Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 13
Viên Mộc? Xu hướng tìm kiếm?
Quả thật là Nghiêm Tử Thư không biết.
Nhưng đến sau khi cúp máy, anh mới phát hiện ra rằng chỉ vài phút trước, người mà anh sắp xếp đi trông chừng bên kia cũng đã gửi cho anh thông tin liên quan. Cho nên phản ứng cực nhanh của Phó Kim Trì thực sự đáng nể.
Những nghệ sĩ nhỏ nổi lên nhờ đập tiền tăng độ nhận diện như Viên Mộc thực ra vẫn là vô danh, 10 lần lên xu hướng tìm kiếm thì có 11 lần là bỏ tiền ra mua, nào là khoe mông ở phòng tập, hay là mặt mộc đi dạo phố cũng xinh đẹp, tất cả đều là lăng xê vô nghĩa. Đôi khi, có những trường hợp không phải tự mua, nhưng phần lớn là do thông tin tiêu cực bị rò rỉ.
Tuy nhiên, lần này là câu chuyện "Tin nóng hổi! Ngôi sao đang lên Viên Mộc ôm bụng bầu ra ngoài mua đồ ăn", "Cha của đứa trẻ vẫn chưa được xác định, nghi ngờ là người ngoài ngành giải trí?", thoạt nhìn có vẻ như là scandal, nhưng thực ra không hẳn là scandal. Tất nhiên, cô ta còn chưa tận dụng hết sự nổi tiếng của mình mà lại dám tiết lộ chuyện chưa chồng đã có con, vậy có thể chắc chắn là sau này không muốn làm ngôi sao nữa.
Nghiêm Tử Thư xem qua một số hình ảnh do các tài khoản tiếp thị đăng tải, bài viết dài còn ra vẻ phân tích bóc tách rất khoa trương, trong đó bao gồm hình ảnh của hơn chục người đàn ông đã tiếp xúc với Viên Mộc, suy đoán xem cha đứa trẻ là ai, như thể cô ta là một nhân vật quan trọng nào đó.
Điểm mấu chốt là trong đó trộn lẫn một bức ảnh chụp bằng điện thoại di động, mờ nhạt, rất khó thấy, là ảnh bóng dáng đằng sau của Phó Vi Sơn vòng tay ôm Viên Mộc, bước ra khỏi xe đi về phía khách sạn. Mặc dù những phân tích tung hỏa mù đó không nhắc đến tên Phó Vi Sơn, chỉ mơ hồ nhắc đến một CEO nào đó, nhưng thông điệp ám chỉ truyền tải qua bức ảnh đã quá rõ ràng.
Thành thật mà nói, Phó Vi Sơn không phải là ngôi sao. Nhưng là cái tên thường xuyên xuất hiện trên danh sách người giàu trong nước, gã không phải là người hoàn toàn vô danh. Mà dù cho trước đó có là kẻ vô danh thật, một khi tin tức nổ ra, mọi người sẽ dần dần quen mặt gã thôi.
Mối đe dọa mà Viên Mộc có thể gây ra cho gã nằm ở chỗ, đối với các công ty niêm yết như tập đoàn Anh Hạn, hình ảnh của ban lãnh đạo cấp cao có tác động đáng kể đến giá cổ phiếu của công ty.
Dù cho bỏ qua các yếu tố đạo đức, tranh chấp hôn nhân và gia đình của các cổ đông lớn vẫn có thể ảnh hưởng đến cơ cấu hội đồng quản trị. Do đó, bình thường không có vấn đề lớn thì không sao, nhưng nếu để tin tức tiêu cực đột nhiên bùng phát, chắc chắn sẽ khiến các cổ đông nhỏ suy đoán lung tung, dẫn đến biến động giá cổ phiếu.
Chỉ vài năm trước, người sáng lập công ty Công nghệ Hoa Đông nằm trong top 500 toàn quốc vướng vào vụ bê bối tấn công t*nh d*c một nữ sinh, gây ra làn sóng phẫn nộ lớn trên mạng. Còn chưa kết án chính thức, cổ phiếu của Công nghệ Hoa Đông đã giảm mạnh khủng khiếp, là một tổn thất nặng nề giáng thẳng vào nền tảng công ty.
Ngoài ra còn có những trường hợp vợ cũ kiện để đóng băng tài sản khiến IPO thất bại, hôn nhân tan vỡ và xung đột nội bộ dẫn đến công ty bị mua lại, biến thành vụ ly hôn tốn kém nhất...
Tổng giám đốc cũng là con người, mà con người mãi mãi bị tư bản ràng buộc, đây là một điều rất thực tế. Vì vậy, Phó Vi Sơn có thể thay người tình nhanh như thay áo, dù chơi gái m** d*m hay rượu chè tình ái trụy lạc cũng tùy gã mặc sức, miễn là giữ kín. Rất ít đàn ông giàu có mà trong sạch. Nhưng cố tình phơi bày đời tư của mình trước truyền thông lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Cũng còn may là xu hướng tìm kiếm này vẫn chỉ ở mức độ tin đồn ngoài lề về một nghệ sĩ nhỏ, chưa đến mức bành trướng gây chú ý đáng kể.
Nghiêm Tử Thư ngay lập tức liên lạc với Phó Vi Sơn.
Phó Vi Sơn không hề lo lắng, chỉ cảm thấy buồn nôn, như thể bị rệp cắn. Gã tin rằng Viên Mộc và ông Viên không dám làm đến lúc mất cả chì lẫn chài, mà chỉ dám thăm dò tình hình theo cách này.
Nghiêm Tử Thư nghe gã trút giận ở đầu kia, ra lệnh "chặn miệng", sau đó đến phòng truyền thông tìm người thi hành.
Nhắc mới nhớ, các công ty lớn hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật như tập đoàn Anh Hạn vốn nên duy trì mối quan hệ tương đối chặt chẽ với nhiều cơ quan truyền thông và nền tảng mạng xã hội, nhưng đáng ngạc nhiên là cái xu hướng tìm kiếm này có mặt Phó Vi Sơn mà không ai trong ngành báo trước cho họ.
Từ trợ lý cao cấp cho đến phòng truyền thông lo việc quản lý dư luận phải chờ người khác đăng rồi mới nhìn thấy, nói là thất trách thì cũng đúng. Tuy nhiên, trừ người biết rõ nội tình như Nghiêm Tử Thư ra, những người không ngờ lại có một quả bom tấn từ trên trời rơi xuống như phòng truyền thông mới là bình thường. Mãi cho đến khi nhìn thấy bức ảnh vào khách sạn chỉ có mỗi cái lưng của Phó Vi Sơn kia, trưởng phòng truyền thông vẫn không hiểu ra sao.
Nghiêm Tử Thư đóng cửa lại, nói cho anh ta biết chuyện, lúc này anh ta mới thầm nghĩ: "Cái quỷ gì vậy, sếp lớn bao bồ nhí, giờ bồ nhí trở mặt tung hết chuyện lên mạng, hạng binh tôm tướng cá như tôi làm sao mà đề phòng nổi? Sao cái lúc say sưa trong vòng tay người đẹp thì không nói với tôi?"
Nhưng ngoài miệng, anh ta chỉ có thể nghiêm túc phân tích: "Cho đến nay có vẻ tạm ổn, nếu bọn họ chưa thẳng thừng vạch trần sếp lớn của chúng ta, tôi nghĩ người mua xu hướng tìm kiếm cũng đang dè chừng, thăm dò tình hình trước rồi mới hành động. Có lẽ họ chỉ muốn đòi lợi ích hoặc gì đó."
Nghiêm Tử Thư nói: "Chắc chắn là vậy, tôi sẽ lo liệu những việc còn lại, nhưng không được lơ là cảnh giác đám người bên truyền thông. Anh để ý trông chừng đi."
Trưởng phòng truyền thông vội đáp: "Không thành vấn đề, không thành vấn đề, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức ngăn họ viết lung tung."
Nhưng thói đời ngày nay, Internet phát triển, dư luận không thể dễ dàng bị dập tắt đâu, ngay từ đầu đừng làm kẻ cặn bã là bớt lo nhất!
Phàn nàn thì phàn nàn, anh ta vẫn phải nhanh chóng sử dụng các mối quan hệ của mình, đánh tiếng với bạn bè bên truyền thông và người quản lý nền tảng. Thông báo cho bên kia rằng nếu gặp bất kỳ thông tin tiêu cực nào về tổng giám đốc của Anh Hạn thì tạm thời ém lại, không tiết lộ ra ngoài. Suy cho cùng thì cái việc "kịch bản xấu nhất có thể ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty" nghe có vẻ không thể xem nhẹ.
Mặc dù đã tan làm, nhưng vì Nghiêm Tử Thư vẫn còn ở trong phòng làm việc của mình, trưởng phòng truyền thông cũng không tiện nói "nghe như hoãn việc này lại cũng không sao, ngày mai chúng ta lại làm", chỉ có thể ra sức nói đến khản cả giọng trước mặt anh, quả thực rất mệt mỏi.
Mặc dù đã nghe danh Ông hoàng cạnh tranh của anh từ lâu, nhưng khi thực sự gặp phải, trưởng phòng truyền thông không khỏi lẩm bẩm than phiền: Chỉ có họ Nghiêm này mới có thể toàn tâm toàn ý vào việc của sếp Phó, người bình thường ai chẳng muốn đến giờ tan làm là cuốn gói chứ, đúng là tay sai của tư bản!
Bên này, Nghiêm Tử Thư đang cùng anh ta khêu đèn tăng ca, bất ngờ nhận được cuộc gọi khác của Phó Vi Sơn. Anh đi ra phòng họp bên ngoài nhận cuộc gọi, nghe đầu kia nói: "Cậu để ý, đừng để Kỷ Thần nhìn thấy tin tức này."
Nghiêm Tử Thư đáp: "Anh yên tâm, chắc cậu ta không biết đâu."
Ngày hôm sau, Kỷ Thần quả nhiên vẫn đến văn phòng tổng giám đốc nộp bản tự kiểm điểm, hoàn toàn không biết sự tình. Cậu ta lén nhìn vào phòng trong.
Nghiêm Tử Thư lạnh nhạt nói: "Sếp Phó không có ở đây."
Kỷ Thần giật mình: "À, em... em không định tìm anh ấy."
Nghiêm Tử Thư liếc nhìn bản tự kiểm điểm rồi xua tay đuổi cậu ta đi. Nhưng trong thâm tâm, anh không thể bỏ qua ý nghĩ đen tối: Nếu bây giờ nói thẳng cho thằng nhóc này chuyện Viên Mộc đang mang thai, cậu ta sẽ phản ứng thế nào? Liệu cậu ta có thể chấp nhận không? Hay sẽ kích nổ quả bom trước thời hạn?
*
"Tách tách tách... tách tách tách...tách tách tách tách..."
"Cheng cheng!"
Lân vàng rước vận may, tiếng chiêng trống vang trời.
Ngày lành tháng tốt, khách sạn theo phong cách Trung Hoa vừa được Phó Kim Trì quy hoạch đã chính thức khai trương.
Khách sạn này dùng chung một cái tên mà người sang kẻ hèn đều hiểu với vườn trà ở vùng ngoại ô của y, Kim Phượng Đài. Phong cách kiến trúc của hai bên nhất quán, tư cách hội viên cũng tích hợp chung, cho thấy rõ ràng mục tiêu là trở thành một thương hiệu.
Theo cách nói khiêm nhường của Phó Kim Trì thì vườn trà là do ông Phó để lại, còn khách sạn tọa lạc giữa trung tâm thành phố sầm uất này lại do một tay y xây dựng nên. Vào thì nhộn nhịp sôi động, lui vẫn yên tĩnh biệt lập, mua được một mảnh đất ở khu vực này không phải là đơn giản. Nếu tính theo thời gian, đây là việc mà y đã chuẩn bị trước khi bị lưu đày đến Cảng Thành, người không có mặt, dự án vẫn tiếp tục tiến hành đến ngày nay.
Dù có phong cách sang trọng thanh cao đến đâu, khai trương vẫn cần có không khí tưng bừng náo nhiệt, đây là truyền thống lâu đời của Trung Quốc, không thể tránh khỏi.
Một hàng những lẵng hoa chúc mừng màu sắc sặc sỡ xếp cạnh nhau. Phó Kim Trì thuê một đoàn lân sư rồng, một con điểm nhãn, một con thái thanh, một con chiêu tài. Quản lý sảnh đứng trên lầu, dùng cây sào tre treo một bao lì xì đỏ và một bó rau xanh trên cao, con lân trèo lên thang người, ngậm hết vào miệng, đây gọi là "thái thanh", tượng trưng cho phát triển thịnh vượng. Cuối cùng, tiếng trống dừng lại, lân đứng yên, mỗi con nhả ra một câu đối từ miệng, một câu viết "Sảnh đường rực rỡ, ngày càng mới mẻ", một câu viết "Khai trương may mắn, tiền vào như nước". Người đến dự đồng loạt vỗ tay.
Lễ khai trương này thật ra không quá phô trương, Phó Kim Trì chỉ mời một vài người quen, nhưng trong số họ vẫn có người có máu mặt. Nghiêm Tử Thư mặc bộ vest đen hơi lỗi thời, nhưng vì đứng giữa một nhóm khách lớn tuổi nên trông anh cũng khá hòa hợp.
Ngoài ra còn có ba bốn ông già của nhà họ Phó đến tâng bốc Phó Kim Trì, những người này đều quen biết Nghiêm Tử Thư, vì dù sao anh cũng như cái bóng của Phó Vi Sơn. Thế là bọn họ giả vờ rất nhiệt tình, nói chuyện bâng quơ, dò hỏi đời sống tình cảm của Phó Vi Sơn.
Ví dụ như: "Cũng đã đến tuổi rồi, đến lúc nghĩ đến chuyện ổn định cuộc sống. Nghe nói cũng sắp có chuyện vui phải không?"
Hay là: "Không thích người này cũng không sao, cứ nói là thích kiểu nào đi, chúng tôi đều có thể giới thiệu mà."
Nghiêm Tử Thư chỉ mỉm cười, mở to mắt nói dối: "Công việc của sếp Phó rất bận, tôi không biết nhiều về cuộc sống riêng tư của sếp."
Trong lúc anh nói những câu này, Phó Kim Trì đang trưng ra nụ cười đúng mực, xã giao trơn tru, tranh thủ vài khoảnh khắc ngắn ngủi liếc nhìn sang đây.