Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 10

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 10

Trong lúc hai người đang nói chuyện, điện thoại nội bộ văn phòng của Phó Kim Trì reo lên rất to. Y không buông lưng ghế ra, ỷ mình có chân dài tay dài, với tay kia ra để bắt máy, liên tục ậm ừ vài tiếng, không rõ có phải là việc quan trọng không, cuối cùng lạnh nhạt nói: "Cứ đợi đã."

Nghiêm Tử Thư vội vàng đứng dậy: "Xem ra anh có việc, tôi đi đây."

Lần này Phó Kim Trì không ngăn cản nữa, trước khi anh đi còn đưa cho anh một tấm thiệp mời dự lễ khai trương khách sạn mới: "Cảm phiền đưa cái này cho em trai tôi."

"Được." Nghiêm Tử Thư liếc nhìn.

"Nhưng chắc vẫn là cậu đến?"

"Xem ý của sếp Phó."

"Sếp Phó các cậu chắc chắn sẽ không đến, hẹn gặp lại."

"...Ừm."

Nghiêm Tử Thư được y đích thân tiễn ra cổng vườn trà. Nhân viên giữ xe đã chuẩn bị xe sẵn sàng.

Nào ngờ trên đường trở về lại gặp phải giờ cao điểm, kẹt xe không nhúc nhích nổi. Xe cộ chen chúc với nhau tại ngã tư thành một cục, tiếng còi xe của tài xế mất kiên nhẫn vang lên inh ỏi.

Cảm thấy vô cùng buồn chán, lại không có thời gian để giải quyết công việc, anh chỉ có thể nhìn ra ngoài cửa sổ, thả suy nghĩ của mình trôi lang thang. Anh liếc nhìn điện thoại liên tục, ánh mắt dừng lại ở thiệp mời bên cạnh, ngón tay di chuyển, dứt khoát thêm ngày trên đó vào ghi chú.

Anh nghĩ thầm, Phó Kim Trì dự đoán cũng đúng, Phó Vi Sơn thà cà kê ăn một bữa kiểu Pháp trong ba giờ liền để theo đuổi đàn ông, còn hơn là tham dự lễ cắt băng khánh thành khách sạn của đứa con ngoài giá thú nào đó. Có lẽ đến lúc đó lại cử anh đi thay thế.

Rồi anh nghĩ đến con người Phó Kim Trì. Y lúc nào cũng giữ cái phong thái mặt người dạ thú đó, nói năng thì văn vở trôi chảy, "làm ơn", "cảm ơn", "cảm phiền", cứ như cẩn thận chu đáo là không đáng đồng nào. Nhưng y không hề cố gắng che giấu bụng dạ khó lường của mình.

Nghiêm Tử Thư có lý do để tin rằng ngày nào y cũng lải nhải "em trai tôi" là vì cố ý làm Phó Vi Sơn khó chịu. Từ đó, anh thậm chí có thể tưởng tượng nếu hai người không may lớn lên cùng nhau, Phó Kim Trì chắc chắn sẽ là thánh gây rối tinh quái, là kẻ xấu xa bẩm sinh lúc nào cũng có thể chọc cho cậu ấm chính danh Phó Vi Sơn hoàn toàn mất phương hướng, vô phương đánh trả.

Đèn chuyển sang xanh, dòng xe bắt đầu di chuyển. Nghiêm Tử Thư mỉm cười, cho rằng mình hình dung khá chính xác. Anh bỏ lại những suy nghĩ vụn vặt phía sau, bám theo chiếc xe phía trước, kiên nhẫn nhấn ga. Khi trở về còn phải giải thích với Phó Vi Sơn.

*

Đến thời điểm này, cốt truyện có vẻ như phần nào bắt đầu đi chệch khỏi hướng dự kiến. Theo cốt truyện, Nghiêm Tử Thư vốn dĩ sẽ phải tàn nhẫn độc ác, hành động quyết đoán, ra tay đối phó với Viên Mộc và đứa con trong bụng cô ta.

Thế nhưng anh quyết định tuân thủ pháp luật, kết quả là đàm phán thất bại, thất vọng quay về. Thực sự không còn cách nào khác, dù là phạm pháp cũng phải cân nhắc hoàn cảnh, xử một người đàn ông cũng đành, chứ ra tay với phụ nữ và trẻ em thì quả thật đã đi ngược lại nguyên tắc làm người của anh. Bất kể Phó Vi Sơn có không hài lòng thì cũng đành chịu.

Phó Vi Sơn tất nhiên rất không vui, lạnh lùng thốt ra hai chữ từ đôi môi mỏng dính: "Ăn hại."

Nghiêm Tử Thư hiển nhiên chỉ có thể xin lỗi, thừa nhận mình bất lực, không còn gì để giải thích nữa.

Anh ngoài mặt thì vô cảm thừa nhận sai lầm, nhưng trong bụng nào phải không oán giận. Nếu cấp trên không lăng nhăng vô trách nhiệm thì một trợ lý cao cấp như anh hà cớ gì cứ phải lo những chuyện do nửa th*n d*** của Phó Vi Sơn gây ra, mà không quan tâm hoạt động và chiến lược phát triển của công ty?

Nếu như Viên Mộc không thỏa hiệp, tức là cái giá mà Phó Vi Sơn đưa ra chưa đủ cao, sau này còn phải đàm phán thêm. Nhưng một ả tình nhân mà gã chưa bao giờ coi ra gì lại dám chống đối lại quyền uy, cắn ngược mình, thật là vô lý. Phó Vi Sơn ôm lửa giận trong bụng, đến nỗi chỉ phát hiện ra một lỗi nhỏ trong tài liệu công việc cũng làm gã nổi cơn tam bành.

Nghiêm Tử Thư đứng đó nghe gã trút giận.

Ban thư ký nằm ngay sát cạnh văn phòng tổng giám đốc, nghe thấy sếp Nghiêm bị khiển trách, nhưng hình như lỗi trong văn bản là do người bên dưới gây ra, không một ai dám thở mạnh, chỉ sợ tiếp theo sẽ có thêm một màn truy cứu trách nhiệm từ nguồn, lại thành ra mình phải gánh chịu hậu quả.

Nghiêm Tử Thư vừa bước ra, mọi người đều vùi đầu vào công việc, không dám nói năng hay hỏi han gì. Chỉ có Helen tiến lại gần, tay cầm một chồng hợp đồng, khéo léo hỏi: "Bây giờ đưa cho sếp Phó xem được không?"

Nghiêm Tử Thư mỉm cười: "Hôm nay có lẽ không phải ngày tốt, tốt nhất là nên chờ ngày kia rồi tìm sếp."

Helen hiểu ý, quay lại nói với đám lâu la: "Sắp tới sếp Phó sẽ là rồng phun lửa, trong hai ngày tới đừng chọc giận sếp!"

Nghiêm Tử Thư trở về chỗ ngồi, tiếp tục công việc thường ngày của mình.

Tối hôm đó, Phó Kim Trì bất ngờ gọi điện hỏi han anh, hỏi rất thẳng thừng: "Thế nào rồi, về có bị mắng không?"

Giọng nói ở đầu dây bên kia nghe như đang cười, âm thanh truyền qua sóng điện thoại dường như mang theo cả bầu không khí thân mật mờ ám.

Nghiêm Tử Thư đóng laptop lại, thở dài nói với y: "Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng anh cũng cài đặt máy quay trong văn phòng tổng giám đốc."

"Vậy thì trước tiên tôi phải có bản lĩnh nhét nó vào được đã." Phó Kim Trì cười nói: "Không có máy quay hay nội gián nào đâu, chỉ là phỏng đoán thôi, biết rằng khi mắc lỗi, em trai tôi thích trút giận lên người khác. Từ khi còn nhỏ đã như thế này rồi. Cậu không biết nó..."

Nghiêm Tử Thư nghe vậy thì cười: "Chắc anh không cầm bút ghi âm, dụ dỗ tôi nói xấu cấp trên, rồi dùng để nắm thóp tôi đấy chứ?"

"Tôi sẽ không hạ mình dùng thủ đoạn hèn hạ đó đâu. Nhưng tôi hoan nghênh cậu tự nguyện đến đây."

"Vậy, mục đích anh gọi tôi lúc này là gì?"

"À, đúng rồi, tôi vừa nhớ ra phải nhắc cậu." Phó Kim Trì nói: "Cái chuyện cô Viên đó, tôi chỉ đơn thuần là hùa theo cho vui thôi. Nhưng cô ta và nhà họ Viên có quan hệ với những người họ Phó khác. Tóm lại, tốt nhất là cậu không nên can thiệp, để rồi sau này mất lòng cả hai bên."

Tuy Nghiêm Tử Thư không tìm hiểu sâu, nhưng nghe được những việc này, anh cũng không lấy làm lạ. Có rất nhiều người muốn ngủ với Phó Vi Sơn, cũng có rất nhiều người muốn đưa người lên giường của gã, bề ngoài đều có lý lịch trong sạch, nhưng mối quan hệ đằng sau thì đan xen rối rắm. Anh chỉ hơi ngạc nhiên vì Phó Kim Trì lại nói những điều này với anh.

Nghiêm Tử Thư bình tĩnh cảm ơn rồi cúp máy. Nếu không bị cốt truyện ràng buộc, có lẽ anh sẽ thật sự cân nhắc đến việc nhảy việc sang bên Phó Kim Trì cho xong, mệt tim quá.

Việc Viên Mộc không chịu ngoan ngoãn phá thai không chỉ là một rắc rối bất ngờ đối với Phó Vi Sơn. Vốn dĩ, không chỉ một mình Viên Mộc bị gã coi thường, mà ngay cả cha của Viên Mộc nếu có gặp Phó Vi Sơn trên sân golf, gã cũng sẽ khinh bỉ nghĩ thầm: Ồ, lại thêm một kẻ vô danh nữa muốn chạy đi làm caddie cho mình.

Thế nhưng phải xem ngược lại, cha của Viên Mộc tuy là một tay nhà giàu mới nổi chẳng đáng nhắc tới, ít nhất thì ông ta cũng có cơ hội chơi golf với Phó Vi Sơn trên cùng một sân, qua đó nịnh hót những quý nhân ngang hàng với gã, cố gắng bước một chân vào cánh cổng giới thượng lưu.

Sau này dường như chứng minh lời Phó Kim Trì nói là đúng, ông Viên quả thực đã bám được vào các thành viên khác của nhà họ Phó, đồng thời đạt được thỏa thuận hợp tác. Không có gì mà tiền không mua được, dù có là việc giúp ông ta nâng con gái mình lên thành vợ của Phó Vi Sơn. Hay nói đúng hơn, chỉ cần đủ tiền thì đó là chuyện nhỏ.

Vì thế không lâu sau, Phó Vi Sơn được gọi về nhà họ Phó, Nghiêm Tử Thư đưa gã về.

Nhà tổ nằm ở lưng chừng núi. Mấy chú bác trong nhà ngon ngọt nịnh hót, lấy tư cách là cha chú để gây sức ép với Phó Vi Sơn, nói ra nói vào đều cùng một ý là nếu đã làm to bụng con gái nhà người ta, để không có con ngoài giá thú, thà rằng quyết định luôn đi. Lý do đưa ra đầu tiên là những mối ràng buộc tình cảm đường đường chính chính như họ hàng, gia tộc và huyết thống; sau đó là đến lợi ích hữu hình như các dự án, cổ phần và đầu tư, có thể coi là tiên lễ hậu binh.

Sau cùng chú Ba đức cao vọng trọng, tức là em trai của Phó Chi Chương, đứng ra làm người trung lập hòa giải: "Ngày nay ai cũng nói về quyền sinh sản, suy cho cùng quyền đó thuộc về người mẹ, nếu người mẹ nhất quyết muốn sinh con, chúng ta có thể làm gì? Quan trọng nhất, nhà họ Viên vẫn là đối tác của chúng ta trong vài lĩnh vực, điều mọi người đang thảo luận bây giờ là làm thế nào để giải quyết vấn đề với chi phí thấp nhất có thể..."

Phó Vi Sơn tức giận suýt bật cười. Lúc đầu người đàn bà này được đưa lên giường của gã vốn chỉ là một món đồ chơi để gã tùy tiện đùa giỡn. Bây giờ moi được hạt giống của gã thì quay lại đòi làm tiểu thư khuê các không thể chạm tới?

Còn chú Ba Phó này, khi anh mình còn sống thì rất ngoan ngoãn biết điều, nhưng mấy năm gần đây đã có dấu hiệu trở thành sói đội lốt cừu. Suy cho cùng cái danh chủ nhân nhà họ Phó không phải là một chức vụ chân chính, mà là xem ai có thể nắm giữ nhiều quyền lực hơn, có nhiều tiếng nói hơn.

Mà Phó Vi Sơn với tư cách là cháu trai, về phần khí thế vẫn phải thua lão ta. Gã có thể tỏ ra cứng rắn với chú Ba Phó và những người khác, nhưng không thể thực sự làm ngơ tài sản và cổ phần của gia tộc mà họ nắm giữ. Đằng sau các chú bác trong gia tộc này, ai mà chẳng có lợi ích riêng?

Tuy Phó Chi Chương năm đó đã trấn áp được đám người không chịu thần phục này, nhưng người chết thì ảnh hưởng cũng tiêu tan, không thể nào đàn áp mãi mãi. Phó Vi Sơn là con trai của Phó Chi Chương, bề ngoài nhìn thì tưởng như trời quang trăng sáng, nhưng đáng tiếc không được thừa hưởng thủ đoạn thiết huyết của cha mình.

Nghiêm Tử Thư lạnh lùng bàng quan, nhìn cuộc trò chuyện ở nhà tổ kết thúc trong bất hòa.

Từ góc nhìn của Phó Vi Sơn, gã không chỉ vô cùng căm phẫn đứa trẻ mà mình chưa từng gặp mặt kia, mà còn đang coi bản thân là nạn nhân.

Nhưng sâu thẳm bên trong gã vẫn có một cảm giác kỳ lạ, như thể chuyện này lẽ ra không nên phức tạp đến vậy. Dường như phải là, chỉ cần gã ra lệnh một lời cho trợ lý, Viên Mộc và đứa con có thể biến mất không dấu vết, không bao giờ làm phiền gã nữa. Phó Vi Sơn thậm chí không cần phải tự làm bẩn tay mình, cũng không cần phải mang gánh nặng lương tâm.

Trong cốt truyện gốc quả thật là vậy, "Nghiêm Tử Thư" bí mật loại bỏ tình địch sau lưng Phó Vi Sơn, đồng thời âm thầm chịu đựng áp lực phản công của nhà họ Viên.

Còn trong thực tế, mệnh lệnh của Nghiêm Tử Thư với những người theo dõi Viên Mộc là: trông chừng.

Và chỉ là trông chừng.

Mà Viên Mộc phản ứng cũng rất nhanh, cô ta chuyển đến nơi ở mới, mỗi khi ra ngoài đều có hai bảo mẫu đi kèm, được bảo vệ trông cũng rất ra dáng.

Nghiêm Tử Thư đứng cách đám đông, nhìn thoáng qua cô ta từ xa, thấy cô ta tự hào khoe bụng bầu, sau đó anh quay xe về.

Anh kéo dài thời gian một cách tiêu cực, khiến cho sự việc tạm thời rơi vào bế tắc. Thay vì nói là Phó Vi Sơn đối đầu với Viên Mộc, Nghiêm Tử Thư cảm thấy tình huống này giống như Phó Vi Sơn đối đầu với chính gã hơn. Có lẽ vì nhân vật chính không muốn dính phải vết nhơ đạo đức, nên gã không thể tự mình nói ra những câu như "hãy đi loại bỏ cô ta và đứa trẻ đó".

Vậy nên Nghiêm Tử Thư cũng rất sẵn lòng giả ngốc, thậm chí còn sinh lòng tò mò, muốn xem mọi chuyện sẽ kết thúc như thế nào. Không ai muốn trở thành đao phủ, nhưng đứa trẻ đang từng ngày hình thành, liệu nó có ra đời an toàn không?

*

Có điều còn may là tin đồn về đứa con ngoài giá thú hiện chỉ lan truyền trong nội bộ nhà họ Phó. Bên phía Viên Mộc vẫn nuôi hy vọng xoa dịu. Cô ta không muốn thực sự trở mặt với Phó Vi Sơn, thế nên không làm ầm ĩ cho cả thế giới biết.

Do đó cái gọi là "may mắn" này chỉ là với Phó Vi Sơn mà thôi, nghĩa là nó không ảnh hưởng đến mối quan hệ của gã với Kỷ Thần. Phó Vi Sơn đang có hứng thú quấn lấy Kỷ Thần, tất nhiên là phải giữ bí mật tuyệt đối với tên nhóc này, không cho cậu ta tiếp xúc với các bí mật của gia tộc thượng lưu. Với người ngoài, Phó Vi Sơn vẫn đi làm, xã giao và vui chơi trong phong thái của một người thành đạt như thường lệ.

Có điều, so với người phụ nữ tham lam vô độ như Viên Mộc, bản tính giản dị khiêm tốn của Kỷ Thần lại đặc biệt hiếm có trong mắt đàn ông.

Nghiêm Tử Thư có thể phần nào nhận ra rằng, cứ thế qua lại dần dần, Phó Vi Sơn ban đầu chỉ có ý định đùa giỡn như mèo vờn chuột, không biết từ khi nào đã nảy sinh một chút tình cảm chân thành, nghiêm túc với cậu ta hơn.

Lần trước Kỷ Thần suýt bị đuổi việc, may mắn gặp được vị tổng giám đốc "công bằng chính trực", chẳng những được ở lại mà còn lọt vào mắt xanh của gã. Sau đó, Phó Vi Sơn bắt đầu mở cuộc tấn công có tính toán hơn, tạo nhiều cơ hội để tiếp cận cậu ta, tặng quà cho cậu ta, cùng đi cùng về.

Bây giờ thì tin đồn tình ái này không còn gọi là tin tức mới lạ đáng nói trong nội bộ Anh Hạn nữa. Dù cho giờ đây Kỷ Thần có thể tự do đi thang máy VIP, dù cho cậu ta có thể tự do ngồi bàn tròn dành riêng cho giám đốc điều hành trong căng tin công ty, dù cho cậu ta có thể tùy ý đi vào văn phòng tổng giám đốc của Phó Vi Sơn, tất cả đãi ngộ đặc biệt này đều đã trở thành thói quen trong mắt mọi người.

Điều duy nhất đáng bàn luận là, thứ nhất, sếp Phó đã thành công cưa đổ cậu ta hay chưa, thứ hai, liệu hai người có công khai mối quan hệ của mình hay không.

Càng ngày càng có nhiều người bắt đầu lấy lòng Kỷ Thần, nhưng họ làm rất tinh vi, không ai chủ động đi vạch trần sự thật. Như thể Phó Vi Sơn đã tạo ra cho cậu ta một thế giới chân không, lặng lẽ bao trùm cậu ta vào trong đó.

Có lúc ngay cả Nghiêm Tử Thư cũng ngạc nhiên, sao đến giờ cậu ta vẫn chưa nhận ra ý đồ thầm kín của Phó Vi Sơn?

"Trợ lý Nghiêm." Kỷ Thần thò đầu vào văn phòng tổng giám đốc, thấy bên trong không có ai, liền đi vào: "Sếp Phó vẫn đang họp à?"

"Đúng vậy." Nghiêm Tử Thư úp điện thoại xuống bàn, che đi bức ảnh mới nhất của Viên Mộc vừa được gửi tới. "Cậu tìm sếp có việc gì không?"

"À không, thực ra em đang tìm anh." Kỷ Thần nhìn quanh, hơi do dự: "Em chỉ muốn hỏi, dạo này sếp Phó có bận gì không?"

Trước Tiếp