Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 41

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 41

Cảnh tượng trước mắt khiến trong đầu Nghiêm Tử Thư hiện lên một hình đa giác kỳ dị méo mó với màu nền nhem nhuốc lộn xộn.

Mọi thứ rối tung cả lên.

Chiêu trò tiếp theo tất nhiên là Kỷ Thần làm loạn, mặc dù không thực sự nổi điên lên nhưng lại giận dỗi quay lưng bỏ chạy. Phó Vi Sơn thích thể diện, cãi nhau khi ở riêng thì thôi, còn dám làm ầm ĩ trước mặt ông Chu thì chẳng khác nào tát vào mặt gã, chút cảm giác áy náy biến thành thẹn quá hóa giận.

Cũng may là đầu óc Phó Vi Sơn phản ứng nhanh, bịa ra một lời nói dối "cãi nhau với em trai trong nhà" tại chỗ để giải thích qua loa. Ông Chu tuy còn nghi ngờ, nhưng đang vội đi làm nên không có thời gian hỏi thêm, cùng thư ký lên xe rời đi.

Sau đó Phó Vi Sơn vội vàng đuổi theo, chỉ để lại Nghiêm Tử Thư và cô Chu đứng đó. Cộng thêm kẻ chủ mưu Phó Kim Trì ở xa xa đang dựa vào xe, đeo kính mát, nhàn nhã đắc ý bắt chéo chân.

Cô Chu và Nghiêm Tử Thư đứng cạnh nhau, nhìn nhau ngượng ngùng.

Cô Chu hỏi: "Ừm, anh có cần đi xem không?"

Nghiêm Tử Thư vốn định làm vậy, nhưng Phó Kim Trì lại gọi điện đến ngăn cản kịp thời: "Người yêu cãi nhau, toàn là đóng cửa bảo nhau, lên giường làm hòa thôi, biết đâu làm một nháy là giải quyết xong mâu thuẫn rồi, cậu đi theo làm gì? Đứng xem à?"

Nghiêm Tử Thư nghe những lời lẽ hoang đường của y, không nhịn được ấn vào thái dương đang nhức nhối của mình.

Phó Kim Trì quan sát từ xa, nhắc nhở anh: "Cô bé đối tượng xem mắt vẫn còn ở đây kìa, cậu không thể bỏ rơi người ta chứ hả."

Nói cũng phải. Nghiêm Tử Thư cúp máy, rồi gọi cho Phó Vi Sơn: "Bên phía cô Chu..."

Phó Vi Sơn qua loa: "Cậu giúp ứng phó đi."

Nghiêm Tử Thư đồng ý.

May mà cô Chu thấu tình đạt lý, nghe xong cũng chỉ nhún vai: "Được rồi, không cần giải thích thêm nữa, có gì mà không hiểu chứ, bạn trai tìm đến chứ gì? Đã giấu người yêu đi xem mắt, người ta đến 'bắt gian tại trận' thì chẳng còn gì để nói nữa."

Nghiêm Tử Thư gọi một chiếc Limousine, mở cửa cho cô: "Tôi rất xin lỗi." Anh cũng có liên quan đến việc này, người ta hỏi xu hướng tính dục của Phó Vi Sơn, anh chỉ trả lời một nửa, giấu đi việc gã có người yêu.

Cô Chu cũng không giận, lịch sự lên xe rồi nói: "Phiền anh về xem tình hình của sếp Phó, rồi nhắn lại cho tôi được không? Nếu bạn trai anh ta không chấp nhận cho chúng tôi 'tìm hiểu', vậy chia tay trong hòa bình thôi."

Tài xế ngồi ở ghế trước không hổ là người đón khách bằng xe BMW, nghe thấy những lời nói này mà vẫn làm như mình điếc, nét mặt không thay đổi gì.

Nghiêm Tử Thư nhìn chiếc xe rời đi rồi thở dài.

Cô Chu luôn giữ được bình tĩnh và lý trí trước mặt anh. Nhưng anh vẫn cảm nhận được nỗi bất lực ẩn sâu bên dưới vẻ ngoài lý trí đó, cũng như cảm giác tê liệt và tuyệt vọng đối với tương lai. Nếu mọi người đều có thể sống tốt thì ai lại muốn sống như thế này.

Anh ngước nhìn lên, dòng xe cộ qua lại tấp nập trên con đường chính. Xe của Phó Kim Trì chậm rãi men theo con đường nhánh, dừng lại cạnh Nghiêm Tử Thư. Cửa kính xe hạ xuống, kính mát đã tháo ra, người kia mỉm cười thanh lịch hiền hòa: "Không thể dừng ở đây lâu. Có muốn lên xe không?"

Nghiêm Tử Thư hơi cong môi, mở cửa xe: "Tìm chỗ nào không có camera giám sát để nói chuyện đi."

"Cậu đúng là giỏi sai khiến người khác đấy." Phó Kim Trì cười thành tiếng, rồi lái xe một vòng lớn, cuối cùng dừng lại trong một con hẻm gần nhà hàng.

Trong xe đã đổi lọ xông hương mới, mùi hương nhẹ nhàng, chất lỏng màu vàng nhạt đong đưa chầm chậm trong chai thủy tinh tinh xảo. Phó Kim Trì kéo cửa kính xe lên, tạo thành một không gian kín, rồi đặt tay lên vô lăng: "Như thế này được không?"

Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát rồi đi thẳng vào vấn đề: "Dạo này anh thân thiết với Tiểu Kỷ chẳng lẽ chỉ vì màn kịch hôm nay?"

Không gian bên trong xe im lặng trong hai giây.

Phó Kim Trì có đường nét gương mặt tuấn tú, nhưng thần sắc lại có vẻ bất cần: "Phó Vi Sơn không giao việc gì cho tôi, nên tất nhiên tôi nhàn rỗi. Hơn nữa, em trai tôi nói dối cả hai phía, bày trò kết hôn lừa đảo, ai mà có chút tinh thần trọng nghĩa đều phải quân pháp bất vị thân đúng không?"

Nghiêm Tử Thư liếc y một cái: "Còn Tiểu Kỷ thì sao, anh cảm thấy cậu ta vô cùng dễ lừa à?"

"Không tệ, dễ bị lừa hơn cậu một chút." Phó Kim Trì không giấu giếm điều gì: "Tôi nói gì cậu ta cũng tin. Phó Vi Sơn để mắt tới cậu ta, ban đầu tôi còn thấy lạ đấy. Bây giờ xem ra là do bản thân Phó Vi Sơn cũng không thông minh lắm, nên mới đặc biệt cần loại trẻ con không có trí tuệ thần tượng mình. Họ rất xứng đôi."

Nghiêm Tử Thư im lặng nhìn thẳng về phía trước, không đáp lại, cũng không bào chữa gì cho trí thông minh của sếp mình.

Phó Kim Trì lại u oán hỏi: "Sao hả, phá rối buổi xem mắt của Phó Vi Sơn rồi, vậy cậu đang vui? Hay là đang buồn đây?"

Dường như từ lúc phát hiện ra hợp đồng bảo hiểm đó, Phó Kim Trì đã ngầm nhận định rằng anh có ý đồ mờ ám với Phó Vi Sơn. Nghiêm Tử Thư chưa tìm được cơ hội thích hợp để phản bác. Mà lần này cũng không phải là cơ hội thích hợp để bác bỏ.

Phó Kim Trì chăm chú nhìn nửa bên mặt của anh, như đang cố gắng nắm bắt từng biểu cảm nhỏ nhất.

Nghiêm Tử Thư không trả lời, thực chất là đang chìm trong suy nghĩ.

Nếu nhất định phải nói thì thật ra anh không quan tâm là vui hay buồn, cũng không đến lượt anh vui buồn, vì anh chẳng phải người đi xem mắt. Trước sau gì nhân vật chính cũng không thể xem mắt thành công, dù có, Nghiêm Tử Thư cũng sẽ đích thân gửi một email nặc danh để chấm dứt mối nhân duyên này. Đây là công việc và nhiệm vụ của anh.

Đúng hơn, sau khi nghe câu hỏi này, Nghiêm Tử Thư lại thấy buồn cười hơn. Phải chăng trong mắt Phó Kim Trì, y là người thông minh duy nhất trên thế giới này? Nếu y đủ thông minh thì đã chẳng tự mình sập bẫy như trong cốt truyện gốc.

Một lúc sau, Nghiêm Tử Thư mới tìm lại được sự chú ý. Phó Kim Trì gác tay phải lên cần điều khiển, các ngón tay dài chắc khỏe, khớp ngón tay rõ nét, nửa nắm nửa mở. Nghiêm Tử Thư dừng lại một chút, rồi đặt tay mình lên trên, nắm lấy tay y: "Giờ thì tôi biết anh đang âm mưu gì rồi."

Phó Kim Trì nhướn mày: "Thật sao? Kể cho tôi nghe đi?"

Nghiêm Tử Thư nhẹ nhàng nói: "Dự án nền tảng Tàng Bảo Các của chính phủ. Anh muốn ngăn cản tập đoàn Anh Hạn trúng thầu."

Trong cốt truyện gốc, Phó Kim Trì tiếp cận Kỷ Thần, lợi dụng Kỷ Thần chính là để làm rối những tính toán của Phó Vi Sơn.

Phó Kim Trì cười nói: "Tôi cứ tưởng cậu định nói gì chứ, chẳng phải chuyện này dễ đoán lắm sao?"

Nghiêm Tử Thư đáp: "Vậy hôm nay anh dẫn Kỷ Thần tới đây để gây rối, mong làm cho sếp Phó vô tình lộ ra mình là gay trước mặt bí thư Chu và cô Chu, ngoài việc xem trò vui ra, tốt nhất là có thể làm mất lòng đối phương, để bí thư Chu không tiếp tục hướng dẫn và giúp đỡ sếp Phó nữa, đúng không?"

Trong cốt truyện gốc, Phó Kim Trì còn nhân lúc Kỷ Thần đang đau buồn, dùng hình tượng anh trai tri kỷ tấn công dồn dập, an ủi cậu ta, động viên cậu ta, luôn sát cánh bên cạnh cậu ta, lên án Phó Vi Sơn phản bội, biến mình thành một người tốt bụng không cần ai đền đáp.

Phó Kim Trì bình tĩnh nói: "Tiếp đi."

Nghiêm Tử Thư nói: "Nhưng cho dù cuối cùng sếp Phó và cô Chu xem mắt thất bại, chỉ riêng điều này cũng không đủ ảnh hưởng đến kết quả đấu thầu cuối cùng. Dù sao thì đây cũng là đấu thầu, tính công bằng đang được giám sát, khó có khả năng bí thư Chu lạm dụng quyền lực để trục lợi cá nhân, cố tình thao túng kết quả vì lợi ích của người ngoài. Chỉ cần Anh Hạn đủ mạnh, đủ may mắn, vẫn còn cơ hội thành công."

Trong cốt truyện gốc, về sau Phó Kim Trì còn lợi dụng tính cách cả tin và thiếu cảnh giác của Kỷ Thần để đánh cắp nội dung cốt lõi của hồ sơ dự thầu trong máy tính của ban thư ký, khiến tập đoàn Anh Hạn thất bại. Vụ rò rỉ dữ liệu này còn tạo ra bầu không khí lo sợ giữa các nhân viên.

Phó Kim Trì gật đầu: "Ừm, vậy sau đó thì sao?"

"Vậy nên nếu anh muốn đạt được mục tiêu của mình, có lẽ anh còn bắt đầu từ một nơi khác." Nghiêm Tử Thư nói: "Anh thân thiết với Kỷ Thần, cậu ta lại 'không thông minh lắm', nên tôi nghĩ, liệu có khả năng anh sẽ thông qua cậu ta để 'tiếp cận' các hồ sơ đấu thầu không?"

Trong cốt truyện gốc, Phó Kim Trì đạt được mục tiêu phá hoại cuộc đấu thầu, nhưng trong quá trình tiếp xúc lâu dài với Kỷ Thần, y lại cảm động trước lòng tin vô điều kiện của cậu ta. Trong cuộc điều tra "kẻ phản bội" của tập đoàn Anh Hạn về sau, để tránh liên lụy đến Kỷ Thần, y thậm chí còn không ngại tự để lộ bằng chứng, bị phe Phó Vi Sơn bắt được điểm yếu, lật ngược tình thế, bản thân vướng vào rắc rối pháp lý. Không những thế, ban đầu y chỉ muốn xen vào mối quan hệ của Phó Vi Sơn, nhưng sau đó chính y lại đem lòng yêu cùng một người người, thật hết thuốc chữa. Không phải là đồ ngốc sao?

Phó Kim Trì nhìn anh với vẻ tán thưởng: "Vậy thì cậu thực sự hiểu tôi rất rõ."

Nghiêm Tử Thư nhìn xuống: "Không, lúc nãy tôi chỉ đoán thôi."

Tim anh đập nhanh hơn một chút, trong đầu có cảm giác như hai con người tí hon đang đánh nhau lộn xộn. Nghiêm Tử Thư không thể bình tĩnh chấp nhận kết quả này. Không biết bắt đầu từ khi nào, tâm thái của anh đã thay đổi, trở nên thiếu quyết đoán.

Anh hùng Samson sở hữu sức mạnh siêu phàm, có thể g**t ch*t một con sư tử bằng tay không, đánh đâu thắng đó. Nhưng một khi đã động lòng với một người phụ nữ, điểm yếu của ông ta bị phơi bày, bị tình nhân cắt trụi tóc, trở thành một con sâu đáng thương trói gà không chặt, chỉ có thể để kẻ thù móc mắt, tùy ý làm nhục. Một khi đã động lòng phàm, ông ta cũng chẳng khác gì một người đàn ông bình thường.

Nụ cười của Phó Kim Trì tắt dần.

"Vậy, Nghiêm Tử Thư, sau tất cả những phân tích này, cậu muốn nói gì? Khuyên tôi nên rút lui sao?"

Nghiêm Tử Thư im lặng một lúc lâu rồi mới đáp: "Không, tôi chỉ muốn khuyên anh nên tránh xa Kỷ Thần, đừng chọc vào cậu ta."

Anh siết chặt tay hơn một chút, Phó Kim Trì cảm nhận được áp lực trên mu bàn tay.

Nghiêm Tử Thư dường như cuối cùng đã hạ quyết tâm: "Anh muốn làm gì... Tôi sẽ giúp anh."

Nhưng thực ra anh đang nói dối. Số phận này vốn đã khó lường, có nhiều điều anh không thể nhìn thấy rõ. Nhưng khi nói những lời đó, Nghiêm Tử Thư chắc chắn rằng mình không muốn chứng kiến cảnh Phó Kim Trì ngã xuống. Vì tình yêu? Không hẳn, có lẽ vì ai cũng có xu hướng ngưỡng mộ kẻ mạnh, ai biết được chứ.

Ngay cả khi kết quả đã được định trước sẽ xảy ra, anh vẫn có thể là người nổ súng. Nếu anh bóp cò, có thể sẽ bắn trượt hồng tâm một chút.

Thế là đủ rồi.

Nghiêm Tử Thư cũng ngạc nhiên vì bản thân lại đưa ra một lựa chọn không giống mình như vậy. Nhưng tâm trạng anh bắt đầu chùng xuống, như chiếc quần jean ướt sũng nước. Đến lúc đó...

Đây là một lựa chọn hoàn toàn đơn phương, người bị bắn có thể sẽ không dễ dàng chấp nhận.

Nghe anh nói vậy, Phó Kim Trì ngược lại còn kiêu ngạo: "Hiếm có thật, cậu nỡ phản bội Phó Vi Sơn à?"

Nghiêm Tử Thư không thể giải thích động cơ của mình, chỉ khẽ "ừ" một tiếng.

Phó Kim Trì lại hỏi: "Nhưng tại sao tôi phải tin cậu?"

Nghiêm Tử Thư mỉm cười một cách tự nhiên: "Bây giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền."

Phó Kim Trì cười cười, không nói là tin cũng không nói là không tin.

Nghiêm Tử Thư không muốn nán lại lâu: "Xe của sếp Phó vẫn đang ở bãi đậu xe của nhà hàng, tôi cần lái xe về. Tôi đi đây."

"Còn một câu hỏi nữa." Phó Kim Trì gọi anh: "Cậu yêu cầu tôi tránh xa người khác là dựa trên lập trường gì?"

Phó Kim Trì mỉm cười, quay đầu nhìn anh: "Chẳng lẽ cậu đang ghen?"

"Anh nghĩ sao tùy thích." Nghiêm Tử Thư nghiến răng, đẩy cửa xe ra. "Tôi chỉ muốn nói thế thôi."

---

Người dịch:

Nếu mà chỉ có drama tình ái thì làm sao ra được truyện "tổng tài bá đạo" =))

Trước Tiếp