Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi tối khi trở về khách sạn, Ôn Nam Tinh nhận được cuộc gọi từ ông cụ Chúc.
“Khi nào về đón Tết?” Điện thoại vừa kết nối, ông cụ ở đầu kia đã hỏi thẳng.
Ôn Nam Tinh cầm điện thoại trầm tư giây lát mới đáp: “Ông ngoại, năm nay cháu không về ăn Tết.”
Ông cụ Chúc ở đầu kia lập tức sốt ruột: “Sao lại không về ăn Tết? Công việc chậm trễ à?”
“Không phải.” Ngón tay anh thi thoảng lại búng nhẹ chậu cây đặt trên bệ cửa sổ một cái.
Ông cụ Chúc càng khó hiểu: “Thế sao không về?”
“Năm nay cháu định đến chỗ Tiểu Cửu.”
Đầu bên kia vang lên âm thanh thứ gì đó rơi xuống đất, sột sà sột soạt vài giây, sau đó giọng ông cụ mới phát ra nghe có vẻ hơi vội vàng: “Cháu nói gì? Đi đâu đón Tết?”
“Nhà bạn gái cháu.” Ôn Nam Tinh nói rõ ràng hơn.
“Được được được.” Ông cụ nói liên tục ba tiếng được: “Nên đấy, hẳn phải đến nhà sui gia chứ. Cháu cứ đi đi, nhớ phải biểu hiện tốt một chút, quà cáp này nọ cũng phải chuẩn bị đàng hoàng… Hay là vầy đi, cháu nói cho ông biết bên ông bà sui thích gì để ông chuẩn bị sẵn cho cháu.”
Dù cách điện thoại nhưng Ôn Nam Tinh vẫn có thể cảm nhận được sự kích động của ông ngoại, anh âm thầm cười: “Không cần đâu, ông ngoại, cháu sẽ tự chuẩn bị ổn thỏa.”
Sau khi cúp máy, Chúc Thừa Lâm đi vào đúng lúc ông cụ vẫn đang cúi đầu. Ông bèn hỏi: “Ba, Nam Tinh bận rộn công việc, không thể…” Lời an ủi còn chưa kịp nói ra hết thì ông cụ đã cười rộ lên.
“Không về cũng được, không về cũng được.”
Chúc Thừa Lâm: “???”
Xem ra vẫn phải an ủi thêm chút nữa.
“Ba, thật ra trong lòng Nam Tinh…”
“Tốt lắm! Ba rất vui!”
Chúc Thừa Lâm: “???”
Ông cụ Chúc thấy dáng vẻ kinh hãi của con trai mình, bèn giải thích: “Năm nay Nam Tinh không về, bảo là muốn đến nhà bạn gái.”
Chúc Thừa Lâm nghe vậy thì hai mắt trợn tròn: “Thật, thật ạ?”
“Dĩ nhiên!” Rõ ràng ông cụ vô cùng vui vẻ.
Mà ở bên này sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, Ôn Nam Tinh đã gửi tin nhắn cho Trần Chiếu bảo anh ta đổi vé máy bay lại cho anh đột xuất.
Trần Chiếu khi nhận được tin nhắn từ ông chủ nhà mình: ???
Vé máy bay đường về của họ đúng là quanh co phức tạp. Từ Tấn Thành đổi lại Mãn Thành, cuối cùng lại tới thành phố Châu. Nếu anh nhớ không lầm thì chắc hẳn thành phố Châu là quê của tổng biên Lục, về việc ông chủ đổi vé máy bay đến thành phố Châu, sao anh có thể không hiểu dụng ý chứ? Không cần nghĩ cũng đoán được chuyện gì, thân là một trợ lý mẫu mực, dĩ nhiên anh sẽ sắp xếp mọi thứ ổn thỏa theo lời ông chủ của mình.
…
Mấy ngày nay ba chị em Lục Quỳnh Cửu luôn đi chọn mua quà năm mới với bà cụ. Chuyện này đối với Lục Quỳnh Cửu đã là thói quen, nhưng với Lục Quân Hi và Lục Chí Yến thì là khá mới lạ. Lúc ở Tấn Thành, mấy chuyện chọn mua quà thế này sẽ do dì giúp việc trong nhà chuẩn bị, thậm chí ngay cả bữa cơm giao thừa cũng mời đầu bếp nấu. Họ đúng là chưa từng trải qua một dịp Tết nào tự thân vận động như thế này.
Sau vài hôm đi lại, cơ thể bà cụ không chịu nổi nữa, vì vậy hôm nay họ không để bà đi cùng.
Trước khi ra khỏi cửa, Lục Quỳnh Cửu nhìn Lục Quân Hi, bảo: “Hay là Tiểu Yến đi với chị là được rồi, em ở nhà với bà ngoại nhé?” Để nói ai là người được chiều chuộng nhất trong cả ba chị em thì chắc chắn đó là Lục Quân Hi.
Lục Chí Yến bổ sung: “Đúng đó chị hai, vừa khéo bà ngoại cũng ở nhà một mình, có chị ở với bà ngoại cũng tốt.”
Thật ra thì Lục Quân Hi đúng là không muốn chạy ra ngoài nữa, cô đi theo mấy ngày nay đến nỗi chân sắp gãy mất rồi, nhưng mấy hôm nay cô chưa bao giờ than vãn một câu nào cả. Dù sao phần lớn đồ đạc đều đã mua xong cả rồi, hôm nay chủ yếu là chạy đến mấy tiệm bán hoa. Họ đã nói như vậy thì cô cũng đồng ý, đáp: “Vậy cũng được, hai người về sớm xíu nhé, về ăn cơm tối nữa.”
“Được, em ở nhà chăm sóc bà ngoại kỹ.”
“Điều này còn cần chị dặn dò à?”
Sắc trời dần mờ tối, gió rét thổi vi vu, hai chị em bắt đầu ra khỏi nhà. Lúc tới trạm xe buýt, xe vừa khéo dừng lại trước mặt họ, các hành khách xuống xe dần tản ra mỗi người một hướng góp thêm phần náo nhiệt. Đúng lúc này có người trong đám đông trông thấy hai chị em Lục Quỳnh Cửu, lập tức cười gọi: “Tiểu Cửu, vừa về hả cháu.”
“Vâng thím.”
“Giờ này còn đi mua hoa à, đẹp thật ha.”
Câu nói này đã khiến một người đàn ông trẻ tuổi trong dòng người đột nhiên dừng bước chân và nhìn sang theo hướng âm thanh. Cô ôm bó hoa trong tay, đang cười nói gì đó với người bên cạnh.
Có lẽ vì ánh nhìn ấy quá quen thuộc và quá nóng bóng đã dấy lên một cảm giác khác lạ trong lòng Lục Quỳnh Cửu khiến cô không khỏi liếc qua. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt mờ mờ, người đàn ông mặc âu phục kết hợp với áo khoác dáng dài bên ngoài, dáng người cao ráo, trong tay kéo vali, khí chất lạnh lùng nhưng dường như trong ánh mắt chỉ chứa đựng một người, tựa băng tuyết tan rã.
Lục Quỳnh Cửu nhất thời sững sờ đứng đực ra tại chỗ, thậm chí cô còn nghĩ có phải mình quá nhớ anh nên mới xuất hiện ảo giác không, là ảo giác đúng không?
“Tiểu Cửu, người đàn ông phía trước có phải là bạn trai cháu không?” Thím Giang hỏi.
Lục Quỳnh Cửu đột nhiên tỉnh táo lại: “Thím, thím thấy được anh ấy ạ?”
Thím Giang tưởng Lục Quỳnh Cửu nói đùa: “Một người trưởng thành sống sờ sờ đứng ở đó sao thím không thấy cho được?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn qua Lục Chí Yến, cậu cũng gật đầu. Đôi mắt cô sáng rực lên vào khoảnh khắc ấy, bèn cười nói với thím Giang: “Vâng, là anh ấy.”
Lần trước Lục Quỳnh Cửu đã đưa người đàn ông trẻ tuổi này về vào dịp sinh nhật của mình, vì vậy hàng xóm xung quanh đều biết cháu gái lớn nhà cụ Lục đưa bạn trai về. Những người đã thấy đều bảo người đàn ông trẻ tuổi kia đẹp trai vô cùng, tính cách lại chín chắn lễ phép, người chưa từng thấy thì nghe nhiều mãi cũng cảm tưởng như bản thân đã gặp người này rồi.
“Người ta đang nhìn cháu đấy, còn không mau qua đó đi.” Thím Giang cười nói.
Lục Quỳnh Cửu gật đầu với thím Giang, sau đó chạy về phía Ôn Nam Tinh.
Khi đến bên cạnh anh, cô ngẩng đầu hỏi: “Sao anh đến đây?” Cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng khôn xiết, cô không ngờ anh sẽ xuất hiện ở đây. Người có lẽ đang ở Mãn Thành xa xôi vậy mà lúc này lại đang đứng trước mặt cô.
“Đến ăn Tết, xin hỏi bạn gái của anh có chào đón không?” Ôn Nam Tinh dịu dàng hỏi.
Lục Quỳnh Cửu tươi cười rạng rỡ: “Dĩ nhiên chào đón.” Sau đó cô lại nói: “Anh đến mà chẳng nói với em một tiếng, nếu biết em sẽ đi đón anh.”
“Anh có gọi điện thoại cho em mà em không nghe máy.”
“Vậy hả?” Lục Quỳnh Cửu lấy điện thoại ra xem thử, quả nhiên thấy trên màn hình hiển thị mấy cuộc gọi nhỡ. Khi này cô mới nhận ra mình đã điều chỉnh điện thoại về chế độ im lặng: “Xin lỗi anh, em để chế độ im lặng.”
“Anh đoán được mà.”
Trên người anh vẫn mang theo vẻ mệt mỏi, cô vội hỏi: “Có phải anh bay thẳng từ Melbourne đến đây không?”
Ôn Nam Tinh gật đầu.
Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu ngập tràn vẻ đau lòng: “Mệt không anh?”
“Vẫn ổn.”
Bấy giờ thím Giang và Lục Chí Yến cũng đã đến gần họ, anh lễ phép chào hỏi thím Giang, vừa khéo khi này có người nhà gọi thúc giục bà về nhà ăn cơm nên thím Giang rời đi trước, chỉ còn lại hai chị em cô và Ôn Nam Tinh. Anh gật đầu với cậu rồi cất tiếng: “Tiểu Yến, đã lâu không gặp.”
Lục Chí Yến mỉm cười nhẹ với anh: “Đã lâu không gặp.” Giọng điệu hơi bình thản.
Vừa dứt lời thì bị Lục Quỳnh Cửu vỗ cái bốp vào vai: “Lễ phép chút nào, không biết gọi tên à?” Thằng nhóc này đang xem thường người khác à? Biết đây là ai không? Đây chính là cấp trên của em đấy! Là ông chủ của em đấy!
Tuy bị đánh không đau nhưng thiếu niên vẫn cảm thấy hơi xấu hổ, hai má hơi ửng đỏ, cuối cùng vẫn thành thật nói: “Chào anh rể ạ.”
Lục Quỳnh Cửu: “??!!!” Ai bảo cậu gọi anh là anh rể? Ý cô là cậu phải gọi anh là anh cơ mà!
“Gọi anh rể cái gì, gọi anh Ôn là được rồi.” Lục Quỳnh Cửu nghiến răng thầm nhắc cậu.
Ôn Nam Tinh thấy được biểu cảm của Lục Quỳnh Cửu, ý cười bên môi sâu hơn, sau đó anh đáp lại Lục Chí Yến: “Cứ gọi anh rể đi, gọi anh rể tốt lắm.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn Ôn Nam Tinh, cô không khỏi mím môi dưới khi trông thấy vẻ mặt thành thật và dáng vẻ chẳng có tí gì là giỡn của anh. Bây giờ cô có chút không hiểu được ý của anh nhưng không thể phủ nhận một điều rằng trái tim cô đang kích động vô cùng.
Lục Chí Yến đã bị nụ cười của Ôn Nam Tinh mua chuộc, bất ngờ phát hiện thật ra người này cũng tốt vô cùng. Vì vậy cậu chủ động xách vali cho anh: “Anh rể, em xách vali giúp anh nhé?”
Ôn Nam Tinh thấy trong tay cậu còn ôm hoa thì cười bảo: “Không sao, để anh là được rồi.
“Ồ, vậy cũng được.”
Trên đường về nhà, Lục Chí Yến cảm thấy rất đỗi kì lạ. Rõ ràng cậu có làm gì sai đâu nhưng sao chị cứ luôn trừng mắt nhìn cậu chòng chọc vậy?? Cuối cùng vào thời điểm cô hất về phía trước ra hiệu, cậu đột nhiên hiểu ra và mở lời nói: “Cái đó, chị, anh rể, em về trước nói với bà ngoại một tiếng, hai người cứ đi từ từ ha.” Dứt lời, cậu thuận tay nhận lấy bó hoa trong tay Lục Quỳnh Cửu rồi chạy một mạch về nhà.
Lục Quỳnh Cửu dõi mắt theo bóng lưng cậu, bảo: “Thằng nhóc này chậm chạp thật đó, đúng là không biết nhìn sắc mặt.”
Ôn Nam Tinh bật cười, vừa rồi anh thấy được hết một loạt những động tác nhỏ của cô, đáng yêu đến lạ thường.
Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn về phía anh: “Anh cười cái gì? Chẳng lẽ anh không thấy thế à?”
“Có.” Anh thành thật đáp.
Lục Quỳnh Cửu bỗng ngó nghiêng xung quanh một lượt, sau khi đã chắc chắn không có ai, cô nắm chặt tay Ôn Nam Tinh kéo anh đến một góc tường hơi tôi tối ở gần đó. Cô đè anh lên tường, ôm cổ anh và nhón chân hôn lên môi anh.
Sự xuất hiện của anh thật sự đem đến cho cô một niềm vui bất ngờ quá lớn. Cô không nghĩ anh sẽ đến thành phố Châu, sẽ ở bên cạnh cô, sẽ cùng cô trải qua dịp Tết năm nay. Cô cảm tưởng như mỗi một năm sau này, họ đều có thể cùng nhau đi qua như vậy.
Lục Quỳnh Cửu vô cùng chủ động, miệng lưỡi mềm mại dây dưa với anh, m*t mát không ngừng. Xen lẫn trong hơi thở của cô là mùi hương êm dịu, miệng lưỡi quấn quýt phát ra tiếng trao đổi nước bọt làm không khí mập mờ vô cùng.
Lúc tách nhau ra, môi của hai người đều đỏ đậm hơn khi trước gấp bội. Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu mơ màng quyến rũ. Cô ôm chặt eo anh, vùi mặt vào chiếc áo khoác dễ chịu của anh và cất giọng ồm ồm: “Ôn Nam Tinh, em nghĩ năm nay sẽ là một năm khó quên nhất đối với em.”
__
Lời tác giả:
Hôm nay em trai rất đỉnh! Vô hình trung đã lấy lòng được anh rể (aka ông chủ)