Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 60

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 60

Trước khi tận mắt chứng kiến thì trong hai ngày qua, thứ mà Nghiêm Tử Thư tưởng tượng ra nhiều nhất chính là cảnh Văn Bưu tìm Phó Kim Trì và những người khác đến đàm phán. Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn thiếu kinh nghiệm, chỉ có thể bắt chước theo những cảnh đàm phán trong phim xã hội đen.

Nhưng mỗi ngày lại có vài phút ngắn ngủi mà anh cảm thấy thật khó tin, lẽ nào mình thực sự có thể gặp lại Phó Kim Trì vào thời điểm này. Nghiêm Tử Thư không có đồng hồ hay điện thoại, cảm nhận về thời gian của anh dạo gần đây khá rối loạn, anh hầu như không nhớ Phó Kim Trì đã mất tích bao lâu rồi.

Anh cố gắng hết sức để giữ mình gọn gàng tươm tất, tóc vuốt gọn ra sau đầu, kính lau sáng bóng không tì vết, chiếc áo sơ mi rẻ tiền cũng nhét cẩn thận vào thắt lưng, khiến bộ đồng phục mỏng manh kém chất lượng ấy toát lên cảm giác quý ông hiên ngang. Chắc chắn không ai có thể nói rằng anh thảm hại.

Khi được đưa lên boong tàu, ấn tượng trực quan của Nghiêm Tử Thư là rất nhiều người.

Thì ra khi đám đông chen chúc vào cùng một chỗ thì thật khó để phân biệt ai với ai, chỉ có thể thấy một rừng đầu người đen kịt. Dùng tạm một phép so sánh hơi không phù hợp thì giống như họp mặt cuối năm của công ty lớn, mọi người đều căng thẳng, không nói không cười, bầu không hết sức khí trang trọng.

Mây đen vần vũ trên bầu trời, tầm nhìn xung quanh rất hạn chế, gió mạnh, sóng cao, con thuyền bị xô đẩy dữ dội. Mọi người dường như đều mọc rễ dưới chân, cảnh giác cao độ, đề phòng lẫn nhau, như thể chỉ cần bất đồng một câu thôi cũng có thể lao vào ẩu đả.

Cảnh này thậm chí khiến Nghiêm Tử Thư cảm thấy mình cứ như kẻ chưa trải đời.

Dĩ nhiên, không phải tất cả người ở đây đều là người của Văn Bưu, người đến là khách, một nửa trong số này là vệ sĩ do khách mời mang đến.

Chỉ đến lúc này, Nghiêm Tử Thư mới nhận ra rằng màn diễn anh hùng đơn độc xông vào doanh trại địch mà anh tưởng tượng chỉ là trò trẻ con. Đó là vì tầm nhìn của anh hạn hẹp, chứ người giàu nào mà chẳng thuê một nhóm vệ sĩ chuyên nghiệp từ công ty an ninh.

Các nhân vật chính không ở bên ngoài, Nghiêm Tử Thư đi qua boong tàu, bị dẫn vào phòng tiệc. Có người canh cửa, nhìn thấy họ thì ho khẽ rồi mở cửa. Vừa bước vào trong, anh nhìn quanh một vòng, biết rằng Phó Kim Trì chắc hẳn đã đến, tim anh bỗng đập nhanh hơn.

Chỉ có điều đập vào mắt anh đầu tiên vẫn là Phó Vi Sơn, cùng với Kỷ Thần đang nép mình trong lòng gã. Có lẽ là vì vị trí đó được ánh đèn chiếu thẳng vào, giống như vầng hào quang trên mặt nhân vật chính, luôn thu hút sự chú ý nhiều nhất.

Ánh mắt của Nghiêm Tử Thư tối đi, ý nghĩ đầu tiên trong đầu là hóa ra Phó Vi Sơn đã được tại ngoại - hình như là có việc này, trước đó trợ lý Hà cũng đã nói suýt nữa thì thành công. Suy nghĩ thứ hai của anh là người được bảo lãnh tại ngoại tự do rời khỏi nơi cư trú xem ra không phải là tuân thủ đúng quy định. Có thể Văn Bưu đã dùng đến thế lực của lão.

Sao cũng được. Anh nhanh chóng quay đi, dù trong lòng có chút thất vọng.

Thời tiết bên ngoài xấu, ánh sáng trong phòng cũng kém, dù đã bật đèn chính nhưng phòng tiệc vẫn có cảm giác u ám rùng rợn, chập chờn sáng tối. Quan sát kỹ hơn, thật ra đây chỉ là một chiếc bàn hội nghị dài, có năm sáu người ngồi xung quanh như thể đang họp, vừa rồi có ai đó nói gì đó, có lẽ họ đang trả giá? Xem ra không khác gì một cuộc đàm phán kinh doanh thông thường, chỉ thiếu mỗi bài thuyết trình và máy chiếu.

Nghe thấy tiếng người bước vào, mọi người tự nhiên ngừng nói chuyện, hướng ánh nhìn về phía người đó.

Văn Bưu ngồi ở vị trí đầu bàn, chú Ba Phó cũng có mặt, ngoài Phó Vi Sơn và Kỷ Thần, còn có hai người khác mà anh không quen, đều không còn trẻ. Đếm từng vị trí một, cho đến nơi cuối cùng, Nghiêm Tử Thư cuối cùng cũng tìm thấy Phó Kim Trì dường như đang ẩn mình trong bóng tối.

Chỉ riêng Phó Kim Trì không quay lại nhìn anh.

Anh đang đứng đó ngơ ngác, không biết phải làm gì, một chiếc khay nặng trịch đột nhiên được đẩy vào tay. Nghiêm Tử Thư phản ứng lại, cùng lúc đó cảm thấy một cái đẩy vào vai ra hiệu, anh không còn cách nào khác, đành bước lên rót thêm trà nước.

Văn Bưu vẫn ra vẻ nhởn nhơ, Phó Vi Sơn còn ôm mối hận, Kỷ Thần nhìn sang với vẻ lo lắng, trong khi chú Ba Phó giả vờ như không nhận ra anh.

Sau khi rót đầy ly cho người cuối cùng, Phó Kim Trì cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn anh: "Cảm ơn."

Nghiêm Tử Thư dừng lại một chút: "Không có gì."

Anh nhấc chân định rời đi, nhưng Phó Kim Trì ngăn hờ lại.

"Nghe nói trợ lý Nghiêm dạo này đang đi nghỉ mát, tìm mãi không thấy đâu." Phó Kim Trì mắt thì liếc nhìn Văn Bưu, miệng lại nói với Nghiêm Tử Thư: "Thì ra là ở chỗ anh Bưu đây. Nhưng sao lại phải đích thân mang khay thế này? Chẳng lẽ thiếu tiền nên làm thêm ở đây?"

Nghiêm Tử Thư thấy cổ họng nghẹn lại, chạm phải ánh mắt của y.

Trong mắt Phó Kim Trì lóe lên một tia sáng sâu xa lạnh buốt: "Nhìn xem, ốm đi nhiều quá."

Cái giọng điệu uể oải, lười biếng đã lâu không nghe thấy này gần như ngay lập tức khiến mắt anh nhòe đi. Phó Kim Trì đang nổi giận. Một phong thái lịch lãm nhưng sắc sảo trong mắt những kẻ khác, nhưng Nghiêm Tử Thư có thể cảm nhận được ngọn lửa phẫn nộ của y từ xa.

Nhưng anh chẳng những không căng thẳng nổi, thậm chí còn quay ra nghĩ, sao người này vẫn ăn mặc nghiêm túc thế nhỉ, không hợp với y. Vào một thời điểm hoàn toàn không thích hợp này, Nghiêm Tử Thư lại ước một điều cũng không thích hợp, anh mong muốn y sẽ vẫn là tay chơi như xưa.

Anh bỗng nhiên rất muốn nắm lấy tay Phó Kim Trì, nhưng cuối cùng, dưới ánh mắt dõi theo của đám đông, anh không làm gì cả.

Thật ra vừa bỏ lỡ một tích tắc thôi là anh đã hơi hối hận, rồi nghĩ, nắm tay thì có hại gì đâu, ai mà biết lần sau còn có cơ hội hay không.

*

Văn Bưu cười khì khì giải thích cái gì đó, rồi nháy mắt với tay sai, Nghiêm Tử Thư nhanh chóng được dẫn về phòng. Sự hiện diện của anh tại hiện trường chỉ có ý nghĩa là con tin bị đưa ra ngoài dạo một vòng, chứng tỏ vẫn còn sống, còn thở. Giống như một con bài mặc cả, bị ném vào cán cân đang giằng co giữa hai bên. Nhưng cán cân nghiêng về phía nào thì không phải do con bài đó quyết định.

Cuộc đàm phán tiếp tục diễn ra tại phòng tiệc.

Nghiêm Tử Thư không được tận mắt chứng kiến, chỉ biết rằng đã giằng co rất lâu. Anh đi đi lại lại trong phòng như một con thú bị mắc kẹt, cuối cùng cũng bỏ cuộc, không thể nghĩ ra nổi là bọn họ sẽ kết thúc chuyện này như thế nào. Giải quyết khó đến thế - chắc hẳn là rất khó, vì không bên nào dễ dàng thỏa hiệp cả. Vậy, những người đó có định chơi trò cò quay Nga không nhỉ?

Từ sáng đến chiều, thời tiết bên ngoài càng trở nên khắc nghiệt, cuối cùng mưa cũng đã bắt đầu rơi, càng lúc càng nặng hạt. Cửa sổ bằng kính nhòe nhoẹt, bầu trời và biển cả là một màu đen mênh mông trải dài, không thể nhìn thấy điểm giao nhau.

Nghiêm Tử Thư bất an nhìn ra ngoài xa.

Giữa tiếng mưa rơi ào ào, có người gõ cửa mang cơm trưa đến.

Anh nói nời vào, người bước vào lại là Kỷ Thần.

Thật ra thì trong hai ngày qua, Kỷ Thần đã nhiều lần yêu cầu gặp anh, nhưng mỗi lần có người đến chuyển lời, Nghiêm Tử Thư đều từ chối. Anh chỉ cảm thấy không cần thiết, nhưng Kỷ Thần lại có vẻ rất kiên quyết muốn xin lỗi anh.

Đến thì cũng đến rồi, Nghiêm Tử Thư liếc thoáng qua cậu ta, rồi quay người đi kéo một chiếc ghế lại, ngồi xuống: "Sao cậu lại chạy ra đây?"

Kỷ Thần cẩn thận dè dặt đặt đĩa xuống: "Em biết anh hẳn đang rất giận em. Nhưng, nhưng..."

"Nhưng cậu làm tất cả những điều này vì sếp Phó?" Nghiêm Tử Thư khoanh tay lại. "Tôi không giận cậu. Cậu không cần phải xin lỗi."

Kỷ Thần đứng trước mặt anh như một học sinh tiểu học vừa phạm lỗi. Nghiêm Tử Thư nhìn đi chỗ khác, chỉ sang phía bên kia: "Ngồi đi."

Kỷ Thần bị lương tâm giày vò, thấp thỏm ngồi xuống: "Vừa rồi anh nói vậy là vì giận sao?"

"Không phải." Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát: "Lúc đầu thì có hơi giận, nhưng sau đó tôi nghĩ ra rồi. Văn Bưu muốn bắt tôi, dù cậu có hợp tác hay không, ông ta cũng sẽ tìm ra cách thôi. Ngược lại, chính cậu cứ khăng khăng muốn xen vào chuyện này làm gì? Tôi thấy tiếc cho cậu đấy."

Kỷ Thần không hiểu lắm. Cậu ta giống như một con vật nhỏ hành động theo yêu ghét bản năng, nên dễ bị người khác dắt mũi, cũng thường không cần phải cân nhắc đúng sai. Có thể Văn Bưu nói với cậu ta làm sao để cứu Phó Vi Sơn, thì cậu ta sẵn lòng làm theo toàn bộ. Nhưng trên thực tế, liệu cậu ta có chịu mở to mắt ra mà nhìn con đường mình đã chọn, dù chỉ một lần hay không?

Nghiêm Tử Thư rất hoài nghi.

Nhưng lúc này Nghiêm Tử Thư không còn thừa sức lực để làm người hướng dẫn, nên anh không giải thích tại sao lại đáng tiếc. Anh cầm nĩa lên, đang định hỏi bâng quơ "cậu đã ăn chưa", thì đột nhiên nghe thấy tiếng động lớn bên ngoài.

Con tàu đột nhiên rung lắc dữ dội, chén đĩa va vào nhau loảng xoảng.

Cả hai đều kinh ngạc, nhìn nhau hoang mang.

Nghiêm Tử Thư quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa. Sau một hồi do dự, anh bước đến mở cửa, nhưng có người lập tức ngăn anh lại: "Không được ra ngoài."

"Cậu ta thì được chứ?" Anh ra hiệu về phía sau, để Kỷ Thần đến gần.

Kỷ Thần có quyền tự do đi lại trên tàu. Gã kia đồng ý, định để cậu ta đi qua thì mọi thứ tối sầm lại, Nghiêm Tử Thư đánh mạnh vào gáy khiến gã bất tỉnh.

Kỷ Thần kinh hãi: "Anh... anh đánh anh ta bất tỉnh rồi?"

Đánh người như vậy thực sự khá nguy hiểm, nhưng lúc này không rảnh để cân nhắc. Gã kia mặc một chiếc áo khoác chống nước, Nghiêm Tử Thư lột xuống trùm lên người để che đi bộ đồng phục bồi bàn quá nổi bật của mình: "Cậu thích ở lại đây hoặc đi bất cứ đâu tùy thích. Tự quyết định đi."

Cũng tại Văn Bưu muốn gom đủ quân số nên mới cho một đám người vô tổ chức lên tàu. Nghiêm Tử Thư vừa trốn tránh vừa đi ra ngoài, lúc thì nghe thấy "động cơ nổ rồi", lúc lại nghe thấy "chết tiệt, thằng nào đem cớm đến vậy", như một đàn khỉ tán loạn, chẳng ai để ý đến anh.

Khi anh đi đến boong tàu thì thấy mọi thứ đã loạn cào cào, có người cầm loa phóng thanh la hét gì đó, cảnh tượng khá hài hước. Không may là ở đây quá đông người cũng quá phức tạp, xô đẩy ồn ào, khó mà nghe rõ được. Thêm vào đó còn nhiều người đang đánh nhau.

Sau một thời gian mưa như trút nước thì trời đang tạnh một lúc, Nghiêm Tử Thư nấp sau cánh cửa, suy đoán sơ qua tình hình.

Nghe có vẻ như trong số những người lên tàu có cả cảnh sát, nhưng chẳng hiểu sao lại bị lộ trước trước dự tính. Bên phía Văn Bưu thì có kẻ điên loạn dám mang cả chất nổ lên tàu. Nếu những gì anh vừa nghe là sự thật thì bọn chúng đã cho nổ tung động cơ, định bụng kéo tất cả cùng chết?

Thực tế không khác mấy so với những gì anh nghĩ.

Thế là mọi biến cố diễn ra chỉ trong nháy mắt, từ vụ nổ đến thời điểm này, mọi thứ đã thay đổi gần như tức thì.

Không chờ Nghiêm Tử Thư kịp phản ứng, tình hình trên boong tàu đã chuyển từ hỗn loạn sang hỗn loạn có trật tự. Mặc dù cảnh sát buộc phải thu lưới sớm nhưng hành động vẫn rất nhanh gọn, chẳng mấy chốc đã bắt giữ được một phần người của Văn Bưu. Đa số vệ sĩ có mặt để bảo vệ chủ thuê của họ, cũng nhanh chóng phân rõ lập trường, không cản trở quá trình làm việc của cảnh sát.

Thấy vậy, Nghiêm Tử Thư cũng quyết định đi ra ngoài. Ngay lúc đó bỗng có náo động bất ngờ nổ ra trong đám đông. Thì ra Văn Bưu mắt đỏ ngầu, được một thủ hạ cũ yểm trợ, cầm súng bước ra từ phòng tiệc, cả Phó Vi Sơn, chú Ba Phó và Phó Kim Trì đều ở trước họng súng. Bước chân anh bị đóng đinh tại chỗ, tim như bị ai cầm búa đập vào.

Các sĩ quan cảnh sát lập tức hét lớn, yêu cầu nghi phạm không được manh động, quay đầu đúng lúc mới được khoan hồng.

Đến lúc này, Văn Bưu cuối cùng cũng thôi giả vờ, bắt đầu chửi rủa lung tung, khua súng loạn xạ, trở nên cực kỳ kích động. Lão thậm chí còn bắn một phát súng lên boong tàu để đe dọa.

Nghiêm Tử Thư quan sát từ xa, thấy khung cảnh vô cùng quái dị. Bị chĩa súng vào người, Phó Vi Sơn thì mặt lạnh như tiền, Phó Kim Trì vẫn tỉnh bơ như không, chỉ có chú Ba Phó là run lẩy bẩy thật, ra sức khuyên Văn Bưu bình tĩnh lại. Tất nhiên là Phó Vi Sơn biết rõ Văn Bưu sẽ không bao giờ bắn mình. Văn Bưu làm vậy chỉ để xóa tan mọi nghi ngờ nhắm vào gã. Nhìn thì tưởng như cảm xúc đã mất kiểm soát, nhưng lão không mất trí, cũng không quên trung thành.

Văn Bưu mở miệng đòi xuồng cứu sinh trên tàu, yêu cầu cảnh sát không được theo dõi, đồng thời còn đòi đưa một con tin xuống cùng. Lão bỏ qua chú Ba Phó già yếu dễ kiểm soát, nhưng lại ra vẻ hung ác đòi Phó Vi Sơn phải đi theo mình.

Đến đây thì Nghiêm Tử Thư càng tin chắc rằng Văn Bưu đang giả điên giả khùng, chối bỏ người quen. Bắt Phó Vi Sơn làm con tin, Phó Vi Sơn sẽ không chống cự trên biển gây nguy hiểm, còn có thể hợp tác tối đa với lão, giúp lão trốn thoát. Thêm vào đó, một khi con tin được "thả" lên bờ, gã cũng sẽ không tiết lộ hướng chạy trốn của lão. Nói không chừng sau này Phó Vi Sơn có thể đẩy hết tội tự ý rời khỏi nơi cư trú trong thời gian tại ngoại lên đầu lão.

Tuy nhiên, cảnh sát thì không dám đánh cược xem có gì mờ ám bên trong hay không, sợ Văn Bưu có thể gây hại cho dân thường, sau một hồi giằng co, cuối cùng họ đã nhượng bộ trước yêu cầu của lão.

Ngay lúc Văn Bưu sắp thành công thì đột nhiên có người vừa khóc vừa hét lên: "Ông đưa Vi Sơn đi đâu?! Đừng làm hại anh ấy!"

Hóa ra Kỷ Thần đã đến, hoảng sợ trước cảnh tượng đó, cậu ta hét lên theo bản năng, thu hút sự chú ý của nhiều người.

Phó Vi Sơn cũng nhất thời bị phân tâm.

Bất ngờ, Phó Kim Trì chớp lấy cơ hội vật gã xuống đất, lăn nửa vòng tròn, tạo khoảng cách với Văn Bưu.

Ngoài Phó Kim Trì, người duy nhất có mặt mà vẫn giữ được sự tập trung là tay bắn tỉa của cảnh sát đã nằm chờ sẵn trong góc tối từ lâu.

Văn Bưu mang súng trái phép, rõ ràng đang ở trong tình huống đe dọa nghiêm trọng đến tính mạng người khác, bị bắn chết ngay tại chỗ.

Tất cả diễn ra chỉ trong nháy mắt.

Cả hai anh em đều dính đầy máu.

Chú Ba Phó ngồi phịch xuống đất.

Phó Kim Trì thoắt cái toét miệng cười với Phó Vi Sơn còn đang ngỡ ngàng chưa kịp hoàn hồn: "Em trai ngoan, dù tôi đã cứu cậu, nhưng không cần phải cảm ơn đâu."

Một lúc sau, Phó Vi Sơn tìm lại giọng nói, đột nhiên gầm lên giận dữ: "đ*t mẹ mày!" Rồi bắt đầu lao vào đánh nhau với người kia.

Ngay sau đó, có người chạy đến can ngăn, tách hai người ra. Đột nhiên, con tàu lại rung lắc. Âm thanh thì lại là hai tiếng khác nhau hoàn toàn, khói dày đặc bốc lên từ mũi tàu.

Ai đó hét lên trong kinh hãi: "Lại có bom nữa sao?"

"Cháy rồi sao?"

Cùng lúc đó, một cảnh sát cảnh sát mặc thường phục hét lên với đồng nghiệp: "Cẩn thận! Có kẻ cầm súng ở trên!"

Đây là một trong những thủ hạ cũ của Văn Bưu, trước đó đã len lỏi qua đám đông, bí mật trốn trên đài ngắm cảnh nhỏ ở tầng trên, bị cảnh Văn Bưu chết thảm k*ch th*ch nên nhất thời nổi cơn thịnh nộ, gã rón rén mò dọc theo lan can, rút ​​súng ra, nòng súng đen ngòm nhắm thẳng vào lưng Phó Kim Trì... 

Trước Tiếp