Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 14
Hôm nay từ khi đến đây, Nghiêm Tử Thư đã thấy chủ khách sạn Phó Kim Trì bận rộn không ngơi tay, hai người thậm chí còn không có cơ hội nói chuyện riêng.
Bên kia, Phó Kim Trì phát biểu ngắn gọn, nói vài lời xã giao, cắt băng khai trương xong thì đích thân dẫn mọi người vào trong tham quan.
Khách sạn này được xây dựng theo kiểu trang viên, vẫn kế thừa phong cách của những biệt thự cũ. Các tòa nhà và dãy hành lang dọc theo bờ nước tĩnh mịch đẹp đẽ, bên ngoài có hàng rào bằng đồng và hồ phun nước nhỏ, bên trong được trang bị giấy dán tường có hoa văn và gạch lát nền cổ điển.
Nghiêm Tử Thư đi lẫn trong đám đông, nghe bọn họ khen ngợi "sành điệu" và "độc đáo", dù chẳng rõ là thật lòng hay không. Anh cũng thuận miệng phụ họa vài câu.
Chuyến tham quan kết thúc, quản lý sảnh đã chuẩn bị trà và đồ ăn chiêu đãi khách. Sau khi ăn uống xong, nếu không còn việc gì khác là có thể ra về. Đúng vậy, quy trình dự lễ diễn ra nhanh như vậy đấy.
Ngoài cửa, Phó Kim Trì tiễn khách, bắt tay chào tạm biệt từng người.
Nghiêm Tử Thư đứng tận ngoài rìa. Đến lượt anh, Phó Kim Trì lại không vội vã, y tiễn những người phía trước lên xe trước rồi quay lại, đưa ra lời mời với thái độ thân thiện: "Có thể nể mặt tôi, ở lại dùng bữa cơm không?"
Nghiêm Tử Thư đứng đó chờ y, nhưng cố tình liếc nhìn xe chở khách: "Anh Phó thế này chẳng phải là nhất bên trọng nhất bên khinh à?"
Phó Kim Trì cười nói: "Không giấu gì cậu, tuy nhìn có vẻ đông người nhưng thực ra chỉ có cậu là quen thân thôi, sao có thể giống nhau được chứ?"
"Sao có thể như vậy? Tôi còn thấy có vài vị trong nhà họ Phó kia mà."
"Người già thì lại là chuyện khác. Tiếp đãi họ tốn công tốn sức, rất mệt mỏi." Miệng lưỡi đàn ông dối trá, vậy mà y lại nói cứ như thật, nói rất chân thành.
Thấy Nghiêm Tử Thư không có ý từ chối ngay, Phó Kim Trì liền chớp thời cơ, nhiệt tình kéo anh đi: "Vừa khai trương, cơi như giúp tôi thử nhà hàng. Đi nào, tôi bận cả buổi chiều rồi, đang đói quá, chúng ta còn chưa kịp nói với nhau câu nào."
Nghiêm Tử Thư bị y kéo đi, lại quay vào trong, sau vài khúc cua thì đến nhà hàng.
Trong lúc chờ thức ăn, Nghiêm Tử Thư lại phải chúc mừng thêm vài câu, như làm ăn phát đạt tiền vào như nước chẳng hạn. Phó Kim Trì đương nhiên cũng có qua có lại, tỏ lòng quan tâm dạo này anh bận lắm không, không khí cũng tạm thời hòa thuận.
Thực ra, Nghiêm Tử Thư đồng ý ở lại một phần là vì cuộc điện thoại hôm qua. Anh nghĩ Phó Kim Trì sẽ nhân cơ hội này nói riêng về chuyện của Viên Mộc, hoặc là cố tình tiết lộ thông tin cho anh, hoặc là tìm cách thăm dò tin tức từ anh. Nào ngờ lại không có, làm anh cũng không tiện chủ động lên tiếng.
Phó Kim Trì có vẻ thật lòng chỉ muốn mời anh ăn bữa cơm. Tất nhiên, được ăn miễn phí tại một khách sạn năm sao như thế này có vẻ không phải là lỗ vốn. Phó Kim Trì bảo quản lý nhà hàng dọn ra vài món ăn đơn giản, nhưng khi món lên, nhìn lại thì... nói sao đây, tất cả đều vô cùng sang trọng tao nhã.
Hóa ra, chỗ của y không chỉ có các món ăn kiểu Trung và kiểu Tây thông thường, mà còn có một thực đơn đặc biệt theo kiểu học đòi văn vẻ, khôi phục lại nhiều thực đơn ẩm thực cổ như Sơn Gia Thanh Cung, nào là cơm Bàn Đào, gà Hoàng Kim, canh Thái Thú, mì lạnh lá hòe, mì hoa mai... Quản lý nhà hàng thậm chí còn đến tận nơi để đích thân khoe khoang một đống điển tích, xong xuôi mới đắc ý đi ra.
Thực ra canh Thái Thú là canh rau dền và cà tím, mì lạnh lá hòe là mì chần chín rồi dội nước lạnh, còn gà Hoàng Kim là con gà đã vặt lông rồi luộc trong dầu mè và nước muối, v.v. Hương vị cũng khá, nhưng có vẻ như đây chỉ là chiêu trò quảng cáo hơn là nghệ thuật.
Nghiêm Tử Thư vốn không có ý định phát biểu ý kiến, nhưng Phó Kim Trì cứ khăng khăng muốn hỏi ý kiến của anh.
Nghiêm Tử Thư lật thực đơn, chỉ có thể lẩm bẩm phàn nàn một câu: "Sao đây, không bán rượu Cung Đình Ngọc Dịch?" Sau đó anh mới giật mình, nhận ra vậy mà mình lại bắt đầu thoải mái đùa giỡn với Phó Kim Trì.
Phó Kim Trì không hề xấu hổ, ngược lại còn cười: "Đó gọi là nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống. Kinh doanh vốn là một màn kịch mà."
Y thẳng thắn đưa cho Nghiêm Tử Thư tờ thực đơn được in như sách bìa cứng, trang lật ra là gà Hoàng Kim, trên đó in hai câu thơ của Lý Bạch: "Sảnh đường rượu ngon đầy mười phần, trong chén riêng vị gà Hoàng Kim".
"Cậu xem, có hai câu này, là có thể thêm một số 0 vào giá rồi."
Nghiêm Tử Thư cười, cảm thán: "Quả thực là gian thương."
Anh chê cười Phó Kim Trì như thứ bị châm biếm trong vở hài kịch, chỉ cần treo thêm cái danh "Cung Đình" là giá sẽ tăng vọt lên tận trời. Chỉ tiếc rằng thói đời này là vậy, cũng chẳng có cơ quan định giá nào chạy ra quản lý cả. Cái gọi là "tiêu dùng cao cấp" thực chất chỉ là bên thích chặt bên chịu chém thôi.
Phó Kim Trì làm gian thương mà vẫn yên lòng: "Cậu còn làm trong ngành nghệ thuật đấy, các người có thể đấu giá lên tới giá cắt cổ, vậy mà lại chê tôi chặt chém khách hàng? Như nhau cả thôi. Người giàu tiêu thụ cái gì, chẳng lẽ cậu không biết, địa vị này, thân phận này, tôn trọng này, dù sao thì cũng phải có người cung cấp cho họ nơi để ra vẻ trưởng giả học làm sang chứ."
Y mỉm cười ấm áp: "Dù sao bọn họ cũng sẽ đốt tiền, vậy tại sao không để bọn họ đốt ở đây?"
"Anh nói cũng đúng." Nghiêm Tử Thư mỉm cười: "Vậy nên anh có đầu óc kinh doanh, đây là ý tôi muốn nói."
Phó Kim Trì tự tay múc canh ra cho anh: "Thử xem, đầu bếp này nấu ngon lắm, ngày xưa nấu quốc yến rồi đấy, nơi khác không có đâu."
Nghiêm Tử Thư vội vàng vươn tay: "Tôi tự làm."
Ngón tay hai người chạm nhau, anh khẽ rụt tay về. Phó Kim Trì đã đặt chén canh trước mặt anh.
Đã có "gà Hoàng Kim", nên đương nhiên phải kết hợp với "rượu ngon". Mặc dù không có rượu Cung Đình Ngọc Dịch, nhưng chỉ cần nhìn vào thực đơn đồ uống là thấy rượu trong này cũng đang hướng tới mức "180 tệ một ly".
Có điều Nghiêm Tử Thư từ chối, viện lý do anh cần phải lái xe.
Phó Kim Trì không khuyên thêm nữa, chỉ nói: "Lần sau có cơ hội thì thử."
Nghiêm Tử Thư định quay lại công ty ngay, nhưng ăn xong vừa chuẩn bị đi thì có người hoang mang gọi điện cho anh: "Anh Nghiêm..."
Phó Kim Trì biết ý, tránh sang một bên, đợi anh nói xong mới tiến lại hỏi: "Sao vậy, công việc gấp à?"
Nghiêm Tử Thư im lặng một lát, không biết có nên lên tiếng trước không. Anh do dự một lát, rồi lại muốn xem y phản ứng thế nào, cuối cùng vẫn nói ra: "Chỉ nói là cô Viên bị ngã, chảy máu, có thể dẫn đến sảy thai."
Nhưng vẻ hơi ngạc nhiên của Phó Kim Trì không có vẻ gì là giả tạo: "Vậy thì phải cẩn thận rồi."
Nghiêm Tử Thư quyết định đến bệnh viện, tận mắt xác nhận lại.
Tuy nhiên, do Phó Vi Sơn không có mặt nên hôm nay anh không dùng xe sang của gã mà lái xe của công ty. Mà ai cũng biết, xe của công ty luôn có đủ thứ vấn đề, khi sắp rời khỏi Kim Phượng Đài thì động cơ đột nhiên bốc khói, triệt để đình công. Khi anh đang gọi taxi ở cửa, Phó Kim Trì lại chủ động chở anh đến đó bằng xe của mình.
Trên đường đi, để tạo không khí, Phó Kim Trì đưa tay bật máy nghe nhạc, dàn âm thanh trên xe bắt đầu phát nhạc cổ điển.
Điện thoại lại reo, Nghiêm Tử Thư trả lời, đầu dây bên kia bắt đầu bô lô ba la báo cáo. Phó Kim Trì vặn nhỏ nhạc, liếc nhìn anh qua khóe mắt, rồi thấy Nghiêm Tử Thư cũng quay đầu nhìn mình, đôi mắt đen sâu thăm thẳm.
Phó Kim Trì giật thót tim: "Sao vậy?" Lòng thầm nhủ liệu có nên tỏ rõ một câu "yên tâm, tôi không nghe thấy gì cả" không?
Đúng vậy, từ khi nghe tin này, Phó Kim Trì rất tự nhiên suy đoán rằng tất cả đều là âm mưu của Nghiêm Tử Thư. Tuy Phó Kim Trì đã nhắc nhở anh không nên xen vào, nhưng y cũng tin rằng đối phương sẽ không dễ dàng nghe theo lời mình.
Cho dù ở nhà họ Phó hay ở bên ngoài, nhiều người đều nói thế này: Họ Nghiêm này cực kỳ trung thành với Phó Vi Sơn. Đồng thời cũng có những suy đoán ác ý về anh, nói rằng giữa hai người họ có chút gì đó, nói trắng ra là như chuyện giữa Giả Bảo Ngọc và đại nha hoàn Tập Nhân. Lần đầu nghe đến kiểu ví von này, Phó Kim Trì muốn bật cười, Tập Nhân dù có mưu mô đến đâu cũng không làm được vợ lẽ đó thôi?
Thế nhưng lúc này Phó Kim Trì cũng thấy hơi lạ, không phải vì Viên Mộc gặp tai nạn, mà là vì khi nghe tin, Nghiêm Tử Thư không hề tỏ ra nhẹ nhõm, ngược lại anh hơi cau mày, có vẻ như đang suy nghĩ lung lắm, nhưng ánh mắt lại rất khó hiểu. Đó không phải là đắc thắng, cũng không phải là toan tính hay cảm giác thỏa mãn, mà giống như khi nhìn những người xung quanh mình, anh đã nhìn thấu được số phận.
Nhưng cảm giác huyền ảo mơ hồ đó chỉ thoáng qua, như sương mù trên núi, biến mất không dấu vết chỉ trong chớp mắt.
Nghiêm Tử Thư quay đầu lại: "Không có gì, để anh phải chở tôi đi, phiền anh quá."
Phó Kim Trì cười cười, vừa nói không sao, vừa tăng âm lượng nhạc lên.
Cách nói của Nghiêm Tử Thư thực ra khá bảo thủ. Sáng nay Viên Mộc bị ngã cầu thang ở quảng trường nhỏ, bảo mẫu nhanh chóng phát hiện, gọi 120 đưa cô ta đến bệnh viện. Khi họ lên đường, ca phẫu thuật đã kết thúc, đứa trẻ đã không còn nữa.
Cô y tá đẩy xe đi qua cửa. Viên Mộc ở trong phòng đơn, nhưng người cha ồn ào của cô ta vẫn liên tục cằn nhằn bên cạnh.
"Mày bị thiểu năng à, mẹ kiếp. Tao đã mất bao nhiêu công sức, chuẩn bị mọi thứ, vậy mà mày lại tự ngã thành ra thế này?"
"Con nói lại lần nữa, con không tự ngã, mà là khi con đi qua quảng trường có người đẩy con!"
"Vậy nên tao đã bảo mày ở trong nhà rồi! Mẹ mày, mày cứ nhất định chạy ra ngoài, không có chuyện gì thì mày không vui đâu, phải không?"
Viên Mộc đã phiền muốn chết rồi: "Chẳng lẽ con cứ phải nhốt mình trong nhà mãi sao? Ba nghĩ đang nuôi heo à?"
Người đàn ông tức điên, muốn nhảy dựng lên: "Nuôi heo còn biết đẻ con! Sao mày lại không đẻ được! Mày còn không bằng heo!"
"Sao lại ồn ào thế?" Y tá thò đầu vào: "Không được làm ồn trong bệnh viện! Ông đó, bệnh nhân cần nghỉ ngơi, đừng làm phiền cô ấy."
Cha của Viên Mộc nổi đóa lên, rút một điếu thuốc ra định châm, lại bị y tá mắng tiếp một trận. Ông ta đang trong tâm trạng tồi tệ, tức giận hét vào mặt y tá "ở đây không có ai cả, tôi hút thuốc thì có sao", nhưng rồi sức chiến đấu không thể sánh được với các thiên thần áo trắng dày dạn kinh nghiệm tại bệnh viện công, dứt khoát hậm hực hất văng cửa bỏ đi.
Một lúc sau, y tá đi rồi quay lại hỏi Viên Mộc: "Có một người họ Nghiêm đến thăm cô, cô có muốn gặp không?" Phòng đơn này phải trả thêm phí, cũng không cho khách tự do ra vào, phải xin phép trước.
Viên Mộc nhắm mắt lại một lúc, cảm thấy vô cùng mệt mỏi: "Thôi vậy, gặp thì gặp."