Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 11
"Cũng giống như trước đây thôi." Nghiêm Tử Thư đưa ra một câu trả lời dễ tiến công lại tiện phòng thủ.
"Anh có thể giúp em xác nhận không, xem... buổi biểu diễn của trường chúng em vào cuối tuần này, anh ấy có thời gian đến dự không?"
"Vở kịch đó à? Cậu đã đưa vé cho sếp phải không."
"Đúng vậy, chính là cái đó, anh nhớ à?" Kỷ Thần vui mừng.
"Tất nhiên là nhớ rồi. Tôi sẽ xác nhận lại với sếp Phó khi sếp về."
Kỷ Thần thở phào nhẹ nhõm, mặt đỏ bừng, liên tục nói cảm ơn.
Nghiêm Tử Thư cũng liếc sang Kỷ Thần, nhìn cậu ta quen đường quen nẻo ngồi xuống sô pha, chờ Phó Vi Sơn cùng tan làm. Anh dừng lại một chút rồi quyết định nói thẳng: "Thực ra, cậu có thể hỏi thẳng sếp Phó. Có thể như vậy sếp sẽ vui hơn."
Kỷ Thần không hiểu ẩn ý trong câu này, chỉ xua tay: "Anh ấy bận việc quá... em ngại làm phiền anh ấy."
Nghiêm Tử Thư đứng dậy rót cho cậu ta một ly nước ép. Kỷ Thần cầm ly trên tay: "Cảm ơn!"
Nghiêm Tử Thư mỉm cười: "Không cần khách sáo như vậy."
*
Sáng chủ nhật, Nghiêm Tử Thư đến phòng tập võ thuật gần nhà để tập Kickboxing. Trái ngược với suy nghĩ của nhiều người, người máy thông minh như anh vẫn có cuộc sống riêng tư và sở thích riêng.
Nhìn lại ngày xưa khi còn nhỏ, anh cũng tham gia rất nhiều lớp học ngoại khóa theo kỳ vọng của cha mẹ, các hoạt động như hội họa, piano, bơi lội và phát thanh, có thể nói là phát triển đầy đủ các phương diện đạo đức, trí tuệ, thể chất và thẩm mỹ. Tuy nhiên, động cơ của họ khá thực dụng, lấy cớ là hy vọng con trai mình sẽ thành công. Sau đó, những kỹ năng như chơi piano vốn chỉ được dùng để khoe khoang sẽ bị bỏ rơi triệt để sau khi vượt qua kỳ thi cấp bậc. Lý do anh kiên trì vẽ thêm một thời gian nữa có lẽ là vì có một giáo viên mỹ thuật luôn động viên học trò và vân vân, cũng vì vậy mà anh bị xúi giục cầm cọ vẽ thêm vài năm nữa.
Thế rồi sau khi lớn lên, ngày càng có nhiều việc phải làm, những việc giúp hun đúc cảm xúc kia cuối cùng sẽ không còn hun đúc được nữa, rồi bị lãng quên. Chỉ có thói quen tập thể thao được duy trì cho đến bây giờ. Đối với nhân viên văn phòng, tính ra thì nó mang lại nhiều lợi ích, bao gồm cải thiện sức khỏe thể chất, và giảm căng thẳng.
Còn với Nghiêm Tử Thư, sâu thẳm trong lòng anh cũng có rất nhiều oán hận cần được giải tỏa. Lúc đầu, đó chỉ là cách để giết thời gian, nhưng dần dần nó trở thành một nhiệm vụ cần thiết.
Đến trưa, anh tắm rửa thay quần áo, trông tươi tỉnh hẳn, rồi mới đi đại học Nam Hoa của Kỷ Thần để làm nhiệm vụ cổ vũ.
Sau khi Nghiêm Tử Thư nhắc nhở, Phó Vi Sơn tỏ ra rất thích thú với lời mời đến xem kịch của Kỷ Thần, nói nhất định sẽ đi. Vì vậy, Kỷ Thần vô cùng phấn khích, chuẩn bị chu đáo, rồi còn trằn trọc trong phòng ngủ nhiều đêm liền.
Xe chạy thẳng vào trường, xe của Phó Vi Sơn tuy không phải là xe của giảng viên hay nhân viên, nhưng lại có giấy phép ra vào. Là một doanh nghiệp lớn có uy tín, Anh Hạn luôn duy trì mối quan hệ hợp tác hữu nghị với các cơ sở giáo dục đại học này, từng tài trợ phòng thí nghiệm, trang thiết bị và thành lập một quỹ học thuật chuyên môn. Vì vậy, Kỷ Thần không biết rằng vị khách mà mình mời là khách quý xứng đáng được một người có địa vị cấp trưởng khoa trở lên tháp tùng.
Nhưng hôm nay Phó Vi Sơn đến rất kín đáo. Nghiêm Tử Thư đưa sếp đến hội trường rồi tự đi tìm chỗ đậu xe.
Hai bên đường trong đại học Nam Hoa trồng đầy cây bạch quả, sinh viên chen chúc nhau dưới gốc cây, người mang theo sách, người cầm bóng, người đeo ba lô. Bất kể họ làm gì, hầu hết những khuôn mặt đó đều trẻ trung đầy sức sống, tỏa ra sắc màu của tuổi xuân chỉ có thể thấy được trong tháp ngà.
Khi đang đi ngang qua sân vận động, một quả bóng rổ bay xuống từ trên trời. May mắn là Nghiêm Tử Thư phản ứng nhanh, dùng tay không đỡ lấy hung khí, tránh cho gọng kính đắt tiền phải chịu số phận bị đập bay. Anh dồn sức vào tay ném bóng trở lại, một nam sinh vội kêu lên: "Anh bạn, xin lỗi!"
Các bạn đi cùng của nam sinh xì xào: "Ngầu!"
Lớn lên trong khu nhà ở của giảng viên và cán bộ trường đại học, từ nhỏ Nghiêm Tử Thư đã quen với không khí ồn ào này. Sau nhiều năm lăn lộn chốn công sở, đột nhiên trở lại giữa một nhóm sinh viên năng động mang lại cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.
Khi được một sinh viên hướng dẫn vào khán phòng, anh đã hơi muộn, hội trường chật kín người. Những hội trường trong trường học này thường không có chỗ ngồi cố định, ai đến trước được ngồi trước. Chỉ đến lúc đó anh mới thấy tin nhắn của Kỷ Thần nói rằng chỗ ngồi của sếp Phó là ở chính giữa hàng ghế đầu tiên.
Đó là khu vực ghế ngồi VIP trong khán phòng, rõ ràng Kỷ Thần đã bỏ công sắp xếp chỗ này cho quý nhân của mình. Tuy nhiên, các ghế bên cạnh Phó Vi Sơn đều đã có giáo viên câu lạc bộ kịch và giáo viên nhà trường ngồi, không còn chỗ trống cho Nghiêm Tử Thư. Anh cũng không quan tâm lắm, tự mình tìm một chỗ yên tĩnh ở góc sau.
Vở kịch được trình diễn trong chương trình này không phải là một kịch bản kinh điển phổ biến, mà là một tập hợp các câu chuyện cổ tích do câu lạc bộ kịch của đại học Nam Hoa tự cải biên lại. Nói thế nào nhỉ, đây là kiểu kịch bản mà học sinh sinh viên thấy thú vị, mà lại tự cho rằng rất sáng tạo, nhưng cũng chính vì quá trẻ trung nên có quá nhiều miếng hài chỉ họ mới hiểu được.
Trước đây Nghiêm Tử Thư chưa bao giờ nghĩ mình già, nhưng hôm nay thì cảm thấy rồi. Nhiều lần khán giả xung quanh bật cười rung cả khán phòng, mà nét mặt của anh vẫn bình tĩnh như thể đang thưởng thức một buổi biểu diễn giao hưởng.
Điều này thực ra cũng làm nhiều người mất hứng, nhưng khi quay lại xem thử, ồ, đẹp trai, vậy bất cứ điều gì anh làm đều có thể được tha thứ.
Tấm màn lại kéo lên rồi lại hạ xuống. Vai diễn của Kỷ Thần thực ra khá nhỏ, cậu ta vào vai một hoàng tử của một nước nhỏ trong kịch. Không được đào tạo, diễn xuất chỉ ở mức tàm tạm, trong con mắt soi mói của Nghiêm Tử Thư thì thậm chí còn không đủ tiêu chuẩn để gọi là kỹ năng diễn xuất. Nhưng phải nói sao nhỉ, xét đến việc cậu ta chỉ là một cái bình hoa thì cũng không nên quá nghiêm khắc, thôi thì công nhận cái tâm cũng được.
Thực ra, Kỷ Thần thậm chí còn không phải là thành viên của câu lạc bộ kịch. Nguyên nhân vì bạn cùng phòng của cậu ta là nguyên lão của câu lạc bộ kịch, đang đau khổ vì một trong những diễn viên ban đầu được chọn cho vở kịch này sắp đi nước ngoài trao đổi, bấy giờ nhận ra hình tượng của Kỷ Thần hoàn toàn phù hợp với yêu cầu, mới nhất quyết đẩy cậu ta lên sân khấu để cứu nguy.
Hoàng tử này chủ yếu chỉ là để khoe khoang, chỉ cần có thể ghi nhớ lời thoại hoàn chỉnh, không mắc lỗi trong toàn bộ cảnh diễn thì đã coi như hoàn thành nhiệm vụ. Còn may ở chỗ kịch dành cho sinh viên vốn có bầu không khí thoải mái, chủ yếu dựa vào nhóm biết diễn nâng đỡ nhóm không biết, kết hợp những nguyên tố gây cười ngớ ngẩn và đồng tính luyến ái, sau cùng cả hội trường vẫn hào hứng náo động.
Trong cảnh áp chót, khi Kỷ Thần được một nam sinh khác bế lên, các sinh viên lại phá lên cười. Cùng lúc đó hô vang dội: "Hoàng tử đến với hoàng tử rồi!", " Đó là tình anh em xã hội chủ nghĩa!"
Sau khi tất cả diễn viên cúi chào, khán giả rời khỏi hội trường cùng với dư âm của sự nhiệt tình.
Nghiêm Tử Thư theo sau Phó Vi Sơn, đứng ở quảng trường ngoài hội trường, hai con chim bồ câu trắng bay vỗ cánh bay lên không trung.
Kỷ Thần cũng không thay trang phục mà vội vàng lao ra ngoài: "Sếp Phó!"
Cậu ta mặc bộ lễ phục của hoàng tử trong buổi diễn, lớp trang điểm vẫn còn nguyên, như thể đột nhiên bước ra khỏi thế giới cổ tích, vào thế giới thực. Nhưng hoàng tử tinh tế như pha lê trên sân khấu khi bước xuống đã mất đi ít nhất một nửa hào quang của mình.
Không chỉ riêng cậu ta, thực ra, tất cả diễn viên đều như vậy. Trang phục trên sân khấu rất đẹp, nhưng khi nhìn kỹ lại ngoài đời thực, về cơ bản chúng chỉ để làm cảnh mà thôi. Ngoài ra, ánh sáng sân khấu rất mạnh nên lớp trang điểm của diễn viên phải đậm và khoa trương, dưới ánh sáng tự nhiên, nó không còn đẹp nữa, trông lố bịch một cách khó tả.
Chẳng qua là Kỷ Thần sợ Phó Vi Sơn bỏ đi nên vội vã chạy ra đuổi theo.
Một nam sinh đeo kính gọng đen đi theo ra ngoài: "Nhớ trả lại quần áo đó!"
Kỷ Thần vội đáp: "Sẽ trả lại sau, mình chỉ ra ngoài tìm..." Cậu ta do dự một chút rồi nói thêm: "Một người bạn."
Kính gọng đen lúc này mới chú ý đến hai người đã trưởng thành: "À, đây là hai khách VIP mà cậu vẫn nhắc hoài? Ha ha, cảm ơn hai anh đã đến ủng hộ, em là bạn cùng phòng của Kỷ Thần, là người mời cậu ấy đóng vai khách mời."
Phó Vi Sơn làm ra vẻ chúc mừng vở diễn thành công, khen kịch bản rất sáng tạo, vân vân. Sau khi Kính gọng đen đi, Phó Vi Sơn mới quay sang Kỷ Thần: "Hôm nay cậu làm tốt lắm."
"Cũng tạm được, thực ra em ở trên sân khấu cũng rất căng thẳng." Kỷ Thần xấu hổ gãi đầu, mù quáng đi theo bước chân gã, không biết mình đang đi đâu: "Trong lúc tập luyện vẫn ổn, nhưng có quá nhiều người nhìn chằm chằm, đầu óc cũng trống rỗng, suýt nữa thì quên mất lời thoại của mình."
"Không sao, việc gì cũng có lần đầu tiên, rồi sẽ quen thôi."
"Cũng chỉ giúp họ lần này thôi, có lẽ em sẽ không còn cơ hội nào khác để lên sân khấu nữa. Dù sao thì em cũng còn phải đi học và thực tập nữa."
Đến lúc này, Phó Vi Sơn tặng một câu súp gà tâm hồn giả dối: "Nhưng trên sân khấu của chính mình, cậu luôn có thể là nhân vật chính."
Nhưng Kỷ Thần lại rất thích trò này, lập tức để lộ vẻ mặt phấn khởi: "Được, em nhất định sẽ cố gắng hết sức..."
Âm thanh đột ngột dừng lại, Phó Vi Sơn hôn cậu ta, dưới bóng râm của bậc thềm khán phòng.
Ở đằng xa, giáo viên và sinh viên đi đi lại lại.
*
Nghiêm Tử Thư đưa Kỷ Thần về nhà.
Kỷ Thần thì ngơ ngác im lặng, ngồi ở ghế phụ, giữ nguyên trạng thái này suốt chặng đường. Gần đến nơi, Kỷ Thần cuối cùng cũng do dự rồi mới mở miệng: "Trợ lý Nghiêm, sếp Phó thật sự thích đàn ông sao?"
Đường sá không tốt nên Nghiêm Tử Thư chuyển số hai, giảm tốc độ: "Nếu sếp nói vậy thì chắc là thật."
"Không, ý em là, anh ấy nói anh ấy thích em? Điều đó không thể nào xảy ra được chứ?"
"Cậu có thể thảo luận vấn đề này với sếp Phó."
"Em vẫn thấy khó tin..."
Kỷ Thần bối rối, cậu ta chỉ biết nhìn Nghiêm Tử Thư, cố gắng moi móc điều gì đó từ khuôn mặt anh, nhưng chỉ nhận được một nụ cười mỉm rất chuyên nghiệp. Như thể dù Phó Vi Sơn là người đồng tính hay người ngoài hành tinh đều không thể làm anh chớp mắt ngạc nhiên.
Kỷ Thần lại chìm vào suy nghĩ của riêng mình.
Lúc xế chiều, cậu ta nhận được nụ hôn của Phó Vi Sơn, phản ứng đầu tiên là đẩy gã ra, sợ hãi bỏ chạy. Phó Vi Sơn bắt được người ở phía sau núi giả bên cạnh hồ nước nhân tạo. Lúc đó, Nghiêm Tử Thư thực ra không biết chính xác là họ đang nói gì, nhưng anh thấy họ lôi lôi kéo kéo. Mãi đến khi có một cuộc gọi báo ở nhà có việc gấp, Kỷ Thần cuối cùng mới được giải cứu khỏi tình cảnh khó xử đó.
Mặc dù bị từ chối, Phó Vi Sơn vẫn tỏ ra khoan dung rộng lượng, chủ động nhường tài xế và xe. Nghiêm Tử Thư liền gọi xe khác cho Phó Vi Sơn, rồi tự mình lái xe đưa Kỷ Thần về nhà.
Cho đến khi thay quần áo và tẩy trang xong trở lại, Kỷ Thần vẫn cứ như hồn vía lên mây. Nghiêm Tử Thư thấy vậy nhưng không nói gì, chỉ nhắc cậu ta thắt dây an toàn.
Nơi Kỷ Thần sống là một khu làng giữa phố, môi trường ở đây quả thật là khó tả. Khu nhà của cậu ta cũ kỹ và đổ nát đến mức trông giống như một khu ổ chuột trong thành phố. Xe càng đến gần, đường càng gập ghềnh, các tòa nhà san sát nhau, dây điện giăng lộn xộn, quần áo phơi bừa bãi. Chiếc xe của Phó Vi Sơn đến đây trông như vừa đi lạc vào phim trường.
Lần trước Nghiêm Tử Thư đưa Kỷ Thần về, màn đêm đen kịt còn có thể che giấu nhiều điều không hay. Bầu trời lúc này có màu vàng đục, khiến cho sự bẩn thỉu và hỗn loạn càng lộ rõ. Có một gã đàn ông say xỉn đang đứng bên lề đường, không biết xấu hổ xả nước vào tường.
Kỷ Thần nhìn ra ngoài cửa xe. Chỉ hai tiếng trước, cậu ta còn được chào đón bằng tiếng reo hò nồng nhiệt của khán giả, lời động viên của cấp trên và một nụ hôn bất ngờ. Đối với thứ cuối cùng, cậu ta khi đó cảm thấy sợ hãi như một bản năng, chỉ muốn đẩy ra, nhưng giờ cậu ta đột nhiên có một cảm giác mất mát không thể giải thích được.
Vừa nhận được cuộc gọi từ cha khiến cậu ta cảm thấy nặng nề hơn, như thể mình vừa từ thiên đường trở về thế giới phàm trần.
Kỷ Thần có chút xấu hổ: "Tới đây là được... Đường bên trong xấu lắm, em tự đi về."
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi, đi xe bao giờ cũng nhanh hơn đi bộ." Nghiêm Tử Thư nhất quyết đưa cậu ta đến tận cửa nhà.
Thế nhưng cũng vì vậy mà anh bất ngờ gặp phải một vấn đề nhỏ. Kỷ Thần vừa bước xuống xe, một lão đàn ông trung niên gầy gò, nhếch nhác, đầu hói đang đợi ở dưới lầu liền chạy đến hoảng hốt túm lấy cậu ta: "Tiểu Thần! Nhanh lên, có tiền không?"
Kỷ Thần gọi một tiếng "ba", rồi ngập ngừng hỏi: "Ba gọi con về chỉ để xin tiền? Để làm gì?"
Lão trung niên nói: "Đừng nói nhảm nữa, nhanh lên, đưa cho ba bao nhiêu thì đưa, ba cần gấp." Sau đó, lão nhìn chằm chằm vào chiếc xe sang trọng: "Đây là bạn của con sao? Rất giàu sao?"
Nghiêm Tử Thư tắt máy xe, tháo kính, mở cửa bước ra khỏi xe, khoanh tay đứng dò xét bọn họ.
Hai gã đàn ông xăm hình trên cánh tay bước ra khỏi tòa nhà: "Dô, con trai về rồi phải không? Được rồi trả tiền đi, xong việc bọn này còn phải đi."
"Ba lại đi chơi mạt chược nữa à!" Kỷ Thần cuối cùng cũng hiểu ra chuyện gì, cậu ta kêu lên: "Chẳng phải ba đã nói sẽ không bao giờ chơi nữa sao?"
---
Người dịch:
Và nếu bạn để ý, thì tôi đã sửa cách xưng hô của Kỷ Thần, góp phần giúp người đọc thấy mắc ói hơn trong từng câu thoại =)))
Đùa thôi, thật ra thì do tôi bất chợt nhận ra, ngày xưa mình sinh viên mới ra trường, vào công ty chẳng phải gặp ai cũng xưng em gọi anh chị à, chẳng qua là quen dịch theo yêu cầu nên thành ra tư duy bó hẹp, cứ phải "chưa quen xưng tôi, yêu rồi mới em", thật là tai hại, tai hại.