Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 17

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 17

Kỷ Thần ngạc nhiên ngẩng đầu lên, như muốn tìm kiếm dấu vết của kẻ quê mùa trên người vị khách trước mặt, nhưng không tìm thấy. Với vẻ ngoài điển trai và trang phục hoàn hảo, dù thế nào, người này cũng giống như một người sinh ra để cưỡi ngựa mới đúng.

Nhưng vị khách lại không nói về chuyện của mình nữa: "Vậy, cậu đang cố trốn ai ở nơi này vậy? Không thể là thầy cô hay bạn học của cậu được, đúng không?"

Việc này lẽ ra không nên nói ra, nhưng người ta thường có xu hướng chia sẻ bí mật khi đối diện với người lạ, huống hồ gì vị khách trước mặt lại rất ôn hòa thân thiết, Kỷ Thần không nhịn được thổ lộ tiếng lòng: "Thực ra, đó là người đã tỏ tình với em lúc trước, nhưng em đã từ chối anh ấy."

"Thì ra là vậy. Vì tính cách không hợp nhau sao?"

"Chúng em không môn đăng hộ đối chút nào..."

"Cái gì, hai người bắt đầu bàn chuyện hôn nhân rồi à?"

"Không phải, điều đó là không thể."

Vị khách cười khúc khích: "Chỉ là hẹn hò thôi mà, sao phải bận tâm đến địa vị xã hội? Tình yêu chẳng phải đều bắt nguồn từ hormone, rồi hai người thử đến với nhau xem sao à? Nếu không hợp thì chia tay, nếu hợp thì cân nhắc những lựa chọn khác. Cậu chỉ mới khoảng hai mươi tuổi thôi mà, không phải ba mươi hay bốn mươi, không cần phải quá thận trọng đâu. Một người trẻ như cậu lại không dám mạo hiểm, chẳng phải đáng tiếc lắm sao?"

Phải nói rằng giọng điệu "chuyện nhỏ" như ăn cơm uống nước thường ngày của người này thực sự rất dễ truyền động lực. Kỷ Thần dường như bị sự thật nào đó đánh động, thực sự chìm vào suy nghĩ sâu xa.

Vị khách động viên cậu ta vài lời, sau đó dễ dàng chuyển hướng cuộc trò chuyện sang chủ đề khác. Hai người cứ thế trò chuyện trên ban công, đến khi nhận ra thì thời gian đã trôi qua rất lâu rồi.

Dần dần, những người khác cũng ra ban công. Kỷ Thần nhận ra mình đã trốn việc khá lâu, bèn nhìn quanh sảnh tiệc một lần nữa, Phó Vi Sơn đã rời đi từ lúc nào rồi: "Cảm ơn anh đã giúp đỡ, em phải quay lại làm việc."

Vị khách mỉm cười chào tạm biệt, tỏ ý muốn ở một mình thêm một lúc nữa.

Sau khi Kỷ Thần trở về với công việc của mình, Phó Kim Trì đứng một lúc, rồi nhẹ nhàng đặt ly rượu rỗng sang một bên, khẽ cười một tiếng. Khi không có ai nhìn thấy, ấm áp dịu dàng trong mắt y trở thành lạnh nhạt hờ hững. Màn đêm đen kịt biến tấm kính ban công thành một tấm gương, phản chiếu nụ cười thản nhiên, thậm chí độ cong khóe miệng còn có vài phần chế giễu của y.

Phó Kim Trì mà lại tốt bụng giải vây cho một nhân viên phục vụ ngây thơ, thậm chí còn đứng tâm sự về những phiền muộn trong tình cảm của cậu ta à? Tất nhiên là không rồi. Thực ra y đã từng thấy Kỷ Thần chuyển khung tranh tại phòng triển lãm của Anh Hạn từ trước, chẳng qua là Kỷ Thần không nhận ra y mà thôi.

Phó Kim Trì cũng không thể nào trung thực như chính y nói, rằng không cài nội gián trong công ty. Ngay cả việc khi nào trợ lý cao cấp bị khiển trách mà y còn biết, thì càng không thể bỏ lỡ tin đồn tình ái của Phó Vi Sơn, chỉ cần hỏi thăm vài câu là biết ngay.

Phó Vi Sơn đang theo đuổi một học sinh nghèo ư? Chính là người mà y đã gặp trước đây? Hôm nay lại gặp, mà cậu ta còn chạy tới phòng tiệc làm thuê? Xem ra Phó Vi Sơn thật biết cách chơi. Chuyện này thú vị như vậy, người làm anh trai lại không thúc đẩy thì coi sao được.

*

Về những hoạt động gần đây của Phó Kim Trì, Nghiêm Tử Thư lý giải thành: Khách sạn mới đã khai trương xong xuôi, có lẽ không còn việc bận gì nữa, có chút thời gian rảnh để chạy đến chỗ Phó Vi Sơn khuấy cho đục nước.

Nghiêm Tử Thư đến Kim Phượng Đài lần thứ hai là để cùng Phó Vi Sơn gặp khách hàng, đàm phán việc làm ăn.

Ngoài khách hàng, đối tác, giám đốc Quan hệ khách hàng và các nhân viên đi cùng khác, Phó Kim Trì cũng có mặt tại bàn tiệc. Mọi người trò chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng cụng ly, vừa khen ngợi nịnh hót vừa mời rượu ép rượu, tạo nên bầu không khí rất hài hòa. Vì vậy, không ai biết được rằng Phó Vi Sơn bề ngoài tỏ ra tự tin, nhưng trong lòng thì âm u mờ mịt như bị tro núi lửa bao phủ.

Trừ Nghiêm Tử Thư. Anh thậm chí còn đoán được rằng Phó Vi Sơn có lẽ đang thầm chửi rủa tên chủ nhà hàng Phó Kim Trì này sao lại không biết cư xử cho phải phép nhỉ. Nhưng điều vừa đáng yêu vừa đáng giận là Phó Kim Trì luôn biết cách sử dụng các mối quan hệ của mình, thỉnh thoảng lại lôi kéo được vài đối tượng liên hệ rất hữu ích.

Chuỗi ngành công nghiệp nghệ thuật hoàn chỉnh tập trung vào các giao dịch tác phẩm nghệ thuật, nhưng ngoài thị trường giao dịch cơ bản, nó còn tạo ra các mô hình kinh doanh theo hướng dịch vụ và liên ngành. Trong những năm gần đây, tập đoàn Anh Hạn vẫn đang thăm dò các lĩnh vực liên quan bao gồm đầu tư tác phẩm nghệ thuật hay dịch vụ tài chính nghệ thuật.

Trước đó, tập đoàn Anh Hạn luôn có ý tìm kiếm hợp tác với ngân hàng thương mại lâu đời Đông Vân, có điều không thể đạt được thỏa thuận trong một vài điều khoản kinh doanh, kéo dài khá lâu rồi, gần như đi vào bế tắc.

Trùng hợp thay, Phó Kim Trì có mối quan hệ cá nhân thân thiết với con trai út của Chủ tịch Ủy ban Giám sát Ngân hàng đương nhiệm. Đừng nói đến ngân hàng Đông Vân, chắc hẳn bất kỳ ngân hàng nào cũng sẵn sàng trò chuyện với y thêm vài câu.

Quả nhiên, khi biết được mối quan hệ này, chính tổng giám đốc ngân hàng Đông Vân Tần Mậu Sinh lại chủ động sắp xếp mời Phó Vi Sơn đi ăn. Tần Mậu Sinh thậm chí còn tổ chức tiệc tại khách sạn của Phó Kim Trì. Suy cho cùng trong mắt người ngoài, họ là một nhà - không phải ai trên đời này cũng hiểu được mối quan hệ phức tạp trong nhà họ. Lần này Phó Vi Sơn biết nói gì hơn, nói đây không phải là tài sản của nhà họ Phó? Hay là đang vạch áo cho người xem lưng?

Theo Nghiêm Tử Thư, nếu có thể thì gã sẽ in ảnh của Phó Kim Trì trên giấy A4, rồi ra lệnh cho người gác cổng tòa nhà, dù tên này có mời có ông trời tới cũng tuyệt đối không được để y bước vào bên trong nửa bước. Đây chắc chắn là điều Phó Vi Sơn muốn làm nhất, không gì sánh bằng.

Tiếc là dù cho Phó Vi Sơn có muốn làm như vậy thì hội đồng quản trị cũng không đồng ý. Mặc kệ giữa hai anh em họ có ân oán gì, các cổ đông chỉ quan tâm đến số tiền thực sự mà họ có thể bỏ túi. Khi nói đến lợi ích, bọn họ vẫn phải cố cắn răng mà thể hiện tình anh em thân thiết.

Về điểm này, Phó Kim Trì vượt trội hơn hẳn Phó Vi Sơn ở chỗ y mặt dày hơn nhiều. Y không chỉ làm tròn trách nhiệm chủ nhà, tạo điều kiện cho tập đoàn Anh Hạn và ngân hàng Đông Vân hợp tác, mà còn khéo léo đưa không khí trên bàn ăn lên đến đỉnh điểm.

Đến khi uống no rượu rồi, việc khởi động dự án đã cơ bản hoàn tất, chuyển sang chi tiết cụ thể trong việc triển khai, Phó Kim Trì bất ngờ nâng ly, cười nói: "Đừng tưởng Tử Thư còn trẻ mà lầm, cậu ấy là người kỳ cựu của Anh Hạn nhiều năm rồi đấy nhé. Nghe nói cậu ấy đã đích thân giám sát mảng dịch vụ tài chính từ những ngày đầu, kinh nghiệm phong phú vô cùng, nói không chừng sau này, sếp Phó lại phải giao cho cậu ấy toàn quyền điều hành?"

Tần Mậu Sinh cho rằng họ đã lên kế hoạch từ trước, vỗ bồm bộp vào cái bụng bia của mình: "Vậy sao? Vậy thì tôi yên tâm rồi! Nói vậy là phải chúc mừng Tiểu Nghiêm sắp được thăng chức! Ha ha ha ha!"

Nghiêm Tử Thư thầm ngạc nhiên, nhưng vẫn vội nói không dám, rồi lại mời ông ta một ly nữa, ngầm ám chỉ rằng vẫn chưa có quyết định gì.

Những người có mặt, bao gồm cả giám đốc Quan hệ khách hàng và người đi cùng nghe xong cũng đều ngạc nhiên trong lòng. Vai trò của trợ lý cao cấp là tham gia vào mọi khía cạnh công việc của công ty, tham mưu nhưng không quyết định. Vậy có nghĩa là Phó Vi Sơn đã quen chỉ sai bảo Nghiêm Tử Thư như quản gia, còn coi là điều đương nhiên.

Tuy nhiên, trợ lý cao cấp thường được coi là một vị trí chuyển tiếp trước khi thăng chức phó tổng giám đốc, nếu được giao chỉ đạo một dự án lớn, suy nghĩ của Tần Mậu Sinh cũng giống như suy nghĩ của hầu hết mọi người là: Rất có thể đó là bước đệm, chuẩn bị cho thăng tiến lên vị trí quản lý. Chẳng lẽ là sự thật? Trước đây chưa từng có tin đồn nào!

Không có tin đồn là đương nhiên, vì Phó Vi Sơn thậm chí còn không nghĩ đến điều đó. Gã càng không ngờ Phó Kim Trì vừa mở miệng ra là nói ngay một câu như vậy. Trong giây lát, bản thân Phó Vi Sơn cũng có cảm giác như bị nổ tung. Tuy trong lòng gã oán giận Phó Kim Trì ăn nói lung tung vượt quyền, nhưng cũng không thể nổi giận ngay tại chỗ, chỉ có thể ậm ừ cho qua. Mặc dù không khí bữa tiệc này rất vui vẻ, sau cùng gần như chắc chắn sẽ ký được hợp đồng, Phó Vi Sơn vẫn thấy bực bội.

Khi ra về, Tần Mậu Sinh đã say bí tỉ, bắt tay Nghiêm Tử Thư thật chặt, lắc qua lắc lại: "Chàng trai trẻ, làm cho tốt! Còn trẻ... phải chịu thương chịu khó vào! Sau này mới... có tiền có nhà biết không! Hợp tác vui vẻ!"

Nghiêm Tử Thư cười bất lực, cùng giám đốc Quan hệ khách hàng và những người khác dìu Tần Mậu Sinh say đỏ cả mặt lên xe.

Phó Vi Sơn cuối cùng cũng tìm được cơ hội, gã nheo mắt lại, lạnh lùng cảnh cáo Phó Kim Trì: "Tốt hơn hết là anh nên chú ý đến thân phận của mình. Phó Kim Trì, tôi đã đủ bao dung với anh rồi, gần đây tay anh vươn dài quá rồi đấy."

"Thân phận nào của tôi?" Phó Kim Trì không giận: "Cậu đang nói đến thân phận cổ đông của tập đoàn Anh Hạn phải không?"

Đúng vậy, Phó Kim Trì cũng nắm giữ cổ phần của Anh Hạn, hơn nữa còn là một trong những cổ đông lớn của công ty. Số cổ phần này đương nhiên là của Phó Chi Chương chuyển nhượng cho y trước khi qua đời. Bà Phó tức giận đuổi y đến Cảng Thành cũng một phần vì lý do này, nhưng vẫn không thay đổi được sự thật.

Phó Vi Sơn nghiến răng, âm thanh nguy hiểm như thể phát ra từ cổ họng: "Anh đừng có được voi đòi tiên." Cộng thêm cơn giận dồn nén suốt đêm nay, gã trông như một ngọn núi lửa sắp phun trào.

Phó Kim Trì lại hiểu rất rõ cái tinh túy "đánh người không đánh kẻ đang cười", nên y luôn có thể bất ngờ chuyển sang giọng điệu lép vế sau khi đã khiêu khích đủ rồi: "Có gì từ từ nói mà, cậu tức giận thế làm gì chứ? À mà, chắc là do lần trước sếp Hoàng có nói với tôi là trợ lý Nghiêm phụ trách xử lý tài liệu sơ bộ, nên tôi đã hiểu lầm."

Phó Vi Sơn nghiêm mặt nói: "Từ khi nào mà đến lượt anh lo chuyện này? Bớt nói vài câu cũng không ai nghĩ anh câm đâu."

Phó Kim Trì thì lại vừa tỉnh bơ vừa phô trương đáp: "Thì vốn cũng là cấp dưới của cậu, cậu giao dự án cho ai, đúng là không liên quan đến tôi nhỉ? Được rồi, lỗi là do tôi nói nhiều quá, từ giờ trở đi tôi chỉ làm những gì mình phải làm thôi, được chứ."

Y nói một câu nghe nhẹ bẫng, nhưng thật ra lại có ẩn ý, cứ như thể đang đang khoe khoang rằng y có thể gạt bỏ định kiến giúp Anh Hạn phát triển công việc kinh doanh, Phó Vi Sơn thì lại nổi giận đùng đùng, chẳng khác nào một đứa trẻ mới lớn hành động theo cảm tính, đối xử với mọi người theo ý thích riêng.

Phó Vi Sơn trừng mắt nhìn y quay người bỏ đi, lòng thầm chửi rủa, lẩm bẩm "làm bộ làm tịch".

Có điều, người mắng Phó Kim Trì không chỉ có mình gã, mà có khi gã cũng không được xếp vào hàng đầu tiên. Phó Kim Trì không quan tâm, vẫn tiếp tục làm theo ý mình.

Trên đường về, Nghiêm Tử Thư cũng đã uống khá nhiều với khách nên tài xế chở hai người về nhà.

Phó Vi Sơn hỏi, có vẻ không vui: "Hôm nay Phó Kim Trì coi trọng cậu như vậy, hai người đã thân thiết lắm rồi?"

Nghiêm Tử Thư bình tĩnh đáp: "Chúng tôi có liên hệ trong công việc."

Phó Vi Sơn lại dò xét hỏi: "Vậy là cậu muốn phụ trách dự án với Đông Vân?"

Nghiêm Tử Thư vẫn tiếp tục bình thản trả lời: "Nếu công ty đã sắp xếp như vậy, tôi chắc chắn sẽ cố gắng hết sức. Tuy nhiên, tôi không nghĩ mình có kiến ​​thức chuyên môn trong lĩnh vực này, cuộc họp ban điều hành chắc có thể thảo luận tìm ra ứng viên phù hợp."

Giọng điệu của anh nghe không có vẻ gì là giả dối. Phó Vi Sơn nghĩ lại, đoán rằng con cáo già Phó Kim Trì có lẽ ngoài miệng thì nói giới thiệu ai đó cho dự án, nhưng thực ra chỉ là lá mặt lá trái, không chừng chỉ là đang ly gián. Vậy là gã tạm thời kìm nén nghi ngờ.

---

Người dịch:

Phó Kim Trì, chúa tể thao túng, ông hoàng đâm chọt =))

Trước Tiếp