Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau giao thừa, Ôn Nam Tinh lên đường trở về, không phải về Tấn Thành mà là trở về Mãn Thành.
“Không về cùng anh thật à?” Ôn Nam Tinh nắm trọn tay Lục Quỳnh Cửu trong tay mình, dịu dàng v**t v* eo bàn tay cô, động tác mang ý dỗ dành.
Anh v**t v* làm Lục Quỳnh Cửu hơi ngứa ngáy, suýt thì buột miệng đồng ý, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Không được, em vẫn phải ở bên bà ngoại thêm một khoảng thời gian, chờ qua năm mới có thời gian rồi nói sau.” Cô không muốn mong chờ quá nhiều, cũng không muốn có quá nhiều áp lực.
Ôn Nam Tinh nghe cô nói vậy đương nhiên cũng không khăng khăng đưa cô về cùng mình nữa. Trước khi xe đến, anh ôm vai cô, cúi đầu hôn nhẹ môi cô: “Chờ anh về Tấn Thành.”
Chỉ chạm nhẹ một cái rồi thôi, Lục Quỳnh Cửu l**m nhẹ môi dưới: “Được.”
Nhìn Ôn Nam Tinh lên xe cho đến khi xe dần dần biến mất khỏi tầm nhìn, cô mới chậm rãi rời mắt đi và trở về nhà. Khi về đến nơi, bà cụ đang đứng trong sân dọn dẹp đồ đạc, thấy cô về bèn hỏi: “Tiểu Ôn đi rồi à?”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu đáp: “Vâng, lên xe rồi ạ.”
“Dù sao cũng đang trong Tết, đúng là nên về nhà với gia đình.”
Lục Quỳnh Cửu bước đến giúp bà dọn dẹp.
Bà cụ ngẩng đầu nhìn cô, bảo: “Tiểu Ôn đã đón Tết với chúng ta rồi, thật ra nếu cháu có trở về cùng thằng bé cũng không sao cả.”
Lục Quỳnh Cửu đang dọn dẹp đồ khựng lại, ậm ờ nói: “Không cần gấp thế bà ạ, sau này vẫn còn cơ hội mà.”
“Cháu đó.” Bà cụ lắc đầu.
Sau hôm mùng sáu, ba chị em họ cũng chuẩn bị trở về Tấn Thành. Bà cụ rất không nỡ, nhét kha khá đồ vào vali hành lý đường về của họ. Lục Chí Yến vội vàng ngăn lại: “Bà ngoại ơi, đủ rồi ạ, nhiều lắm rồi.”
“Đây toàn là đặc sản của thành phố Châu thôi, bà thấy khoảng thời gian rồi các cháu thích ăn nên mang theo nhiều chút cũng không sao.”
Lục Chí Yến không cản được sự nhiệt tình của bà cụ, cuối cùng đành để bà nhét đầy ắp vali của họ.
“Về Tấn Thành sống thật tốt nhé.”
“Có thời gian rảnh thì về đây nhiều chút để bà gặp các cháu.”
Bà cụ dặn dò từng li từng tí.
Ngoài Lục Quỳnh Cửu ra thì Lục Chí Yến và Lục Quân Hi đều không quá thân thiết với bà, chỉ giữ đúng sự lễ phép và tôn trọng. Quan hệ giữa người với người cũng kì lạ quá đỗi, hai mươi lăm năm nay không mấy gần gũi nhưng chỉ sau gần nửa tháng sống chung, tình cảm giữa họ đã tăng mạnh một cách bất ngờ.
Lục Chí Yến đồng ý không ngừng, ngay cả Lục Quân Hi cũng gật đầu.
Sau khi đám nhỏ rời đi, sân nhà náo nhiệt trở về vẻ yên tĩnh của ngày xưa. Dì Triệu nghỉ Tết xong quay lại, nhìn thấy sắc mặt hơi mất mát của bà cụ lúc con cháu đi. Bà cũng là một người lớn nên dĩ nhiên có thể hiểu được, vì vậy bèn bình thản nói: “Bọn nhỏ lớn rồi nên cũng phải rời đi.”
Bà cụ cười cười, sao bà lại không biết điều này được.
Họ đến sân bay vào lúc hơn hai giờ chiều. Sau khi xuống máy bay, họ gọi lại cho bà cụ để báo tin. Bà biết cả ba đứa cháu của mình đều hạ cánh an toàn thì yên tâm phần nào, họ trò chuyện với nhau đôi câu rồi cúp máy.
Lục Chí Yến hỏi: “Chị cả, chị hai, lát nữa hai chị về thế nào?”
Lục Quân Hi cử động cần cổ có hơi nhức mỏi: “Chị không về nhà đâu, về nhà chị.” Khoảng thời gian vừa qua cô không ngủ ngon tẹo nào, bây giờ cô phải về nhà của mình ngủ một giấc sâu mới được, ngủ cho đã đời rồi lại hẹn hội chị em ra ngoài ăn chơi.
Lục Quỳnh Cửu trả lời: “Chị cũng về nhà chị.”
Lục Chí Yến mím môi: “Vậy cũng được ạ.” Chỉ có một mình cậu là không có nhà riêng.
Vì vậy ba chị em tách nhau mỗi người một ngã ở cổng sân bay. Lục Quỳnh Cửu và Lục Quân Hi về nhà của mình, Lục Chí Yến thì về nhà cất hành lý rồi trở lại công ty tập luyện.
…
Ôn Nam Tinh vẫn chưa về, sau khi đến nhà, Lục Quỳnh Cửu mở cửa sổ ra để thông gió lấy không khí, sau đó gọi đồ ăn bên ngoài rồi nằm trên ghế sofa gọi điện thoại cho anh. Đầu bên kia nghe máy rất nhanh: “Ôn Nam Tinh, em về Tấn Thành rồi, khi nào anh mới về?”
“Ngày mốt anh bay.”
“Vậy lát nữa anh gửi thông tin chuyến bay cho em đi, em đến đón anh.”
Ôn Nam Tinh cười: “Được, lát sẽ gửi qua Wechat cho em.”
“Mấy ngày nay nhớ phải ăn nhiều cơm, có biết không?” Ôn Nam Tinh lại dặn dò.
“Biết mà biết mà.” Có vẻ như Ôn Nam Tinh rất sợ việc cô sẽ không ăn cơm đầy đủ vậy.
“Tiểu Cửu.”
Lục Quỳnh Cửu đổi một tư thế nằm thoải mái hơn rồi đáp lại anh: “Sao vậy anh?”
“Thời gian trước anh về, ông ngoại nói với anh là rất muốn được gặp em một lần.”
Vẻ mặt Lục Quỳnh Cửu hơi thay đổi: “Ôn Nam Tinh.”
“Ừm.” Từ sau khi rời thành phố Châu trở về quê của mình, thật ra Ôn Nam Tinh vẫn chưa nghĩ thông hoàn toàn. Anh cảm thấy quan hệ của hai người đúng là càng ngày càng thân thiết, cô thích anh, dựa dẫm vào anh, anh cảm nhận được tất cả. Nhưng có vẻ cô hơi bài xích việc gặp người lớn trong nhà, đây chắc hẳn không phải là ảo giác của anh.
Sau đó anh cẩn thận ngẫm lại, suy nghĩ tới lui, anh đoán có lẽ mình đã biết nguyên nhân dẫn đến vấn đề hiện tại rồi.
Lục Quỳnh Cửu cảm thấy hơi lúng túng như bị vạch trần bí mật. Cô gọi tên anh, môi mấp máy muốn nói gì đó nhưng nhất thời lại chẳng biết nên nói gì. Trước nay cô chưa bao giờ cảm thấy bản thân mâu thuẫn như vậy.
Ôn Nam Tinh cũng không gấp gáp, anh bảo: “Chuyện này chúng ta đừng nói qua điện thoại, chờ anh về Tấn Thành bọn mình nói trực tiếp với nhau, được không?”
Nghe vậy, Lục Quỳnh Cửu thở phào nhẹ nhõm: “Được, được ạ.”
Mãi đến khi đồ ăn cô đặt được giao đến, hai người mới kết thúc cuộc gọi.
Cô vừa lấy đồ ăn mang vào thì điện thoại ting một tiếng.
Ôn Nam Tinh gửi thông tin chuyến bay qua cho cô.
Cô trả lời tin nhắn của anh, bảo đã biết.
Ôn Nam Tinh ở bên kia mới cất điện thoại đi, chợt nghe thấy một giọng nói xa lạ.
“Sếp Ôn?”
Ôn Nam Tinh xoay người nhìn sang, là một người phụ nữ dáng người cao gầy, Thi Huệ?
Tạm thời không nói đến việc Ôn Nam Tinh trời sinh đã có trí nhớ tốt, người anh chỉ từng thấy một lần mà cũng có thể nhớ kĩ thì đừng nói chi là Thi Huệ vốn không phải là người khác mà là nghệ sĩ tuyến một của Nhạc Ngu, cũng là nghệ sĩ đem lại lợi nhuận cao nhất cho công ty trong năm nay. Có thể nói cô ngồi vững ở vị trí chị đại của công ty, tất nhiên nghệ sĩ kiếm được nhiều tiền cho công ty sẽ có ưu đãi riêng, vì vậy anh gật đầu với cô ấy.
Trước giờ Thi Huệ chưa từng gặp Ôn Nam Tinh ở công ty, mọi sự hiểu biết của cô về anh đều nghe từ người đại diện. Còn về việc lần này có thể nhận ra anh thì là vì trước đó người đại diện đã cho cô xem hình của sếp Ôn trong cuộc họp về công việc. Người đại diện muốn nghệ sĩ của mình hiểu biết đôi chút về ông chủ, đây là điều hợp lý hợp tình. Vừa rồi cô chỉ lơ đãng liếc nhìn một cái, cảm thấy hơi quen mắt nên lên tiếng gọi xem sao, dè đâu đúng là ông chủ công ty mình thật.
“Chào sếp Ôn, tôi là Thi Huệ.”
“Ừ, tôi biết cô.”
Vẻ kinh ngạc thoảng qua trong mắt Thi Huệ, với thân phận và địa vị trong giới giải trí hiện tại của cô thì đương nhiên cô sẽ không thấy vinh hạnh vì được ai đó biết đến nữa mà trái lại là vinh hạnh của người khác. Nhưng khi nghe Ôn Nam Tinh bảo biết mình, cô lại nảy sinh cảm giác vinh hạnh như hồi mới đặt chân vào giới, song cũng chỉ thế mà thôi. Cô không có tâm tư gì khác cả, cùng lắm chỉ là sự thỏa mãn khi được cấp trên biết đến.
Dù sao cô cũng đã có bạn trai ổn định ngoài giới rồi, hôm nay đi ra ngoài ăn cơm cùng người nhà anh ấy.
“Sếp Ôn đi công tác ở đây ạ?” Cô hỏi.
“Bàn chuyện làm ăn.” Anh không trả lời nhiều, hôm nay anh thật sự ra ngoài để thương lượng hợp đồng. Mấy ngày nay anh trở về Mãn Thành vừa khéo biết tin ở đây có một đối tác chưa chính thức quyết định xem có hợp tác hay không, vì vậy anh hẹn đối phương đến nhà hàng. Đây cũng xem như là niềm vui bất ngờ, thành công ký được hợp đồng. Vừa tiễn họ đi xong thì anh lại nhận được cuộc gọi của Lục Quỳnh Cửu.
Thi Huệ cũng không hỏi nhiều nữa.
Nhưng hai người không chú ý đến ở một góc nhỏ mà họ không thấy được thấp thoáng có đốm đỏ lóe lên.
…
Chuyến bay về Tấn Thành của Ôn Nam Tinh đáp sân bay vào lúc tám giờ tối, Lục Quỳnh Cửu bắt đầu thay quần áo và trang điểm trước một tiếng rưỡi. Bên trong cô mặc đầm đen ôm sát cơ thể kết hợp với áo khoác dáng dài chất kaki cột eo ở bên ngoài tôn lên vòng eo thon thả. Mái tóc dài đen óng được làm xoăn, xịt xịt thêm ít nước hoa ở cổ tay nữa rồi cô mới cầm túi xách và chìa khóa xe lên đi đến sân bay.
Lục Quỳnh Cửu đến sân bay sớm 20 phút, mắt nhìn chằm chằm cửa ra.
Máy bay hạ cánh đúng tám giờ, đoàn người di chuyển ra bắt đầu đông đúc, Lục Quỳnh Cửu vừa nhìn đã thấy ngay Ôn Nam Tinh trong đám đông. Vóc dáng anh cao ráo, khí chất mạnh mẽ, cộng thêm khuôn mặt góc cạnh xuất chúng kia thì dù có lạc trong biển người cũng trở thành tiêu điểm của muôn vàn ánh mắt.
Anh mặc áo khoác dáng dài màu đen, tay kéo vali hành lý, Trần Chiếu thì đi bên cạnh. Hai người họ nói gì đó với nhau, sau khi thấy cô, nụ cười trên môi anh lập tức tràn lên ánh mắt, bước chân nhanh hơn vài phần. Trần Chiếu cũng nhận ra bèn nhìn sang thì thấy Lục Quỳnh Cửu đang tươi cười đứng ở kia.
Hầy, biết ngay mà.
Khi khoảng cách giữa hai người còn chưa đến hai mét, Lục Quỳnh Cửu chạy về trước vài bước và nhào vào lòng anh, hai tay ôm chặt eo anh, gò má cọ cọ lên áo khoác còn vương hơi ấm trong khoang máy bay: “Mấy ngày qua em nhớ anh lắm lắm.”
Điều khó cưỡng lại nhất là khi người yêu mình nói em nhớ anh, em yêu anh.
Ôn Nam Tinh cũng ôm chặt lấy cô, trước giờ anh chưa từng cảm nhận cái gọi là nỗi nhớ nhà canh cánh. Nhưng kể từ khi có Lục Quỳnh Cửu ở bên, anh lại cảm giác được điều này một cách sâu sắc.
Lục Quỳnh Cửu thấy Trần Chiếu đi về phía họ thì mới buông Ôn Nam Tinh ra.
Trần Chiếu cung kính gọi: “Cô Lục.”
Lục Quỳnh Cửu mỉm cười với anh ta.
Sau đó ba người cùng đi ra ngoài: “Trợ lý Trần, tôi đưa anh về trước nhé.”
Có ông chủ ở ngay đây, Trần Chiếu nào dám làm phiền Lục Quỳnh Cửu đưa mình về nhà, mà kể cả không có ông chủ bên cạnh, anh cũng chẳng dám đâu. Hơn nữa anh cũng có xe riêng, trước khi lên chuyến bay đến Mãn Thành, anh đã gửi xe ở bãi đậu của sân bay nên anh tự lái về là được. Vì vậy anh vội từ chối: “Không cần không cần đâu, xe tôi đang gửi ở sân bay, tôi tự lái xe về là được rồi.”
Nghe Trần Chiếu nói vậy, Lục Quỳnh Cửu mới thôi.
Sau khi chào hỏi nhau, Trần Chiếu kéo vali hành lý rời đi trước.