Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 75

Trước Tiếp

Hai người về nhà trễ hơn Lục Chí Yến khoảng 15 phút, khi biết tin Ôn Nam Tinh đến đây, vẻ vui mừng trên khuôn mặt bà cụ không thể giấu được. Thật ra bà cũng giống Lục Quỳnh Cửu vậy, không ngờ rằng anh sẽ đến đây đón Tết với họ.

“Người nhà cháu có biết cháu đến đây không?” Bà cụ hỏi.

Ôn Nam Tinh cười hiền lành: “Cháu nói với người lớn trong nhà rồi ạ.”

Nghe thế, nụ cười trên mặt bà cụ càng tươi tắn hơn. Bà hỏi như vậy cũng có ẩn ý cả, từ câu trả lời của Ôn Nam Tinh bà biết được bên phía nhà họ Ôn đã biết đến Tiểu Cửu và họ đồng ý để anh đến đây đón Tết chắc chắn vì rất hài lòng về cô. Một bà cụ như bà chẳng có yêu cầu gì khác, chỉ hy vọng cháu gái mình có thể sống thật tốt mà thôi.

Khi nghe Ôn Nam Tinh nói thế, Lục Quỳnh Cửu cũng quay đầu nhìn anh, vẻ bất ngờ thoảng qua trong mắt. Anh có nhắc đến cô với người nhà sao?

Bữa cơm tối diễn ra trong vui vẻ, ăn cơm xong, Ôn Nam Tinh phụ dọn dẹp chén đũa. Bà cụ ngăn lại: “Sao lại để cháu dọn dẹp được? Cháu ngồi chơi đi, chờ lát nữa ăn trái cây.”

Ôn Nam Tinh cười cười: “Bà ngoại đừng xem cháu là người ngoài, với cả bình thường cháu cũng dọn dẹp quen rồi, không sao đâu ạ.”

Lục Quỳnh Cửu đối diện với ánh nhìn của bà cụ, cô chớp chớp mắt, hắng giọng bảo: “Bà ngoại, bà đi nghỉ ngơi đi ạ, cháu với anh ấy dọn dẹp là được rồi.” Nói xong, cô lập tức bưng chén đũa đi vào bếp.

Ôn Nam Tinh phì cười, nói với bà một tiếng rồi bưng nốt số chén đũa chưa dọn còn lại đi theo cô vào trong bếp.

Anh vừa vào bếp và đặt chén đũa xuống đã bị Lục Quỳnh Cửu kéo lại. Cô đẩy anh đến một góc tối trong bếp, cả người đè lên người anh, hai cánh tay cũng thuận thế chống lên ngực anh, sau đó vừa thở phì phò vừa thì thầm hỏi: “Anh mới nói gì với bà ngoại vậy hả?”

Ôn Nam Tinh cười: “Hôm nay em làm anh kinh ngạc thật đấy.”

Lục Quỳnh Cửu: “???”

“Cái gì?”

“Cực kỳ chủ động.”

Lục Quỳnh Cửu trợn tròn hai mắt, khi này mới nhận ra tư thế hiện tại của hai người vô cùng mập mờ. Sau khi giác ngộ, cô bắt đầu cảm thấy nhạt nhẽo, mím môi dưới: “Lười để ý anh.” Dứt lời, cô định buông anh ra và đứng thẳng lại.

Cô mượn lực từ anh nhưng còn chưa kịp đứng dậy thì lưng bỗng bị ấn một cái, cả người cô lại đè lên ngực anh.

“Này?” Cô thấp giọng kêu.

“Khi nãy đè anh ở góc tường có thấy em sợ hãi gì đâu.”

Lục Quỳnh Cửu nổi đóa, khi nãy sao có thể so với bây giờ? Cô ỷ vào thời điểm đó không có ai mà thôi!

Cô đưa tay kéo cánh tay anh: “Anh mau buông em ra đi, lát nữa có người vào là xong đấy.”

“Họ sẽ không vào đâu.”

“Anh nói không vào là không vào à?”

“Ừ, anh nói.”

Lục Quỳnh Cửu cũng hết ý kiến được, dù không ai vào nhưng họ ở mãi trong phòng bếp mà chẳng có tiếng rửa chén thì người ta có thể không biết được à? Nghĩ như vậy, khuôn mặt cô lại bắt đầu nóng hổi.

Sau đó Ôn Nam Tinh buông một cánh tay ôm cô ra vươn đến mở vòi nước ở bồn rửa, tiếng nước chảy rì rào vang lên. Lục Quỳnh Cửu định bảo anh đã mở nước rồi mà còn không thả em ra, nhưng những lời này… Cô chưa kịp há miệng thốt ra thì môi đã bị một đôi môi ấm nóng hôn lên.

Lục Quân Hi đang ngồi ở bàn sách trong phòng xem video bằng ipad, trong tay cầm điện thoại nhắn tin Wechat với bạn bè. Nghe thấy tiếng mở cửa, cô bèn quay đầu nhìn lại thì thấy Lục Quỳnh Cửu đi vào. Cô bất ngờ phát hiện ra hai má của chị ấy đỏ hơn khi trước rất nhiều, hình như môi cũng…

Lục Quỳnh Cửu phát hiện ánh mắt quan sát của cô ấy, hơn nữa ánh mắt này còn tập trung vào môi cô làm cô mất tự nhiên mím môi dưới, sau đó hỏi: “Em nhìn chị làm gì?”

Lục Quân Hi cười cười, đưa tay chỉnh sửa đuôi tóc: “Không có gì.” Nói xong thì xoay người đi.

Lục Quỳnh Cửu mới thở phào nhẹ nhõm một hơi lại thấy cô quay lại nói: “Có phải chị chưa xem lại môi không?”

Lục Quỳnh Cửu: “!!!”

Cô đi đến gương toàn thân ở bên cạnh để xem thử, đôi môi đỏ rực vừa nhìn là biết mới dây dưa thân mật xong. Khuôn mặt cô vốn đã dần bình tĩnh nay lại đỏ ửng lên lần nữa.

Lục Quân Hi nhìn Lục Quỳnh Cửu trong gương, cẩn thận suy nghĩ. Kể từ sau khi người đàn ông tên Ôn Nam Tinh đó đến, cảm xúc của cô trở nên sinh động hơn rất nhiều. Bao nhiêu năm nay, cô ấy chưa từng thấy dáng vẻ này của cô, vừa nghĩ đến việc một người tính tình lạnh nhạt trước sau như một như cô cũng chẳng khác biệt gì người bình thường khi có người yêu, cô ấy lại cảm thấy khó mà tin được. Đồng thời cũng mơ hồ phát hiện ra người tên Ôn Nam Tinh này có thể sánh ngang với sự tồn tại của bà ngoại trong lòng Lục Quỳnh Cửu.

Kể ra người đàn ông này ngoại hình cũng điển trai, vóc dáng cao ráo, mặc dù tiếp xúc chưa đến hai tiếng nhưng từ cách ăn nói của anh thì có thể thấy được đây là một người được dạy dỗ tốt. Mỗi cái giơ tay nhấc chân của anh đều toát lên khí chất cao quý tao nhã, kiểu khí chất này không thể bồi dưỡng nên chỉ trong một sớm một chiều mà là được nuôi dưỡng và dung hòa từng chút một vào xương rồi lơ đãng biểu hiện ra.

Khi nhìn Lục Quỳnh Cửu, trong ánh mắt anh đong đầy tình yêu và dịu dàng không cách nào che giấu được, sáng ngời ngợi đến nỗi suýt tràn cả ra ngoài. Có thể nhìn ra trong mắt và tim anh đều chỉ chứa đựng hình bóng chị ấy.

Hừ! Có bạn trai tốt thì hay lắm hả? Sau này cô cũng có thể tìm được một anh người yêu còn tốt hơn cả anh!

Dù sao Lục Quân Hi cũng đã vạch trần ra nên Lục Quỳnh Cửu quyết định mặc kệ nó, dứt khoát ngó lơ.

Trong nhà chỉ có ba phòng, vậy nên đêm đến Ôn Nam Tinh sẽ ở chung phòng với Lục Chí Yến. Bà ngoại đưa cho anh thêm một chiếc chăn, hai người họ sẽ nằm cùng giường.

“Ban đêm ở đây lạnh lắm, nhớ chỉnh máy điều hòa lên cao chút.”

“Được ạ bà ngoại.”

“Buổi tối anh ngủ có quen không?” Sau khi bà ngoại về phòng, cô len lén hỏi anh. Hai người chung chăn gối đã một thời gian dài, vì vậy cô hiểu rất rõ thói quen sinh hoạt của anh. Thật ra anh là một người có bệnh sạch sẽ, cô lo rằng anh sẽ không quen khi ngủ với Tiểu Yến nhưng trong nhà lại chẳng còn phòng trống nào.

Ôn Nam Tinh cười lắc đầu, mặc dù ban đầu anh cũng không ngờ hai chị em Lục Chí Yến sẽ ở lại đây, nhưng khi biết rồi, anh đã dần làm quen với sự thật rằng mấy ngày tới anh sẽ ở chung phòng với cậu: “Đừng lo cho anh, không sao đâu.” Nói thế nào đi chăng nữa thì cậu cũng là em vợ của mình mà.

Lục Chí Yến tắm rửa xong đi ra, nói với Ôn Nam Tinh: “Em tắm xong rồi, anh đi tắm đi.”

Ôn Nam Tinh gật đầu: “Được.”

Lúc Ôn Nam Tinh tắm xong trở lại, Lục Chí Yến đang nằm trong chăn đeo tai nghe xem video. Anh đến gần thêm chút mới biết cậu đang xem video phân tích vũ đạo, mà anh cũng có đôi chút ấn tượng về người giáo viên dạy nhảy trên màn hình. Đó là giáo viên dạy nhảy vàng của công ty họ, gần đây được sắp xếp biên đạo động tác cho các thực tập sinh của công ty.

“Anh muốn ngủ rồi ạ?” Lục Chí Yến hỏi anh.

“Em xem tiếp đi, không sao, lát nữa anh mới ngủ.”

“Được.”

“Đúng rồi, gần đây tập luyện thế nào? Có khó khăn gì không?”

Có lẽ Ôn Nam Tinh hỏi quá đỗi tự nhiên nên bản thân Lục Chí Yến cũng không phản ứng kịp thời, bèn trả lời theo bản năng: “Tập luyện tốt lắm ạ, chỉ có lúc tập nhảy là khó khăn nhất, vài bộ phận cần tập đi tập lại mới được.”

“Khó khăn cũng không sao, có gì không biết cứ hỏi giáo viên, họ sẽ dạy em.”

“Em có hỏi, giáo viên tốt lắm, với cả mấy anh lớn cũng rất săn sóc em nữa.”

“Vậy thì tốt, có thời gian anh sẽ đi kiểm tra, em xem video tiếp đi.”

“Được ạ.” Lục Chí Yến tiếp tục xem thêm một lúc mới dần phát hiện ra điều sai sai, kiểm tra á? Kiểm tra cái gì? Anh ấy muốn kiểm tra khả năng vũ đạo của cậu à?? Với cả sao anh lại biết được chuyện cậu đang tập luyện? Lục Chí Yến quay đầu sang muốn hỏi anh nhưng thấy anh đang cầm điện thoại trả lời tin nhắn, lơ đãng liếc mắt về phía màn hình thì cậu nhận ra ngày người anh đang nhắn tin là chị mình, vì vậy cậu quyết định không lên tiếng nữa. Thật ra nếu suy nghĩ cẩn thận lại thì chẳng có gì khó hiểu cả, anh là bạn trai của chị cậu, ngoài chị cậu ra thì còn ai khác nói với anh được chứ? Thế là cậu không xoắn xuýt vấn đề này nữa.

Hôm giao thừa không khí vô cùng náo nhiệt. Bắt đầu từ buổi sáng họ đã chuẩn bị bữa cơm đoàn viên, mỗi một người đều được phân công nhiệm vụ rõ ràng. Lục Quỳnh Cửu và Lục Quân Hi sẽ dán câu đối xuân, Ôn Nam Tinh và Lục Chí Yến thì ở trong bếp phụ một tay. Nắng trời hôm nay tươi đẹp, rọi qua kính thủy tinh trong suốt sạch sẽ chiếu sáng cả căn nhà.

Vào xế chiều, hai bên lần lượt nhận được cuộc gọi từ Lục Chính Bang và ông cụ Chúc.

Ông trò chuyện đôi ba câu với Ôn Nam Tinh rồi bảo muốn Lục Quỳnh Cửu nghe điện thoại. Có thể thấy được mục đích ông gọi cuộc điện thoại này hôm nay là Lục Quỳnh Cửu. Khi anh đưa điện thoại qua, cô cảm thấy tay mình có hơi run rẩy.

“Alo,… Ông ngoại ạ.”

Nghe thấy giọng của Lục Quỳnh Cửu, ông cụ Chúc ở đầu dây bên kia vui mừng khôn xiết, háo hức trò chuyện với cô một lúc lâu ơi là lâu. Nhờ sự nhiệt tình của ông cụ mà cảm giác căng thẳng trong lòng Lục Quỳnh Cửu vơi bớt đi không ít. Tóm lại cuộc trò chuyện qua điện thoại này rất vui vẻ.

Khi đồng hồ điểm 0 giờ, mọi người đang ăn sủi cảo cùng nhau. Bà cụ cao tuổi không thể thức được đến mười hai giờ khuya nên đã đi ngủ trước, thế là chỉ có bốn người họ ngồi ăn sủi cảo với nhau. Miếng sủi cảo có nhân tiền xu bên trong duy nhất đã bị Ôn Nam Tinh gắp trúng.

“Anh rể, anh mà ăn sủi cảo đồng tiền là năm tới chắc chắn sẽ phát tài thịnh vượng.” Sau vài ngày sống chung ngắn ngủi với Ôn Nam Tinh, Lục Chí Yến đã gọi anh rể càng lúc càng quen miệng. Có lẽ con trai ở độ tuổi này ai cũng sẽ nảy sinh cảm giác sùng bái vô hình đối với người lớn tuổi chín chắn hơn mình, mà cảm giác Lục Chí Yến dành cho Ôn Nam Tinh đích xác là như vậy, bên cạnh đó cũng có khuynh hướng sùng bái mù quáng.

Sau khi ăn sủi cảo xong, Lục Quân Hi và Lục Chí Yến rất thức thời nhanh chóng về phòng trước, ở ngoài chỉ còn lại cặp đôi hai người.

Bấy giờ hai người đang đứng ở ban công, từ nơi này có thể thấy được những con đường ở xa xa. Vì đang là dịp năm mới nên đèn trong các con đường ấy cũng sáng ngời hơn vài phần. Họ có thể thấy rõ đám trẻ con, nghe được tiếng hoan hô cười nói của chúng, đứa nào cũng tự cầm một dây pháo nhỏ, đập một phát sẽ ngay lập tức có tiếng nổ lách tách. Ngoài dây pháo nhỏ ra thì sau khi bước qua 0 giờ, những hạt “bột phấn vàng” bắt đầu phun ra, pháo hoa rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời đêm tối tăm, ánh sáng lấp lánh đẹp tuyệt trần. Những đốm lửa từ pháo hoa vọt ra nền trời thưa thớt xung quanh, bắn tung tóe, vòm trời sáng ngời lung linh.

“Đẹp quá đi mất.”

Thành phố lớn quản lý rất chặt chẽ việc bắn pháo hoa, thành thử rất hiếm khi cô được ngắm những màn pháo hoa đẹp như vậy.

Ôn Nam Tinh cúi đầu nhìn cô, hai má cô được pháo hoa rạng rỡ chiếu sáng, rất đỗi dịu dàng. Cánh tay ôm eo cô dần siết chặt lại, anh chậm rãi đáp: “Ừ, đẹp lắm.”

Lục Quỳnh Cửu ngửa đầu lên nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc: “Năm mới vui vẻ.”

Ôn Nam Tinh nương theo hướng cô nghiêng đầu, cúi xuống bao trùm cô: “Năm mới vui vẻ.”

Trước Tiếp