Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 77

Trước Tiếp

Trước khi Ôn Nam Tinh ngồi vào ghế lái, Lục Quỳnh Cửu vội nói: “Để em lái xe.”

Ôn Nam Tinh đáp tiếng “ừ”.

Lục Quỳnh Cửu vừa quay đầu cài đai an toàn cho mình vừa nhắc nhở anh, nhưng vừa cài xong chưa kịp ngồi thẳng lại thì đột nhiên có một chiếc bóng mờ bao phủ đến, hơi thở quen thuộc trên cơ thể người đàn ông phả vào mặt. Cô quay sang nhìn anh theo bản năng, trước tầm mắt hơi tối, môi được một đôi môi khác ấm nóng nhẹ nhàng m*t vào, chỉ chạm thoáng qua rồi rời đi.

“Về nhà thôi.” Giọng anh có hơi khàn.

Lục Quỳnh Cửu vô thức l**m khóe môi: “Ừ!”

Trên đường về nhà, không khí trong khoang xe mập mờ khó diễn tả. Hai người không ai nói gì nhưng tốc độ lái xe không hề chậm lại.

Sau khi bấm mật khẩu vào nhà, đèn ở huyền quan tự động sáng lên, vali hành lý ngã “cạch” xuống sàn nhà phát ra âm thanh nặng nề. Đồng thời lúc ấy, hai chủ nhân của nó đã dính chặt vào nhau, Ôn Nam Tinh nhấc bổng Lục Quỳnh Cửu lên để cô ngồi trên tủ giày, đôi chân dài thon thả quấn quanh thắt lưng gầy mà mạnh mẽ của người đàn ông. Tất cả âm thanh đều bị chặn lại kín kẽ, đã lâu lắm rồi hai người không thân thiết như vậy, những rung động quen thuộc trong lòng trào dâng ra ngoài.

Đèn tự động ở huyền quan hết thời gian nên chợt tắt.

Tầm nhìn trở nên tối tăm, trong bóng tối, các giác quan của con người ta nhạy bén hơn hẳn, có phần nguy hiểm.

Ở huyền quan ngập tràn tiếng trao đổi nước bọt, tiếng th* d*c nặng nề và tiếng quần áo ma sát vào nhau của hai người.

“Nhớ anh không?” Giọng người đàn ông toát lên d*c v*ng mãnh liệt.

Hai chân Lục Quỳnh Cửu quấn quanh hông anh chớp mắt mềm nhũn, mất hết sức lực buông thõng xuống khi nghe giọng anh. Cô ậm ừ đáp: “Nhớ… Nhớ muốn chết.”

Người đàn ông cười khẽ, vòng hai tay giữ cặp mông căng mẩy của cô để cô quấn chặt hông mình. Lục Quỳnh Cửu bị cận thị nhẹ nên tầm nhìn không quá rõ ràng, ôm chặt anh theo bản năng. Cô nghe anh kêu nhỏ một tiếng, sau đó nương theo ánh trăng rọi vào xuyên qua rèm cửa sổ kéo hờ để đi vào phòng khách.

Ghế sofa?

Làm ở ghế sofa?

Cô bối rối không thôi, mà kể ra hình như họ chưa từng thử ở nơi như ghế sofa, nghĩ đến không khỏi khiến cô nóng mặt, tim đập nhanh.

Hết thảy xảy ra nhanh vô cùng, vì ai cũng nóng lòng tựa như vào thời điểm này chỉ có lực tác động thô bạo mới có thể biểu đạt nỗi nhớ nhung giữa hai người yêu nhau đến độ không thể biểu đạt được nữa. Bên eo bị bóp đau ơi là đau nhưng cô không than tiếng nào, chỉ im lặng chịu đựng.

Rõ ràng đang vào tiết trời tháng giêng, thậm chí lò sưởi trong phòng khách cũng chưa kịp bật mà hai người vẫn nóng đến mức đổ đầy mồ hôi. Cơ thể mất khống chế ngửa lên, sau đó lại bị đè xuống. Tuy có hơi nặng nhưng lại mang cảm giác an toàn và ổn định vô cùng, tựa như một chiếc thuyền nhỏ lang thang trong bão táp không tìm được bến cảng đỗ lại, phải liều mạng nắm lấy gì đó để chống đỡ. Bọc ghế sofa bị tay chân cô đạp không còn hình dạng gì.

Khi đang tròng trành quay cuồng, đầu óc Lục Quỳnh Cửu bỗng trống rỗng, một cơn kh*** c*m khó mà dùng lời để tả vùi lấp từ đầu đến chân cô, xung quanh tràn ngập hơi thở quấn quýt của hai người. Không biết có phải ảo giác của cô không mà cô cảm thấy khí thế tỏa ra khắp người anh cũng mạnh mẽ bá đạo hệt như vậy, hiển nhiên anh vẫn chiếm tỉ lệ nhiều hơn.

Sau khi quấn quýt xong, hai người nằm ôm nhau thân mật trên ghế sofa như vậy. Trên người họ đắp chiếc chăn mà không biết Ôn Nam Tinh lấy đến lúc nào, cô mệt mỏi vùi mặt vào cổ anh không muốn nhúc nhích. Bàn tay ấm áp của anh v**t v* lưng cô, giọng trầm khàn sau cuộc vui: “Mệt không em?”

Lục Quỳnh Cửu thật sự rất mệt, đang định trả lời anh thì chợt nghe thấy mấy tiếng “ọc ọc ọc”. Giữa lúc nhịp thở của cả hai đều nhỏ nhẹ nên âm thanh phát ra nghe rất rõ ràng.

Ôn Nam Tinh cười khẽ, lồng ngực rung lên. Vành tai Lục Quỳnh Cửu đỏ ơi là đỏ nhưng lúc này tầm nhìn tối tăm nên anh không thấy được.

Người đàn ông hỏi: “Đói à?”

Lục Quỳnh Cửu gật đầu, thật ra cả ngày hôm nay cô không ăn cơm, ngủ trưa một giấc dậy là bắt đầu tắm rửa trang điểm, sau đó chạy đến sân bay đón anh. Vốn nghĩ hai người có thể ghé vào quán ăn nào đó trên đường về nhà để ăn tối nhưng nào ngờ suốt quãng đường đi, ai cũng nghĩ đến vấn đề này, hơn nữa còn thân mật với nhau đến tận giờ này. Mặc dù cả người sung sướng thoải mái song lại có lỗi với dạ dày.

Ôn Nam Tinh hôn nhẹ lên má nong nóng của cô, hỏi: “Nhà có đồ gì để nấu không?”

Hôm qua Lục Quỳnh Cửu có đi siêu thị bổ sung đồ dự trữ trong tủ lạnh, bèn đáp: “Có, rau củ, thịt, mì, trứng có đủ cả.”

“Vậy anh nấu mì nhé?”

“Được.”

Lục Quỳnh Cửu chống ngực anh ngồi dậy, đồng thời quấn chăn bông trên người chặt lại.

Ôn Nam Tinh ở trần đứng dậy khỏi ghế sofa và nhặt quần áo trước đó họ ném lung tung dưới đất lên, sau đó anh bật đèn tường trong phòng khách, không quá nhức mắt mà độ sáng cũng vừa vặn. Anh mặc quần vào, nửa người trên vẫn để trần. Ôn Nam t*nh h**n toàn thuộc kiểu người khi mặc quần áo thì cao gầy nhưng cởi ra lại có cơ bắp thịt thà đầy đủ, da trăng trắng khiến mấy vết cào sau lưng hơi rõ, thậm chí còn có vài vết chồng chéo lên nhau.

Anh bật đèn xong mới xoay người nhìn về phía cô gái đang quấn chăn kín mít ngồi ở ghế sofa, môi cong lên một độ cong đẹp mắt.

Sau đó Lục Quỳnh Cửu thấy anh sải bước tiến về phía mình. Cô lập tức rụt người ra lưng ghế sofa theo bản năng: “Anh, anh, không phải anh bảo đi nấu mì hả? A…” Cô sợ hãi hét lên, vì người đàn ông bước đến đột nhiên bế bổng cả cô và cái chăn lên.

Lục Quỳnh Cửu vội vàng đưa tay ôm cổ anh: “Anh định làm gì?”

Ôn Nam Tinh tì trán lên trán cô vài giây: “Đưa em lên tắm trước, không khó chịu sao?”

Lục Quỳnh Cửu phải thừa nhận đúng là hơi khó chịu thật.

Chiếc chăn quá dài, dù cô đã quấn hơn phân nửa, lại được anh bế bổng lên nhưng vẫn còn một phần nhỏ lê lết dưới sàn. Vì vậy lúc anh bế cô lên cầu thang, cô bèn dùng tay nhấc góc chăn lên để nó không quét cầu thang.

Ôn Nam Tinh xả nước nóng vào bồn tắm, sau đó cởi chăn và để cô ngồi vào bên trong, sau đó anh ngồi xổm bên thành bồn tắm cười hỏi: “Có muốn anh tắm giúp em không?”

Lục Quỳnh Cửu đỏ mặt tía tai nhưng giọng điệu vẫn vô cùng bình tĩnh: “Không cần, em chỉ muốn tắm xong có thể ăn ngay một tô mì thơm nức mũi.”

Ôn Nam Tinh cười cười nhéo cái má mềm mềm của cô: “Được, chắc chắn sẽ có.”

Sau khi Ôn Nam Tinh đi ra ngoài, Lục Quỳnh Cửu mới đắm mình vào trong bồn tắm, kỳ cọ cơ thể bằng nước nóng kỹ càng. Tắm rửa xong xuôi, cô sấy sơ tóc, sửa soạn các kiểu rồi ra khỏi phòng và đi xuống nhà dưới. Chưa xuống đến nơi đã ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ phòng bếp, cô gom hai làm một chạy xuống cầu thang vọt vào trong.

Cô xuống vừa đúng lúc Ôn Nam Tinh nấu mì xong bưng từ trong bếp ra.

Chiếc váy ngủ cô mặc trên người chất liệu len, cổ áo trễ thấp để lộ ra xương quai xanh tuyệt đẹp. Độ dài váy ngang bắp chân, đi đôi dép bông xù xù, ánh mắt sáng ngời nhìn chăm chú tô mình trên tay anh. Ôn Nam Tinh cười khẽ, cất giọng dịu dàng bảo: “Đến đây.”

Lục Quỳnh Cửu tung ta tung tăng chạy đến, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn vào bàn ăn.

Ôn Nam Tinh đặt tô mì xuống trước mặt cô: “Ăn đi.”

Nhưng cô không cầm đũa ăn mà ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh thì sao?”

“Đang ở trong bếp, giờ anh đi bưng.”

“Vậy em chờ anh.”

Ôn Nam Tinh không khỏi bật cười.

Hai người ăn một tô mì nóng hôi hổi, tay chân vốn không lạnh mấy dần trở nên ấm áp hơn. Lục Quỳnh Cửu thấy anh dọn dẹp xong lại đi đến ngồi xổm trước bàn tivi lục tìm gì đấy. Chỗ đó là nơi họ cất thuốc, vì vậy cô ân cần hỏi: “Anh làm gì đó?”

Ôn Nam Tinh cầm mấy bịch thuốc cảm quơ quơ trước mặt cô: “Lát nữa pha thuốc uống.”

Lục Quỳnh Cửu tặc lưỡi, lùi về sau theo bản năng: “Em đâu có bị cảm, không cần uống.” Trước kia cô không phải là một người sợ uống thuốc, nhưng sau một thời gian dài hẹn hò với Ôn Nam Tinh, cô cảm thấy mình vừa sợ tối lại còn hay khóc, có hơi tiểu thư quá đáng.

Ôn Nam Tinh phát hiện cô có dấu hiệu lùi lại bèn tiến đến, nắm cổ tay kéo cô tới bàn ăn: “Không được, uống để phòng tránh.”

Lục Quỳnh Cửu định nói gì nữa thì lại nghe anh bảo: “Anh cũng uống.”

Lúc này cô mới chịu im lặng, nhìn Ôn Nam Tinh pha hai ly thuốc cảm đen thui, sau đó đưa một ly cho cô: “Uống đi.”

Lục Quỳnh Cửu nhìn anh không chút do dự uống cạn ly thuốc, cô cắn nhẹ răng, cố chịu đựng vị ngọt đắng của loại thuốc cảm này uống hết ly. Uống xong, cô úp ngược ly lại và giở tính khí có phần giống trẻ con: “Được chưa?”

Ôn Nam Tinh xoa đầu cô: “Giỏi lắm.”

Lục Quỳnh Cửu chê bai: “Anh dỗ con nít đấy à?” Sau đó lại lẩm bẩm: “Đắng chết mất, muốn uống nước.”

Ôn Nam Tinh cầm lấy ly của cô, Lục Quỳnh Cửu tưởng anh sẽ rót nước cho mình nhưng ngờ đâu anh chỉ đặt ly xuống bàn ăn.

Lục Quỳnh Cửu: “???”

“Điều hòa chút là được rồi.”

Lục Quỳnh Cửu: “???” Điều hòa?

Khi cô còn chưa nghĩ ra điều hòa anh nói là gì thì cằm đã bị nâng lên, môi bị đẩy ra và đầu lưỡi người đàn ông len vào. Hai người dây dưa với nhau một lúc lâu rồi mới luyến tiếc tách ra, anh dùng đầu ngón cái ấm áp lau lau môi cô: “Lần này đỡ hơn chút nào không?”

Lục Quỳnh Cửu: “…” Đỡ cái gì mà đỡ? Anh cũng uống thuốc cơ mà? Vốn cô chỉ phải chịu đựng một phần, cuối cùng bây giờ lại phải hứng trọn hai phần! Nụ hôn này đắng nghét, đắng chết đi được… Nhưng cô vẫn thích lắm.

Ôn Nam Tinh vuốt tóc lòa xòa trước trán cô lên: “Muốn lên lầu ngủ không?”

Lục Quỳnh Cửu cũng ngáp một cái phối hợp với anh, căng da bụng chùng da mắt là chuyện quá đỗi bình thường: “Muốn.”

Ôn Nam Tinh hơi khom người muốn bế cô đi nhưng Lục Quỳnh Cửu lại đưa tay đẩy cánh tay anh ra, chỉ chỉ vali bị họ bỏ rơi ngoài huyền quan: “Lấy vali của anh kia kìa.”

Cầm lấy vali và tắt đèn ở nhà dưới, sau đó hai người cùng lên lầu đi vào phòng ngủ. Lục Quỳnh Cửu đẩy Ôn Nam Tinh vào phòng tắm: “Anh đi tắm trước đi, em dọn hành lý lại cho anh.”

Ôn Nam Tinh hôn lên má cô một cái: “Được, vậy anh đi tắm.”

“Ừm ừm.” Cô gật đầu.

Đến khi Ôn Nam Tinh tắm rửa xong đi ra, Lục Quỳnh Cửu đã dọn dẹp quần áo lại cho anh đâu ra đó và lên giường nằm, bọc chăn kín mít hệt như con nhộng. Cô thấy anh ra bèn đưa tay vỗ vỗ chỗ bên cạnh, Ôn Nam Tinh đi đến, tắt đèn rồi nằm xuống. Cô lập tức sáp qua, dán sát người anh.

Trong bóng tối, lúc này cô mới mở lời: “Ngày ấy bọn mình bảo chờ anh về sẽ nói chuyện với nhau.”

Ôn Nam Tinh ôm chặt cô: “Ừ, đúng là cần nói chuyện nhưng bây giờ muộn rồi, ngủ trước đi, ngủ đủ giấc rồi nói.”

Lục Quỳnh Cửu há miệng ra, cũng đúng, anh phải ngồi chuyến bay dài như vậy về đây, lại còn quấn quýt mệt mỏi đến bây giờ mới lên giường nghỉ ngơi. Vì vậy cô ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy cũng được.” Nói đoạn, cô ngẩng đầu hôn cằm anh một cái: “Ngủ ngon.”

Trước Tiếp