thấy Nghiêm Tử Thư nằm trên boong tàu thở thoi thóp, một bóng đen điên cuồng giơ con dao găm lên. Còn y thì bất lực tuyệt vọng, không thể ngăn cản được, cho đến khi tỉnh dậy trong cơn đau dữ dội, rồi chạy vào phòng tắm nôn mửa.

Hết cách, ngày hôm đó Phó Kim Trì leo lên đài ngắm cảnh, thậm chí còn tận mắt chứng kiến ​​lưỡi dao rút ra khỏi da thịt lần cuối cùng. k*ch th*ch quá lớn, cả về thị giác lẫn tinh thần, đến giờ mà y vẫn chưa phát điên thì quả là kỳ lạ.

Nếu chỉ xét bề ngoài, Phó Kim Trì đã không còn thể hiện ý đồ tự tử như hôm xảy ra vụ việc nữa. Nhưng những cấp dưới tương đối thân thiết với y, bao gồm cả thư ký Lily, đều cảm thấy rằng sếp của họ ngày càng xa rời tiêu chuẩn của người bình thường.

Ồ không, còn một lần khác nữa, Lily đã tận mắt chứng kiến, là vào lúc vừa trở về từ biển, Phó Kim Trì như mất hồn mất vía, nhất quyết đến chỗ luống hoa nhỏ trên sân thượng của trụ sở tập đoàn Anh Hạn, lục tung từng tấc đất trồng hoa. Cô còn phải gọi cho người quản lý tòa nhà và từng dì tạp vụ để hỏi xem khu vực đó đã được dọn dẹp chưa, cuối cùng tìm thấy một chiếc khuy măng sét kỳ lạ. Là của ai? Không cần đoán cũng biết. Nhưng Lily chỉ thắc mắc hai người họ làm gì ở đây, sao nó lại rơi ở đây?

Sau đó, chiếc còn lại được tìm thấy trong số di vật của Nghiêm Tử Thư - à bậy, không được gọi là di vật, nhưng dù sao cũng phải có người đã đến nhà trọ thu dọn đồ dùng cá nhân của anh. Về sau, Lily để ý thấy bất kể là mặc quần áo gì, Phó Kim Trì cũng luôn đeo đôi khuy măng sét đó, một chiếc như bị mài mòn đã mất đi độ sáng, chiếc còn lại gần như mới tinh, khiến y trở nên vô cùng luộm thuộm.

Tất cả đồ đạc của người đó, từ quần áo, giày dép đến sách vở và cây cối, đều được chuyển đến nhà riêng của sếp. Thật ra thì Phó Kim Trì đã định ở luôn trong căn nhà thuê của Nghiêm Tử Thư, như thể quyết tâm đợi anh trở về. Nhưng rồi khi nhìn thấy những dấu vết sinh hoạt mà anh để lại khắp nơi, như nước trong ly bốc hơi cạn một nửa, chính y lại không chịu đựng được nữa, nói gì mà "cậu ấy chỉ coi nơi này như một điểm dừng chân tạm thời".

Lily đã quen với tính khí thất thường của Phó Kim Trì, được thôi, sếp bảo dọn đồ thì dọn thôi.

Không có nhiều đồ đạc, một vài cái thùng là xong xuôi, tất cả đều do Phó Kim Trì tự tay đóng gói. Tất cả những thùng chuyển nhà được niêm phong chất đống trên sàn căn biệt thự nhỏ, y ngồi trong ánh sáng lờ mờ, không biết đang nghĩ gì.

Lily không biết rằng Phó Kim Trì đang tưởng tượng ra cảnh Nghiêm Tử Thư đứng đó, lặng lẽ sắp xếp đồ đạc.

Y đã từng rất tự tin, cho rằng bất kể là ép buộc, dụ dỗ hay lừa gạt, dù sao thì y cũng có đủ bản lĩnh tóm được Nghiêm Tử Thư vào trong tay mình. Phó Kim Trì cảm thấy không cần vội, có thể để anh chờ đã, dù sao thì y cũng còn nhiều việc quan trọng hơn cần làm. Chờ đến ngày Phó Vi Sơn không còn hy vọng xoay chuyển tình thế, chờ đến ngày tất cả những kẻ đáng tội nhận lấy hậu quả thích đáng, rồi nghĩ đến dùng thủ đoạn tình ái cũng chưa quá muộn.

Nhưng Phó Kim Trì đã hình dung ra khung cảnh gặt hái thành quả chiến thắng. Khi ấy y sẽ có nhiều cách, nhiều lý do để giữ Nghiêm Tử Thư ở lại nhà mình. Nghiêm Tử Thư thực ra là một người khá hiểu biết và tinh ý, Phó Kim Trì tưởng tượng mình được ở bên cạnh người như vậy cả ngày lẫn đêm, đôi khi có một cảm giác vui sướng thầm kín.

Vào ngày Nghiêm Tử Thư thực sự dọn vào ở, y có thể đứng bên cạnh đùa cợt ngả ngớn: "Ở nhà tôi rồi thì có phải trả lại gì không nhỉ?" Hay cách nói khác là: "Sau này đừng hòng ra khỏi đây nữa." Dĩ nhiên, tất cả chỉ là tán tỉnh thôi. Phó Kim Trì có thể hình dung người kia sẽ để lộ vẻ mặt mềm mỏng bất đắc dĩ. Rồi y có thể dễ dàng vòng tay qua đôi vai gầy của Nghiêm Tử Thư, kéo anh vào lòng mình, ôm chặt...

Phó Kim Trì không hề ý thức được một vấn đề. Tán tỉnh cũng được thôi, nhưng sao y chưa bao giờ nghĩ đến việc nói một câu "vì tôi yêu em". Cách sống của y là phủ nhận hạnh phúc theo thói quen, dùng thủ đoạn cướp đoạt để che giấu những khát vọng thực sự trong lòng.

Dù sao thì bây giờ nói gì cũng đã quá muộn rồi. Giờ đây, chỉ cần tưởng tượng ra cảnh tượng đó thôi cũng khiến trái tim y như bị hàng trăm, hàng ngàn mũi kim đâm vào, đơn giản là không thể tiếp tục nữa.

Lily không dám làm phiền y, chỉ nghĩ rằng dạo này sếp bị suy nhược thần kinh, cô bèn bật máy hát đĩa, chọn vài bản nhạc.

Về mặt logic, tất cả nhạc trong nhà Phó Kim Trì đều là nhạc mà bình thường y vẫn nghe, vậy nên chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ. Nhưng ai ngờ sau một lúc phát đi phát lại thì đến lượt một bài hát ngớ ngẩn. Lời bài hát lúc thì "bao nhiêu chim liền cành, nay hóa én lượn xa", lúc lại "người yêu đã ra đi, biết kêu oan với ai", làm Lily sợ quá, vội vàng chạy ra tắt nó đi, cười gượng hai tiếng.

Một bầu không khí im lặng nặng nề, khó xử lập tức bao trùm căn phòng. Bóng tối như bị khuấy lại thành xi măng, gần như đông cứng lại. Một lúc sau, Phó Kim Trì không nổi giận, chỉ vẫy tay bảo cô có thể về nhà.

Sau đó nữa thì tìm được bộ vest và áo sơ mi mà Nghiêm Tử Thư mặc khi bị bắt cóc, cùng với điện thoại di động của anh còn sót lại trên tàu, Phó Kim Trì cũng mang về hết. Quần áo bị rách và loang lổ khá nhiều, nhưng y không cho giặt, cứ thế treo nguyên vẹn lên đó, giấu trong tủ quần áo.

Lily thấy y rất mâu thuẫn, không tin chịu người kia đã ra đi, vậy mà lại cứ khăng khăng giữ lại những thứ này để tự hành hạ bản thân. Đổi lại được gì chứ? Quên đi, y là sếp, y trả lương, y muốn làm gì thì làm.

Còn về chiếc điện thoại, Phó Kim Trì tìm cách phá được mật khẩu của Nghiêm Tử Thư, nhưng ngoài nội dung liên quan đến công việc ra thì không có gì đặc biệt bên trong. Nhiều nhất là trong album ảnh chứa kha khá hình ảnh và video của chú cún con mà anh nhặt về. Phó Kim Trì nhìn hồi lâu, tự hỏi tại sao trong điện thoại anh lại có ảnh chó hoang mà không có mình.

Nếu Lily biết y so sánh cả những thứ như thế này, cô sẽ thực sự không biết phải nói gì.

Nhưng thật ra trong điện thoại của Phó Kim Trì lại có ảnh của Nghiêm Tử Thư, toàn là chụp lén khi anh đang ngủ. Y lật giở những bức ảnh này giữa đêm khuya, thừa nhận rằng mình thực chất là một thằng hèn không dám đối mặt với chính trái tim mình.

Sau hơn một tháng hỗn loạn ầm ĩ, cuối cùng Phó Kim Trì cũng có vẻ đã bình tĩnh lại phần nào.

Có lẽ đó là vì trong khoảng thời gian ban đầu, y vẫn không chịu tin rằng Nghiêm Tử Thư đã đột nhiên biến mất. Rõ ràng là một người còn nguyên vẹn như thế, không lâu trước vẫn còn rót trà cho y, nói chuyện với y trên tàu, sao có thể biến mất như vậy?

Càng kéo dài, hy vọng tìm thấy người càng trở nên mong manh. Tiềm thức buộc phải chấp nhận, nhưng cơ thể và tâm trí vẫn đang chống cự kịch liệt. Những nhận thức trái ngược này giằng xé thần kinh của y, gào thét trong nỗi bất lực.

Đến lúc này, Phó Kim Trì cuối cùng cũng nhận ra rằng mình đang bị mất ngủ nghiêm trọng. Nhưng nếu y không ngủ được, thì càng không thể để người khác yên tâm mà kê cao gối ngủ ngon giấc.

Lily thầm kết luận rằng bệnh tâm thần của sếp cô đã tiến triển đến mức không thể cứu chữa rồi, y đã hoàn toàn điên rồ.

Con người của Phó Kim Trì này, phong độ lịch lãm chỉ là bề ngoài giả tạo, còn trong bụng thì cực kỳ thù dai, miễn bàn đến những kẻ có liên quan đến việc Nghiêm Tử Thư gặp nạn, chắc chắn y sẽ tính toán từng với người một.

Đôi khi nghĩ lại, Lily cũng phải thấy sợ. Từ lâu cô đã biết rằng sếp của mình không phải là người tử tế ngay thẳng gì, cũng biết mạng lưới quan hệ của Phó Kim Trì vô cùng phức tạp, trong đội ngũ cố vấn của y có không ít người là tội phạm kinh tế trí tuệ cao từng ngồi tù. Những người có tiền án thường khó được xã hội chấp nhận sau khi ra tù, nhưng Phó Kim Trì dường như đặc biệt thích trọng dụng họ. Khen rằng ông chủ kiểu này lại là người ăn chay một lòng hướng thiện, nói ra ai tin? Nhưng Lily chỉ là thư ký riêng lo sinh hoạt cá nhân, nên cô không dính líu nhiều đến những vấn đề này, chỉ luôn ghi nhớ một câu, nhìn nhiều, hỏi ít.

Ở ngoài sáng, những thành viên còn sót lại trong băng đảng của Văn Bưu đã bị bắt gọn trong chiến dịch truy quét của cảnh sát, hộp đêm của lão cũng bị đóng cửa. Rồi đến về sau, nguyên tổng giám đốc Phó Vi Sơn của tập đoàn Anh Hạn cũng vẫn bị viện kiểm sát truy tố, tòa án sơ thẩm đã ra phán quyết bất lợi cho gã. Có vẻ như Anh Hạn đang đang bận nộp đơn xin xét xử phúc thẩm, nhưng xem ra Phó Kim Trì cũng không có ý định dừng tay.

Một ngày nọ, quản lý sảnh của Kim Phượng Đài còn gọi điện cho Lily, nói rằng có một cậu trai trẻ trông như sinh viên đến tìm Phó Kim Trì, đứng đó trông khá đáng thương. Nghe nói có người tố cáo lỗi lầm nào đó của cậu ta lên nhà trường, đã là sinh năm cuối rồi mà còn phải đối mặt với nguy cơ bị đuổi học hay sao đó. Quản lý sảnh nhờ cô hỏi thử Phó Kim Trì xem có phải người này đến cầu xin giúp đỡ hay không, phải xử lý như thế nào.

Suy nghĩ đầu tiên của Lily là: Sếp có thù oán gì với sinh viên được nhỉ? Ờ, nghe qua thì có vẻ như giết gà dùng dao mổ trâu vậy.

Một lát sau, Lily truyền đạt lại cho quản lý sảnh: "Sếp nói, bảo cậu ta đi tìm bạn trai của cậu ta mà giải quyết."

Quản lý sảnh chẳng hiểu ra sao cả, nhưng vì đã nhận được câu trả lời chính xác rồi, nên chỉ đồng ý rồi cúp máy.

Trên thực tế, Lily đã truyền đạt lại cho anh ta một phiên bản đơn giản hóa, đã tóm tắt khái quát lại. Còn nếu muốn nghe nguyên vẹn, thì khi đó Phó Kim Trì nở một nụ cười hết sức quái dị, y nhìn chằm chằm vào đèn chùm pha lê phía trên đầu một lúc rồi mới quay lại, ánh mắt đó khiến Lily không rét mà run.

"Đúng, tôi đã nói với cậu ta rằng gặp khó khăn gì cũng có thể đến tìm tôi. Nhưng tất cả đã là quá khứ rồi. Giờ tôi lại nghĩ, kẻ ngu xuẩn hại mình cũng hại người như thế thì không đáng được giúp. Bảo cậu ta đi tìm bạn trai của mình mà giải quyết. Tiền đề là bạn trai cậu ta sẽ không phải vào tù."

Sau đó quản lý sảnh vẫn không hiểu gì, lại gọi đến chuyển lời: "Nhưng cậu trai này nói cái gì mà... muốn xin sếp tha cho bạn trai của cậu ta?"

Lily thầm nhủ, tôi cũng thật sự không hiểu yêu hận tình thù của mấy tên gay này đâu. Cô chỉ là một cái máy truyền tin lạnh lùng vô tình thôi.

Nào ngờ lần này Phó Kim Trì đột nhiên nổi khùng: "Chờ kiếp sau rồi tha đi! Ít nhất thì nó còn biết có thể tìm được người trong tù! Vậy còn chưa đủ nhân từ à?" Y nghiến răng nghiến lợi đập phá đồ trang trí, mắt đỏ bừng lên. "Còn tôi thì sao? Tôi biết tìm ở đâu? Bảo nó cút đi!"

Lily biết mình lại nói quá nhiều rồi.

Nhưng điều đó cũng khiến cô nhận ra rằng sếp của mình chưa bao giờ thực sự bình tĩnh.

Chiều hôm đó, Lily đã rất ngạc nhiên khi nghe người giúp việc kể rằng sếp đập phá tan tành cả phòng làm việc, không biết y lấy đâu ra sức lực để làm thế.

Thực ra thì không phải vì cùng một lý do. Mà là do Phó Kim Trì nhận được một cuộc gọi xuyên biên giới khác, người gọi là nhân viên công ty bảo hiểm, từng câu từng chữ đều chọc đúng vào chỗ đau của y. Họ nói cần xác nhận lại xem người được bảo hiểm tên Nghiêm Tử Thư đã qua đời hay chưa, đồng thời còn cần xác nhận xem y có phải là người thụ hưởng hay không.

Phó Kim Trì lục lọi hồi lâu, bên kia gửi tờ biên lai mới đến, y mới phát hiện ra chẳng biết từ khi nào mà Nghiêm Tử Thư đã đổi cả người thụ hưởng và liên lạc khẩn cấp thành Phó Kim Trì. Thực ra, Nghiêm Tử Thư vốn có ý xấu, làm thế này có một phần là để trả đũa y. Nhưng coi như anh đã thành công.

Tóm lại là giờ này nhìn thế nào cũng chỉ thấy như xát muối vào tim, khiến hai mắt Phó Kim Trì đỏ quạch lên, đầy tơ máu.

Ngày tập đoàn Anh Hạn nộp đơn kháng án lên tòa phúc thẩm, Phó Kim Trì chỉ nghe qua loa một chút, rồi vẫn nhất quyết đòi Lily mua vé máy bay cho mình.

Lily cũng không ngại việc phải liên tục đặt vé, chỉ là ngón tay bấm vài cái, gọi vài cuộc điện thoại thôi, mà còn không phải là tiền của cô. Nhưng cô cũng hơi thổn thức, không biết Phó Kim Trì cứ như thế này thì bao giờ mới kết thúc.

Thực ra, ấn tượng của cô về Nghiêm Tử Thư khá tốt, tiếp xúc với nhau vài lần, cô cảm thấy anh hiền hoà trung hậu, không nói nhiều, nhưng làm việc gì cũng đáng tin cậy, lại còn rất đẹp trai. Nếu bỏ qua tính cách hoang tưởng cực đoan của sếp cô thì hai người họ cũng xứng đôi lắm.

Nhưng người có tốt đến đâu mà gặp phải chuyện bất hạnh, thì người chết cũng như ngọn đèn vụt tắt, anh đã không còn trên đời nữa rồi.

Hơn nữa, trước đây cũng không thấy sếp cô thân thiết với người ta lắm kia mà? Hình như họ chỉ thỉnh thoảng mới gặp nhau cho vui. Nếu là một cặp tình nhân đã thề non hẹn biển, một người qua đời, người kia cũng không muốn sống nữa thì ai cũng có thể hiểu được, phải không. Thế nhưng ở đây, họ thậm chí còn chưa xác định mối quan hệ rõ ràng, Phó Kim Trì cũng không giống kiểu người đặc biệt si tình hay chung thủy, sao đột nhiên lại biến thành có chết cũng không rời thế này nhỉ?

Tuy nhiên, cô chỉ có thể giữ những lời này trong lòng mình.

Dù người khác có hiểu được hay không thì tình hình hiện tại vẫn là như vậy.

Cho dù chấp niệm của Phó Kim Trì là "sống phải thấy người, chết phải thấy xác", Lily ngẫm nghĩ, phải chăng đến khi có được câu trả lời chính xác thì y mới có thể từ bỏ, chấp nhận sự thật, học cách chung sống với nỗi đau và tiếp tục cuộc sống như một người bình thường.

Nhưng hiện tại, theo như cô thấy, rõ ràng Phó Kim Trì chỉ chấp nhận "sống phải thấy người". Nếu thật sự không may, một ngày nào đó phát hiện ra bằng chứng Nghiêm Tử Thư đã chết thật, ai biết được người này sẽ gây ra bao nhiêu chuyện hoang đường khác nữa.

Vết thương không đóng vảy thì sẽ tiếp tục mưng mủ. Sếp cô cứ như vậy suốt một hai tháng liền, người khác nhìn vào cũng đã khó chịu rồi, nhưng ba tháng năm tháng sau y vẫn như vậy khiến Lily và những người khác càng thêm bất an, thậm chí còn hoài nghi liệu sau tám năm mười năm nữa, Phó Kim Trì có muốn vượt qua hay không.

Nhưng Lily không thể kiểm soát được kết quả chưa thể đoán trước này. Cô chỉ cần làm theo những gì sếp yêu cầu.

Chỉ là đôi khi cô lại tự hỏi, bám víu vào một niềm hy vọng mơ hồ và mãi sống trong trạng thái mơ màng, hay mở mắt ra để hiện thực đâm xuyên qua trái tim khi tỉnh táo, con đường nào sẽ bớt nặng nề hơn? Nhưng vẫn thật khó trả lời.

---

Tác giả nhắn gửi:

1. Như đã nhiều lần nhấn mạnh trong truyện, Lily và ông sếp đồng tính của cô không hề có quan hệ mờ ám nào cả, chỉ là nhiều đoạn trần thuật cần đến góc nhìn của cô ấy mà thôi. (Lily: Hiểu rồi, chỉ là một công cụ chuyên nghiệp thôi, miễn đủ tiền là được.)

2. Ở đây hé lộ số phận của một vài nhân vật phản diện, còn phần khác sẽ được tiếp tục sau. Tuy nhiên, nền tảng yêu cầu nhân vật chính không được quá tiêu cực, do đó nhân vật phản diện có thể thê thảm, nhưng không được miêu tả nhân vật chính phạm pháp hại người, về mặt thiết lập cốt truyện thì tất cả bọn họ đều sẽ tự hại mình, xin đừng quá coi trọng logic của phần này. Cứ nghĩ đến kịch bản tồi tệ nhất có thể xảy ra là đúng rồi. (Nếu bạn nghĩ ra bất kỳ thuyết âm mưu nào đều có thể đổ hết cho anh Phó, anh ta sẽ không ngại gánh đâu.)

3. Vì những lý do đã nêu trên, mặc dù hình tượng ban đầu của anh Phó được miêu tả là "mưu mô xảo quyệt bất chấp thủ đoạn", nhưng trên thực tế, tác giả vẫn phải ngày ngày kéo anh ta ra khỏi con đường trở thành kẻ ngoài vòng pháp luật. Nếu có điều gì bạn thấy không xuôi, thì hãy ngầm hiểu đó là bản chất điên khùng tàn nhẫn của anh ta.

Trước Tiếp