Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 42
Đến giờ ăn trưa, Nghiêm Tử Thư đến căng tin, dọc đường vẫn có rất nhiều người chào hỏi anh.
"Sếp Nghiêm."
"Trợ lý Nghiêm."
Nghiêm Tử Thư trả lời từng người. Anh vừa đặt đĩa xuống thì Phó Kim Trì đã ngồi vào chỗ đối diện: "Cùng ăn?"
Nghiêm Tử Thư cười cười, vẫn "ừ" một tiếng, không từ chối.
Tại công ty, trước mặt mọi người, hai người không nói chuyện nhiều, im lặng ăn hết bữa trưa của mình.
Khi lần lượt đặt khay vào khu vực thu hồi, Nghiêm Tử Thư do dự một lát: "Anh..."
Phó Kim Trì hỏi bâng quơ: "Có chuyện gì à?"
Nghiêm Tử Thư lắc đầu: "Không có gì."
Phó Kim Trì tiện tay nhét cho anh một viên kẹo bạc hà miễn phí của căng tin rồi quay người bỏ đi. Dường như gần gũi nhưng lại xa cách, dường như tình cảm nhưng lại thờ ơ.
Đã một tuần trôi qua kể từ lần cùng bày mưu trên xe đó, Nghiêm Tử Thư không gặp riêng Phó Kim Trì. Câu nói này tương đối trung lập, cách diễn đạt giàu cảm xúc hơn là Phó Kim Trì không còn chủ động tìm gặp anh nữa.
Chẳng biết có phải là anh tưởng tượng không... không, chắc chắn không phải, Nghiêm Tử Thư biết sự thật: Sau lần đó, ngoài việc thỉnh thoảng nhắn tin qua ứng dụng, Phó Kim Trì đột nhiên trở nên lạnh nhạt hơn với anh, như thể đã chuyển sang chế độ xa lánh.
Nghiêm Tử Thư buộc phải nhớ lại xem mình đã nói câu nào mà chọc phải công tắc này. Kết luận đáng buồn là câu nào cũng có thể. Anh tỏ ý đầu hàng, nhưng y lại đóng sầm cửa trước mặt anh. Tâm tư tình cảm của Phó Kim Trì là một câu đố, không thể đoán được, chẳng ai biết làm thế nào là mất lòng y. Nghiêm Tử Thư lại không chịu hạ mình khăng khăng đeo bám để đòi lời giải thích, làm thế thì khó coi quá.
Cũng có thể là những gì đã giành được thì không cần trân trọng, đơn giản là y mất hứng thú với người mình có được rồi, nên chuyển sang mục tiêu tiếp theo. Kỷ Thần à? Tuy Nghiêm Tử Thư không biết Phó Kim Trì đang tính toán điều gì, nhưng bề ngoài, y cũng không bám lấy Kỷ Thần nữa.
Nhưng cũng có thể là do không có cơ hội, bởi vì Kỷ Thần lại xin nghỉ phép để làm luận văn tốt nghiệp, đã mấy ngày rồi không đến công ty. Dĩ nhiên, đây chỉ là cái cớ, thực chất là vì trò hề xem mắt của Phó Vi Sơn. Còn về việc Phó Kim Trì có chủ động tiếp cận cậu ta khi ở riêng hay không thì anh đành chịu.
Gần đây, người thường xuyên giữ liên lạc với Nghiêm Tử Thư lại là cô Chu. Điện thoại của anh liên tục nhấp nháy trong lúc ăn, sau đó xem lại thì thấy toàn là tin nhắn của cô Chu, Nghiêm Tử Thư kiên nhẫn trả lời. Tâm thế của anh quả thực đã thay đổi, thậm chí không còn đề phòng nghiêm ngặt như trước, trò chuyện mãi rồi họ lại càng giống bạn hơn. Có lẽ chính vì sự lý trí gần như lạnh lùng của cô Chu bất ngờ lại hợp với anh.
"Sau đó sếp Phó và bạn trai thế nào rồi?"
"Chắc là về đến nhà cãi nhau một trận, đang chiến tranh lạnh."
"Đã chia tay chưa?"
"Có lẽ không dễ như vậy."
"Vậy sau này anh ta còn tiện đi hẹn hò tìm hiểu nữa không?"
"Tôi sẽ xác nhận lại với anh ấy."
"Nếu tôi nói với ba tôi là sếp Phó mất hứng thú với tôi trước thì có ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của các anh không?"
"Cô yên tâm, sẽ không tệ đến thế đâu."
"Được, vậy nếu cần thiết thì tôi sẽ nói như vậy."
"Được, tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy."
"Đừng trách tôi đấy, là sếp Phó của anh không tử tế trước."
"Tôi rất xin lỗi."
"Tôi coi hẹn hò xem mắt như làm ăn có phải lạ lắm không?"
"Không, ai cũng có những khó khăn riêng."
Màn hình hiện lên dòng chữ "đang gõ" một lúc, cô Chu gửi thêm một tin nhắn: "Thật ra, anh cũng khá đẹp trai đấy, có muốn hẹn hò xem mắt với tôi không? Kiên trì khoảng sáu tháng hoặc một năm, tùy anh có thuận tiện không, đến lúc thì chia tay, tôi có thể trả thù lao."
"Cha của cô đã gặp tôi vài lần rồi, chắc ông ấy sẽ không tin đâu."
"Đúng rồi, suýt nữa thì tôi quên mất." Cô Chu dừng lại một lát, rồi lại gõ tiếp: "Có lẽ cuộc đời tôi sẽ là như thế này thôi."
Nghiêm Tử Thư đáp: "Cô còn trẻ, đừng bi quan thế."
Anh im lặng một lúc lâu, rồi nói thêm: "Khi đến lúc phải phản kháng, cô có thể thử phản kháng."
Cô Chu nhanh chóng đáp lại: "Ừ, cảm ơn."
*
Mới đây, thông báo đấu thầu dự án sàn giao dịch tác phẩm nghệ thuật và di sản văn hóa chính thức Tàng Bảo Các đã được đăng tải.
Vì Phó Vi Sơn, tập đoàn Anh Hạn quyết tâm thắng thầu dự án này. Trong phòng họp, các nhân viên có liên quan của phòng giám định, phòng chiến lược, phòng tài chính và phòng công nghệ thông tin tập trung lại, cẩn thận nghiên cứu và giải nghĩa các điều khoản trong tài liệu đấu thầu, thảo luận rất căng thẳng. Nghiêm Tử Thư im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra ý kiến.
Như ông Chu đã nói, các điều khoản trong tài liệu đấu thầu quả thực rất khắc nghiệt. Chỉ riêng quá trình xét duyệt ban đầu đã vô cùng khắt khe, đòi hỏi một loạt các chứng chỉ rất toàn diện. Ngoài ra, vòng chấm thầu sử dụng phương pháp chấm điểm tổng hợp, trong đó điểm kỹ thuật và điểm giá chiếm lần lượt 60% và 40% tổng điểm, đây là một cuộc cạnh tranh thực sự về năng lực tổng thể.
"Vậy nên tôi mới nói điểm giá này sử dụng phương pháp tính điểm tối đa theo giá trị trung bình, chỉ những giá gần với giá trung bình nhất mới được điểm cao, dù chúng ta đưa ra giá quá cao hay quá thấp đều sẽ lập tức nới rộng khoảng cách, không cần thiết phải tiếp tục ép giá xuống!"
"Nhưng còn phải cân nhắc rằng đây là mời thầu công khai, chỉ cần nộp một khoản tiền nhỏ, bất cứ ai cũng có thể tham gia, nhiều công ty nhỏ sẽ cố tình đưa ra mức giá thấp bất hợp lý để gây rối loạn thị trường, điểm trung bình có thể bị kéo xuống quá thấp, đây cũng là thực tế."
"Không không, xem lại các yêu cầu về tư xách xét duyệt đi. Các công ty nhỏ không có đủ điều kiện, tất cả họ sẽ bị loại ở giai đoạn đầu. Nói trắng ra, người có thể cạnh tranh với chúng ta chỉ là một vài người bạn cũ trong ngành, còn ai không hiểu ai?"
Vì dự án này, Nghiêm Tử Thư tạm thời gác lại nhiều công việc khác đang làm, giao cho Trương Viêm phụ trách. Cuộc thảo luận nội bộ diễn ra gay gắt, nhưng không ai ngờ rằng một "kẻ phản bội" lại xuất hiện trong phòng họp. Nghiêm Tử Thư trông có vẻ nghiêm tức, nhưng đằng sau tròng kính sáng lóa ấy lại là một bộ óc lơ đãng.
"Bỏ qua mọi thứ khác, điểm kỹ thuật là yếu tố quan trọng nhất, vì vậy trọng tâm vẫn nên là các phương án và kinh nghiệm..." Có người quay sang hỏi ý kiến của anh như đang chờ được ủng hộ: "Sếp Nghiêm, anh nghĩ sao?"
Nghiêm Tử Thư gật đầu: "Chúng ta có lợi thế về điểm kỹ thuật."
Anh nhìn vào hồ sơ mời thầu trong tay, tự tính toán sơ bộ. Các dự án của chính phủ trước đây do ông Chu giới thiệu quả nhiên đang thể hiện ưu thế ở đây, nếu tất cả đều được đưa vào phần kinh nghiệm, có thể dễ dàng cộng thêm ít nhất 10, không, 15 điểm. Nhưng nếu đã biết trước rằng cuộc đấu thầu sẽ không thành công, ai mà thèm tốn nhiều công sức như vậy?
Trái ngược với dự án đấu thầu hừng hực khí thế, đời sống tình ái của nhân vật chính lại chìm trong u ám triền miên.
Nhưng Nghiêm Tử Thư cố tình tỏ ra mình say mê công việc, lúc nào cũng bận rộn, tăng ca không ngừng nghỉ, cốt chỉ để có lý do không theo dõi trạng thái cảm xúc của Phó Vi Sơn, cũng không nhìn đến những màn bi kịch lúc hợp lúc tan giữa gã và Kỷ Thần. Anh chỉ là một trợ lý, chỉ cần đóng vai một cỗ máy tuân thủ nghiêm ngặt từng mệnh lệnh của Phó Vi Sơn là đủ. Ngoài những màn diễn tình cảm cần phải tham gia, anh không mấy hứng thú, chỉ muốn mặc kệ hai nhân vật chính tự giải quyết vấn đề của mình.
Trong lúc tạm nghỉ thảo luận, Nghiêm Tử Thư liếc nhìn điện thoại, vô thức mở một ứng dụng quen thuộc.
Hoàn toàn trống rỗng.
Sau cuộc họp, Nghiêm Tử Thư tình cờ gặp Helen trên đường về văn phòng. Helen hỏi anh có kế hoạch gì cho đêm Giáng sinh không. Anh mới nhớ ra cuối năm đang đến gần, thời gian trôi qua rất nhanh, thì ra lễ Giáng sinh chỉ còn cách vài ngày nữa.
Đối với nô lệ tư bản, tháng 12 luôn đồng nghĩa với việc chuẩn bị tổng kết công việc, giải quyết các vấn đề tồn đọng và tham dự tổng kết cuối năm của công ty; chứ không phải những bài hát Giáng sinh với tiếng chuông ngân vang, những cây thông Noel xanh đỏ cùng ông già Noel. Có quá nhiều việc phải làm, không thể nào nghỉ được.
Nghiêm Tử Thư nói đùa rằng tất nhiên là đi với công việc rồi. Helen cũng cười, nói: "Không hổ là câu trả lời điển hình của anh."
Nhưng nói thật lòng, Nghiêm Tử Thư còn tưởng Phó Kim Trì sẽ đến tìm mình.
Rõ ràng là anh quá tự tin.
Xem ra Phó Kim Trì không có ý định đó.
Tình nhân có cần phải cùng nhau đón mừng các ngày lễ không, nói sao cho đúng nhỉ, đó là nghĩa vụ, quyền lợi hay chỉ là phong tục? Dù là không đón lễ Giáng sinh, thì tiếp theo cũng là Tết dương lịch, năm mới là không khí mới, mọi người muốn cùng nhau đón giao thừa là một mong ước rất bình thường nhỉ.
Tại văn phòng của ban thư ký, Amy vui vẻ gọi điện thoại hẹn ai đó đi mua sắm. Một lúc sau, ngay cả Ben cũng xin nghỉ nửa ngày, nói rằng có việc cá nhân. Nghiêm Tử Thư duyệt luôn, không cần hỏi là việc gì, mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình.
Một tuần sau, Giáng sinh đến đúng như mong chờ, Nghiêm Tử Thư giữ lời, thực sự dành thời gian đó để tăng ca. Vì sau khi nghỉ Tết dương lịch xong là sẽ khua chuông gõ mõ triển khai dự án đấu thầu, cùng với tổ chức tổng kết cuối năm của công ty, và hoạt động team building tại khu nghỉ dưỡng suối nước nóng. Đây là nơi Nghiêm Tử Thư ghét nhất, nhưng không may lại là hạng nhất trong cuộc bỏ phiếu nội bộ công ty. Tóm lại, anh dự định hoàn thành càng nhiều công việc tồn đọng càng tốt trước thời điểm đó.
Chẳng mấy chốc, năm mới đã đến.
Hôm đó Tết dương lịch, vì hầu hết nhân viên đều khao khát về nhà hơn là tiền tăng ca, cuối cùng anh cũng ngừng làm việc cật lực cho công ty. Về đến căn hộ, anh đổ sụp xuống giường ngủ ngay, ước gì mình có thể ngủ bù một lần cho đủ quãng thời gian đã thiếu.
Nhưng sau khi tỉnh dậy, anh nhận ra mình cũng chỉ ngủ được vài tiếng. Cảm thấy buồn chán bất chợt, anh nhìn ra ngoài ban công. Tòa nhà đối diện nhấp nháy đèn "Happy New Year" và hình trái tim khổng lồ, mọi người hò reo ầm ĩ ở xa xa, nhưng lại chỉ khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn.
Hoặc có lẽ pha lẫn một chút cô đơn. Trên thế giới này, anh không có người thân hay bạn bè, bình thường chỉ qua lại với các đồng nghiệp. Đồng nghiệp biết anh không thích những tin nhắn dài dòng vô bổ, vì vậy thậm chí còn cố tình bỏ anh ra khỏi tùy chọn gửi lời chúc đến cả nhóm.
Cô Chu gửi cho anh một tin nhắn "chúc mừng năm mới".
Anh quẹt ngón tay vài cái, trả lời: "Chúc mừng năm mới."
Thật ra cũng chỉ có một câu này, chân thành hay không chân thành cũng được, ai mà biết được.
Nhưng Phó Kim Trì vẫn hoàn toàn im lặng, không có bất kỳ tin tức nào trong hai ngày qua. Bỏ qua vấn đề ngày lễ, chẳng lẽ y thực sự không quan tâm đến việc đấu thầu dự án Tàng Bảo Các nữa hay sao?
Nghiêm Tử Thư không chắc có cần phải nhắn tin chúc mừng cho y nữa hay không, người như vậy có lẽ sẽ thấy thật tầm thường. Anh suy nghĩ một lát, rồi thử thăm dò gọi điện, nhưng chỉ nhận được một giọng nói lạnh lùng máy móc thông báo rằng số điện thoại không nằm trong vùng phủ sóng.
Nghiêm Tử Thư cau mày, cảm thấy khó hiểu. Anh tìm cớ gửi thêm một tin nhắn nữa, nhưng cũng không nhận được hồi âm.
Vậy thì hết cách rồi.
Nghiêm Tử Thư nhận ra Phó Kim Trì đã đột ngột biến mất. Mà anh thì hoàn toàn không có manh mối gì, không biết y đã làm gì, cũng không có cách nào liên lạc.
Ngày hôm sau, Nghiêm Tử Thư thậm chí còn cố ý đến khách sạn Kim Phượng Đài, mới được quản lý sảnh cho biết gần đây ông chủ không đến. Quản lý sảnh lịch sự hỏi Nghiêm Tử Thư có chuyện gì, sẽ chuyển lời khi ông chủ quay lại. Nghiêm Tử Thư cười nói rằng không quan trọng, mặc dù anh biết hành động của mình quá đường đột.
Dựa vào phản ứng của quản lý sảnh thì có vẻ như không có chuyện gì cả, đến đây anh mới thở phào. Nhưng nếu như Phó Kim Trì không muốn chủ động nói với anh, anh cũng nên hiểu ẩn ý trong đó, không thể nào đi tìm từng nơi thuộc sở hữu của y như thể đang kiểm tra chấm công được.
Kỳ nghỉ dài ba ngày, Nghiêm Tử Thư vẫn còn nhiều nghi ngờ, nhưng chỉ có thể kìm nén, tiếp tục cuộc sống thường nhật.
Vài ngày này, Nghiêm Tử Thư không gọi đồ ăn ngoài mà tự nấu mấy món đơn giản ở nhà. Mặc dù tay nghề không giỏi bằng Phó Kim Trì, nhưng anh là người lớn có trí thông minh bình thường, cứ nhìn vào công thức rồi trông mèo vẽ hổ thì cũng không đến nỗi không ăn được, chỉ khác nhau ở chỗ ngon hơn hay dở hơn một chút mà thôi. Điều đáng tiếc duy nhất là khó ước tính lượng cơm nấu ra, rất dễ bất cẩn nấu quá nhiều.
Khi anh đang bày đĩa sứ trắng lên bàn ăn, Phó Kim Trì đang ở trong một nghĩa trang tại thành phố lân cận.
Bia mộ bằng đá cẩm thạch xám trông đã cũ, mang dấu ấn của năm tháng gió mưa. Trong khung ảnh là bức ảnh đen trắng của một người phụ nữ trẻ. Phó Kim Trì lạnh lùng quan sát, người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, là mẹ của y, nhưng giờ đây đã tàn tạ vụn vỡ, nhuốm màu đỏ thẫm.
Ai đó đã dùng sơn đỏ phun lên bia mộ hai ký tự lớn, nhìn thấy mà phát hoảng: "CON đ**m".