Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 9
Tổng giám đốc Phó Vi Sơn hình như đã vừa mắt một thực tập sinh.
Trưởng ban thư ký Helen là một phụ nữ có năng lực và chuyên nghiệp, mặc dù cũng có sở thích tò mò buôn chuyện, nhưng khi mọi người bắt đầu hỏi nhau về mối quan hệ giữa Kỷ Thần và Phó Vi Sơn, cô vẫn quyết đoán đóng vai trò là người ngăn cản. Tuy vậy, thẩm quyền của cô chỉ đủ để cấm Ben và những người khác trong ban thư ký buôn chuyện bên ngoài phòng của mình, chứ làm sao có thể ngăn cản tất cả nhân viên bên dưới.
Sau bữa tiệc mừng đó, từ trên xuống dưới tập đoàn Anh Hạn đều tận mắt chứng kiến Phó Vi Sơn tươi cười hòa nhã, suốt nửa sau buổi tiệc chỉ lo trò chuyện vui vẻ với Kỷ Thần không biết từ đâu chui ra. Sếp Phó thậm chí còn đích thân lấy đồ ăn cho cậu ta!
Thật là một đề tài cổ tích đời thực rất mới lạ, câu chuyện tình ái giữa tổng giám đốc bá đạo và cậu bé Lọ Lem sinh viên đại học. Bấy nhiên là đủ để bàn tán với nhau trong lúc nghỉ ngơi sau một ngày làm việc bận rộn tẻ nhạt, đủ các phiên bản khác nhau đã mọc lên như nấm sau mưa.
Trong thời gian này, Phó Vi Sơn bỗng trở nên rất thân thiết với Kỷ Thần, dẫn cậu ta đến nhiều nơi thích hợp để hẹn hò, tặng cậu ta đủ thứ quà nhỏ. Có lẽ người duy nhất trong toàn công ty không biết Phó Vi Sơn đang tán tỉnh Kỷ Thần chính là bản thân cậu ta. Kỷ Thần ngu ngốc tin rằng tất cả những điều này đều là "công việc", cậu ta quả thực rất dễ bị lừa. Đồng thời cậu ta cũng không biết rằng rất nhiều người trong công ty đang ngoài mặt thì thân thiện, nhưng sau lưng lại nói xấu mình.
"Cái thằng tên Kỷ Thần kia, thật sự không thể tin được nó mà lại là mẫu người sếp Phó thích. Nhưng điều tôi không hiểu là, làm sao họ lại đến được với nhau?"
"Tôi có nghe nói qua. Hình như ban đầu nó làm việc ở ban thư ký, nên chắc chắn là đạt được mục đích từ hồi đó."
"Không phải, nếu trước đó nó có mánh khóe rồi thì tại sao sau đó lại chuyển sang phòng khác? Chúng ta đã bỏ lỡ tập nào sao?"
"Hình như sếp Nghiêm không hài lòng với nó..."
"Chuyện này liên quan gì đến sếp Nghiêm?"
"Chẳng lẽ sợ nó mê hoặc tổng giám đốc, 'sắc đẹp hại nước'?"
Nghiêm Tử Thư đứng ngoài phòng trà, ho nhẹ. Âm thanh bên trong đột nhiên tắt ngấm. Anh bước vào trong, các nhân viên lại quay ra trò chuyện rôm rả, nhiệt tình thảo luận về yêu cầu của khách hàng và cách sắp xếp công việc.
Đằng sau anh, tiếng kêu than dậy trời đất: "...Tổn thọ rồi, sếp Nghiêm nghe được bao nhiêu? Sao anh ta lại chạy xuống tầng của chúng ta?"
Tất nhiên, Nghiêm Tử Thư chỉ đến để trao đổi với phòng ban khác chứ không phải để theo dõi kỷ luật, nên anh làm như không nghe thấy.
Trở lại văn phòng, anh nhận được email mới trong hộp thư, là kết quả xét nghiệm ADN từ máu của Viên Mộc. Nhờ những tiến bộ công nghệ, với kỹ thuật hiện nay, xét nghiệm quan hệ cha con trước khi sinh hiện có thể thực hiện ở giai đoạn đầu thai kỳ. Đúng là con của Phó Vi Sơn, Nghiêm Tử Thư không quá ngạc nhiên trước kết quả này.
Trong cốt truyện gốc, Phó Vi Sơn cho cô ta một số tiền, qua đó lại nảy sinh mâu thuẫn với Kỷ Thần. Viên Mộc có ý đồ mượn cơ hội này để giành địa vị, nhưng sau đó bị "trợ lý Nghiêm" nổi lòng ghen tuông ra tay "xử lý". Đứa bé đó không bao giờ nhìn thấy ánh sáng ban ngày, chỉ tồn tại trong bụng mẹ một thời gian rồi biến mất không dấu vết.
Anh nhíu mày nhìn một lúc rồi cầm điện thoại lên, hẹn gặp Viên Mộc.
Viên Mộc chọn một vườn trà yên tĩnh ở ngoại ô.
Nghiêm Tử Thư đến đúng hẹn. Vườn trà này theo hình thức hội viên, chỉ được vào cửa khi đặt chỗ trước, xem ra là nơi dành cho giới thượng lưu tiêu khiển và thể hiện đẳng cấp, phong cách cũng như đẳng cấp chắc chắn đạt tiêu chuẩn. Rường cột chạm trổ, đình đài lầu các, nước lặng chảy xuôi, hoa rơi rải rác.
Anh đưa chìa khóa xe cho nhân viên, một người phục vụ mặc áo vạt dài màu xanh xám dẫn anh đi thẳng vào trong. Đồng phục làm việc của họ ở đây không phải là những bộ Hán phục dở ông dở thằng, kiểu dáng không đúng, như thế này tiện lợi mà trông cũng đẹp mắt, có phong cách gợi nhớ đến những năm 20, 30 của thế kỷ trước. Nghiêm Tử Thư không khỏi liếc nhìn thêm mấy lần.
Một nam một nữ ngồi xuống khu ghế yên tĩnh, biệt lập bên bờ nước.
"Xét nghiệm ADN xong rồi, thực sự là con của anh ấy, còn là một bé trai." Viên Mộc vẫn xinh đẹp rạng rỡ, chỉ có phần bụng dưới hơi phồng ra, cô ta đặt tay lên bụng, có vẻ tự tin khác hẳn vẻ rụt rè lo sợ trước kia: "Phó Vi Sơn thậm chí còn không thèm đến?"
"Rất tiếc." Nghiêm Tử Thư khéo léo nói: "Sếp Phó không thích trẻ con lắm, cũng chưa sẵn sàng làm cha."
Xuôi theo tay Viên Mộc, Nghiêm Tử Thư dời mắt nhìn xuống. Nghe nói thai phụ thường bắt đầu lộ bụng vào khoảng tháng thứ tư hoặc thứ năm của thai kỳ, phá thai càng muộn thì càng nguy hiểm, nếu định phá thai thì thật ra đã làm từ sớm rồi. Anh thầm nghĩ, ai cũng như vậy, thật biết cách gây khó dễ cho anh. Rõ ràng đó không phải là con của anh, vậy mà lại bắt anh đứng giữa làm người xấu.
"Hơi sáo rỗng th* t*c... " Anh lấy ra một tấm séc, đặt lên bàn rồi đẩy về phía bên kia: "Đây là một khoản bồi thường nhỏ. Xin hãy nhận lấy."
Viên Mộc giơ tay làm đổ tách trà, vội vàng nhặt điện thoại đang nằm úp trên mặt bàn lên, nhân viên phục vụ lập tức chạy đến lau sạch.
Viên Mộc tức giận nói: "Cái gì thế này? Hổ dữ cũng không ăn thịt con! Cho một thằng sai vặt cầm ít tiền đến đây là có thể đuổi tôi đi à?"
Thằng sai vặt Nghiêm Tử Thư không thèm cãi lại cô ta: "Cô cũng có thể nói cho tôi biết điều kiện của cô."
"Tôi chỉ muốn sinh đứa bé ra thôi, tôi không cần gì khác, chỉ cần nó mang họ Phó."
"Nếu cô không muốn gì cả, sao lại bắt nó lấy họ Phó? Luật pháp quy định con cái có thể lấy họ mẹ, cũng như nhau thôi."
"Tôi là người truyền thống, con tôi phải mang họ cha."
"Mặc dù tôi không biết ai đã dạy cô nói như vậy." Nghiêm Tử Thư nói: "Tuy nhiên, lời khuyên cá nhân của tôi là nếu cô không có thủ đoạn, cũng không đủ thông minh, thì đừng ảo tưởng quá nhiều. Đừng chỉ tập trung vào 'ví dụ thành công', không phải ai cũng có may mắn như cậu cả Phó đâu."
Anh cầm tách trà lên uống cho thấm giọng: "Cho dù là cậu cả Phó, cô nhìn xem mẹ anh ta bây giờ có còn sống không?"
Viên Mộc nghiến răng, giả vờ không biết: "Đàn ông các người không hiểu đâu, làm mẹ rồi thì ai cũng muốn bảo vệ con mình."
Nghiêm Tử Thư thừa nhận: "Quả thật là tôi không hiểu, dù cô muốn bảo vệ nó, hay lợi dụng nó, tóm lại..."
"Vậy thì anh muốn gì đây!" Giọng Viên Mộc đanh lại: "Ném cho tôi một tấm séc rách nát, ngồi đây lải nhải một đống lời vô nghĩa, được rồi, giờ đã đưa tiền rồi, anh có định gọi vài người đến, ép tôi đến bệnh viện phá thai không?"
Nghiêm Tử Thư chưa kịp hành động, mấy người phục vụ nghe thấy tiếng động, âm thầm tiến lại gần hơn. Anh ngẩng đầu nhìn lên, thấy camera an ninh ở góc phòng lặng lẽ phát ra ánh sáng đỏ. Chuyện này cũng bình thường thôi, nếu anh là Viên Mộc, biết mình thuộc nhóm yếu thế thì phải có chuẩn bị trước mới dám đến đây.
"Đừng hiểu lầm, tôi vẫn có nguyên tắc phải tuân thủ pháp luật." Vì vậy anh không hề cảm thấy bị xúc phạm: "Tôi chỉ đóng vai trò trung gian, truyền đạt ý của sếp Phó thôi. Tuy nhiên, cô nên chuẩn bị tinh thần, những đứa con ngoài giá thú mang họ Phó hầu hết đều không có cuộc sống tốt đẹp. Nếu cô nhất quyết muốn sinh nó ra, sau này nó sẽ phải đối mặt với đủ loại kỳ thị và tấn công cả công khai lẫn ngấm ngầm. Ngay cả bản thân đứa trẻ cũng chưa chắc đã muốn được sinh ra."
Viên Mộc im lặng. Nghiêm Tử Thư nói: "Suy nghĩ kỹ đi. Có gì thì liên lạc lại với tôi."
Anh uống cạn tách trà nguội lạnh, mỉm cười rồi đứng dậy bỏ đi.
Khi đến gần cổng chính, Nghiêm Tử Thư đột nhiên dừng lại, không bước tiếp nữa. Người phục vụ nhanh nhẹn tiến đến hỏi: "Thưa quý khách, đã có người lái xe cho anh rồi. Anh còn cần gì nữa không? Có để quên thứ gì không?"
Nghiêm Tử Thư nhíu mày, quay đầu hỏi: "Có thể cho tôi biết chủ của các anh tên gì không?"
*
Sau đó, anh lại được đưa đến một tòa nhà hai tầng tường đỏ ngói xanh nằm sâu trong vườn trà. Đây là khu vực dành cho nhân viên, có biển báo ghi "Khách hàng dừng bước".
Phó Kim Trì đút tay vào túi quần. Y thường ăn mặc rất chỉn chu, thích theo phong cách thanh lịch phá cách, đứng trong văn phòng mang phong cách cổ điển sang trọng này, được ánh sáng chiếu qua kính màu phủ lên người, dường như không hề lạc lõng, trông như một tay chơi của khu Bến Thượng Hải sầm uất ngày xưa.
Nghiêm Tử Thư cuối cùng cũng hiểu vì sao Viên Mộc nhất quyết muốn đàm phán ở đây, chẳng trách, sao cô ta có được tư cách hội viên chứ.
Về phần mình, dù biết trước cốt truyện, anh cũng chỉ biết sơ qua Phó Kim Trì đang làm gì, như là một nét phác họa mơ hồ. Cuốn truyện này không đi sâu vào liệt kê từng công ty của Phó Kim Trì, dù sao thì trùm phản diện có tư cách để ra vẻ thần bí.
Nhưng bây giờ thì hơi lúng túng, giống như việc nói xấu ai đó sau lưng người ta, vừa quay lại thì thấy người đó đang ở ngay sau lưng mình vậy.
Phó Kim Trì dựa vào bàn, hất cằm về phía ghế bành: "Trợ lý Nghiêm, mời ngồi. Hiếm khi mà cậu ghé thăm, rồng đến nhà tôm, rồng đến nhà tôm. Phía sau cũng có đầu bếp, có muốn ở lại dùng bữa không?"
Thấy anh không nhúc nhích, Phó Kim Trì chủ động tiến lại kéo ghế cho anh: "Ngồi xuống, ghế của tôi biết ăn thịt à?"
Nghiêm Tử Thư ngồi xuống, đành phải tìm cớ bắt chuyện: "Không ngờ đây lại là chỗ của anh Phó, khá độc đáo."
Phó Kim Trì lại đáp: "Cái gì mà của tôi hay không phải của tôi, đều do ông già cho tôi, ở trong tay tôi, thì mở cho vui thôi."
Y đặt tay lên lưng ghế, tư thế và bầu không khí này đều có phần nguy hiểm, Nghiêm Tử Thư tránh sang một bên.
Khác với Kỷ Thần ngây thơ khờ khạo, anh tuyệt đối không phải người chậm hiểu. Một người hấp dẫn rất khó để thiếu kinh nghiệm bị ong bướm theo đuổi. Hơn nữa, Phó Kim Trì lại đang tỏa ra hormone nam tính mạnh mẽ, tính ám chỉ cực kỳ mãnh liệt.
Phó Kim Trì cúi người lại gần rồi nói: "Dù sao thì trong số những đứa con ngoài giá thú của họ Phó, tôi cũng là loại may mắn, ý cậu là vậy sao?"
Hóa ra là đến hỏi tội. Nghiêm Tử Thư quả quyết thừa nhận: "Tôi rất xin lỗi, tôi nói mà không suy nghĩ, đó là lỗi của tôi."
Nhưng anh ngay lập tức phản bác bằng đạo đức: "Nhưng xét đến việc nhìn lén của anh cũng không vẻ vang gì cho lắm, chúng ta có thể coi như hòa nhau được không?"
"Đừng thế chứ, cậu đang vu oan cho người tốt đấy." Phó Kim Trì uể oải nói: "Camera giám sát được lắp đặt ở đó, công khai minh bạch kia mà, là người quản lý, tôi vốn đã có quyền xem. Cậu muốn hỏi tội, thì cũng phải hỏi cô Viên tại sao lại đặt chỗ đó."
"Cô ta có khả năng để qua cửa của anh à?"
"Là thế này. Cô Viên này chạy đến gặp tôi, nói rằng cô ta đang mang thai đứa con của em trai tôi, sợ có người sẽ hãm hại cô ta, nên muốn mượn chỗ tôi để bàn chuyện. Tôi không thể từ chối một việc nhỏ như vậy đúng không, tôi chỉ đứng ngoài quan sát một chút thôi. Ai mà biết được là cậu đến chứ."
"..."
Phó Kim Trì nói: "Nhưng nghĩ kỹ lại thì cái câu 'ví dụ thành công' của cậu, dùng cũng thông minh đấy chứ."
Nghiêm Tử Thư cảm thấy đa đầu tê rần, không muốn tiếp tục nói bóng gió với y nữa. Anh cũng không phải là người vô văn hóa, biết mình nói xấu người khác đã là sai. Anh chỉ đơn giản là không muốn "xử lý" Viên Mộc theo đúng kịch bản, nên đã đưa ra vài lời khuyên khắc nghiệt, bảo cô ta về nhà tự quyết định. Nếu không thì anh hao tổn âm đức ở đây cãi nhau với một thai phụ làm gì? Hơn nữa, nói chuyện với Phó Kim Trì rất mệt, dễ bị dắt mũi, nói đi nói lại mãi không hết, lãng phí vô số tế bào não.
Nhưng chừng nào Phó Vi Sơn còn là nhân vật chính, chừng nào cốt truyện còn tiếp diễn, thì mọi việc đều có số phận của nó, châu chấu gần gì phải đá xe. Anh cảm thấy vừa rồi thà mình giả vờ như không để ý gì cả, bỏ đi cho xong chuyện.
Vì vậy, Nghiêm Tử Thư dứt khoát nói: "Được rồi, là tôi sai. Hay là anh cứ nói thẳng cho tôi biết anh muốn tôi làm gì đi, tôi chấp nhận hết."
Phó Kim Trì đánh giá khách quan: "Không nghe thấy một chút hối lỗi nào, không chừng cậu còn đang thầm mắng tôi."
Nhưng rồi Phó Kim Trì lại chủ động ôn hòa bình thản nói: "Không có gì nghiêm trọng vậy đâu, người nói xấu sau lưng tôi thì đầy ra, cậu còn chưa phải người nói khó nghe nhất. Nếu cậu thực sự muốn xin lỗi, trước tiên nợ tôi một việc nhỏ, sau này tôi nghĩ ra rồi nói sau."
Nghiêm Tử Thư lúc đầu nói không dám, nhưng nghe đến đoạn sau thì đáp: "Được."
Phó Kim Trì mỉm cười nói: "Được rồi, vậy quyết định thế đi."
---
Người dịch:
Đúng vậy, anh Nghiêm tuân thủ pháp luật, mà Phó Kim Trì cũng thế á =)) tác giả không cổ xúy nhân vật chính làm mấy trò phạm pháp nha.