Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 12
Sau một hồi tìm hiểu, mọi chuyện thực ra khá đơn giản: Kỷ Thần có một người cha mê cờ bạc, giống như bất kỳ con nghiện bài bạc nào, cứ mười lần thì thua chín lần. Mắc nợ, bị đòi nợ, cuộc sống của lão là một vòng luẩn quẩn không hồi kết của hai việc này. Tình huống hôm nay gặp phải là bước bị đòi nợ.
Còn may, hai gã đàn ông xăm trổ đang quát nạt lão Kỷ tỏ ra lịch sự khúm núm khi nhìn thấy Nghiêm Tử Thư. Bởi vì xét về vũ lực, những đường nét cơ bắp mượt mà săn chắc của cánh tay anh lộ ra bên dưới tay áo xắn lên cho thấy anh không hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Về tiền tài, từ chiếc xe anh lái cho tới trang phục trên người, cộng thêm thái độ đã quen kiêu ngạo nhìn xuống đều chứng minh rõ ràng ba chữ "có lai lịch". Thế giới ngầm cũng biết kẻ thức thời là trang tuấn kiệt. Vô duyên vô cớ khiêu khích một người trông giàu có và quyền lực thì không phải là hành vi "thức thời".
Nghiêm Tử Thư hỏi: "Nợ bao nhiêu tiền?"
Hai gã đàn ông tham lam nói: "Không nhiều lắm, chỉ 10.000 thôi."
Giọng Kỷ Thần nhỏ như muỗi kêu: "Tôi chỉ có thể cho các người 5.000 thôi... phải giữ lại để đóng học phí học kỳ sau."
"Còn mấy tháng nữa mới đến học kỳ sau, cứ từ từ mà kiếm thôi." Lão Kỷ ân cần nói.
Nghiêm Tử Thư lạnh lùng liếc nhìn lão Kỷ, lão đàn ông trung niên đang cười toe toét rụt lại ngay. Nhưng lão vẫn khăng khăng đề nghị: "Hay là Tiểu Thần, con mượn bạn mình trước đi."
Kỷ Thần lo lắng kêu lên: "Không được!"
Cuối cùng, Nghiêm Tử Thư quay lại, lấy một ít tiền mặt từ ngăn đựng đồ trên xe để đuổi hai gã đàn ông xăm trổ kia đi.
Lão Kỷ đắc thắng đi lên lầu. Kỷ Thần suýt khóc: "Trợ lý Nghiêm, sao em có thể lấy tiền của anh?"
Nghiêm Tử Thư nhìn dáng vẻ vợ hiền rụt rè yếu đuối của cậu ta mà câm nín. Nhưng dù sao thì anh cũng không có tiếng nói trong vấn đề này, đó là cuộc sống của cậu ta, cậu ta cảm thấy có thể sống được thì cứ làm vậy.
Về phần tiền thì...
"Trong xe sếp Phó có giữ một ít tiền mặt phòng trường hợp khẩn cấp, nên số tiền này không phải của tôi. Cậu được nhờ sếp thôi." Nghiêm Tử Thư giải thích: "Tình huống khẩn cấp, dùng tiền mặt là vì không muốn để lại thông tin tài khoản cho họ. Cậu không cần phải lo lắng quá đâu."
Kỷ Thần nghe nói là tiền của Phó Vi Sơn thì sắc mặt lại trở nên phức tạp, cúi đầu không nói một lời.
Nghiêm Tử Thư nói: "Được rồi, cậu lên lầu về nhà đi. Tôi đi đây. Có gì cần thì gọi tôi."
Trước khi đi, anh như có linh cảm, nên quay lại nhìn lần cuối. Kỷ Thần đang lén lút lau nước mắt bằng tay áo. Kỷ Thần lúng túng giải thích: "Em chỉ không muốn mẹ em nhìn thấy..."
Nghiêm Tử Thư thở dài, đột nhiên dâng trào chút lòng thương hại, anh mở cửa xe: "Cậu ngồi trong xe thêm một lúc nữa đi. Lau mặt cho sạch rồi hãy về."
*
"Ba em bị đuổi việc vì chơi mạt chược, kể từ đó không thể tìm được công việc ổn định, cả ngày chỉ ngâm mình trong tiệm mạt chược. Thực ra ông ấy không nợ nhiều lắm, chỉ vài trăm hoặc vài ngàn thôi, chúng em vẫn có thể trả giúp ông ấy. Nhưng sức khỏe của mẹ em thì không tốt, phải dùng thuốc liên tục, thuốc men cũng rất tốn kém, nên thỉnh thoảng sẽ như thế này, có người đến tận nhà đòi tiền..."
Giống như nhân vật chính trong mọi câu chuyện bi kịch ba xu, Kỷ Thần có hoàn cảnh gia đình không mấy hạnh phúc: Mẹ yếu ớt thường xuyên đau ốm, còn cha nghiện bài bạc, về tài chính luôn giật gấu vá vai, giống như nàng Lọ Lem điển hình, chờ đợi một ngày nào đó có bà tiên đỡ đầu và hoàng tử đến giải cứu.
Nghiêm Tử Thư đã biết trước những điều này nên cũng chỉ lơ đãng nghe.
"Thực ra chỉ thỉnh thoảng thôi, ông ấy cũng có lúc rất tốt." Kỷ Thần nhấn mạnh. Vừa rồi cậu ta khóc chỉ vì nhất thời quá xúc động và xấu hổ, giờ đã bình tĩnh lại.
Đã sinh lòng thương hại, Nghiêm Tử Thư lại lắm chuyện khuyên thêm một câu: "Thực ra, người nghiện cờ bạc rất khó bỏ."
Kỷ Thần ngạc nhiên phản bác: "Chuyện này... sao có thể coi là cờ bạc được? Ông ấy chỉ chơi mạt chược thôi." Cậu ta vắt óc suy nghĩ để biện hộ: "Và ba em đã nói nhiều lần rằng ông ấy muốn thay đổi. Nếu ngay cả những người thân thiết nhất còn không thể bao dung, thì ai sẽ bao dung ông ấy?"
Vầng hào quang của Đức Mẹ chói lóa làm Nghiêm Tử Thư giật giật khóe miệng, không nói tiếp nữa. Vậy đã là tất cả những gì anh có thể nói, không còn lời khuyên nào nữa.
Ngồi thêm một lúc nữa, Kỷ Thần chuẩn bị xuống xe về nhà. Trước khi xuống, cậu ta còn hứa: "Em sẽ trả lại tiền cho anh sớm nhất có thể!"
Nghiêm Tử Thư trở lại với trạng thái của trợ lý tận tụy: "Không cần vội. Cậu cứ lo cho gia đình trước đã."
*
Dĩ nhiên, toàn bộ việc sử dụng số tiền trong xe và những gì nhìn thấy ở tầng dưới nhà Kỷ Thần đều được báo cáo đầy đủ cho Phó Vi Sơn.
Thực ra, cả hai việc này đều không phải là vấn đề lớn. Với người giàu, 10.000 tệ có phải là số tiền lớn không? Phó Vi Sơn chưa bao giờ keo kiệt khi nuôi tình nhân cả. Chẳng qua là vì bây giờ gã đang muốn chơi trò tình ái nên giả vờ không biết gì mà thôi. Phó Vi Sơn thậm chí còn cho rằng đẩy Kỷ Thần vào tình thế khó khăn như vậy cũng không tệ, cuối cùng cậu ta sẽ phát hiện chỉ có thể dựa vào gã.
Có lẽ cũng vì vết xe đổ Viên Mộc này khiến gã cảm thấy người tình có móng vuốt là tồi tệ, tốt nhất là nên mài mòn trước. Nói một cách tao nhã hơn, đó là biểu hiện của chủ nghĩa nam quyền, còn nói thẳng ra... thôi không nói thì hơn.
Mỗi ngày tập đoàn Anh Hạn vẫn hoạt động bình thường, là nơi dân cổ cồn trắng thành thị ra ra vào vào. Kể ra thì, Phó Vi Sơn chỉ biết có mới nới cũ, sau buổi ra mắt vở kịch, gã lần đầu tiên công khai tặng Kỷ Thần một bó hoa hồng. Rất sáo rỗng nhưng lại vô cùng bắt mắt, cuối cùng đã thêm một chủ đề trò chuyện mới vào các nhóm chat riêng tư của nhân viên Anh Hạn.
Kỷ Thần vừa đến chỗ làm việc của mình thì nhìn thấy một bó hoa rất phô trương nằm trên bàn, kèm theo một tấm thiệp, cậu ta đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch, lập tức nhìn xung quanh như có tật giật mình. May mà Phó Vi Sơn không đích thân xuất hiện, nhưng ánh mắt dò xét từ bốn phía đổ về đều khá sắc bén.
Mọi người bàn tán xôn xao đằng sau: "Đây có tính là thông báo chính thức không? Giờ cậu ta là bạn trai của sếp Phó rồi à?"
Cũng có người còn nói: "Thông báo chính thức gì? Tôi nghĩ cái thằng này chỉ đang thả mồi câu tổng giám đốc."
Hơn nữa: "Nhưng sếp có phải là loại người dễ bị câu bằng mấy trò nhỏ nhặt như vậy không?"
Tóm lại, có rất nhiều giả thuyết khác nhau. Nhưng chưa có cái nào được xác nhận.
Sau giờ nghỉ trưa hôm đó, giám đốc nhân sự đến tìm Nghiêm Tử Thư với vẻ mặt khó xử, nói rằng Kỷ Thần lại phạm sai lầm trong công việc, bị báo cáo lên phòng nhân sự. Sau khi gây rắc rối ở phòng giám tuyển lần trước, cậu ta được chuyển sang phòng tiếp thị, làm công việc văn phòng. Có vẻ như lần này cậu ta gây ra sai sót trong hợp đồng, nhưng may mắn là giao dịch mua nhỏ nên tổn thất không quá lớn. Nhưng nó cũng gây đủ thứ rắc rối, đồng nghiệp phải giúp dọn dẹp đống lộn xộn của cậu ta, rõ ràng là trong bụng không vui chút nào.
Theo lý mà nói, nhân viên sai sót trong công việc thì cứ xử lý theo sổ tay nội quy nhân viên là xong. Giám đốc nhân sự không dám mạo hiểm, thậm chí còn tìm đến chỗ trợ lý cao cấp cũng vì gần đây có tin đồn "Kỷ Thần khá được lòng sếp Phó", "Kỷ Thần bị nghi là bạn trai của Phó Vi Sơn".
Và còn một nguyên nhân nữa, ban đầu anh ta là "tòng phạm" phối hợp với Nghiêm Tử Thư điều Kỷ Thần ra khỏi ban thư ký. Lúc đó ai mà nghĩ rằng phía sau còn tồn tại mối quan hệ nam-nam vòng vo mập mờ thế này? Anh ta cũng không biết mình có làm mất lòng sếp Phó hay không. Hiện tại, anh ta chỉ có thể cùng chung số phận với sếp Nghiêm.
Giám đốc nhân sự giải thích đầu đuôi câu chuyện, chờ Nghiêm Tử Thư nêu rõ quan điểm, để anh ta còn biết đường mà làm. Anh ta đâu biết rằng, lập trường của đối phương hoàn toàn khác với mình, còn chủ động tự tìm đến cái chết.
Cũng may là Nghiêm Tử Thư vẫn còn chút ý thức ai làm người nấy chịu, không kéo anh ta xuống cùng. Theo cốt truyện gốc, "người yêu thầm" này bị lòng ghen tuông xúi giục, tất cả mọi việc đều nhằm mục đích ly gián Phó Vi Sơn và Kỷ Thần. Anh chọn cách nương tay với Viên Mộc, nhưng với Kỷ Thần, nên làm gì thì vẫn phải làm.
Phó Vi Sơn có việc riêng, hai ngày qua vắng mặt tại văn phòng, giám đốc nhân sự đã tận dụng thời gian này tìm đến. Nghiêm Tử Thư cố ý liếc nhìn đồng hồ: "Được rồi, bây giờ tôi hơi bận, anh bảo thực tập sinh đó đến gặp tôi trước khi tan làm."
Giám đốc nhân sự nghĩ, "thực tập sinh đó" à, nghe có vẻ hơi xa lạ. Nhưng cũng không biết có phải chỉ là giấu đầu hở đuôi không. Anh ta liếc nhìn vẻ mặt của Nghiêm Tử Thư: "Cũng tốt, anh nói chuyện với cậu ta trước, sau đó chúng ta sẽ xem xét cách giải quyết."
Nghiêm Tử Thư lại nghiêm mặt nói: "Quan tâm đến tinh thần của nhân viên là một chuyện, nhưng anh nên xử lý thế nào thì xử lý thế đó."
*
Một giờ trước khi tan làm, Kỷ Thần thấp thỏm bất an ngồi trong phòng họp nhỏ gần ban thư ký.
Một lát sau Nghiêm Tử Thư bước vào, kéo một chiếc ghế đối diện cậu ta rồi ngồi xuống, ánh mắt dò xét, vẻ mặt khó đoán.
"Có người phản ánh rằng trạng thái làm việc của cậu gần đây không được tốt." Sau vài giây, cuối cùng anh cũng lên tiếng, thực ra nguyên văn lời khiếu nại là "thái độ làm việc thiếu nghiêm túc", mức độ nghiêm trọng hơn. "Cậu khoan hãy căng thẳng, tôi chỉ muốn biết, cậu có gặp khó khăn gì trong công việc không?"
"Chắc chắn việc này là lỗi của em." Kỷ Thần lắc đầu chán nản: "Em vô tình đóng sai hợp đồng, em chấp nhận hình thức kỷ luật của công ty."
"Mục đích của công ty không phải là kỷ luật cậu. Điều cậu nên làm là phải xứng đáng với chính mình, xứng đáng với mức lương mình nhận được."
"Em biết, em đã quá lơ đãng cẩu thả."
"Tại sao chỉ có mình cậu lại lơ đãng cẩu thả?"
Kỷ Thần nghẹn lại, không trả lời được. Ngay từ đầu, cậu ta đã không phải là người đặc biệt tỉ mỉ, gần đây lại còn vì Phó Vi Sơn theo đuổi quấy nhiễu, cậu ta càng dễ bị phân tâm, dẫn đến một loạt sai lầm. Thực ra đồng nghiệp đã phải chịu đựng cậu ta rất lâu, cuối cùng mới bùng nổ.
Nghiêm Tử Thư bèn nói: "Cái gọi là lơ đãng cẩu thả, thực ra là một biểu hiện của việc thiếu tinh thần trách nhiệm. Cậu có đồng ý không?"
Những lời này có phần gay gắt, không hề khoan nhượng chút nào. Kỷ Thần nghe mà thấy khó chịu, há miệng, nhưng không biết phải phản bác thế nào. Cuối cùng cậu ta ra vẻ hơi cam chịu: "Anh nói gì cũng đúng, dù sao thì em nhận hết."
Nghiêm Tử Thư chưa kịp nói gì thì điện thoại của anh rung lên. Anh liếc xuống, chẳng có gì đặc biệt, chỉ là lời nhắc nhở trong lịch trình về chuyện ngày mai là lễ cắt băng khánh thành khách sạn của Phó Kim Trì. Ngay lúc anh định tắt màn hình thì Phó Kim Trì gọi đến, cứ như đã canh giờ từ trước.
Nghiêm Tử Thư từ chối trước khi tiếng chuông đầu tiên vang hết, rồi tiếp tục phê bình: "Cậu nên biết rằng, chuyện cậu vi phạm quy định ở phòng triển lãm lần trước nhưng không bị truy cứu là nhờ có sếp Phó. Nhưng cậu không thể mong đợi sếp sẽ che chở cho cậu mỗi khi mắc lỗi."
"Em không mong đợi sếp Phó lại che chở cho em!" Kỷ Thần nghe vậy thì hơi kích động: "Trợ lý Nghiêm, em thực sự không phải loại người như vậy!"
"Dù cậu có thừa nhận hay không thì trong mắt người khác vẫn như vậy." Nghiêm Tử Thư mỉa mai nói: "Bây giờ sếp theo đuổi cậu chỉ là vì một thoáng mới lạ, nên có thể khoan dung cho bất cứ điều gì cậu làm. Nhưng đối với những người tuân thủ quy định điều lệ, làm vậy là bao che cho cậu."
"Nhưng em không chấp nhận lời đề nghị của anh ấy..."
"Cho dù cậu không thừa nhận bằng lời, cậu có dám nói rằng mình chưa từng thấy đắc ý không? Cậu chưa từng hưởng bất kỳ đặc quyền nào từ sếp sao?" Đôi mắt sau tròng kính cực kỳ sắc bén, như xuyên thẳng vào tim người nghe.
Những lời này cũng đâm trúng tâm tư của Kỷ Thần. Về mặt xu hướng tính dục, cậu ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thích đàn ông, vì vậy, phản ứng đầu tiên của cậu ta là từ chối. Tuy nhiên, địa vị xã hội cao của Phó Vi Sơn cũng mang lại cho cậu ta một cảm giác tự đắc thầm kín: được một người như vậy yêu, mình nhất định là rất đặc biệt, rất xuất sắc, rất đáng yêu. Do đó cậu ta lại không hoàn toàn bài xích. Điều này khiến cậu ta cảm thấy mâu thuẫn.
Kỷ Thần cắn môi, tóc đen mềm mại dính vào trán, khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng hốt khiến người ta phải thương cảm. Nhưng đáng tiếc, đối tượng trước mặt lại không khớp.
"Tóm lại, cậu hãy về suy nghĩ lại hành động của mình, viết một bản kiểm điểm mang đến đây." Nghiêm Tử Thư ngả người ra sau. "Việc này tạm thời để vậy đi, sau đó phòng nhân sự cần kỷ luật thế nào thì sẽ kỷ luật thế đó, cậu coi như là một bài học kinh nghiệm. Nhưng cái gì nên suy nghĩ kỹ càng, thì cậu vẫn cần phải suy nghĩ kỹ càng."
Câu cuối cùng có vẻ còn ẩn ý, khiến Kỷ Thần hồn vía lên mây lúc đi ra.
Sau khi cậu ta đi, Nghiêm Tử Thư ngồi thêm một lúc, trầm ngâm suy nghĩ. Sau đó, khi anh cũng đứng dậy thì nhận được tin nhắn đeo bám dai dẳng của Phó Kim Trì: "Tôi làm phiền cậu họp à? Nếu trong ngày bất tiện, tối nay tôi sẽ gọi lại."
Lúc này, Nghiêm Tử Thư vẫn còn tưởng y muốn xác nhận lại chuyện của buổi lễ cắt băng khánh thành. Việc này đã được quyết định rồi, quả nhiên Phó Vi Sơn vẫn đẩy cho anh đi, anh bèn gọi lại cho Phó Kim Trì.
Không ngờ, Phó Kim Trì vẫn giữ nguyên giọng điệu thích thú đó, nhẹ nhàng nói: "Tôi biết trợ lý Nghiêm là người bận rộn, có thể không có thời gian lên mạng ngay, nên tôi nghĩ cần phải nhắc nhở cậu, cậu đã thấy chuyện Viên Mộc mang thai lên xu hướng tìm kiếm chưa?"