Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 30

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 30

"Năm nay Trung Thu rơi vào chủ nhật, nếu muốn ở lại nhà tổ qua đêm thì cần..."

"Không ở lại qua đêm, quay về trong ngày, đến muộn một chút cũng không sao."

"Được rồi, tôi hiểu rồi." Nghiêm Tử Thư đang chở Phó Vi Sơn đi gặp khách.

Từ khi nhận dự án, tần suất anh làm tài xế riêng của Phó Vi Sơn hay sắp xếp lịch trình cho gã đã giảm theo, Helen có thể xử lý tốt những công việc thường nhật này. Nhưng xét cho cùng thì anh vẫn là trợ lý cao cấp, thỉnh thoảng cũng phải đi cùng tổng giám đốc. Đặc biệt trong những dịp lễ, anh cần phải đưa Phó Vi Sơn về nhà họ Phó tham dự các buổi họp mặt gia đình và bạn bè.

Các gia đình bình thường coi trọng việc sum họp trong các dịp lễ hội thì nhà họ Phó cũng vậy, hàng năm đều phải tổ chức cho có hình thức, nghi lễ cũng rất trang trọng. Nhưng trong các gia đình giàu có, các buổi tụ họp giống sự kiện xã giao hơn, mục đích chính vẫn là kết nối lợi ích, chứ không phải vun đắp tình cảm.

Những năm trước, Phó Vi Sơn rất thiếu kiên nhẫn khi phải vòng vo với những người họ hàng này. Gần đây, tập đoàn Anh Hạn thường xuyên vướng vào sóng gió dư luận, mặc dù chưa đến mức nghiêm trọng, nhưng mỗi ngày cứ phải đốt tiền cho quan hệ công chúng cũng đủ để làm gã phiền lòng, càng đừng nói đến việc mừng lễ.

Năm nay, Nghiêm Tử Thư có linh cảm mơ hồ rằng có thể xảy ra vấn đề gì đó. Dù sao đi nữa, Phó Kim Trì đã không thèm che giấu việc mình với chú Ba Phó "thông đồng" nữa. Lúc đó Nghiêm Tử Thư vẫn chưa ngẫm ra, vì anh đang bận cân nhắc xem có tác động gì đến bản thân mình không. Sau khi bị bộ phim rác kia rửa tội cho, anh về nhà nghĩ lại mới phát hiện hình như Phó Kim Trì có vẻ rất tự tin. Y dám kể cho anh nghe chuyện này mà không sợ anh đi mách cho Phó Vi Sơn.

Có điều Phó Kim Trì đã đúng, quả thực y đã nắm được khoảng một nửa tính tình của Nghiêm Tử Thư. Đối mặt với những xung đột không lường trước, Nghiêm Tử Thư thà làm gián điệp hai mang, hoặc ít nhất là anh sẽ giữ im lặng.

Vào ngày Trung thu, vì có quá nhiều người về nhà tổ ăn cơm đoàn viên nên không tiện bày một chiếc bàn tròn lớn, thông thường sẽ tổ chức theo kiểu tiệc buffet. Ngoài việc các món ăn đều là món ăn Trung Quốc và có thêm bánh trung thu được cắt tinh tế trên những chiếc đĩa sứ nhỏ, mọi thứ khác đều không khác gì tiệc ngoài trời.

Phó Vi Sơn ứng phó với họ hàng, hàn huyên với từng người một, cũng không thiếu người tranh thủ đòi lợi ích này kia từ gã.

Nghiêm Tử Thư dùng bộ vest nặng nề để giảm bớt sự chú ý, đi theo bên cạnh gã. Trong lúc lướt qua các nhóm trò chuyện của người khác, Nghiêm Tử Thư cũng nghe lỏm được vài đoạn.

"Vài năm trước đã nghe chú Sáu nói định về hưu, còn bảo ông ấy có cái số vất vả, còn sớm lắm, lần này thực sự định nghỉ à?"

"Đã hoàn tất các thủ tục nghỉ hưu rồi, còn không phải thật à, đến tuổi rồi, con cháu đều đã lớn, không chịu cũng phải chịu chứ sao?"

"Nhanh vậy sao? Chú Sáu bỏ nhiệm vụ rồi, ai sẽ thay thế vị trí bên Anh Hạn? Đã quyết định xong chưa?"

"Không nắm rõ lắm tình hình bên đó, trong khoảng hai tháng nữa chắc sẽ tổ chức cuộc họp cổ đông, lúc đó chúng ta sẽ biết thôi."

Chú Ba Phó đi ra cùng vài lão già khác nữa, xung quanh là đám con cháu vây lấy. Ở độ tuổi của họ thì lại thích trang phục kiểu thời Đường hơn là đồ Tây du nhập về, bởi vì tiện làm màu hơn, trên người là đủ loại họa tiết phúc lộc thọ, chỉ khác nhau về màu sắc, thoạt nhìn trông giống một chuỗi búp bê hồ lô.

Phó Kim Trì đi theo bên cạnh chú Ba Phó, ăn mặc vẫn đúng mực nhưng ngầm chứa nhiều ẩn ý như thường lệ, cười đùa trò chuyện với mấy tay chơi khác.

Hôm đó, khi mọi người đã đến đông đủ, trước mặt Phó Vi Sơn, chú Ba Phó cũng nhắc đến "chú Sáu" sắp về hưu kia - thực chất chính là một thành viên hội đồng quản trị đương nhiệm của tập đoàn Anh Hạn - như là phát biểu cảm thán vì những đóng góp của đối phương cho công ty. Sau đó, tưởng như vô tình mà cũng ngoài dự đoán của mọi người, lão ta đề nghị để Phó Kim Trì vào hội đồng quản trị tiếp quản chức vụ đó.

"Kim Trì trở về từ Cảng Thành cũng được nửa năm rồi, làm việc nhiều hay ít, tất cả chúng ta đều chứng kiến cả." Chú Ba Phó cười ha ha mà nói: "Đừng có chê chú là ông già cổ hủ, dù thế nào đi nữa, anh em vẫn luôn là tay chân mà. Vi Sơn, con nghĩ sao?"

Lão ta xoay hai quả óc chó bóng loáng trong tay, giọng điệu giống như đang nói chuyện thường ngày vậy.

Phòng khách vốn nhộn nhịp vẫn giữ nguyên sự nhộn nhịp, chỉ có tiếng ồn từ phía bên này đám đông là đã giảm bớt phần nào. Có người ngạc nhiên, thầm thở mạnh, cũng có người khác đã nghe phong thanh từ trước, chỉ ngồi yên chờ màn kịch diễn ra.

Ở một khoảng cách không quá gần cũng không quá xa, Nghiêm Tử Thư ngước nhìn Phó Kim Trì. Phó Kim Trì mỉm cười khiêm nhường, nhưng cũng giống như hầu hết người nhà họ Phó, thậm chí không thèm nhìn đến một tên tay sai như anh lấy một lần.

Phó Vi Sơn thì không buồn liếc đến tên con riêng kia: "Chú Ba, thay đổi nhân sự trong hội đồng quản trị cần phải thông qua biểu quyết."

Chú Ba Phó nói: "Đúng vậy, đúng vậy, đó chỉ là đề xuất của chú thôi. Quy trình của công ty vẫn phải theo cho đúng chứ."

Phó Kim Trì vẫn giữ thái độ nhẹ nhàng ôn hòa: "Cảm ơn những lời tốt đẹp của chú Ba, con thực sự không gánh nổi trách nhiệm này."

Phó Vi Sơn nhìn thấy bộ mặt giả tạo của y là lại bực bội khó chịu, chỉ muốn đấm cho y một trận.

Chú Ba Phó vội vàng nói: "Đừng nói vậy. Con nên biết rằng nhiều người vẫn đặt kỳ vọng vào con đấy."

Hầu hết mọi người sẽ không ngờ rằng chú Ba Phó lại đột nhiên tỏ ra ưu ái Phó Kim Trì. Mà cũng chẳng thể trách người ta ngạc nhiên, mối quan hệ giữa hai chú cháu này vốn dĩ khá lạnh nhạt.

Ngay cả trong ký ức của Nghiêm Tử Thư, mọi chuyện vẫn còn dừng lại ở đoạn Phó Kim Trì viết séc cho Lý Trường An nhưng lại ngầm khuyến khích gã đánh bạc ở Áo Thành, mà tên Lý Trường An này lại rất được lòng chú Ba Phó, chỉ thế thôi. Mối liên hệ này có vẻ cực kỳ yếu và gượng ép.

Tuy nhiên, anh nhanh chóng nhận ra rằng mình đã hiểu ngược rồi. Mà cũng tại Phó Kim Trì luôn chỉ nói một nửa sự thật, dễ khiến người ta hiểu sai vấn đề. Trên thực tế, nếu y có thể thoải mái cho Lý Trường An một tấm séc, thì ai biết được y đã hứa hẹn những gì với chú Ba Phó sau lưng mọi người?

Kết bạn với loại người như chú Ba Phó không phải khó như lên trời: lão ta là người thực sự đơn giản hiếm thấy - đơn giản là chỉ theo đuổi lợi ích. Thế đấy, một người thích cho tiền, người kia thích nhận tiền, lập tức thân thiết với nhau thì có gì lạ.

Đến khi Nghiêm Tử Thư vừa dứt khỏi dòng suy nghĩ thì một ông chú trong gia tộc bên cạnh đang cười nói: "Ôi chao anh Ba, anh lúc nào cũng lo chuyện này chuyện nọ. Đừng chỉ nghĩ đến cháu trai chứ, tính ra thì chẳng phải Hiểu Vũ nhà anh năm nay cũng tốt nghiệp đại học rồi nhỉ? Không định làm gì sao?"

Chú Ba Phó cười khẩy: "Nó à, tốt nghiệp thì tốt nghiệp, nhưng ngày nào cũng lười biếng, tôi cũng lười nói nó."

Con trai ruột của chú Ba Phó - Phó Hiểu Vũ - vừa được nhắc đến đang đứng gần đó, nghe vậy liền bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng: "Dù sao ba cũng chẳng bao giờ đánh giá cao con hết."

Gã lập tức bị ông chú vừa rồi khiển trách: "Đừng nói thế, ba con chỉ muốn tốt cho con thôi."

Sau đó, lại có ông chú khác nói: "Chú nhớ Hiểu Vũ cũng học nghệ thuật, đúng không? Vậy thật ra có thể vào Anh Hạn rèn luyện mà."

Bọn họ bên xướng bên họa, thì ra không chỉ để đưa người vào hội đồng quản trị, mà còn muốn nhét vào các vị trí khác trong công ty.

Tuy nhiên, Phó Vi Sơn có lý do chính đáng để từ chối Phó Kim Trì, nhưng từ chối luôn cả Phó Hiểu Vũ thì có vẻ hơi vô tình quá rồi, dù sao thì đây cũng là con trai chú Ba Phó. Phó Vi Sơn thuận miệng nói: "Khi nào có thời gian để Phó Hiểu Vũ báo cáo với bộ phận nhân sự."

Chú Ba Phó suy nghĩ một lát rồi nói: "Được thôi, nhưng đừng nuông chiều nó quá, cứ cho nó bắt đầu từ cấp độ thấp nhất đi."

Thật ra Phó Vi Sơn chẳng hề quan tâm đến Phó Hiểu Vũ này, cũng quá lười hỏi xem gã sẽ được phân công vào vị trí nào. Chờ sau khi đến công ty vẫn để phòng nhân sự tự mình giải quyết, họ có kinh nghiệm sắp xếp công việc cho đám vương tôn quý tộc này.

Nghe vậy, Phó Hiểu Vũ lập tức trợn mắt: "Come on, đùa con à, chẳng lẽ con phải đi pha trà rót nước?"

Sắc mặt chú Ba Phó tối sầm lại: "Được được, con nghĩ con giỏi giang, nói thử nghe xem con làm được gì?"

Phó Hiểu Vũ đảo mắt: "Tốt xấu gì con cũng du học nước ngoài, ít nhất cũng phải được làm chức gì cao cấp chút chứ."

Phó Hiểu Vũ không hề thấy lời mình nói có gì quá đáng, gã đã quen được nuông chiều từ nhỏ. Còn về chú Ba Phó, lời lẽ càng lịch sự thì càng nên hiểu theo nghĩa ngược lại, rõ ràng là sẽ không chấp nhận để con trai lão ta ở chức vụ thấp.

Ông chú kia lại lại cố gắng hòa giải: "Thì xem có vị trí nào đòi hỏi tiếp xúc nghiệp vụ nhiều nhiều, cho thăng tiến nhanh hơn không?"

Phó Vi Sơn không muốn từ chối thẳng thừng, dứt khoát đùn đẩy trách nhiệm cho Nghiêm Tử Thư: "Cậu sắp xếp, xem bộ phận nào có vị trí trống."

Sau khi suy nghĩ kỹ, Nghiêm Tử Thư cũng không tự cắt đường lui: "Nếu đã như vậy, có thể bắt đầu với văn phòng tổng giám đốc, xem như quá độ một thời gian."

Nói "vào văn phòng tổng giám đốc" dĩ nhiên chỉ là cách nói nghe cho êm tai thôi, thực chất là vào ban thư ký. Còn từ "quá độ" có ẩn ý là tạm thời ứng phó cho qua, sau đó xem tình hình rồi điều chuyển đến nơi khác.

Phó Hiểu Vũ kia nghe xong thì làm ra vẻ miễn cưỡng hài lòng: "Làm trợ lý cao cấp à? Cũng tàm tạm đi. Hình như anh Trường An đang là phó tổng giám đốc, con mới tốt nghiệp, không yêu cầu nhiều, thăng chức trong vòng hai năm là được."

*

Vậy là sau bữa tiệc gia đình này, ban thư ký lại đón tiếp một ông trời con khác. Mà còn là cái loại mơ tưởng một bước lên trời.

Ngày hôm đó khi Phó Hiểu Vũ mở miệng, Nghiêm Tử Thư có thể cảm nhận được ánh mắt giễu cợt gần như hữu hình của Phó Kim Trì. Không biết đang chế giễu Phó Hiểu Vũ ảo tưởng viển vông? Hay là chế giễu trợ lý Nghiêm hôm nay như tú tài gặp phải binh lính, đụng phải một thằng ngu nói mãi không hiểu.

Đối với Nghiêm Tử Thư, đây là lần giao lưu qua lại duy nhất giữa anh và Phó Kim Trì trong ngày hôm đó. Chỉ kéo dài hai giây. Bất chấp khi ở riêng còn chung chăn gối, nhưng khi ra ngoài, họ vẫn chỉ là hai kẻ hoàn toàn xa lạ.

Còn tên Phó Hiểu Vũ này quả thực có chỉ số IQ thấp, hiếm có hơn nữa là EQ của gã cũng thấp không kém.

Nếu là một người bình thường, sau này khi biết mình vừa đòi "soán ngôi" ngay trước mặt người đang ngồi trên cái ghế đó, phản ứng của họ không phải là xấu hổ muốn chui xuống đất à?

Phó Hiểu Vũ thì không. Thay vào đó gã còn cực kỳ tự cao, nghĩ rằng "người này chẳng có gì đặc biệt cả, anh ta làm được, tại sao tôi lại không thể". Sau đó gã còn vì chuyện này mà coi Nghiêm Tử Thư là một cái gai trong mắt, thường xuyên, cố tình nhắm vào Nghiêm Tử Thư, cứ tới văn phòng gây gổ với anh. Bản lĩnh thì không có, chỉ giỏi nói suông chứ không làm được gì, rất thích thể hiện bản thân, nghĩ cả thế giới xoay quanh mình. Nói một câu khó nghe, không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời, con cái của nhà họ Phó ngày nay quả thật là ăn hại nhiều hơn thành đạt.

Nghiêm Tử Thư cũng chẳng mấy để ý đến gã, chỉ tỏ ra là vì nể mặt chú Ba Phó nên cứ lùi bước, giả vờ câm điếc.

Nghiêm Tử Thư quan tâm hơn đến những việc mà cấp bậc cha chú của Phó Hiểu Vũ quan tâm - đại hội cổ đông sẽ được tổ chức trong quý này. Đại hội cổ đông là nơi thể hiện ý chí của cổ đông, đưa ra quyết định và biểu quyết về các vấn đề quan trọng liên quan đến hoạt động của công ty. Cơn bão dư luận trước đó vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống, khi nghe thấy từ khóa này, Nghiêm Tử Thư trở về đã bắt đầu suy đoán, liệu toàn bộ câu chuyện có phải là mưu đồ của chú Ba Phó và Phó Kim Trì nhằm làm suy yếu lòng tin của các cổ đông lớn đối với Phó Vi Sơn, đồng thời thu hút phiếu bầu hay không?

Bởi vì nếu lùi lại nhìn từ một góc độ khác, ai cũng thấy rằng vụ bê bối này luôn được giữ ở mức độ khá chênh vênh: có thể gây ra một số rắc rối cho tập đoàn Anh Hạn, làm tổn hại đến danh tiếng, nhưng tác động đến giá cổ phiếu vẫn ở mức hạn chế, không gây ra sụt giảm mạnh.

Nếu thực sự là hành vi của đối thủ cạnh tranh thì có vẻ như hơi nhân từ, nhiều cáo buộc còn chưa được chứng minh chắc chắn. Nhưng nếu đó là chú Ba Phó, có lẽ lão ta sẽ rất hài lòng khi thấy tình huống như vậy, vừa làm suy yếu uy tín của Phó Vi Sơn mà không gây hại đến lợi ích của chính lão ta với tư cách là cổ đông.

Vậy có khả năng nào là Phó Kim Trì hứa sẽ giúp chú Ba Phó làm việc này. Điều kiện chú Ba Phó đưa ra để đổi lại là giúp y vào hội đồng quản trị? 

Trước Tiếp