Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 29

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 29

Nguyên nhân không phức tạp rắc rối gì lắm, có thể giải thích trong hai phút: tất cả bắt đầu từ sự cố tuyển dụng thực tập sinh.

Mặc dù bài đăng ẩn danh của Dương Bảo Sơn bị xóa trong thời gian rất ngắn do nghi ngờ phỉ báng, nhưng sau đó vẫn có vài sinh viên khác đăng bài cảnh báo riêng về tập đoàn Anh Hạn, nhắc nhở các sinh viên khác khi nộp đơn xin việc hãy cân nhắc kỹ công ty này. Những bài này tuân thủ quy định của diễn đàn, ban quản trị diễn đàn không can thiệp.

Sau đó, nhóm quan hệ công chúng của Anh Hạn nhảy vào kiểm soát bình luận trên diễn đàn trường đại học Nam Hoa, bề ngoài là để bênh vực Kỷ Thần, nhưng vẫn bí mật xóa bỏ mọi tiếng nói đặt câu hỏi về tính minh bạch, công bằng và nghi vấn kỳ thị giới tính trong quá trình tuyển dụng của tập đoàn Anh Hạn. Ngoài ra, như trong báo cáo, việc thuê tài khoản seeding và chặn địa chỉ IP đều là những chiến thuật phổ biến mà các nhóm PR thường dùng.

Nào ngờ trong số những sinh viên này không bao giờ thiếu những cá nhân nổi loạn và gây rắc rối. Dấu hiệu kiểm soát bình luận quá rõ ràng cùng thái độ tùy tiện cấm tài khoản đã dẫn đến phản ứng dữ dội khi càng cố gắng bịt miệng. Việc Kỷ Thần có được sugar daddy bao nuôi hay không không còn quan trọng nữa, nhưng nhất định phải giải thích vì sao cậu ta được nhận vào Anh Hạn thực tập.

Mặc dù bề ngoài, tốc độ xóa bài đăng mang lại một chiến thắng áp đảo, nhưng cảm xúc bất mãn ngày càng gia tăng trong nội bộ. Nhận thấy ngay cả diễn đàn nội bộ của trường cũng có thể bị sức mạnh của tư bản tước đi tính dân chủ, một số sinh viên cùng nhau lập một tài khoản Weibo, lược bỏ thông tin cá nhân của Kỷ Thần, nhưng phơi bày công khai thái độ kiêu ngạo và khinh thường của tập đoàn Anh Hạn trên mạng.

...

Khi được cấp dưới nhắc nhở xem xu hướng tìm kiếm trực tiếp, trưởng phòng truyền thông, tức là giám đốc quan hệ công chúng Jack đang xem phim ở nhà. Đầu óc anh ta trống rỗng trong giây lát, cả người hoàn toàn suy sụp, sau khi lấy lại bình tĩnh, anh ta lập tức chộp lấy điện thoại gọi cho Nghiêm Tử Thư. Thay vì l* m*ng đi chọc giận Phó Vi Sơn, tìm trợ lý cao cấp trước có vẻ như là một cọng rơm cứu mạng.

Nghiêm Tử Thư đương nhiên đã nhìn thấy rồi. Mặc dù đã hơn 10 giờ tối, nhưng chẳng còn gì để nói nữa, tất cả đều lập tức quay lại công ty họp thôi.

Cả tòa nhà trụ sở tập đoàn tối om, chỉ có duy nhất một vầng sáng nhạt nhòa chiếu ra từ phòng họp trên tầng nào đó, như một con thuyền đơn độc lênh đênh trên đại dương bao la, ngồi trên thuyền là năm sáu nhân viên phòng truyền thông, mỗi người một vẻ mặt khác nhau.

Giám đốc Jack đã liên lạc lại với công ty PR ngay từ đầu, yêu cầu họ chi tiền để xóa bỏ xu hướng tìm kiếm. Chỉ trong một thời gian ngắn, các thẻ liên quan đã bắt đầu tụt hạng nhanh chóng trong bảng xếp hạng. Nhưng việc để cho xu hướng tìm kiếm #Tập đoàn Anh Hạn kỳ thị giới tính # này bùng phát đã đủ định tội thất trách cho anh ta rồi.

"Tài khoản Weibo 'Nói với tập đoàn Anh Hạn' này có lẽ là một tài khoản phụ mới được đăng ký của vài sinh viên đại học. Về mặt logic, tài khoản mới mở có uy tín rất thấp, thường bị hạn chế lưu lượng truy cập, thậm chí cũng khó được chú ý trên trang chủ." Jack l**m đôi môi khô khốc. "Hơn nữa họ đã đăng tải suốt mấy ngày liền mà không gây ồn ào gì, chỉ đến hôm nay bỗng nhiên được một người có tầm ảnh hưởng lớn đăng lại, mới thu hút được sự chú ý..."

"Anh chỉ cần đi thẳng vào vấn đề thôi." Nghiêm Tử Thư vừa hỏi vừa xoay bút. "Xu hướng tìm kiếm này rõ ràng là được mua phải không?"

"Đúng là ý này. Có người cố tình mua xu hướng tìm kiếm để bôi nhọ chúng ta, vụ này hơi đáng ngờ, không đơn giản như vậy." Jack ngập ngừng nói thêm một câu, anh ta sợ Nghiêm Tử Thư sẽ tỏ thái độ trách mình mọi chuyện đã rồi còn ra vẻ khôn ngoan.

Bởi vì trước đó khi tuyển dụng đội ngũ PR, Nghiêm Tử Thư đã đề nghị chỉ nên tách Kỷ Thần ra là đủ rồi. Còn vấn đề làm thế nào mà cậu ta được tuyển dụng thì quả thực do công ty tự tát vào mặt mình, thà rằng ngậm bồ hòn làm ngọt.

Nghiêm Tử Thư không có kinh nghiệm trong lĩnh vực quan hệ công chúng, thế nên chỉ góp ý. Mặc dù nghe có vẻ như cốt truyện đã bày trò để cố nhét Kỷ Thần vào công ty, không rõ là nhằm mục đích làm nổi bật mối tình định mệnh lãng mạn bất ngờ của họ hay vì lý do nào khác, nhưng phòng nhân sự gây ra mớ hỗn độn như vậy quả thực là ngu ngốc. Thế mà còn không chịu nghe mắng, làm gì có chuyện tốt như vậy chứ?

Thế nhưng sau đó, phòng truyền thông muốn lấy lòng cấp trên, mà dù sao cũng đã tiêu tiền rồi, vậy nên mới xóa hết tất cả các "ý kiến ​​bất đồng" này đi.

Nhìn bề ngoài, có vẻ như họ đã bị cắn trả.

May mà Nghiêm Tử Thư vẫn giữ bình tĩnh, không lập tức chất vấn Jack kiểu như "thấy chưa, tôi đã nói với anh rồi mà". Anh ngay lập tức đến công ty, một phần vì thói quen nghề nghiệp làm gì cũng phải tận tâm, một phần vì anh biết rằng sự xuất hiện của xu hướng tìm kiếm này rất bất thường. Nghiêm Tử Thư biết rõ nó không phải là hướng đi ban đầu của cốt truyện.

Jack cố gắng giải thích với Nghiêm Tử Thư rằng vấn đề không phải là việc một vài sinh viên treo công ty lên tường, đa số sinh viên không có tiền mà cũng không mua xu hướng tìm kiếm, chỉ là một nhóm rời rạc, chẳng làm nên trò trống gì. Kẻ thực sự có thể mua xu hướng tìm kiếm nhất định phải là đối thủ cạnh tranh lên kế hoạch tấn công từ lâu.

Nghiêm Tử Thư lập tức nghĩ ra một kẻ tình nghi chuyên gây rối nào đó. Anh thản nhiên thay đổi tư thế, vừa nghe thảo luận vừa ghi chép.

Phòng truyền thông khẩn trương nghiên cứu một kế hoạch ứng phó ngay trong đêm, để ngày mai còn tới gặp cấp trên mà xin lỗi.

Quả nhiên sáng sớm hôm sau, nhóm PR gọi lại, báo họ kiểm tra Weibo. Mặc dù xu hướng tìm kiếm đã bị xóa, nhưng một blogger có tầm ảnh hưởng khác vừa đăng bài, nói rằng ngày hôm qua nhiều người hâm mộ xem tin tức xong đã gửi tin nhắn, vạch trần thêm nhiều lịch sử đen về kỳ thị giới tính của tập đoàn Anh Hạn.

Ví dụ trong những năm trước đây, công ty đã sử dụng các quảng cáo in ấn cực kỳ thiếu tôn trọng phụ nữ, có hình ảnh và bằng chứng đầy đủ; hoặc ví dụ một cựu nhân viên đã rời công ty đứng ra tố cáo cấp trên quấy rối t*nh d*c trong một chuyến công tác... gom góp lại được cả một gói quà tai tiếng. Thế này là đủ để cộng đồng mạng chỉ trích "văn hóa doanh nghiệp đáng ghê tởm" rồi, chỉ trong nửa ngày, bài đăng đã được chia sẻ hàng chục ngàn lần.

Trong cuộc họp, bộ mặt lạnh tanh của Phó Vi Sơn khiến nhịp tim của giám đốc Jack tăng vọt lên 180 nhịp/phút. Jack liếc nhìn biểu cảm của Phó Vi Sơn, hai lòng bàn tay ngửa lên, đợi ông chủ lớn bày tỏ quan điểm. Anh ta thuộc lòng nguyên tắc 5S trong xử lý khủng hoảng quan hệ công chúng, nhưng trên thực tế, nguyên tắc duy nhất của nhân viên PR là quan sát thái độ của cấp trên.

Mà thái độ của Phó Vi Sơn là: mạnh tay đàn áp.

Dù sao thì tập đoàn Anh Hạn cũng luôn tự coi mình là một doanh nghiệp lớn, thích thổi phồng giá trị của bản thân. Cứ nhìn cách họ tiến hành kiểm tra viết và phỏng vấn bài bản phức tạp như quy trình tuyển dụng chính thức của các công ty khác chỉ để tuyển thực tập sinh là biết ngay họ tự đánh giá bản thân mình cao như thế nào. Cả Phó Chi Chương và Phó Vi Sơn đều thể hiện lối tư duy cứng nhắc, lỗi thời của tầng lớp thượng lưu, nếu sẵn lòng cúi đầu trước dân thường, tất cả sẽ bị quy về một câu cũ rích: "biết giấu mặt vào đâu".

Hai ngày tới đối với giám đốc quan hệ công chúng là những ngày phải xung phong ra trận, phải vừa chỉ đạo cấp dưới theo dõi các bình luận trực tuyến vừa trao đổi với nhóm PR về cách kiểm soát thông tin, lại còn phải cẩn thận báo cáo tiến độ cho Phó Vi Sơn.

Sau nhiều lần xu hướng tìm kiếm lên rồi lại xuống, bây giờ kết quả tìm kiếm "tập đoàn Anh Hạn" đã thay đổi thành "Không hiển thị theo quy định pháp luật quốc gia". Dĩ nhiên, làm vậy thì không thể tránh khỏi bị cộng đồng mạng chế giễu nhiều hơn, kiểu như "không hổ danh nhà tư bản, có tiền mua tiên cũng được" và vân vân.

*

Khi Phó Kim Trì gọi đến thì đã hơn 8 giờ tối một chút, Nghiêm Tử Thư vừa bước ra khỏi văn phòng của phòng truyền thông.

Jack và đội ngũ vẫn đang ngồi trong văn phòng thắp đèn sáng trưng, lo chiến đấu với cộng đồng mạng. Phó Vi Sơn đưa ra chỉ thị nhưng bản thân gã không mấy lo nghĩ, đã về nhà từ sớm. Phòng truyền thông đành phải tiếp tục bám lấy Nghiêm Tử Thư, khiến anh cũng bắt đầu bực mình rồi, chỉ là đang kiềm chế không trút ra mà thôi.

Khi nhìn thấy tên hiển thị trên điện thoại, anh dừng lại, rồi bước sang một bên vào phòng họp nhỏ, sau đó mới hỏi: "Anh có việc gì?"

Một tiếng cười khẽ vang lên từ đầu dây bên kia: "Không có việc gì thì không thể gọi cho cậu à?"

Nghiêm Tử Thư thở dài: "Nhưng tôi đang tăng ca."

Phó Kim Trì phớt lờ: "Đừng bận tâm đến chuyện vặt vãnh đó. Cùng đi xem phim đi."

Nghiêm Tử Thư im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc.

Rồi Jack thốt lên đầy ngạc nhiên: "Sếp Nghiêm anh... anh đi bây giờ sao?"

Nghiêm Tử Thư gật đầu: "Ừ, tôi có việc cần giải quyết. Các anh cứ tiếp tục đi."

Trên đường đi, Phó Kim Trì lại nhắn tin hỏi anh muốn xem phim gì, ngụ ý rằng không nhất thiết phải là phim đang chiếu ở rạp. Nghiêm Tử Thư lấy điện thoại ra tìm kiếm "Top 10 phim rác đẫm máu nhất", rồi gửi cho y cái tên đứng đầu danh sách. Gửi xong, anh nhét điện thoại vào túi. Nghĩ lại thì thấy tập đoàn Anh Hạn bây giờ cũng rất giống một bộ phim rác. Đáng tiếc, các diễn viên trong đó không còn lựa chọn nào khác.

Thật ra, cái mà anh lo lắng nhất là cốt truyện vượt ra ngoài phạm vi ban đầu có thể gây ra hiệu ứng cánh bướm khó kiểm soát. Vì vậy, dù thế nào anh cũng phải đi thăm dò thử xem thật ra kẻ chủ mưu đứng sau vụ việc này có mục đích gì, liệu có ảnh hưởng đến mình hay không.

Nghiêm Tử Thư vạch ra một kế hoạch trong đầu, suy nghĩ xem lát nữa phải thăm dò và thu thập thông tin ra sao. Ai ngờ vừa bước vào cửa đã lọt vào một vòng tay, Phó Kim Trì ép anh sát vào tường, đòi hôn. Sau một thoáng do dự, Nghiêm Tử Thư vẫn vòng hai tay qua vai y. Tất cả các bản thảo đã chuẩn bị đều bị đánh cho tan tác, không thể nhớ được nữa.

Nơi mà Phó Kim Trì gọi anh đến không phải là rạp chiếu phim công cộng, mà là rạp tư nhân rất riêng tư cũng rất cao cấp, lại còn chọn phòng tình nhân. Bên cạnh bộ thiết bị nghe nhìn đầy đủ, ở đây còn có một chiếc giường tròn lớn màu đỏ đặt ngay đối diện màn hình, gối dựa dày lại mềm mại, có thể ngồi hoặc nằm, tạo cảm giác rất thoải mái. Về cơ bản không khác gì việc đặt phòng khách sạn, ngoại trừ có thêm chức năng xem phim.

Một lúc sau, hai người tách nhau ra. Phó Kim Trì ngồi trên mép giường, gác đôi chân dài lên, với tay nghịch thiết bị chiếu phim. Trên chiếc bàn trà nhỏ trước giường có một xô bắp rang lớn và đồ uống, là phần ăn kèm điển hình trong các rạp phim.

Nghiêm Tử Thư ngồi xuống bên cạnh, thẳng thắn hỏi y: "Xu hướng tìm kiếm gần đây... rốt cuộc là chuyện gì?"

Tất cả những nguồn thông tin tiêu cực mà Jack và nhóm PR thu thập được đều chỉ về phía đối thủ cạnh tranh của Anh Hạn, nếu không nhờ cuộc gọi của Phó Kim Trì, có lẽ Nghiêm Tử Thư đã tin rằng mình trách lầm y rồi. Nhưng xét cho cùng, tác phong của người này thật sự rất khó khiến người ta tin rằng y hoàn toàn vô tội.

Phó Kim Trì bĩu môi: "Cậu đến tận đây chỉ để hỏi chuyện này? Có định xem phim không?"

Nghiêm Tử Thư đặt tay lên đầu gối y: "Nói xong chuyện này rồi xem."

Phó Kim Trì có vẻ hài lòng với cử chỉ nhỏ này, đáp lại bằng cách nắm lấy tay anh. Nhưng y chỉ nói: "Có thể nói cho cậu biết, là ý của chú Ba Phó."

Tuy nhiên nói như thế cũng có nghĩa không phủ nhận việc y là người thực hiện. Nghĩ lại cũng hợp lý, một lão già ở tuổi của chú Ba Phó quả thật có thể muốn đối phó với Phó Vi Sơn vì lý do nào đó, kiềm chế bớt tính kiêu ngạo của gã, nhưng người lớn tuổi thì khó mà biết cái gì gọi là trang chủ Weibo. Cách xử lý "trẻ trung" này quá nửa là do Phó Kim Trì làm ra.

Nhưng từ khi nào mà một già một trẻ này lại gắn bó không thể tách rời như vậy nhỉ?

Mặc dù Nghiêm Tử Thư vẫn còn nghi ngờ, nhưng anh cũng rất biết điều, nếu Phó Kim Trì đã nói "có thể nói cho cậu biết", thì phần còn lại sẽ là nội dung "không muốn kể cho cậu nghe". Vậy nên anh giữ đúng mực, không gặng hỏi thêm, chỉ dựa vào phỏng đoán để tìm hiểu phần này.

Lúc này Phó Kim Trì tắt đèn.

Bộ phim bắt đầu trong bóng tối, một nhóm thanh niên nam nữ không biết sợ chết lái xe đến một căn nhà gỗ hoang vắng trong rừng. Sát thủ bí ẩn mang theo tiếng nhạc chẳng lành, quan sát họ từ ngoài khung hình, giữa khung cảnh hỗn loạn.

Nghiêm Tử Thư cuộn tròn trên giường, mắt nhìn màn hình nhưng thả hồn lên mây. Anh chọn bộ phim rác đẫm máu này một phần là để trêu đùa, bởi vì trong lúc anh đang bị phòng truyền thông tra tấn thì cái người này lại lên giọng "đừng làm việc nữa, ra ngoài xem phim đi", ai nghe xong cũng sẽ bực mình thôi. Nào ngờ Phó Kim Trì lại thật sự xem cái này.

Phó Kim Trì còn kéo anh một cái, ra hiệu cho anh ngả người ra sau, tìm tư thế thoải mái hơn.

Trên màn hình, nhóm thanh niên nam nữ đi cùng nhau lần lượt biến mất, xe của họ bị phá hủy, mọi người đánh nhau loạn xạ, tản ra và bỏ chạy như những con ruồi mất đầu.

Vì chính anh đã chọn bộ phim này, Nghiêm Tử Thư nhất quyết không chịu đề nghị bỏ qua nó, mà Phó Kim Trì cũng không chịu chê phim nhàm chán quá thôi đừng xem. Hai người cứ thế nằm cạnh nhau trên giường như đang thực sự thưởng thức một bộ phim hay, xem ​​gia đình sát nhân méo mó cả về thể chất lẫn tinh thần tra tấn và giết hại từng nạn nhân một bằng nhiều phương pháp khác nhau, tận hưởng hai giờ đồng hồ toàn những cảnh máu me văng tung tóe hết sức k*ch th*ch, rồi đón lấy một cái kết chẳng hiểu ra sao. Điều này chỉ chứng tỏ rằng nó thực sự rất tệ, gọi là top đầu của phim rác quả nhiên có lý.

Khi phần giới thiệu cuối phim kết thúc, Phó Kim Trì hỏi anh có muốn ở lại không.

Khi Nghiêm Tử Thư từ chối, cuối cùng anh cũng nói: "Thôi, thực ra cũng thấy hơi buồn nôn."

Phó Kim Trì không nài nỉ, nhưng khi đi lấy chìa khóa xe thì cười khẽ: "Đáng đời."

---

Người dịch:

Thì là, cái công ty Anh Hạn này cũng không ra gì lắm đâu, nên anh Nghiêm cũng chẳng định cứu vớt gì nó. Mà anh Phó thì càng không có định tranh giành, tên này chỉ thích phá đám thôi =))

Trước Tiếp