Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau hai người ngủ một giấc đến khi tự tỉnh lại, ăn sáng xong xuôi mới nhắc đến chuyện dang dở trước đó. Họ ngồi trên ghế sofa, bộ dạng như muốn thương lượng hợp đồng gì đó khiến Ôn Nam Tinh bất đắc dĩ bật cười. Anh kéo cô từ đầu ghế bên kia qua để cô ngồi vào lòng mình và vòng tay ôm cô lại.
Lục Quỳnh Cửu ngồi trên người anh, nhúc nhích người: “Như vậy có phải không tốt lắm không.”
Cánh tay Ôn Nam Tinh càng siết chặt hơn: “Có gì không tốt?”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Vậy, vậy cũng được.”
“Nói thế nào đây?”
“Em muốn nói thế nào thì nói thế đấy?”
Lục Quỳnh Cửu cau mày, sao lại bảo cô muốn nói thế nào thì nói thế ấy, chủ yếu là bản thân cô cũng không biết nên nói thế nào?
Ôn Nam Tinh thấy cô cau mày, vẻ mặt xoắn xuýt bèn cười nói: “Khoảng thời gian này anh suy nghĩ rất nhiều.”
Nghe vậy, lưng Lục Quỳnh Cửu bất chợt cứng đờ: “Rồi, rồi sao nữa?”
Ôn Nam Tinh nhận ra, dùng một tay vỗ về nhè nhẹ sau lưng cô, tiếp tục nói: “Anh nghĩ đây là vấn đề từ anh, do anh làm thiếu sót, không đủ tốt, không cho em đủ cảm giác an toàn, cũng không nói rõ ràng với em.”
Lục Quỳnh Cửu vô thức cắn phần thịt trong của môi.
“Lúc trước chúng ta chiến tranh lạnh.” Ôn Nam Tinh dùng từ chiến tranh lạnh vì anh không muốn thừa nhận trước đó hai người có chia tay: “Sau đó giảng hòa cũng có phần mơ hồ. Anh muốn chân thành nói với em rằng anh thật sự thích em, không muốn xa em, chỉ muốn ở bên em cả đời.”
Ôn Nam Tinh luôn cảm thấy sẽ rất khó để mình nói ra chuyện cả đời với một người nào đó nhưng với Lục Quỳnh Cửu, anh thậm chí còn cảm giác cả đời là không đủ.
“Trước đấy anh bảo không muốn kết hôn, anh nghĩ anh đã nói hơi sớm.”
Bàn tay đang đặt trên đầu gối của Lục Quỳnh Cửu hơi run rẩy, cô ngước mắt nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, khẽ run run. Thật ra trước kia Lục Quỳnh Cửu chưa từng nghĩ đến việc muốn kết hôn, chí ít là vào thời điểm mới bắt đầu qua lại với Ôn Nam Tinh, cô không hề bận tâm việc cưới gả, cũng thở phào nhẹ nhõm khi biết anh có suy nghĩ giống mình. Dù sao cô cũng không phải kiểu người yêu là phải cưới, trước nay cô không bao giờ ôm quá nhiều mong chờ vào chuyện tình yêu và gia đình.
Nhưng suốt khoảng thời gian chung đụng, dường như cô lại là người chìm đắm vào trước, mà ngay từ đầu họ đã không phát triển theo một trạng thái bình thường, ổn định. Vì vậy sau đó cô bắt đầu căng thẳng, bắt đầu lo lắng bất an, bắt đầu sợ hãi anh sẽ rời đi hệt như trong một mối quan hệ yêu đương thực thụ vậy, thế rồi cuối cùng cô dần để bản thân rơi vào một vòng tuần hoàn chết.
Nếu nói như vậy thì quả thật hai người đều giống nhau, đều nói ra lời ấy quá sớm.
Ôn Nam Tinh thấy người trong lòng mình vẻ mặt bắt đầu hốt hoảng, hơi thất thần, chẳng biết cô đang mải suy nghĩ điều gì.
Lục Quỳnh Cửu đang đắm chìm trong thế giới riêng của mình thì má bỗng đau nhói làm cô tức khắc hoàn hồn lại. Cô quay đầu nhìn anh, đồng thời đưa tay che má, cũng nhận thức được mình vừa mất tập trung nên vẻ mặt hơi ngượng nghịu.
“Đang nghĩ gì vậy?” Anh hỏi.
Lục Quỳnh Cửu mím môi: “… Ừm.”
Đầu óc cô vẫn hơi hỗn loạn, điều muốn nói quá nhiều nhưng nhiều như vậy cuối cùng nói ra lại chỉ một câu: “Vậy ý của anh bây giờ là muốn kết hôn với em?”
Vẻ hồi hộp lộ rõ trên khuôn mặt Ôn Nam Tinh: “Em bằng lòng không?”
Lục Quỳnh Cửu đứng dậy khỏi chân anh, cô đứng anh ngồi, nhìn từ trên cao xuống, sau đó đôi môi đo đỏ của cô hơi cong nhẹ lên.
“Không muốn.” Dứt lời, cô tiếp câu: “Bây giờ anh vừa không có hoa vừa không có nhẫn, muốn tay không bắt sói trắng à? Mơ đẹp quá!”
…
Sau khi nói rõ với nhau hoàn toàn thì hình như chẳng có gì thay đổi cả, nếu buộc phải nói thì có lẽ là Lục Quỳnh Cửu cảm thấy Ôn Nam Tinh càng mạnh hơn… Số lần thường xuyên hơn, động tác mạnh mẽ hơn trước. Mỗi lần thân mật xong, hôm sau ngủ dậy là eo và chân cô đau nhức hơn trước rất nhiều.
Lục Quỳnh Cửu chọc chọc miếng sandwich trong đĩa, thịt và rau kẹp bên trong bị cô đâm rơi ra ngổn ngang. Hiển nhiên cô đang cực kỳ bực.
Ôn Nam Tinh bưng sữa đậu nành mới xay xong ra, kéo đĩa sandwich bị cô đâm ngổn ngang đi rồi đưa đĩa còn nguyên vẹn của mình tới cho cô: “Ăn đàng hoàng, còn phá nữa là không có ăn đâu.” Nói xong cũng đặt ly sữa đậu nành xuống.
Nhìn dáng vẻ tinh thần sảng khoái của anh lúc này, Lục Quỳnh Cửu cảm thấy không công bằng chút nào. Người ta thường bảo làm chuyện này nhiều thì người sung sướng vui vẻ phải là đằng gái, nhưng tại sao anh còn phấn khởi tươi tắn hơn vậy? Rốt cuộc chuyện này tốt cho ai hả??
Ôn Nam Tinh thấy điệu bộ tức giận bất bình của cô bèn mỉm cười hiền lành.
Lục Quỳnh Cửu: “…” Tự dâng mình cho tên bắt cóc? Còn làm sao được nữa?
Cô cầm ly sữa đậu nành: “Lần sau có thể đừng…”
“Được.”
“Hả?” Mắt cô mở to, Lục Quỳnh Cửu còn chưa nói hết mà anh đã đồng ý thoải mái thế sao?
Ôn Nam Tinh dịu dàng nhìn cô: “Tối nay về anh xoa bóp cho em, nghỉ ngơi lấy sức.”
Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu tức khắc sáng rực lên: “Thật không? Anh đừng lừa em nha?”
“Không lừa em, là thật, vậy nên ăn sáng nhanh đi.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức cầm sandwich lên ăn sáng!
…
Thi Huệ lên hotsearch.
Thi Huệ được xem là một hoa đán ăn khách trong giới giải trí, cuối năm nay lại vừa đạt được cúp nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, trở thành ảnh hậu mới của làng giải trí với sự nghiệp sáng ngời vô hạn. Nhưng vừa qua năm mới thì đột nhiên bị tung tin đang yêu đương, tựa như một giọt nước rơi vào chảo dầu chớp mắt khiến nó sôi trào.
Hotsearch #Thi Huệ yêu đương# vọt lên vị trí đầu bảng ngay trong tích tắc, phía sau còn gắn kèm một chữ “hot”.
Khi bấm vào hotsearch sẽ thấy vài tấm ảnh động.
Trong ảnh động có thể thấy rõ Thi Huệ và đối tượng dính scandal với cô. Hai người đang đứng trước cửa sổ trong một nhà hàng tư nhân, đang tươi cười nói gì đó với nhau. Nhất là Thi Huệ, cô trong bức ảnh mỉm cười rạng rỡ, mặt mày nhuốm đầy ý xuân, nhìn cảnh này sẽ không ai tin rằng giữa hai người không xảy ra chuyện gì.
Còn người đàn ông trong mấy tấm ảnh động này chỉ để lộ một nửa góc nghiêng, không thấy rõ toàn bộ khuôn mặt nhưng từ phong cách ăn mặc của anh cũng thấy được người này không giàu cũng sang. Bộ âu phục được may đo riêng ít nhất cũng phải tới sáu con số, vai rộng eo hẹp, chân dài ơi là dài.
Cư dân mạng vừa ăn dưa vừa suy đoán thân phận và địa vị của người đàn ông này.
Lục Quỳnh Cửu cử động bả vai hơi nhức mỏi, bỗng nhiên điện thoại để bên cạnh “ting—-“ một tiếng, một thông báo nhảy ra.
#Thi Huệ yêu đương#
Thi Huệ? Nghệ sĩ của công ty Ôn Nam Tinh?
Vì lòng hóng hớt ăn dưa, cô bấm vào hotsearch này.
Xem thử các ảnh động đăng trên quảng trường [1].
[1] Khi bạn lên weibo tìm kiếm một người nào đó thì trang chủ lập tức sẽ hiện hàng loạt bài viết liên quan đến người đó, thì chỗ đó được gọi là quảng trường.
Vừa nhìn Lục Quỳnh Cửu đã nhận ra người đàn ông trong ảnh động.
Ôn Nam Tinh?!!
Người đàn ông trong ảnh động là Ôn Nam Tinh?!
Trong bài đăng tin hóng hớt đang hot còn nhắc đến thời gian và địa điểm chụp, trong những ngày đầu năm, một nhà hàng tư nhân ở Mãn Thành?
Mặc dù không thấy rõ mặt Ôn Nam Tinh nhưng đúng là Thi Huệ cười rất rạng rỡ, vẻ mặt dịu dàng vô cùng.
Nghệ sĩ của công tay mình gặp chuyện, đương nhiên Ôn Nam Tinh cũng nhanh chóng biết được. Có công ty quản lý nào trong giới chưa từng giải quyết những tin tức tai tiếng thế này đâu chứ? Vì vậy anh bảo Trần Chiếu thông báo cho bộ phận quan hệ công chúng phối hợp làm việc với ekip quản lý của Thi Huệ rồi tiếp tục xử lý tài liệu.
Mãi đến khi điện thoại trên bàn rung lên, anh liếc thoáng qua thử. Anh vốn không định trả lời nhưng khi thấy chú thích tên Wechat trên màn hình, anh lập tức buông công việc trong tay.
[Hình ảnh.jpg]
[Vận đào hoa của sếp Ôn không tệ ha]
Phản ứng đầu tiên của Ôn Nam Tinh khi thấy tin tức là tự hỏi, đào hoa? Đào hoa cái gì cơ?
Sau đó anh bấm mở hình, có hơi quen mắt nhỉ, nhìn kỹ lại mới biết là anh và Thi Huệ?
Ôn Nam Tinh phút chốc liên tưởng đến tin đồn yêu đương của Thi Huệ hôm nay. Ngón tay thon dài nhanh chóng gõ vài cái trên bàn phím máy tính, hotsearch hiện ra.
“Trần Chiếu?”
Nghe thấy tiếng Ôn Nam Tinh, Trần Chiếu lập tức gõ cửa tiến vào.
“Sếp Ôn?”
“Chuyện bên Thi Huệ xử lý thế nào rồi?”
“Ekip vẫn đang thương lượng phương án.”
“Không cần thương lượng, bảo Thi Huệ tự đính chính tin đồn đi.”
Trần Chiếu hơi kinh ngạc, trực tiếp đính chính tin đồn? Mà còn phải tự cô ấy làm?
“Có vấn đề gì à? Nếu có vấn đề thì cậu cứ nói với Thi Huệ là tôi bảo cô ấy tự đăng Weibo đính chính tin đồn.”
Dĩ nhiên là không vấn đề gì.
“Vậy tôi đi thông báo ạ.”
Cùng lúc đó, người đại diện của Thi Huệ cũng liên lạc với cô đang đi công tác ở vùng khác. Cô cũng vừa mới biết tin mình lên hotsearch nhưng chưa thấy rõ nội dung bên trong thì người đại diện đã gọi điện thoại đến.
“Em yêu đương thì cứ yêu đương, đã lớn rồi, chị cũng chẳng ngăn cấm em nhưng trước đây chúng ta đã hứa với nhau rồi mà. Em phải che giấu cho kỹ, em xem bây giờ lên hotsearch rồi đây này?”
Thi Huệ chưa hé môi nói lời nào đã bị người đại diện mắng tơi bời khói lửa, nhưng trong lòng cô bỗng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Thật ra nếu đã bị chụp được thì công khai luôn cũng tốt, cô không muốn phải giấu giấu giếm giếm như vậy mãi nữa. Như người đại diện đã nói đấy, hiện tại cô cũng sắp 30 rồi, lăn lộn trong giới này nhiều năm, theo lý mà nói thì thành tích nên có đã có, đền đáp người hâm mộ cũng đã đền đáp. Cô không cảm thấy mình có lỗi gì với fan cả, người duy nhất cô cảm thấy có lỗi chính là người đàn ông đã bị cô che giấu nhiều năm trời nay.
Cô hít sâu một hơi, chuẩn bị nói với người đại diện rằng muốn nhân dịp này công khai nhưng chưa hó hé tiếng nào, người đại diện lại bảo: “Sếp Ôn bảo em lập tức đăng Weibo đính chính tin đồn.”
Thi Huệ có hơi khiếp sợ: “Sếp Ôn không cho em công khai ạ?”
“Em mới nhận cúp ảnh hậu, không muốn thừa thắng xông lên mà muốn công khai à? Mơ cái gì đấy?”
Thi Huệ cau mày, hơi ủ rũ. Cô đâu phải idol đang hot, sao sếp Ôn lại ra chỉ thị bắt cô phải trực tiếp đính chính chứ. Cô lấy điện thoại khỏi tai, sau đó xem thử hotsearch của mình.
Người đại diện thấy cô ở bên kia im lặng thì tưởng cô bắt đầu giở tính khí cứng đầu, bèn mở miệng nói những lời xoa dịu cảm xúc cô đã chuẩn bị từ trước: “Tiểu Huệ à, chị biết trong lòng em đang nghĩ gì nhưng em phải biết trong giới giải trí hiện tại có rất nhiều nhân tố mới, nếu em không tranh thủ…”
Đối phương đang tận tình khuyên nhủ, chợt nghe thấy đầu kia vang lên tiếng hét chói tai.
“Đậu xanh!!!”