Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 16
Với tư cách là "người yêu thầm" Phó Vi Sơn, về mặt lý thuyết, đây hẳn là kết quả mà Nghiêm Tử Thư mong muốn.
Tuy nhiên, anh vẫn thử nói vài lời níu giữ cho có: "Tôi nghĩ cậu nên cân nhắc lại, xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng, tình hình tài chính của gia đình cậu có vẻ không được khả quan lắm. Trước đó chính cậu đã nói là cậu không thể mất công việc này..."
Câu nói này quả nhiên phản tác dụng, Kỷ Thần có vẻ như bị xúc phạm: "Anh yên tâm, em nhất định sẽ trả tiền!"
Ban đầu còn do dự, nhưng giờ cậu ta đã hạ quyết tâm ra đi.
Chuyện nghỉ việc lọt vào tai Phó Vi Sơn, gã mới nhất quyết giữ cậu ta lại: "Cậu đừng vội nông nổi từ chối, hãy cho nhau thời gian suy nghĩ, cậu, tôi, chúng ta đều nên cân nhắc. Mọi việc cần được xử lý riêng, công ty tiến hành điều tra cái cần điều tra, cậu sắp thi cuối kỳ rồi, hay là coi như nghỉ ngơi một chút, nghỉ hè có thể quay lại làm việc, được không?"
Đúng vậy, nếu để Kỷ Thần chạy mất thoát như thế này thì mọi công sức trước đây đều trở thành công cốc rồi. Phó Vi Sơn chắc chắn sẽ không bỏ cuộc khi chưa nếm thử được một miếng. Hơn nữa, đối với tổng giám đốc quen được tâng bốc nịnh hót, "bị từ chối" là một trải nghiệm cực kỳ hiếm hoi trong đời, ảnh hưởng đến thể diện và lòng tự tôn của gã. Có lẽ cũng chính vì vậy mà những câu chuyện tình yêu sáo rỗng trong tiểu thuyết đều bắt đầu theo cách này.
Vì chỉ là thực tập sinh nên xin nghỉ không lương rất dễ dàng, Kỷ Thần tạm thời tránh xa những lời đàm tiếu trong nội bộ Anh Hạn. Tin xấu là cậu ta lại gặp phải khó khăn về tiền sinh hoạt. Do gây ra lỗi trong hợp đồng trước đó, tiền lương thực tập tháng này của cậu ta gần như bị trừ hết, số tiền mà phòng kế toán chuyển vào tài khoản chỉ có vài trăm tệ.
Họa vô đơn chí. Sau khi Kỷ Thần trở lại trường, lớp công bố danh sách học sinh nhận học bổng và trợ cấp cho học kỳ này, trước đây cậu ta cũng có phần học bổng dành cho sinh viên xuất thân từ gia đình nghèo khó, nhưng giờ lại phát hiện học bổng này đã được trao cho một sinh viên khác.
Kỷ Thần thấy khó tin nên đi hỏi giáo viên chủ nhiệm, chủ nhiệm lớp kiểm tra rồi nói: "Học kỳ trước em chưa nộp đơn xin mà."
Lúc này Kỷ Thần mới nhớ ra lúc đó có một nam sinh hỏi cậu ta có muốn nộp đơn không, nếu có thì sẽ giúp cậu ta đi nộp luôn, vậy là cậu ta đưa tờ giấy đăng ký đã điền đầy đủ cho nam sinh đó. Chỉ đến bây giờ cậu ta mới mơ hồ nhận ra rằng mình có thể đã bị nam sinh đó lừa.
Thế nhưng nam sinh đó phủ nhận, khẳng định tất cả đơn đăng ký đều đã nộp cho bí thư lớp. Hỏi bí thư lớp, bí thư lớp hoàn toàn không nhớ gì, làm sao mà biết thật ra người ta đã nộp bao nhiêu bản. Thế là không có cách nào để xác minh câu chuyện, không biết ai làm mất.
Không ngờ trong lớp xảy ra chuyện như thế này, quả thực là ảnh hưởng không tốt, nhưng chủ nhiệm lớp không muốn làm ầm ĩ nên giả vờ lẩm cẩm rồi nói: "Nếu danh sách cho học kỳ này đã có thì cũng hết cách rồi, em chỉ có thể chờ học kỳ sau lại nộp đơn đăng ký, cẩn thận đừng để làm mất nữa nhé."
Kỷ Thần cũng không thể đánh nhau với người ta, đành phải chấp nhận là mình xui xẻo.
Những gì cậu ta gặp phải, Nghiêm Tử Thư ở xa tận trong văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Anh Hạn lại biết rất rõ. Bởi vì những người trước đây theo dõi Viên Mộc giờ được điều động sang theo dõi hành tung của Kỷ Thần, sau đó báo cáo lại.
Mệnh lệnh mà những người này nhận được vẫn như cũ: trông chừng. Mặc dù họ không hiểu tại sao phải sử dụng tất cả thủ đoạn của mình để theo dõi một nam sinh viên đại học bình thường mặc dù ngoại hình xinh đẹp nhưng tay chân vụng về, nhưng dù sao cũng đã nhận tiền của chủ, chỉ cần làm những gì người ta yêu cầu.
Thực ra, Nghiêm Tử Thư chỉ đang theo dõi diễn biến của cốt truyện, xem nó đi đến đâu rồi.
Có điều, câu nói "con nhà nghèo tự lập sớm" trong nhận thức của anh dường như chỉ không thể ứng dụng với một mình Kỷ Thần. Là nhân vật chính, cậu ta luôn sống trong trạng thái mơ màng. Nếu hỏi rằng cậu ta có phạm phải sai lầm không thể tha thứ nào không, thì thật ra là chưa có. Thế nhưng có lẽ suốt thời thơ ấu, cậu ta luôn được bảo vệ trong tủ kính, như một bông hoa trắng nhỏ bé mong manh không có khả năng sống sót trong nghịch cảnh.
Tất nhiên, dáng vẻ đáng thương cũng là một hình thức tự vệ. Vì vậy trong quá trình trưởng thành, Kỷ Thần thường được người lớn tuổi, hàng xóm và thầy cô thương hại nhờ vào ngoại hình của mình, không phải chịu quá nhiều gian khổ.
Theo thông tin tình báo thu thập được, mặc dù Kỷ Thần gia cảnh nghèo khó, mặc dù mẹ cậu ta sức khỏe yếu nhưng vẫn cố gắng để chiều chuộng cậu ta hết mức có thể. Ví dụ, ngay cả khi chi phí sinh hoạt eo hẹp, bà Kỷ vẫn ưu tiên mua cho con món đồ chơi Transformers mà cậu ta thích. Ví dụ, bà Kỷ sẽ gắp hết thịt cá vào đĩa của cậu ta, nói với cậu ta rằng "mẹ thích ăn đầu cá", mà cho đến nay Kỷ Thần vẫn tin là thật.
Có lẽ nguyên tội của lòng tốt chính là ngu dốt.
Thật không may, ngay cả một người mẹ dốc lòng hy sinh như vậy cũng không thể mãi mãi che mưa chắn gió cho con trai mình. Đặc biệt trong những năm gần đây, sức khỏe của bà Kỷ ngày càng yếu đi, việc nuôi sống gia đình ngày càng khó khăn. Kỷ Thần cần phải bắt đầu khập khà khập khiễng đối mặt với gánh nặng của cuộc sống.
Do tạm thời mất cơ hội thực tập, Kỷ Thần chỉ có thể tìm việc làm thêm tại Trung tâm hỗ trợ sinh viên vừa làm vừa học trong thời gian ôn tập. Những công việc dễ làm lương cao thì ai mà chẳng muốn, rất khó giành được; thường thì trong năm chỉ còn lại những công việc chân tay vừa rẻ tiền vừa nặng nhọc như phát tờ rơi hoặc mặc trang phục linh vật, làm thì mệt mà tiền chẳng bao nhiêu, không ai muốn làm.
Hôm đó, người phụ trách sinh viên hỏi trong nhóm chat: "Có một việc làm nhân viên phục vụ tiệc tạm thời, khá mệt, phải đứng cả ngày, chỉ dành cho sinh viên nam, lương theo ngày. Có ai hứng thú không?" Kèm theo là bảng lương.
Kỷ Thần thấy vậy thì dao động, nhắn tin riêng cho người phụ trách để đăng ký. Hiện tại cậu ta đang gặp khó khăn về tài chính, công việc tốt không có nhiều, cũng chẳng có mấy cơ hội lựa chọn. Sau đó cũng còn vài nam sinh khác nộp đơn, nhưng sau một cuộc phỏng vấn ngắn, Kỷ Thần được nhận công việc bán thời gian này.
Vào ngày tổ chức tiệc, Kỷ Thần mặc áo sơ mi trắng, áo gile đen, thắt nơ nhỏ màu đen, tay nâng khay theo nghi thức được đào tạo từ trước, cùng các đồng nghiệp đi lại giữa những vị khách quý ăn mặc lịch sự.
Đèn chùm pha lê khổng lồ, mỗi dây trang trí bằng thủy tinh phản chiếu những tia sáng chói lọi. Trên tấm thảm hoa dệt thủ công đắt tiền, những đôi giày da nam và giày cao gót nữ cao cấp liên tục bước đi. Các quý ông ăn mặc bảnh bao và các quý cô thanh lịch cầm ly rượu vang, trò chuyện sôi nổi.
Cậu ta không ngờ lại gặp Phó Vi Sơn ở đây. Từng nhóm lại từng nhóm người vây quanh Phó Vi Sơn, mỗi nhóm ba bốn người, nâng ly rồi trò chuyện, lát sau lại có nhóm tiếp theo đến. Nhìn thấy khuôn mặt mày kiếm mắt sao đó, tim Kỷ Thần đập thình thịch không sao cản nổi, cậu ta lập tức trốn ra sau một cây cột tròn. Phó Vi Sơn lấy cớ là cho nghỉ ôn thi cuối kỳ, cậu ta lại lợi dụng cơ hội này để đi làm thêm, nếu bị bắt gặp thì có vẻ không ổn chút nào.
Nhưng Kỷ Thần không thể cứ trốn mãi không ra, trưởng nhóm nghĩ cậu ta đang lười biếng: "Mọi người đều bận rộn muốn chết kìa, cậu trốn ở đây làm gì vậy? Làm ơn đi, các cậu đến đây để giúp đỡ chứ không phải để làm cậu ấm cô chiêu!"
Kỷ Thần chỉ có thể cẩn thận bước ra ngoài, cố gắng quay lưng lại hết mức có thể, tránh xa khu vực mà Phó Vi Sơn đang đứng. Nhưng cậu ta vẫn không nhịn được liếc mắt nhìn về phía đó liên tục, tuy Phó Vi Sơn không để ý, nhưng lại chạm mắt với Nghiêm Tử Thư.
Kỷ Thần căng thẳng suýt ngã, theo bản năng mở miệng định giải thích. Nhưng người kia lại cách cậu ta nửa cái hội trường, làm sao có thể nghe thấy.
Nghiêm Tử Thư chẳng bao lâu sau đã thờ ơ quay đầu đi, giả vờ không quen biết, như thể vừa nhìn thấy một hạt bụi trên cửa sổ, không đáng để ý đến.
Kỷ Thần cắn môi, cho đến khi trưởng nhóm khẽ gọi cậu ta lần nữa: "Đang mơ mộng gì vậy? Không thấy vị khách bên kia giơ tay sao?"
Cậu ta nhìn quanh, vị khách giơ tay chính là người trong nhóm đang nói chuyện với Phó Vi Sơn. Bị trưởng nhóm thúc giục, Kỷ Thần chần chừ mãi, do dự không biết có nên liều mạng đi tiếp hay không.
Cậu ta rối rắm quay người lại, chiếc khay suýt va vào một vị khách nam. Cũng còn may là không làm đổ ly rượu, nếu rượu đổ lên quần áo của khách, số tiền đền bù có lẽ sẽ vượt xa khả năng của cậu ta.
"Xin lỗi, xin lỗi." Không chút suy nghĩ, Kỷ Thần vội vàng xin lỗi.
"Không sao đâu, chính tôi đi đường không để ý." Vị khách lịch sự nói: "Nhưng cậu có thể giúp tôi một việc được không?"
Như được ân xá, Kỷ Thần nhìn sang trưởng nhóm.
Quả nhiên trưởng nhóm nói: "Được rồi, đưa rượu cho Tiểu Ngũ bảo cậu ta mang đến."
Vị khách cũng cầm lấy ly rượu từ trên tay Kỷ Thần, sau đó nhìn cậu ta trao khay rượu cho đồng nghiệp.
Giữa hè, không khí đêm bên ngoài trở nên oi bức, trong khi máy lạnh bên trong lại mạnh đến mức làm người mặc ít quần áo phải tê cóng tay chân.
Vị khách dẫn Kỷ Thần đến ban công hình bán nguyệt, khuất khỏi tầm nhìn của đám đông. Phía sau lưng là những cửa sổ cao chạm trần dẫn vào phòng, ẩn sau những tấm rèm dày, thực sự khiến cậu ta cảm thấy rất an toàn.
Kỷ Thần ngẩng đầu lên, cảm thấy người kia rất cao, cao hơn mình hơn cả một cái đầu. Một bộ vest được may đo theo phong cách Ý màu xanh đậm, phần eo bó sát, cắt may tinh xảo, bốn khuy áo chia thành hai hàng, vừa sành điệu vừa thanh lịch một cách tự nhiên.
Cậu ta lúng ta lúng túng mở lời: "Xin hỏi anh cần giúp gì?"
Vị khách uống một hớp sâm-panh sủi bọt rồi thản nhiên nói: "Không có gì, tôi chỉ thấy cậu có vẻ hơi khó xử, sao thế, gặp phải người quen à? Không muốn ai nhìn thấy?"
Đây là một phỏng đoán rất tử tế. Những người làm phục vụ, đặc biệt là người mới vào nghề chưa quen với việc thay đổi vai trò, quả thật có thể cảm thấy xấu hổ như thể mình thấp kém hơn người khác nếu thỉnh thoảng gặp phải người quen biết, hoặc thậm chí là đối thủ từng có mâu thuẫn với mình.
Kỷ Thần không biết giải thích thế nào nên coi như ngầm thừa nhận cách giải thích của người kia, nhưng vẫn cảm thấy biết ơn.
Sau đó, vị khách hiền hòa chủ động bắt chuyện với cậu ta: "Cậu mới vào làm ở đây phải không?"
"Không, em là sinh viên đại học Nam Hoa, làm việc bán thời gian." Kỷ Thần lắc đầu.
"Cũng dễ hiểu thôi, sinh viên ưu tú của trường danh tiếng mà, hơi kiêu ngạo cũng là điều bình thường."
"Không không, không liên quan gì đến chuyện đó cả." Kỷ Thần đỏ mặt: "Em chỉ... tình cờ gặp một người quen thôi."
Vị khách nghe vậy thì mỉm cười: "Sinh viên các cậu luôn sống trong tháp ngà, lòng tự trọng cao là điều khó tránh khỏi, thật ra chờ cậu bước vào xã hội thì biết thôi, ai cũng đang cố gắng kiếm sống mà, có gì đáng xấu hổ chứ. Cởi bỏ những bộ quần áo này đi, chúng ta đều giống nhau."
Giống nhau à? Kỷ Thần nhìn qua tấm rèm vào sảnh tiệc lộng lẫy, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn một cảm giác mất mát. Với hoàn cảnh của cậu ta, dù có cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể trở thành một trong số họ. Đừng nói là Phó Vi Sơn xuất sắc vượt trội, ngay cả trợ lý Nghiêm giỏi giang lão luyện cũng nằm ngoài tầm với của cậu ta.
Kỷ Thần cố tỏ ra nhẹ nhàng, cười rồi đáp lại bằng một câu nói nổi tiếng trên mạng: "Có người sinh ra để cưỡi ngựa, có người sinh ra đã là trâu là ngựa, những đứa trẻ sinh ra trong những gia đình bình thường như chúng em thuộc nhóm sau, phải phấn đấu nhiều hơn những người khác ít nhất là hai mươi năm."
Tuy nhiên, vị khách lại ôn hòa và chín chắn nói: "Có thể cậu không tin, nhưng tôi cũng là loại sinh ra là trâu là ngựa đấy."