Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 43

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 43

Nghĩa trang nằm trên một ngọn đồi nhìn ra biển, gió mùa đông thổi từ biển vào, lạnh thấu xương.

Quản lý nghĩa trang đứng bên cạnh y, cúi đầu khúm núm, liên tục xin lỗi: "Tôi rất xin lỗi, rất xin lỗi, cậu Phó, cậu nhìn này, mấy ngày trước tôi đến kiểm tra không có cái này, không biết tên khốn nào đã làm. Chết tiệt, bọn này là loại người gì vậy, đúng là mất dạy. Chúng tôi chắc chắn sẽ tìm cách dọn sạch cho cậu, chỉ có điều bức ảnh..."

"Không sao, không hoàn toàn là lỗi của các ông, chẳng ai muốn sự cố kiểu này xảy ra cả." Phó Kim Trì liếc nhìn ông ta, mỉm cười ôn hòa, và còn trấn an ngược quản lý: "Ảnh thì tôi lại rửa thêm là xong, tôi sẽ cho người mang đến sau."

Quản lý nghĩa trang như được đại xá, cảm ơn lia lịa, còn thỉnh thoảng nhìn lén y.

Người đàn ông trước mặt mặc một chiếc áo khoác dài bằng len cashmere màu đen rất lịch lãm, cao ráo mảnh khảnh, hai tay đút trong túi quần, dáng người thẳng tắp từ đầu đến chân, hơi có cảm giác của một đại ca bang hội trong phim Hồng Kông cũ. Cộng thêm mấy chữ màu đỏ bằng sơn phun trên bia mộ, khó mà không liên tưởng đến ân oán giang hồ.

Nhưng có vẻ như không phải vậy, thái độ đó không đúng.

Cậu Phó này cực kỳ lịch sự, nói chuyện rất dễ mến. Nghĩ mà xem, thấy mộ phần của mẹ ruột mình bị xúc phạm như thế này thì có là tượng đất cũng phải nổi giận chứ? Người ta hoàn toàn không giận cá chém thớt, còn rất ôn hòa hợp tác với ban quản lý nghĩa trang để tìm giải pháp, không còn là kiềm chế bình thường nữa rồi. Làm gì có đại ca bang hội rộng lượng lịch thiệp đến thế?

Quản lý nghĩa trang quyết định phải giải quyết cho người ta thật đàng hoàng, nếu không sẽ vô cùng xấu hổ.

Sau khi thảo luận về các thủ tục tiếp theo, Phó Kim Trì hỏi: "Tôi ở lại đây một mình một lát được không?"

"À, được!" Quản lý nghĩa trang giật mình, liền định rời đi: "Dĩ nhiên là được, nếu có thắc mắc gì thì cứ gọi điện cho tôi."

Nghĩa trang hoang vắng ảm đạm, dù sao thì cũng ít người chịu khó đến quét dọn hay viếng mộ vào một ngày đáng mừng như năm mới.

Phó Kim Trì ngước nhìn lên bầu trời. Sắc nắng lạnh lẽo nhợt nhạt, mù mịt nhạt nhòa, mặt trời không hiện rõ trên nền trời, chỉ có một lớp mây mỏng trôi lững lờ. Nó gợi lên một cảm giác buồn rầu vô bờ, một cảm giác cô đơn trôi dạt nhẹ nhàng như cơn sóng dần dần cuốn đến.

Ánh mắt y lại hướng về bia mộ.

Con đ**m.

Nét chữ xấu xí màu đỏ tươi chói mắt.

Phó Kim Trì không trách cứ người quản lý, y biết ai là kẻ gây ra mớ hỗn độn hoang tàn này - đây là một lời đe dọa trắng trợn. Nhưng nghe nói rằng ngay cả trong thế giới ngầm của họ cũng có quy định không xúc phạm đến người đã khuất, nếu không sẽ bị coi là đáng khinh. Y nhếch khóe miệng nhưng lại không phải để cười: bà Phó vẫn để lại cho thằng con trai vô dụng của mình mấy con chó điên.

Nếu không bị phun sơn đỏ, tấm bia này hẳn sẽ rất đẹp. Phía dưới bức ảnh, trên bề mặt đá là hình chạm khắc một đóa hoa trà phức tạp và sống động. Vì khi còn sống mẹ y rất yêu hoa trà, y đã đích thân lo việc di dời mộ phần và dựng bia mộ của bà, tiêu tốn của y một khoản tiền không nhỏ. Nhưng mỗi khi đến viếng mộ, Phó Kim Trì luôn đến tay không, chẳng bao giờ mang theo hoa thật.

Trước khi đến Cảng Thành, y cũng đứng trước mộ với vẻ mặt vô cảm như bây giờ, nói với bà: "Không biết bây giờ mẹ đã rút ra bài học chưa, nếu chỉ biết hèn nhát vẫy đuôi cầu xin, sẽ chẳng ai cho mẹ cái gì đâu. Muốn cái gì thì phải tự mình giành lấy."

Dĩ nhiên, mẹ y không thể giành lấy bất cứ thứ gì nữa, cũng sẽ không bày tỏ ý kiến ​​của mình, bà đã ngủ yên nhiều năm rồi. Bà chẳng những không tranh giành, mà còn buông bỏ tất cả mọi thứ, còn vứt bỏ cả y.

Những ngón tay thon dài chạm vào khuôn mặt người phụ nữ trong bức ảnh, lớp sơn đỏ đã khô cứng từ lâu, còn bị rạch thê thảm bằng dao thủ công. Khi còn nhỏ, y có thể với tay chạm vào khuôn mặt mẹ, giờ đây không còn cơ hội đó nữa, y lại không cảm thấy quá bi thương. Đôi bàn tay này đã trưởng thành, đã trở thành đôi bàn tay có khả năng tạo ra bão tố.

Tình cảm của Phó Kim Trì dành cho mẹ giờ chỉ còn là thờ ơ, không còn vui hay buồn, cũng chẳng yêu hay hận. Y luôn tin rằng mọi việc mình làm không phải để trả thù cho bà, thậm chí còn không phải vì bản thân mình. Chỉ là trong lòng y chất chứa quá nhiều hận thù, không biết phải giải tỏa ở đâu.

Phó Kim Trì đứng đó hồi lâu, đối mặt với bà, không tìm được lời nào muốn nói, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu: "Con đi đây."

Lúc này điện thoại rung lên, y lấy ra xem, chỉ là một tin nhắn quảng cáo từ nhà mạng.

Phó Kim Trì tiện tay chuyển sang giao diện phần mềm khác, nhìn chằm chằm vào tin nhắn mà Nghiêm Tử Thư gửi một lúc. Chỉ có một dòng, từ ngữ được cân nhắc cẩn thận, như thể chỉ cần người nhận thấy bất tiện là anh sẽ không bao giờ làm phiền nữa. Rõ ràng là y đã thấy, nhưng không trả lời. Nhìn vào thời gian gửi, đã gần một ngày trôi qua.

Phó Kim Trì gần như có thể hình dung được vẻ mặt lạnh lùng có phần phiền muộn của người kia.

Nhưng suy nghĩ một lúc, y vẫn khóa điện thoại, cất lại vào túi như cũ.

*

Sau kỳ nghỉ Tết dương lịch, ngay khi trở lại làm việc, công ty đã bắt đầu một loạt các cuộc họp tổng kết công việc. Đánh giá hiệu suất cá nhân gửi đến phòng ban, đánh giá hiệu suất phòng ban gửi đến người quản lý, đánh giá hiệu suất chi nhánh gửi đến trụ sở chính... chạy ngược chạy xuôi cày cuốc một năm, đây là lúc thể hiện thành quả.

Điều đáng mừng duy nhất là sau khi đánh giá hiệu quả công việc, họ có thể đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng tham dự tổng kết cuối năm, mà lại không chiếm mất thời gian cuối tuần. Điều mà nô lệ tư bản yêu thích nhất không gì khác hơn tổ chức hoạt động team building trong ngày làm việc, vì vậy bầu không khí vui vẻ lan tỏa trong toàn công ty.

Đêm trước khi khởi hành, Nghiêm Tử Thư thu dọn đồ đạc, ăn mặc chỉnh tề, ngồi trên sô pha chờ đợi. Với người khác là nghỉ phép có lương, còn với anh thì lại là một chi tiết quan trọng trong cốt truyện.

Kim đồng hồ chỉ đúng 10 giờ, như trong dự đoán, anh nhận được cuộc gọi từ Kỷ Thần đã lâu không gặp. Chẳng qua là trước khi áp điện thoại vào tai, Nghiêm Tử Thư đã biết rõ chuyện gì đang xảy ra.

Dạo gần đây Kỷ Thần và Phó Vi Sơn tranh cãi rất lâu về vấn đề xem mắt. Kỷ Thần nghi ngờ gã có thực sự yêu mình hay không, còn Phó Vi Sơn lại kiêu ngạo tự phụ, thà chết không chịu thừa nhận lỗi lầm của mình. Ngược lại, gã cho rằng con thỏ trắng ngoan ngoãn đã học được cách giương móng vuốt, cần phải được dạy cho một bài học.

Sau một lần cãi vã nảy lửa không biết là lần thứ mấy, Kỷ Thần cuối cùng cũng đòi chia tay. Phó Vi Sơn cười khẩy, nói với cậu ta rằng mũi tên đã b*n r* thì không còn đường quay lại, bảo cậu ta đừng hối hận.

Đây là những gì mà Nghiêm Tử Thư và Helen nghe lỏm được bên ngoài văn phòng.

Nhưng chắc chắn là không thể chia tay. Theo mô típ quen thuộc của tiểu thuyết tình cảm sướt mướt, khi hai nhân vật chính đổ vỡ, chắc chắn sẽ xảy ra tình huống nhà dột còn gặp trời mưa, gặp phải chuyện bất hạnh mà mình không thể giải quyết được, chỉ khi đó mới có thể ép buộc một bên cúi đầu, tiếp tục con đường bi kịch.

Dựa trên lời mô tả lắp ba lắp bắp ở đầu dây bên kia, Nghiêm Tử Thư gọi một chiếc taxi, tìm thấy một khu dân cư xuống cấp.

Anh gõ cửa, một gã vạm vỡ dẫn anh vào trong, giữa mùa đông lạnh giá mà mặc áo hở tay, lại còn xăm kín hai cánh tay, nhưng không nhớ liệu có phải là hai gã mà anh từng gặp hay không.

Giữa phòng khách không có bàn trà hay sô pha, nhưng có một tấm rèm và đèn flash, chính giữa là người trắng hếu bị trói như heo. Chính là lão Kỷ đã bị lột tr*n tr**ng, mặt đầy vết bầm tím sưng tấy.

Ba bốn gã đàn ông cao to vạm vỡ chen chúc trong phòng khiến không gian trở nên chật chội. Một tên để tóc Mohican đang cầm máy ảnh. Không biết học được trò này từ đâu, nhưng thực ra chẳng có gì mới cả.

Nghiêm Tử Thư liếc nhìn Kỷ Thần đang bị giữ chặt ở một bên, rồi nhìn xuống đất: "Ông ta nợ bao nhiêu tiền?"

Gã đeo ba sợi dây chuyền vàng quanh cổ lên tiếng, thịt trên mặt rung lên: "Dễ thôi, 200.000. Trả đủ tiền thì thả người."

"Không phải! Không nhiều đến thế! Hắn đang tống tiền!" Lão Kỷ khóc la: "Tháng trước còn là 180.000!"

Dây chuyền vàng đá lão như đá một con chó chết: "Mày có gan đi vay tiền, không biết cho vay nặng lãi là gì à?"

"Cầu xin các người, đừng đánh ba tôi nữa!" Kỷ Thần gần như gục ngã.

Nghiêm Tử Thư thì thản nhiên như thường, anh đã từng nói con nghiện cờ bạc sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này, không thể nào tránh được.

Dây chuyền vàng quay sang Nghiêm Tử Thư, chỉ vào lão Kỷ tr*n tr**ng trên sàn: "Nếu không thể lo đủ tiền, bọn này sẽ làm theo quy tắc thôi."

Nghiêm Tử Thư ho một tiếng: "Mấy người chụp khỏa thân một ông già... chắc chẳng đáng giá gì."

"Đừng có nói linh tinh!" Gã xăm trổ vừa mở cửa cho anh quay sang bóp mặt Kỷ Thần. "Con trai nó chẳng phải trắng hồng ngon lành sao? Cũng có thể dùng nó."

Kỷ Thần ra sức vùng vẫy. Nghiêm Tử Thư ngăn lại: "Chờ một chút, mượn một phòng khác, tôi cần nói chuyện riêng với cậu ta."

Đám người đòi nợ nhìn nhau, rồi cuối cùng bảo họ sang phòng bên cạnh: "Quyết định nhanh lên!"

Nghiêm Tử Thư xách Kỷ Thần đang khóc lóc r*n r* ném vào trong như một chú gà con, rồi quay người đóng cửa lại.

Kỷ Thần mắt ngấn lệ, bám chặt lấy tay áo anh như một con vật nhỏ bé hoảng sợ trước kẻ săn mồi, đã mất đi khả năng phản ứng trước nguy hiểm. Ngay khi nhìn thấy Nghiêm Tử Thư bước vào, cậu ta cảm thấy như thể mình đã tìm được cọng rơm cứu mạng. Bởi vì trong số những người cậu ta quen biết, ngoài Phó Vi Sơn ra thì đây là người duy nhất có cả điều kiện tài chính lẫn khả năng giúp đỡ. Với bản tính hiền lành của mình, trong thời khắc nguy kịch này, cậu ta sẵn sàng quỳ xuống van xin để cứu cha.

"Dừng lại. Tôi biết cậu đang muốn nói gì." Nghiêm Tử Thư ngăn Kỷ Thần lại trước khi chân cậu ta khuỵu xuống. "Nhưng tôi sẽ không cho cậu vay tiền."

Hơn nửa hy vọng của Kỷ Thần bị thái độ lạnh nhạt của anh dập tắt, vẻ mặt ngập ngừng của cậu ta có phần buồn cười.

Nghiêm Tử Thư cảm thấy hơi nhức đầu.

Theo đúng cốt truyện, đáng lẽ anh phải tỏ ra hả hê, gây khó dễ cho nhân vật chính rồi còn phải sỉ nhục cậu ta một hồi. Tốt nhất là nên nói một cách mơ hồ, ám chỉ cho Kỷ Thần hiểu lầm rằng tất cả là ý của Phó Vi Sơn, châm ngòi thổi gió, nhìn bọn họ oán giận ngày càng sâu đậm.

Nhưng cái này không phải sở trường của anh, việc tiết lộ mối tình đầu trước đây thực sự rất xấu hổ rồi, vì vậy anh quyết định đánh nhanh thắng nhanh.

"Được rồi, nói ngắn gọn thôi." Nghiêm Tử Thư đặt hai tay lên vai cậu ta, cố gắng diễn đạt ngắn gọn, thể hiện chính xác, tránh sự mơ hồ: "Tôi đến đây vì nể mặt sếp Phó, trong tình hình hiện tại, tôi chỉ có thể đưa ra cho cậu hai lựa chọn."

Cậu trai trước mặt nhìn lại bằng đôi mắt hoang mang đầy lo lắng.

Nghiêm Tử Thư thở dài: "Hoặc là để cha cậu ở lại đây trước, tôi có thể đưa cậu đi một mình. Khi ra ngoài rồi, cậu tự suy nghĩ, quyết định xem muốn đi gom tiền, gọi cảnh sát, hay nhờ người khác giúp đỡ."

"Không được!" Kỷ Thần hốt hoảng kêu lên: "Sao em có thể bỏ ba lại mà đi một mình? Họ sẽ đẩy ông ấy đến chỗ chết mất!"

Nghiêm Tử Thư chỉ vào túi, ra hiệu rằng anh có điện thoại: "Tôi đã sắp xếp người trước khi đến, nếu cậu muốn gọi cảnh sát, sẽ không lâu đâu."

Nhưng Kỷ Thần vẫn lắc đầu: "Nếu vậy, chẳng phải ba em cũng sẽ bị bắt sao?"

Nghiêm Tử Thư nói: "Nếu chứng minh được ông ta tham gia đánh bạc, thì có lẽ là vậy."

Kỷ Thần lúng ta lúng túng: "Ông ấy... anh không hiểu đâu. Trong mắt thế hệ cũ, một người mà vào tù thì sẽ bị mọi người xung quanh coi thường."

Điều cậu ta không dám nói là nếu lão Kỷ thực sự bị chụp mấy tấm hình khỏa thân nhục nhã đó thì cả đời cũng đừng mong có thể ngẩng cao đầu được nữa. Tóm lại là tuyệt đối không được làm vậy.

Nhưng ánh mắt của Nghiêm Tử Thư đầy vẻ quyết liệt, khiến cậu ta tuyệt vọng nhận ra rằng anh thực sự không có ý định giúp đỡ mình.

"Được thôi, cậu không muốn." Nghiêm Tử Thư nói tiếp: "Hoặc là cậu đi cầu xin sếp Phó trả hết nợ cho cha cậu."

Nét mặt Kỷ Thần lại hiện lên vẻ miễn cưỡng: "Giữa em và anh ấy... không còn khả năng gì nữa."

Nghiêm Tử Thư buông tay ra, ngồi xuống chiếc giường đơn bên cạnh, tỏ rõ ý định để cho cậu ta có thời gian suy nghĩ.

Kỷ Thần van nài đau khổ: "Trợ lý Nghiêm, làm ơn, chỉ lần này thôi, em hứa sẽ trả lại tiền cho anh."

Đáy mắt Nghiêm Tử Thư phản chiếu vẻ mặt hoang mang của cậu ta, nhưng anh vẫn lạnh lùng nói: "200.000, cậu có biết con số này nghĩa là gì không? Đối với người nghiện cờ bạc, chỉ vài ngày, vài tuần là có thể thua sạch. Đối với những người đi làm chăm chỉ, tùy thuộc vào mức lương cao hay thấp, ít thì vài tháng, nhiều thì vài năm mới tiết kiệm được. Nhưng đối với sếp Phó số tiền đó chẳng đáng là bao, thậm chí còn không đủ để mua một bộ quần áo hay một chiếc đồng hồ."

* Tỷ giá giờ tầm khoảng 3.800 VND, 200.000 tệ tức là 760.000.000 VND rồi, thật sự là đi làm lương tạm ổn thì cũng gần chục năm, lương thấp thì có khi đừng mơ.

Anh hất cằm ra hiệu ra phía bên ngoài: "Hoặc là cậu cứng rắn lên, cắt đứt quan hệ với cha cậu, tôi có thể đưa cậu đi. Tôi có thể xử lý chuyện nhỏ này. Hoặc tôi có thể giúp cậu làm hòa với sếp Phó, nếu anh ấy đồng ý, khoản nợ của cậu có thể giải quyết ngay lập tức."

Nói xong, Nghiêm Tử Thư đứng dậy, đút tay vào túi quần, đi đi lại lại vài vòng trong phòng, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Phải rồi, mẹ cậu không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây, phải không? Nghe nói bà ấy không được khỏe, cậu có cần gọi điện về trước để bà ấy khỏi lo lắng không."

Kỷ Thần cắn môi đến trắng bệch: "Anh... đang đe dọa em à?"

"Không hẳn." Nghiêm Tử Thư quan sát cậu ta: "Nhưng tôi tự hỏi bao giờ thì cậu mới chịu trưởng thành hơn một chút, đưa ra những quyết định như người lớn?"

Kỷ Thần nhìn anh, cổ họng nghẹn lại như bị nhét bông, tim lúc thì như bị dao cắt, lúc thì bị lửa thiêu bỏng rát. Số phận dường như đang nấp trong bóng tối chế giễu cậu ta, chẳng ai chịu giúp đỡ cậu ta.

Thật lâu sau đó, sau khi đưa ra câu trả lời, cậu ta hoàn toàn kiệt sức.

Mấy gã đàn ông bên ngoài sốt ruột đẩy cửa vào: "Đã nói xong chưa? Mất thời gian quá!"

Kỷ Thần giật mình tránh né, ánh mắt hơi trống rỗng.

"Ngông nghênh cái gì?" Nghiêm Tử Thư liếc nhìn Dây chuyền vàng một cái: "Cho tôi số tài khoản, ngày mai sẽ có người chuyển tiền cho anh."

Run rẩy vì lạnh, lão Kỷ mặc chiếc áo khoác bông bẩn thỉu đầy vết dầu mỡ, cổ rụt vào. Hai cha con đi theo Nghiêm Tử Thư ra khỏi khu nhà. Lão bề ngoài sa sút, nhưng tâm trạng lại rất tốt: "Ai dà cậu đúng là cái này!" Lão giơ ngón tay cái lên: "Cậu là ân nhân của gia đình chúng tôi! Tiểu Thần, mau đi cảm ơn bạn đi! Người giàu đấy!"

Kỷ Thần cuối cùng cũng quát vào mặt lão: "Ba còn dám nói chuyện này nữa! Làm ơn đừng chơi mạt chược nữa!"

Lão Kỷ gãi cái trán bóng lưỡng: "Không chơi nữa không chơi nữa, thật sự là sẽ không chơi nữa, ba chỉ chơi cho vui thôi mà."

Kỷ Thần nghi ngờ: "Thật sao? Ba dám hứa không?"

Nghiêm Tử Thư nghĩ thầm, không có một lời nào đáng tin cả. Người lú lẫn sẽ mãi mãi lú lẫn, làm thế nào cũng không bao giờ học được cách tỉnh táo. Nhưng đó không còn là việc của anh nữa, anh nhìn hai cha con họ rồi nói: "Hôm nay tôi không lái xe đến đây, không thể đưa hai người về nhà."

Sau đó, anh nói riêng với Kỷ Thần: "Nhớ tham dự tổng kết cuối năm của công ty ngày mai, chi tiết thì xem trong nhóm chat."

Kỷ Thần cúi đầu khẽ "ừm" một tiếng. Cậu ta hiểu rằng đó là điều kiện của Phó Vi Sơn. Để cứu cha mình, cậu ta đã từ bỏ lòng tự trọng, do đó mất đi quyền đòi chia tay.

*

Ngày hôm sau, tất cả nhân viên tập trung ở tầng dưới của tòa nhà công ty chờ xe du lịch.

Nghiêm Tử Thư xuống rất muộn, vô tình gặp Helen trên đường, hai người cùng đứng đợi thang máy. Thấy không có ai xung quanh, Helen thì thầm: "Hôm nay Tiểu Kỷ đến công ty, nhưng không khí giữa cậu ấy và sếp lạ lắm..."

Nghiêm Tử Thư ra hiệu im lặng: "Đừng nói gì, cũng đừng hỏi gì cả."

Helen hiểu ra, ngậm miệng.

Mặc dù ban lãnh đạo công ty cũng đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, nhưng đương nhiên sẽ không đi xe du lịch cùng các nhân viên bình thường, tất cả sẽ có xe riêng của công ty đưa đón. Phó Vi Sơn dùng tài xế riêng và xe sang của mình, Kỷ Thần dù không muốn cũng phải đi chung xe với gã.

Nghiêm Tử Thư không khỏi cảm thấy may mắn, vì anh không còn phải lái xe cho cấp trên nữa. Anh tìm một chỗ trống bên cửa sổ trên xe du lịch, có vẻ hơi mệt mỏi, dù sao thì anh cũng đã thức gần cả đêm hôm trước, giờ chỉ mong có thể nhắm mắt nghỉ ngơi một lát trên đường.

Nhưng tiếc là trời không chiều lòng người, có người lại ngồi phịch xuống bên cạnh anh. Ngẩng đầu lên, là Phó Hiểu Vũ.

Ông trời con này rất kiêu căng, Nghiêm Tử Thư phải ngạc nhiên khi gã không lái xe thể thao cũng không có tài xế, mà lại chen lên xe du lịch với đám dân đen. Đáng ngạc nhiên hơn nữa là Phó Hiểu Vũ còn hạ mình mở lời, nhất quyết trò chuyện với anh.

Nghiêm Tử Thư đành phải xốc lại tinh thần, đáp lại vài câu chiếu lệ.

Xe du lịch từ từ khởi động. Nghiêm Tử Thư chợt nhớ ra một việc, bóng gió hỏi việc Phó Kim Trì dạo này không đến công ty bằng giọng điệu bình thường.

Anh vốn không đặt nhiều hy vọng, nào ngờ Phó Hiểu Vũ lại đáp: "Nghe nói mộ của mẹ anh ta bị ai đó quật lên, phải đi xử lý thôi."

"Cái gì?"

Nghiêm Tử Thư ngẩn ra một lát rồi nhận ra rằng đây có thể không phải là lời mắng chửi, chỉ là thuật lại một sự thật bằng giọng điệu khó nghe mà thôi. 

Trước Tiếp