Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 15
Nghiêm Tử Thư đặt giỏ trái cây mua ngoài bệnh viện lên bàn đầu giường trong phòng bệnh: "Tôi nghe nói việc của đứa bé rồi, rất tiếc."
Viên Mộc sắc mặt vàng ệch, lạnh lùng trừng mắt nhìn anh: "Anh không cần tới đây giả mèo khóc chuột. Chắc lúc này anh cười còn không kịp."
Quả thực không chỉ có Phó Kim Trì, hầu hết người khác đều nghi ngờ việc Viên Mộc mất con là do Phó Vi Sơn gây ra. Người thực hiện không ai khác chính là tay sai của gã, Nghiêm Tử Thư. Có lẽ sẽ không ai tin rằng Nghiêm Tử Thư mới chính là người đã buông tha cô ta.
Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện giường bệnh, trong đầu thì nghĩ về một bộ phim kinh dị kinh điển. Những người sống sót tưởng chừng đã thoát khỏi thảm họa, nhưng sau đó dù họ có cố gắng tránh né thế nào, cái chết vẫn sẽ đến theo một quy trình đã được định trước, không ai có thể thoát khỏi nó. Do đó, cụm từ "giả mèo khóc chuột" không hoàn toàn chính xác, tốt hơn nên thay thế bằng "thỏ chết cáo thương".
Đây cũng là lý do Nghiêm Tử Thư chạy đến bệnh viện chứ không báo ngay cho Phó Vi Sơn. Nhìn bề ngoài, nếu số phận đã trêu đùa con người, điều gì phải xảy ra thì sẽ xảy ra, thì anh phải đi lấp lại phần cốt truyện đáng lẽ phải diễn ra. Trong lòng, anh cảm thấy như mình đang đứng cạnh hiện trường một vụ tai nạn xe hơi trên đường cao tốc, dừng lại một, rồi sau đó vẫn phải quay trở lại xe của mình. Vừa không ngừng tiến về phía trước, vừa thầm suy nghĩ làm sao để thoát khỏi sự truy đuổi của tử thần.
Cho nên, cuộc đối thoại giữa Nghiêm Tử Thư và Viên Mộc sau đó thực ra khá vô nghĩa, chẳng qua là hai cái bia đỡ đạn trao đổi vài câu châm biếm.
Viên Mộc vừa bị chính cha ruột mình mắng "không bằng heo", bây giờ trái tim như đã tê liệt vô cảm rồi. Dù sao đi nữa, cô ta sẽ mãi mãi là con rối của người khác, giờ thì chẳng còn gì cả.
Nếu chỉ là bí mật mang thai thì có thể coi như chưa từng xảy ra, trở lại làm một nghệ sĩ vô danh. Nhưng vì cái xu hướng tìm kiếm tương đương với scandal kia nổ ra, cô ta mất cả chì lẫn chài, sau này không còn hy vọng quay trở lại. Nếu công ty quản lý yêu cầu bồi thường, cô ta vẫn phải ngửa tay xin tiền từ người cha đã gọi mình là heo kia. Cái kết bi thảm không khác mấy so với cốt truyện gốc.
Sau khi ra khỏi phòng, Nghiêm Tử Thư nhận được một đoạn video ngắn. Sự việc xảy ra quá nhanh, người theo dõi thậm chí không kịp ghi lại, nhưng đã tìm đường xin được camera giám sát gần đó. Đoạn băng ghi hình cho thấy Viên Mộc ưỡn bụng bước xuống cầu thang, bên cạnh là bảo mẫu, đằng sau có một đám trẻ con chạy nhảy đùa giỡn đến trường, l* m*ng bất cẩn, một đứa trong số chúng vô tình va vào làm cô ta ngã xuống.
Người theo dõi hỏi: "Anh Nghiêm, có nên tiếp tục điều tra không?"
Nghiêm Tử Thư bước ra phố xá tấp nập: "Chỉ là tai nạn thôi, điều tra làm gì? Không cần điều tra nữa." Bất kể điều tra thế nào, anh vẫn sẽ là người phải gánh tội.
Vừa rồi Phó Kim Trì thả Nghiêm Tử Thư ở bệnh viện rồi đi về trước, chu đáo mà rất khéo léo. Nghiêm Tử Thư vẫy một chiếc taxi về công ty, bảo đội tài xế liên hệ với công ty bảo hiểm, đến khách sạn của Phó Kim Trì kéo xe về sửa.
Sau khi làm xong tất cả những việc đó, anh đứng bên cửa sổ sát đất ở tầng 25, nhìn xuống dưới. Anh nghĩ ngợi một lúc, rồi mới nhận ra trò hề này đã được đặt dấu chấm hết một cách vội vã hời hợt như vậy đấy, kết quả cuối cùng là phải sửa một chiếc xe.
Tất nhiên, vẫn còn những ảnh hưởng về sau. Cha của Viên Mộc không đạt được mục đích, khiến một số người nhà họ Phó cũng mất đi lợi ích, tất yếu dẫn đến việc âm thầm nhắm vào Nghiêm Tử Thư, gây ra một vài rắc rối nhỏ trong hoạt động của tập đoàn Anh Hạn. Nhưng những chiêu trò đó không đủ hiệu quả, cũng chỉ như đòn phản công của ông Viên trong cốt truyện gốc, một mình anh có thể ứng phó.
Không biết Phó Vi Sơn có lén thở phào nhẹ nhõm không, ít nhất là gã không biểu hiện ra bên ngoài. Trong cuộc sống thường ngày, gã vẫn là một tổng giám đốc lạnh lùng lắm tiền.
Công việc mỗi ngày của Nghiêm Tử Thư dường như vẫn rất bận rộn. Nhưng không ai biết rằng sau sự việc này, anh bắt đầu thực hiện một kế hoạch vô cùng táo bạo, ngầm chuyển một phần tài sản cá nhân vào một tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ. Đồng thời anh còn mạo hiểm dần dần tạo ra một danh tính giả làm người thừa kế được chỉ định của số tài sản này, để phòng ngừa.
Giống như nhân vật chính trong phim nổi loạn chống lại số phận, người ta phải luôn chuẩn bị trước.
Còn về việc trong tương lai có cơ hội rút số tiền này ra bắt đầu cuộc sống mới hay không, nếu không đánh cược thì ai dám nói chắc đâu?
*
Mặc dù từ đầu đến cuối, Kỷ Thần hoàn toàn không biết gì về toàn bộ vụ bê bối con ngoài giá thú này. Nhưng trước áp lực tinh thần do Nghiêm Tử Thư gây ra, cậu ta vẫn lo trước lo sau, từ chối Phó Vi Sơn.
Đây không phải là một quyết định dễ dàng. Thế nhưng, cuối tuần khi Kỷ Thần về nhà, mẹ cậu ta vừa nấu ăn vừa ho sặc sụa, hỏi cậu ta có thích bạn nữ cùng lớp nào không, nếu có thì dẫn về nhà ra mắt, cậu ta chột dạ đồng ý. Bà Kỷ luôn nhắc mãi chuyện phải giữ gìn sức khỏe của mình, để sau này có sức mà trông cháu. Cậu ta cảm thấy mình không thể làm mẹ thất vọng.
Vì vậy, Kỷ Thần chạy đến văn phòng của Phó Vi Sơn, vừa cúi đầu vừa xin lỗi. Phó Vi Sơn lại tỏ ra rất rộng lượng, nói không sao cả, có thể thông cảm, suy cho cùng đối với người thường thì thay đổi xu hướng tính dục đòi hỏi rất nhiều can đảm, rồi thậm chí còn xin lỗi cậu ta vì mình đã l* m*ng.
Phó Vi Sơn nói thẳng với Kỷ Thần rằng việc công phải tách biệt với việc tư, trong công việc sau này vẫn sẽ tiếp tục ủng hộ và coi trọng cậu ta. Kỷ Thần cảm kích đi ra.
Rồi chỉ trong chớp mắt, khi cậu ta đang ăn ở căng tin công ty thì bị nhân viên hành chính nhắc nhở rằng bàn tròn chỉ dành cho ban lãnh đạo cấp cao, đề nghị cậu ta đến bàn dài ở phía sau, nhân viên bình thường đều ngồi ở đó. Ngồi ăn ở đâu chỉ là chuyện nhỏ không đáng để tâm, vấn đề thực sự là tác động tâm lý khi bị đối xử như vậy.
Một lát sau, Phó Vi Sơn bước vào căng tin, vây quanh là một nhóm quản lý cấp trung. Nhân viên lập tức chuẩn bị món ăn, bưng đến bàn đó. Phó Vi Sơn vừa nói chuyện vừa cười đùa với mọi người, thậm chí không thèm liếc đến Kỷ Thần ở góc phòng cái nào.
Còn chuyện ưu đãi trong công việc, chỉ cần Nghiêm Tử Thư công bố tin cậu ta từ chối Phó Vi Sơn ra ngoài, mọi người đều sẽ biết phải làm sao.
"Vậy ra đây là do chơi trò lạt mềm buộc chặt quá lố rồi?"
Kỷ Thần một lần nữa lại trở thành chân chạy vặt bị mọi người sai khiến. Phó Vi Sơn không cần phải chỉ đạo ai tẩy chay Kỷ Thần, gã chỉ cần quan sát, rồi buông tay mặc cho bọn họ làm gì thì làm.
Rồi một ngày nọ, giám đốc nhân sự khốn khổ lại lúng túng đến gặp Nghiêm Tử Thư, nói với anh rằng Kỷ Thần lại gây chuyện - đánh nhau với đồng nghiệp trong giờ làm việc, rồi hỏi anh xem nên xử lý thế nào.
Lần này, Nghiêm Tử Thư cho cậu ta vào một phòng họp nhỏ ở rìa khu văn phòng, để mặc ở đó hai tiếng đồng hồ. Phòng này thích hợp cho những cuộc thảo luận nhỏ, đảm bảo tính riêng tư cao, nhưng đến chiều thì lấy sáng không tốt, đóng cửa lại sẽ gây ra cảm giác hơi ngột ngạt.
Kỷ Thần nhỏ bé gầy gò, bề ngoài trông như con gà luộc, đánh nhau hiển nhiên không có chút lợi thế nào, mặt bị đấm vào vẫn còn đau nhức. Cậu ta đợi rất lâu trong phòng họp biệt lập đó, giữa chừng chẳng có ai bước vào, cảm thấy như mình đang bị giam giữ. Cậu ta lướt điện thoại một cách vô hồn, hoàn toàn chỉ là động tác máy móc, không thể bình tĩnh lại, trong đầu vẫn cứ tua lại cảnh tranh cãi vừa rồi.
Vừa ăn trưa xong, Kỷ Thần đi ra lối thoát hiểm gọi điện thoại. Trùng hợp có hai nhân viên nam cũng đang trốn ở đó hút thuốc, mà còn là người quen, làm cùng phòng với cậu ta. Hai người đó đang ngồi xổm ở cầu thang tầng trên, không để ý đến người bên dưới, chỉ lo buôn chuyện của mình, mà lời lẽ còn rất th* t*c.
"...Ngày xưa người ta thường nói làm đàn bà thì tốt, không muốn làm việc vất vả nữa thì tìm đại gia nào mà cưới, mọi thứ bây giờ đã khác, đàn ông cũng làm được vậy, sao chúng ta lại không được tốt số như thằng họ Kỷ đó, cả ngày chẳng phải làm gì, chỉ loanh quanh trong công ty, người khác còn phải nịnh hót nó."
"Mẹ kiếp, ông đừng có không ăn được nho thì chê nho chua, sao không ước mình trông giống nó đi, nếu không thì đừng hòng có đãi ngộ đó."
"Ấy thôi thôi tôi không làm đâu, ghê tởm chết đi được, đổi cho ông đi bán mông thì ông có làm không? Ngay từ bản chất đã không hợp rồi."
"Ha ha, đúng vậy."
"Hơn nữa, tại sao tôi lại phải giống nó chứ? Nam không ra nam nữ không ra nữ, ở quê tôi gọi là nửa đực nửa cái, làm như không mọc chim..."
Câu này chỉ nói được một nửa, đằng sau không còn nữa, vì Kỷ Thần sau khi cúp máy đã xuất hiện ở đầu cầu thang, giận dữ trừng mắt nhìn bọn họ.
Hai nhân viên nam đang nói xấu sau lưng người ta thì gặp ngay đối tượng, khí thế ban đầu chỉ giảm đi trong giây lát rồi hung hăng trở lại, không hề xấu hổ khi bị bắt gặp. Suy cho cùng, trong công ty có vài người nịnh nọt Kỷ Thần thì cũng có những người khác ngứa mắt hành vi thượng đội hạ đạp của họ. Hai người này chính xác là loại sau, hơn nữa dạo này Kỷ Thần không còn ai bênh vực, vậy có gì phải sợ chứ?
Người vừa nói câu "nửa đực nửa cái" liếc nhìn cậu ta đầy khiêu khích: "Ồ, đây không phải là ai đó đấy sao, cậu Kỷ đây mà, cũng đến hút thuốc à?"
Kỷ Thần lạnh lùng nói: "Vừa rồi tôi nghe hết rồi, các anh ăn nói thì phải biết tôn trọng người khác."
"Tôn trọng nghĩa là gì, tôi không hiểu, cậu biết nhiều lắm, sao cậu không dạy chúng tôi?"
"...Anh!"
Người còn lại thì lịch sự hơn một chút, nói: "Được rồi, chúng tôi không nên buôn chuyện. Nhưng muốn được tôn trọng thì cũng phải có tư cách để người ta tôn trọng, còn cậu, chủ yếu là vì... làm cho người ta có ý kiến trong công việc chứ sao. Cả hai bên đều có lỗi, mỗi bên lùi một bước, được chứ?"
Nhưng đồng nghiệp kia lại mỉa mai: "Mau đi thôi, mỗi bên lùi một bước cái gì chứ, người ta đang được sếp Phó cưng chiều, thỏa hiệp để làm gì, chỉ cần lên mách lẻo một câu, là chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn."
Kỷ Thần nổi giận, không cho hắn đi: "Những lời anh nói đều là bịa đặt! Mau xin lỗi."
Đối phương đương nhiên không chịu, còn ngạo mạn đáp trả "xin lỗi con mẹ mày".
Không thể chịu đựng thêm được nữa, Kỷ Thần lao tới đấm hắn một cú. Bản tính cậu ta nhút nhát, hiếm khi hành động bốc đồng, bây giờ thật ra là vì giải phóng những cảm xúc tiêu cực bị dồn nén trong thời gian này. Hai người đánh nhau, sau đó vẫn phải nhờ người đồng nghiệp nói chuyện lịch sự hơn kia tách ra.
Kỷ Thần ngồi đó không biết bao lâu, điện thoại sắp hết pin, đang phân vân không biết có nên đi tìm đồ sạc không thì cánh cửa cuối cùng cũng bị đẩy ra. Cậu ta vội đứng dậy, nhận ra người vừa đến: "Trợ lý Nghiêm..."
"Được rồi, ngồi đi." Lần này Nghiêm Tử Thư mất kiên nhẫn hơn hẳn, anh tự kéo ghế lại cho mình: "Cách ngày cậu nộp bản tự kiểm điểm bao nhiêu ngày? Phòng nhân sự đã phải đến gặp tôi, sợ có nhân viên cũ bắt nạt nhân viên mới. Cậu nói trước đi, hôm nay lại là chuyện gì."
Kỷ Thần không muốn nói, ấp úng hồi lâu, như có điều gì khó nói.
Nghiêm Tử Thư đợi mười giây: "Có chuyện gì không thể nói sao?"
Kỷ Thần vẫn im lặng, mắt nhìn chằm chằm vào bàn.
"Tại sao lại đánh nhau?"
"..."
"Hay là ai ra tay trước?"
"..."
"Thời gian của tôi có hạn, cậu có điều gì muốn nói thì cứ nói thẳng ra. Cậu không nói, làm sao người khác đoán được cậu muốn nói gì?"
"Trợ lý Nghiêm, em đã quyết định rồi." Kỷ Thần ngước nhìn lên: "Em muốn nghỉ việc."
---
Người dịch:
Theo một nghĩa nào đó, anh Nghiêm đang đóng Final Destination, sợ chưa sợ chưa.