Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 44
Nghiêm Tử Thư biết rất ít về quá khứ của Phó Kim Trì, ngoại trừ việc có lẽ y từng sống khá khó khăn.
Trong cốt truyện mà anh biết được, lai lịch của trùm phản diện chỉ được ám chỉ qua loa, không có bất kỳ miêu tả trực diện nào. Nhưng những việc như "mộ của mẹ ruột bị người ta quật lên" thì ai nghe cũng phải kinh hãi.
Nghiêm Tử Thư hơi giật mình, thậm chí còn cảm thấy bất an trước hoàn cảnh khó khăn của Phó Kim Trì. Anh cau mày, muốn hỏi thêm, nhưng Phó Hiểu Vũ không chắc lắm.
Phó Hiểu Vũ cũng chỉ nghe người ta đồn, không đảm bảo tính xác thực. Trên thực tế, quả thật đã có vài sai lệch trong quá trình lan truyền tin đồn, là bia mộ bị phá hủy, nhưng không triệt để như việc đào cả mộ lên.
Bất kể đúng hay sai, rõ ràng là Phó Hiểu Vũ không mấy quan tâm đến chủ đề này. Ngược lại, gã lại thích chia sẻ những câu chuyện phiếm tục tĩu, về điểm này thì Nghiêm Tử Thư đã từng nếm trải qua. Những ông trời con này có đời sống riêng tư trụy lạc đến mức người bình thường khó tưởng tượng nổi, có một thời mà trong văn phòng toàn nghe thấy những lời ba hoa khoác lác của gã về bữa tiệc thác loạn vừa tham dự. Vì gã là con trai của chú Ba Phó nên chẳng những không bị xử lý như quấy rối t*nh d*c mà còn thuận lợi thăng tiến lên vị trí quản lý cấp trung trong phòng giám định.
Hôm nay, Phó Hiểu Vũ lại từ bỏ cuộc thảo luận về ngực to mông nở, quay sang buôn chuyện: "Anh cũng là gay phải không?"
Nghiêm Tử Thư hơi ngạc nhiên, anh chưa bao giờ công khai việc này ở công ty, vì không cần thiết. Phó Hiểu Vũ hỏi câu này, chắc là vì nghe được phong thanh từ nhà họ Phó. Nghiêm Tử Thư vòng vo tỏ ý không thể trả lời.
Phó Hiểu Vũ lại lại lộ vẻ mặt hơi đê tiện: "Giấu giấu giếm giếm, vậy thì đúng rồi."
Nghiêm Tử Thư không hiểu mớ rác rưởi hỗn độn trong đầu gã có mục đích gì, anh cố nén sự ghê tởm, chuyển chủ đề. Nhưng anh không ngờ đây lại là phản ứng dây chuyền được kích hoạt vào cái lần Phó Hiểu Vũ tỏ ra khinh thường Kỷ Thần ẻo lả, rồi nghe Phó Kim Trì thuận miệng nói một câu bâng quơ "đàn ông cũng có ưu điểm riêng".
Sau đó Phó Hiểu Vũ đi hộp đêm uống rượu với đám bạn ăn chơi, phàn nàn về mấy tên đồng tính. Gã vốn tưởng trò đùa đó sẽ được mọi người hưởng ứng, nhưng đám bạn của gã đều nở nụ cười mờ ám đầy tính ám chỉ, chế nhạo gã chỉ biết chơi gái là lạc hậu. Phó Hiểu Vũ trải qua một khoảnh khắc sốc nhất trong đời: "Cút đi! Tao thẳng!"
Bạn gã lại nói: "Liên quan gì đến thẳng hay cong? Mày chơi đàn ông, đâu có nghĩa là mày gay, chỉ đơn giản là trải nghiệm một kiểu kh*** c*m khác. Chưa từng nghe câu đàn ông hiểu đàn ông nhất à? Trước đây mà bàn về chơi bời thì ai cũng phải công nhận cậu Phó biết chơi nhất, sao bây giờ lại là người lạc hậu không theo kịp trào lưu vậy?"
"Đệt." Phó Hiểu Vũ chửi thề rồi nghi ngờ hỏi: "Chứ tụi mày đều ngủ với đàn ông hết rồi à?"
Đám bạn xấu phá lên cười: "Nhanh lên, gọi hai người tới phục vụ cậu Phó, đảm bảo là một trải nghiệm hoàn toàn mới!"
Quả nhiên, lập tức có người gọi tiếp viên tới, nam nữ trộn lẫn, ăn chơi trác táng. Sau đó Phó Hiểu Vũ dẫn theo hai tiếp viên nam đi. Đúng như lời đám bạn nói, gã đã thưởng thức một cách chơi hoàn toàn mới, có một trải nghiệm mới mẻ.
Có lời khẳng định "chơi đàn ông không có nghĩa là gay" của bạn bè, dạo này Phó Hiểu Vũ vui chơi không biết mệt mỏi. Nhưng với cái thói xấu của mình, gã không hài lòng với tiếp viên chuyên nghiệp của các hộp đêm, gã muốn thử người sạch sẽ hơn.
Vừa rồi thấy Nghiêm Tử Thư lên xe, Phó Hiểu Vũ chợt nhớ ra có lần cha mình nói đó là người của Phó Kim Trì. Câu nói này có thể được hiểu theo nhiều cách. Vậy là gã phóng lên theo, thăm dò tình hình, phát hiện ra người nọ là gay, gã liền chắc chắn đúng là nghĩa mà mình nghĩ.
Phó Hiểu Vũ nảy sinh ý định đòi người của Phó Kim Trì. Đảo qua đảo lại thì vẫn là câu đó, cảm giác này chẳng khác gì đòi đồng hồ, đòi xe thể thao. Trước đây Phó Kim Trì đã cho chú Ba Phó quá nhiều lợi lộc, Phó Hiểu Vũ nghĩ lần này ông anh họ cũng sẽ không keo kiệt. Rồi lại nghĩ bụng cùng lắm thì tìm thêm vài người trong công ty người mẫu về trao đổi là được. Trên đường đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, Phó Hiểu Vũ gửi tin nhắn cho Phó Kim Trì, nói về chuyện đó.
Tập đoàn Anh Hạn đã thuê phòng hội nghị lớn nhất tại khu nghỉ dưỡng suối nước nóng để tổ chức tổng kết cuối năm. Ngoài tất cả nhân viên của trụ sở tập đoàn, nhiều giám đốc chi nhánh từ khắp trời nam đất bắc cũng tề tựu về đây, chẳng bao lâu nơi này đã chật kín người, lấp đầy cả phòng họp hết sức rầm rộ.
Phó Vi Sơn phát biểu khai mạc, chi tiết nội dung tổng kết cuối năm gồm một nửa là trao giải khen thưởng, một nửa là trình diễn nghệ thuật. Bên cạnh vinh danh những nhân sự chủ chốt xuất sắc trong mỗi bộ phận thuộc trụ sở tập đoàn, chủ yếu còn phải ghi nhận thành tích hoạt động của từng công ty chi nhánh. Dữ liệu trên màn hình lớn trông rất đẹp mắt, mọi người đều đang biểu diễn, cố gắng hết sức để tạo ấn tượng tốt với chủ tịch Phó Vi Sơn.
Nghiêm Tử Thư ngồi ở một góc, nhưng dám cá là anh chẳng chú ý đến tổng kết cuối năm này. Trước khi vào họp, Nghiêm Tử Thư còn nhìn thấy một vết xước do móng tay gây ra trên mặt Phó Vi Sơn. Như chính Nghiêm Tử Thư đã nói, anh luôn thận trọng trong lời nói và hành động, nên không hỏi nhiều.
Đến chiều, tất cả các mục trong chương trình ngày hôm đó đã hoàn thành, thời gian tự do đã đến. Mọi người được làm những việc mình thích, tụ tập thành nhóm đi ngâm suối nước nóng. Phần chi phí mà công ty chi trả đủ để ở lại đây một đêm, không ai muốn lãng phí số tiền đó. Tuy nhiên, những khu vực mà nhân viên bình thường có thể hoạt động đều là suối nước nóng công cộng. Còn Phó Vi Sơn và các lãnh đạo cấp cao khác thì đương nhiên có suối riêng ở phòng của mình, không cần phải chen chúc trong hồ lớn.
Helen trước đây từng cùng Nghiêm Tử Thư tiếp khách hàng, biết rằng anh không có hứng thú với hoạt động kiểu này, thậm chí hành lý cũng rất gọn nhẹ, không mang theo quần áo. Cô đề nghị: "Anh có tham gia tiệc đốt lửa trại ngoài trời không?"
Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát: "Thôi, tôi không chơi, về thẳng phòng đây."
Helen nói đùa: "Đừng nói là anh lại về đọc tài liệu nữa nhé?"
Nghiêm Tử Thư không phủ nhận: "Hạn chót nộp hồ sơ dự thầu sắp đến, tôi phải xem lại các tài liệu lần cuối."
Thực ra hồ sơ dự thầu dự án Tàng Bảo Các gần như đã hoàn tất, điều anh thực sự đang rối rắm là làm thế nào để ứng phó với Phó Kim Trì. Nhưng bây giờ Phó Kim Trì cũng mất tích, đừng nói đến chuyện đưa ra yêu cầu gì.
Nghĩ đến y, Nghiêm Tử Thư không khỏi nhớ lại lời của Phó Hiểu Vũ trên xe du lịch về chuyện "mộ của mẹ ruột bị quật". Nghe thôi cũng đủ khó chịu, anh nghĩ thầm, quả là lũ người thiếu giáo dục.
Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo lại đến. Đi được nửa đường, Phó Hiểu Vũ mà anh vừa mới chửi thầm chẳng biết từ đâu chui ra, khăng khăng kéo Nghiêm Tử Thư đến quán bar, nói muốn uống vài ly, tìm người bầu bạn.
Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng này là một điểm du lịch lâu đời, đầy đủ các lựa chọn giải trí, bao gồm phòng chơi cờ, nhà hàng, quán bar và các tiện nghi cơ bản khác.
Nghiêm Tử Thư cứ nghĩ hôm nay ông trời con cư xử rất lạ, không hiểu lần này lại lên cơn điên gì. Phó Hiểu Vũ xảo trá lại bẩn thỉu, đeo bám càn quấy, thậm chí dùng đến cả lời đe dọa kiểu "không đi có nghĩa là coi thường tôi", Nghiêm Tử Thư đành phải đi theo, xem ông trời con lại bày trò gì lần này.
Không thể phủ nhận rằng anh rất cẩn thận, luôn tuân thủ các nguyên tắc an toàn cơ bản khi đến các hộp đêm hay quán bar, ví dụ như không bao giờ rời khỏi đồ uống của mình, nếu nó khuất khỏi tầm mắt anh dù chỉ một lát, anh cũng sẽ không uống tiếp. Không ngờ rằng ngay cả nhận trực tiếp từ tay bartender cũng gặp vấn đề.
Hôm nay nồng độ cồn trong đồ uống cực kỳ cao.
Khi Nghiêm Tử Thư nảy ra ý nghĩ này, anh đã cảm thấy không ổn.
Anh vô thức với tay lấy điện thoại, cố gắng mở khóa, nhưng tay chân cứ mềm nhũn. Chỉ trong chốc lát, một cơn chóng mặt dữ dội ập đến khiến anh choáng váng. Nhưng ngay cả khi ý thức bắt đầu suy yếu, bộ não tinh vi của anh vẫn tiếp tục phát huy chức năng cuối cùng theo quán tính.
Thay vì lãng phí thời gian để ngạc nhiên vì Phó Hiểu Vũ không chỉ thích phụ nữ, hoặc vì sao gã dám làm vậy, ưu tiên hàng đầu là cứu lấy chính mình.
Thuốc có tác dụng quá nhanh, Nghiêm Tử Thư dùng những ngón tay yếu ớt bấm số 110.
Vừa mới ấn hai số "1", có người giật lấy điện thoại của anh.
Phó Hiểu Vũ cất điện thoại của anh vào túi mình.
Nghiêm Tử Thư bám vào quầy bar để khỏi bị trượt ngã, Phó Hiểu Vũ lập tức thò tay ra vòng qua eo anh. Những âm thanh xung quanh lúc xa lúc gần, Nghiêm Tử Thư mặc kệ gã, quay sang vươn tay ra để lấy ly rượu, đó là bằng chứng để xét nghiệm thuốc còn lại bên trong, nhưng anh không thể nắm chắc được.
Ly thủy tinh vỡ tan trên sàn nhà, tạo ra tiếng động lớn.
Người gần đó nhìn về phía này, Phó Hiểu Vũ cười toe toét: "Bọn tôi cùng đến đây, anh ta uống quá chén rồi."
Người kia do dự, Phó Hiểu Vũ đột nhiên trở mặt hung tợn: "Liên quan gì đến mày hả thằng chó! Bớt nhiều chuyện! Coi chừng tự rước lấy rắc rối!"
Người qua đường quay mặt đi, quyết định không can thiệp.
Phó Hiểu Vũ cố ôm anh kéo ra ngoài, Nghiêm Tử Thư không nhìn gã, ánh mắt anh dưới tròng kính dán chặt vào bartender. Gã bartender lén lút liếc nhìn về hướng này, tóc cắt ngắn, mặt dài, gò má cao, hai nốt ruồi trên cằm, đó là những đặc điểm nổi bật nhất...
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Nghiêm Tử Thư chỉ có thể cố gắng hết sức để chuyển những tín hiệu thị giác thành ngôn ngữ, lưu trữ chúng trong tâm trí.
Hôm nay coi như bị chó cắn, anh vẫn sẽ nhớ kẻ đồng lõa là ai!
Phó Hiểu Vũ nửa ôm nửa kéo, lôi Nghiêm Tử Thư đi về phía cửa. Không gặp bất kỳ đồng nghiệp quen biết nào ở quán bar, có lẽ vì chẳng ai lại đi uống rượu trong lúc diễn ra team building. Phó Hiểu Vũ biết rất rõ đường đi nước bước, đi ra rồi rẽ phải sẽ có lối VIP dẫn thẳng lên phòng ở tầng trên.
Phía trước là hai cánh cửa quầy bar cao ngang thắt lưng. Nghiêm Tử Thư không thể phân biệt được khoảng cách gần xa, hình ảnh trước mắt anh bắt đầu bị méo mó, chân anh khuỵu xuống, suýt ngã xuống đất, trông y hệt như người say rượu. Phó Hiểu Vũ cố đỡ lấy anh, hình như nói gì đó mập mờ. Nhưng những âm thanh từ thế giới bên ngoài dường như phải vượt qua nhiều lớp rào cản mới có thể gian nan đến được tai anh.
Có người hỏi: "Các người đang làm gì?"
Nghiêm Tử Thư đã khó lòng hiểu được những lời này, nhưng giọng nói ấy lại mang đến cho anh một cảm giác quen thuộc thoáng qua.
Phó Kim Trì đứng dưới ánh đèn neon bên ngoài cửa, nhìn chằm chằm vào Phó Hiểu Vũ và người mà gã đang ghì chặt, vẻ mặt y âm u lạnh lùng đến rợn người.
Phó Hiểu Vũ cảm thấy mình nên tỏ ra có lý, vì gã đã "báo cáo" rồi, nhưng lúc đó gã bỗng thấy chột dạ một cách khó hiểu.
"Anh Kim Trì." Gã gọi người kia, ra vẻ nịnh bợ: "Thì sáng nay đã nói với anh mà..."
Phó Kim Trì cười nhạt: "Thấy rồi."
Phó Hiểu Vũ thở phào nhẹ nhõm: "Tốt quá..."
Chát một tiếng. Phó Kim Trì vung tay, tát mạnh vào mặt gã.
Cái tát rất vang dội, có câu đánh người đừng đánh vào mặt, bởi vì ý nghĩa sỉ nhục và cảnh cáo mạnh mẽ hơn là cơn đau.
Phó Hiểu Vũ bị đánh mà sững sờ, trong ký ức của gã, chưa từng có ai dám đối xử với gã như vậy. Mẹ gã rất mực cưng chiều con, chỉ cần chú Ba Phó chạm nhẹ một cái là mẹ gã đã như sư tử cái phát điên, vì vậy gã chưa bao giờ phải chịu đau đớn về thể xác.
Tai gã ù đi, gã đưa tay che mặt, nhưng vừa buông tay ra, Nghiêm Tử Thư đã không gượng được, trượt xuống đất.
Phó Kim Trì vội vươn tay ra, túm lấy anh, cởi áo khoác ra trùm lên đầu anh, rồi ấn chặt vào lòng mình.
Nghiêm Tử Thư tựa vào ngực y, phần lớn trọng lượng cơ thể dồn lên cánh tay người kia. Khác với cái kiểu lôi kéo mềm nhũn đến phát tởm của Phó Hiểu Vũ, đây là đôi tay mạnh mẽ đã được rèn luyện qua nhiều năm, sẽ không dễ dàng làm anh ngã. Chiếc áo khoác vẫn còn vương hơi ấm của Phó Kim Trì, tầm nhìn của Nghiêm Tử Thư hoàn toàn bị che khuất, và cũng không ai có thể nhìn thấy anh. Nhưng trong bóng tối chật hẹp này, bản năng của anh lại cảm nhận được ấm áp và bình yên, ý thức dần dần tan rã.
"Anh điên à?" Phó Hiểu Vũ cuối cùng cũng hoàn hồn: "Anh đánh tôi vì tên này?"
Gã lập tức cảm thấy khí thế của mình suy yếu, ánh mắt sắc bén của người kia ghim chặt gã tại chỗ, khiến gã thực sự thấy sợ hãi.
Phó Kim Trì nói: "Cái tát này là để thay mặt cha mẹ mày dạy cho mày một bài học, đừng tùy tiện động vào đồ của người khác. Đó là hành vi hạ đẳng."