Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 28
Những chuyện khó chịu như thế này quả là tai bay vạ gió với bất cứ ai.
Kỷ Thần từ chỗ bối rối chuyển sang hoang mang, phản ứng theo bản năng là muốn lên diễn đàn để thanh minh. Nhưng cậu ta bị Kính gọng đen gọi điện cản lại, nói rằng giải thích chỉ là càng bôi càng đen: "Cậu đừng tạo thêm đề tài để người ta bàn tán nữa, xóa bỏ bài viết mới là quan trọng nhất."
Kính gọng đen giúp liên hệ với quản trị viên diễn đàn, nhưng khi quản trị viên xem tin nhắn thì cũng hơi trễ, lúc này mới khóa bài đăng và cấm tài khoản. Nhưng sau gần hai giờ bàn tán, tất cả các ảnh chụp màn hình cần chụp đã được chụp hết.
Trong cộng đồng nhỏ khép kín như trường đại học, tin đồn rất dễ lan truyền. Các sinh viên vừa tan học, bỏ lỡ thông tin ban đầu đã vội vàng hỏi nhau: "Bài đăng nào? Cậu có lưu lại không? Gửi cho tôi đi?"
Vào lúc 8 giờ 30 tối, Kính gọng đen cuối cùng cũng tìm thấy Kỷ Thần đang ôm đầu gối trốn trong chòi giữa hồ của trường. Mặc dù là nạn nhân, cậu ta vẫn không dám quay trở lại ký túc xá, sợ những ánh nhìn soi mói và những lời bàn tán gay gắt.
Giữa những lời chỉ trích của dư luận, bất cứ ai quen biết Kỷ Thần - từ bạn cùng lớp đến bạn cùng khoa - có gặp cậu ta trên đường đều sẽ ngoái cổ tò mò xem thử cậu ta đang mặc cái gì, có bằng chứng nào thể hiện rằng cậu ta được sugar daddy chu cấp hay không. Mà người ngoài có thể thấy rằng đồng hồ trên tay, giày dép dưới chân và quần áo trên người Kỷ Thần hầu hết đều là hàng hiệu do Phó Vi Sơn tặng.
Người yêu tặng quà cho nhau theo lý mà nói thì là chuyện bình thường, nhưng lời nói dối nguy hiểm nhất là khi nó nửa thật nửa giả, trộn lẫn vào nhau sẽ càng khó phân biệt. Sẽ không ai hỏi cậu ta những thứ đó đến từ đâu, nhưng họ sẽ suy đoán trong lòng, những ánh nhìn tò mò khiến Kỷ Thần cảm thấy nghẹt thở.
Lúc 9 giờ tối, Kính gọng đen ở lại bên hồ với Kỷ Thần rất lâu để chờ cậu ta bình tĩnh lại, đồng thời và cùng phân tích xem ai là người vu oan cho cậu ta. Cuối cùng, họ khoanh vùng được một người, cũng chính là nam sinh đã lén vứt bỏ đơn xin trợ cấp của Kỷ Thần học kỳ trước, Dương Bảo Sơn. Kính gọng đen có lòng trượng nghĩa, đã bốc đồng kéo Kỷ Thần đang rụt rè sợ hãi đến đối chất với hắn ta.
Dương Bảo Sơn được gọi xuống từ ký túc xá nam sinh. Có lẽ cũng do chột dạ, hắn ta không trả lời thẳng vào vấn đề, còn hư trương thanh thế nói mát mấy câu như "là thật thì sao, không phải thì sao", "trong thâm tâm cậu biết mình có làm hay không" để k*ch th*ch Kỷ Thần.
Đúng lúc Kính gọng đen đang tức giận chuẩn bị đánh hắn ta thì thầy chủ nhiệm bị đánh động chạy đến. Thầy chủ nhiệm này đang hẹn hò với bạn gái thì nghe học sinh trong lớp gặp phải chuyện này, vừa kinh hãi vừa có phần thiếu kiên nhẫn.
Trong một căn phòng sinh hoạt trống, một giáo viên và ba sinh viên bắt đầu thảo luận về vấn đề đó.
Dương Bảo Sơn phủ nhận mình là người đăng bài. Kỷ Thần thì phủ nhận việc có người bao nuôi mình. Hai người tranh cãi, Dương Bảo Sơn ăn nói khéo léo thành quen rồi, còn Kỷ Thần lại vụng về. Lần trước tranh luận với đối phương về việc làm mất đơn đăng ký đã không thắng nổi, lần này cậu ta không cũng chỉ có nước thất bại, dù có Kính gọng đen ở giữa bênh vực cho.
Kỷ Thần đỏ bừng mặt, chỉ biết nhìn sang thầy chủ nhiệm: "Thầy tin em, em thề trên danh dự, em thật sự không làm thế."
Nhưng thầy chủ nhiệm thật sự không cần phân biệt ai đúng ai sai, bởi vì cho dù học sinh nào bị phạt thì đó cũng là vấn đề của anh ta. Anh ta chỉ mong rằng "sẽ không có chuyện gì xảy ra trong lớp học của mình, ban lãnh đạo trường sẽ không để ý đến mình".
Do đó, thầy chủ nhiệm vẫn giữ thái độ "chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không", mỗi bên đều bị phạt, bị mắng cho một trận. Anh ta yêu cầu Dương Bảo Sơn đoàn kết với các bạn cùng lớp, cẩn trọng lời nói và hành động, đồng thời dạy Kỷ Thần giữ vững phẩm chất đạo đức, không đi sai đường.
Cơn giận dữ dâng trào làm lu mờ lý trí của Kỷ Thần: "Vậy ra thầy vẫn nghĩ em đang bị người ta bao nuôi phải không?"
Thầy chủ nhiệm đáp: "Em nói em không làm, bạn em cũng nói cậu ấy không làm. Nếu không muốn người khác biết, thì ngay từ đầu đừng làm, tự em biết là được."
Những lời này như giọt nước tràn ly. Kỷ Thần không thể chịu đựng thêm nữa, quay người bỏ chạy mất.
Kính gọng đen vội vàng đuổi theo, nhưng khi chạy ra đến nơi thì không còn thấy bóng dáng cậu ta nữa. Nhưng điện thoại của Kỷ Thần vẫn còn trong tay Kính gọng đen, mà trong xã hội hiện đại, không có điện thoại tức là hoàn toàn mất liên lạc với một người. Thầy chủ nhiệm bấy giờ mới hơi hoảng hốt, vội vàng gọi thêm vài giáo viên chia nhau ra đi tìm.
Vì lo lắng, Kính gọng đen cũng không về ký túc xá mà tiếp tục đi tìm người, lang thang khắp nơi cho đến tận nửa đêm. Đó là lý do tại sao cậu ta không mang theo căn cước công dân, phải đứng ngoài đường gọi điện thoại.
Hai người nằm mỗi bên một giường, trong giây lát không ai nói gì.
Nghiêm Tử Thư phá vỡ sự im lặng: "Vậy có nghĩa là, các thầy cô ở trường cậu cũng đang tìm người, đây vốn là trách nhiệm của họ, cậu đừng lo lắng nữa, yên tâm nghỉ ngơi ở đây một đêm đi." Mặc dù những giáo viên này có thể sẽ không tìm thấy Kỷ Thần.
Kính gọng đen gãi đầu: "Em cũng mong vậy. Thật đúng là tai bay vạ gió, sao chuyện như thế này lại có thể xảy ra chứ."
Sau một hồi, cậu ta lại không nhịn được kể thêm về khúc mắc của học kỳ trước: "Học kỳ này Kỷ Thần nộp đơn xin học bổng từ sớm rồi, có lẽ là do Dương Bảo Sơn lại ghen tị, có bao nhiêu tiền đâu chứ, vậy mà lại làm thế với người ta, tên này thật độc ác."
Nghiêm Tử Thư lại nghĩ, lòng người vốn đã là gian ác thế mà.
Hơn nữa, anh nhớ lại trang phục hiện tại của Kỷ Thần, thật sự thì đúng như trong bài đăng đề cập, đó không còn là phong cách của một học sinh xuất thân nghèo khó nữa rồi. Nghiêm Tử Thư biết rõ tất cả, vì nhiều món đồ trong số đó là do Phó Vi Sơn ra lệnh cho anh hoặc Helen đi mua, xé bỏ nhãn giá thì nói là không đắt lắm, chỉ là quần áo bình thường, rồi đưa cho Kỷ Thần.
Kỷ Thần không thực sự biết nhìn hàng, nên cứ thế tin theo. Do đó, trong nhận thức của Kỷ Thần, cậu ta không cảm thấy mình khác biệt so với trước đây. Nhưng những người khác biết nhìn hàng, thấy cậu ta ăn diện như người giàu mà vẫn cần phải xin trợ cấp sinh viên, dù không ghen tị hay vu khống như Dương Bảo Sơn thì có lẽ vẫn nảy sinh những suy nghĩ khác. Có lẽ với kinh nghiệm còn hạn chế, cậu ta chưa hoàn toàn nhận thức được rằng khi người ta vượt qua ranh giới giai cấp xã hội, thường sẽ bị người khác cấu xé.
Nghiêm Tử Thư gián tiếp hỏi: "Vậy thầy chủ nhiệm của các cậu không có ý định điều tra vụ việc, chỉ định ém nhẹm nó, đúng không?"
Kính gọng đen gật đầu khinh bỉ: "Thầy ấy chỉ là một tên hèn nhát, không dám chịu trách nhiệm gì thôi."
Sau đó, Nghiêm Tử Thư lại khai thác thêm nhiều thông tin chi tiết mà anh cần từ Kính gọng đen, để thuận tiện cho những hành động tiếp theo.
"Nhưng Kỷ Thần thật sự đã có bạn trai bên ngoài rồi sao?" Kính gọng đen cuối cùng cũng thăm dò hỏi: "Có phải là người lần trước không?"
"Khó nói lắm." Nghiêm Tử Thư đáp, chuyển chủ đề: "Chắc cậu mệt lắm rồi, đi rửa mặt rồi nằm ngủ một giấc đi."
Khí thế của anh dễ dàng áp đảo bất kỳ sinh viên nào, toát ra một áp lực không cho phép đối phương nghi ngờ. Kính gọng đen sau đó cũng không còn khăng khăng đòi ra ngoài tìm người nữa, nghe anh nói gì thì làm theo như thế.
Đêm đó, Nghiêm Tử Thư cũng không trở về căn hộ của mình mà ở lại nhà khách này, nhắm mắt nghỉ tạm.
Lúc 6 giờ sáng, bầu trời đã trong xanh trở lại, những người dậy sớm đã xuất hiện ở tầng dưới. Từ xa, có thể nghe thấy tiếng sột soạt của những công nhân vệ sinh đang quét dọn đường phố.
Nghiêm Tử Thư đánh thức Kính gọng đen đang ngủ say, rồi bảo anh phải đi, giục cậu ta quay về trường càng sớm càng tốt.
Kính gọng đen vẫn còn mơ màng, nhớ lại vở hài kịch hôm qua: "Anh Nghiêm, hôm nay chúng ta nên làm gì? Em có thể làm gì được không?" Cậu nam sinh này dường như có tư tưởng chủ nghĩa gia trưởng rất mạnh, người càng yếu thế thì càng dễ khơi dậy h*m m**n bảo vệ của cậu ta.
Nghiêm Tử Thư cho cậu ta một câu trả lời đáng tin cậy: "Cậu quay về học đi, mọi chuyện sẽ được giải quyết."
Kính gọng đen gật đầu lia lịa, chẳng hiểu sao lại tin luôn.
Nghiêm Tử Thư đi trước một bước, ra khỏi cửa nhà khách. Nói là đi tìm người, nhưng anh không chút do dự, hướng đi rất rõ ràng, mà thật sự là anh biết chính xác mình đang đi đâu.
Các thầy cô giáo trong trường sẽ không thể tìm thấy Kỷ Thần trong đêm qua, vì nhân vật chính dường như luôn gặp phải tai nạn nào đó mỗi khi buồn bã. Kỷ Thần gặp tai nạn giao thông khi cố tránh một chiếc xe bị trượt bánh dưới cơn mưa, dẫn đến bị gãy xương, được một người tốt bụng đưa đến bệnh viện thành phố rồi.
Kỷ Thần không mang theo giấy tờ tùy thân hay điện thoại, người khác không thể liên lạc với cậu ta, thì bản thân cậu ta cũng khó mà liên lạc với những người quen biết. Dằn vặt cả đêm, xét theo thời gian, có lẽ bây giờ cậu ta đang hết sức tội nghiệp, ngồi đợi người khác đến giải quyết hậu quả.
Vậy là Kính gọng đen thực ra không biết rằng "anh Nghiêm" từ trên trời rơi xuống, gặp việc gì cũng không hoảng loạn, trưởng thành điềm tĩnh trong mắt cậu ta, vừa biết trước rằng Kỷ Thần sẽ bị vu khống, vừa biết Kỷ Thần sẽ gặp tai nạn xe hơi vì chuyện đó, đồng thời còn thấy được Kính gọng đen lo lắng bồn chồn suốt cả đêm. Nhưng anh vẫn chọn cách đứng ngoài quan sát, mặc cho đến khi có chuyện xảy ra rồi mới thong thả cất bước đi tới.
Thật ra thì Nghiêm Tử Thư còn thấy mừng vì Kỷ Thần gặp tai nạn xe hơi rồi được đưa đến phòng cấp cứu, chứ không rơi xuống cái giếng nào đó để mà ngâm mình bên dưới cả đêm. Nếu không, anh có thể phải đối mặt với lương tâm dằn vặt một chút, còn cái chính là kiểm soát thời điểm giải cứu trong tình huống thứ hai sẽ khó khăn hơn nhiều.
Nghiêm Tử Thư rất khó có thể tự định nghĩa liệu làm vậy có được coi là máu lạnh vô tâm hay không. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tâm thế này thậm chí khiến anh nhớ đến cái giọng điệu thư thái điềm tĩnh sống chết mặc bây của Phó Kim Trì.
Ấn tượng ban đầu của anh về người đó chính là một con bướm hoa hòe hoa sói chuyên gây chuyện thị phi. Nhưng đến một lúc nào đó, anh bắt đầu nhận ra rằng Phó Kim Trì thực chất cũng là một kẻ đứng ngoài cuộc đầy ác ý. Có lẽ sâu trong tiềm thức... chính cảm giác là đồng loại về bản chất này đã xúi giục họ lén lút vụng trộm.
Nhưng Nghiêm Tử Thư lại cảm thấy hơi khó hiểu vì mình nghĩ đến Phó Kim Trì vào lúc này, bây giờ anh có rảnh đâu nhỉ.
*
Nghiêm Tử Thư vẫy một chiếc xe đến bệnh viện thành phố, anh nhanh chóng hỏi thăm khoa cấp cứu xem bệnh nhân được đưa đến lúc nửa đêm đang ở đâu, rồi vào xem tình trạng đương sự trước. Kỷ Thần cuộn tròn trên giường bệnh, giả vờ ngủ, có lẽ cố tình tránh đối mặt với anh. Nhưng cũng chẳng sao, Nghiêm Tử Thư không nhất thiết phải chào hỏi cậu ta, sau đó anh lại đi tiễn người qua đường tốt bụng đã trả trước chi phí cấp cứu và các nhân viên y tế.
Sau đó khi vào phòng bệnh, Phó Vi Sơn đã nghe trợ lý tận tụy thuật lại toàn bộ sự việc. Kỷ Thần ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "Xin lỗi, em lại làm phiền anh rồi..." Cậu ta dụi mắt như muốn che giấu, nước mắt đã kìm nén suốt đêm, nhưng khi nhìn thấy Phó Vi Sơn thì cuối cùng cũng vỡ òa.
Nghiêm Tử Thư dựa vào tường trong hành lang, quan sát một nữ y tá trẻ đang đỡ giá truyền dịch, kiên nhẫn dìu một cụ bà chậm rãi di chuyển về phía trước. Khăn tay của bà cụ rơi ra khỏi túi, anh cúi xuống nhặt lên trả lại cho bà, đổi về lời cảm ơn chân thành và hiền từ.
Sau khi các bác sĩ điều trị, chân của Kỷ Thần được bó bột, trên mặt cũng bị trầy xước, quần áo trên người thì bẩn thỉu, dính đầy bùn và nước đã khô, giống như một con mèo hoang bị chủ bỏ rơi lại còn gãy chân. Nói thì nói vậy, nhưng đó lại không phải là kiểu bẩn thỉu lem luốc như người khác, mà là đôi mắt to tròn đỏ hoe đẫm lệ, chiếc mũi nhỏ đỏ bừng lên và đôi môi như cánh hoa, những vết trầy xước trên làn da trắng mịn trông thật kinh khủng, khiến cậu ta trông vô cùng đáng thương.
Vì vậy, ngay khi bước vào phòng, chẳng hiểu sao trong lòng Phó Vi Sơn dâng lên một cảm giác đau lòng kỳ lạ. Suy nghĩ đầu tiên của gã là: có người dám đụng vào đồ của mình, đúng là chán sống mà.
*
Không còn gì phải nghi ngờ, con tốt thí Dương Bảo Sơn dám đụng vào nhân vật chính chắc chắn là một kẻ chán sống. Thầy chủ nhiệm cũng tương tự như vậy.
Sau khi rời khỏi phòng bệnh hôm đó, sắc mặt Phó Vi Sơn lạnh như tiền: "Chuyện này không thể bỏ qua được."
Nghiêm Tử Thư đương nhiên là nghe theo, giả vờ như không nhìn thấy hai người kia vừa ôm hôn nhau say đắm bên trong cánh cửa.
Sự việc này là một cú sốc lớn đối với Kỷ Thần, cộng thêm việc bị thương phải nhập viện, cậu ta không đến công ty một thời gian. Phó Vi Sơn dạo này lại bận dỗ dành người tình bé nhỏ, còn những việc khác thì để cho cấp dưới lo liệu.
Vào cái đêm ngủ lại nhà khách, Kính gọng đen cũng từng cảm thán trong phẫn nộ: "Điều đáng khinh bỉ nhất là người lan truyền tin đồn chỉ cần một cái miệng, người bác bỏ tin đồn phải chạy gãy cả chân, vướng vào những tin đồn này thì làm gì cũng sẽ bị bôi nhọ thôi, còn cách nào để làm sáng tỏ nữa?"
Vào thời điểm đó, Nghiêm Tử Thư phân tích tình hình bằng lối suy nghĩ chuyên nghiệp quen thuộc của mình: "Chỉ cần nêu rõ yêu cầu là được."
"Nêu rõ yêu cầu?" Kính gọng đen ngơ ngác: "Yêu cầu gì?"
"Không có gì." Nghiêm Tử Thư nói. "Cậu tiếp tục kể về thầy chủ nhiệm đi."
Về cơ bản tất cả hoạt động như sau: Để hoàn thành một nhiệm vụ, cần chia nhỏ các yêu cầu của nhiệm vụ đó, sau đó giải quyết từng yêu cầu một.
Nếu coi yêu cầu đầu tiên là "giúp Kỷ Thần vả mặt người khác" thì trong vòng một tuần, Nghiêm Tử Thư đã xử lý nhanh chóng dứt khoát được rất nhiều việc. Bao gồm lợi dụng ơn nghĩa của Phó Vi Sơn từng quyên góp cho các quỹ phòng thí nghiệm và giáo dục trước đây để gây áp lực lên ban lãnh đạo khoa của Kỷ Thần, thúc giục họ điều tra về các học bổng đã được trao trong quá khứ (chủ yếu từ học kỳ trước), tính công bằng trong việc lựa chọn và phân bổ học bổng, tìm ra sai phạm của Dương Bảo Sơn và thầy chủ nhiệm.
Không có gì đáng ngạc nhiên, kết quả điều tra đã chứng minh rằng Dương Bảo Sơn cố ý chặn đơn xin học bổng hợp lệ của bạn cùng lớp, đồng thời sử dụng địa chỉ IP proxy để đăng bài ẩn danh phỉ báng người bạn cùng lớp đó trên mạng nội bộ của trường. Hành vi này rất ác liệt, vi phạm kỷ luật sinh viên nghiêm trọng, do đó, sinh viên sẽ bị trừ điểm nặng và nhận cảnh cáo nghiêm khắc.
Thầy chủ nhiệm cố tình che đậy và dung túng cho hành vi nói trên, tìm mọi cách để trốn tránh trách nhiệm, vậy nên vẫn không thể thoát khỏi trách nhiệm của mình, đã nhận hình phạt tương ứng. Kết quả kỷ luật được áp dụng đối với hai người này được nhà trường ban hành qua các văn bản đầu đề đỏ, như một lời cảnh báo cho những người khác.
Yêu cầu thứ hai có thể xác định là "giúp Kỷ Thần tẩy trắng", huống hồ gì sự việc này cũng kéo tập đoàn Anh Hạn vào cuộc. Do đó, trong khi Nghiêm Tử Thư bận giải quyết những vấn đề bên trên, phòng truyền thông của công ty đã bắt đầu chiến dịch tẩy trắng.
Phòng truyền thông thường xuyên hợp tác với một công ty quan hệ công chúng, hai bên đã thành lập một đội ngũ để ngăn chặn các bình luận và kiểm soát dư luận trên diễn đàn đại học Nam Hoa, chuyển trọng tâm cuộc thảo luận sang Dương Bảo Sơn và thầy chủ nhiệm, kéo sự chú ý của sinh viên sang những lời đồn thổi. Bên cạnh đó còn cho nhiều tài khoản trà trộn vào để khuấy động dư luận.
Sau khoảng hai tuần làm việc, họ trình lên Nghiêm Tử Thư báo cáo đầy đủ về kết quả công việc của mình. Báo cáo này chỉ có thể trình bày các số liệu mang tính trực quan, ví dụ như lượng truy cập các bài đăng ẩn danh là bao nhiêu, lượng truy cập các bài đăng "tẩy trắng" là bao nhiêu, cái sau vượt xa cái trước bao nhiêu lần, xóa bao nhiêu bài đăng và chủ đề thảo luận về vụ Kỷ Thần, cấm bao nhiêu địa chỉ IP... Mặc dù làm vậy có vẻ hơi khác thường, nhưng bản chất lòng người là thứ không thể định lượng được, chỉ có số liệu là làm được. Hơn nữa, với báo cáo này làm cơ sở, chắc có thể làm Phó Vi Sơn hài lòng.
Trong thời gian này, Kỷ Thần không thể về ký túc xá sinh hoạt, vì gặp khó khăn do bị thương ở chân, hơn nữa dư âm của những lời đồn đại vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống. Mà về nhà thì lại sợ mẹ sẽ lo, vậy là sau khi xuất viện, cậu ta nhận lời mời của Phó Vi Sơn, chuyển đến sống cùng gã.
Phó Vi Sơn sở hữu nhiều bất động sản, Nghiêm Tử Thư giúp Kỷ Thần chuyển đến một căn nhà mà gã thường dùng trong thành phố. Kỷ Thần nhìn căn hộ hai tầng sáng sủa thoáng đãng, được điều dưỡng riêng đỡ, ngước lên quan sát không gian, có vẻ hơi bồn chồn. Nghiêm Tử Thư vỗ vai cậu ta mà nói ở lâu rồi sẽ quen thôi, sau đó dặn dò điều dưỡng phải chăm sóc cậu ta chu đáo.
Nói thẳng ra, cốt truyện này chỉ đơn thuần là lợi dụng các xung đột bên ngoài để thúc đẩy hai người này đến sống chung với nhau. Dù sao thì phải sống chung dưới một mái nhà mới có nhiều cơ hội giao lưu sâu hơn. Một xu hướng phát triển rất lỗi thời.
Tuy nhiên, còn quá sớm để khẳng định điều đó. Vì nếu cốt truyện không "lỗi thời" thì mức độ vượt ngoài dự đoán sẽ khiến người ta phải giật mình.
Ngay cả Nghiêm Tử Thư lúc này đã quay lại dồn toàn bộ tâm sức vào dự án cũng không ngờ rằng khi anh cảm nhận được điều gì đó không ổn, chút trực giác thoáng qua của mình lại chính xác đến vậy. Nhưng đợi đến khi anh nhận ra thì cơn sóng gió ở trường do Dương Bảo Sơn ác ý vu khống Kỷ Thần gây ra vẫn tiếp tục có diễn biến mới sau một thời gian, dẫn đến một cuộc khủng hoảng dư luận không quá lớn cũng không hẳn là nhỏ cho tập đoàn Anh Hạn.