Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ôn Nam Tinh nắm rất rõ thời gian sinh hoạt của Lục Quỳnh Cửu, khi anh gọi điện thoại qua, cô ở bên kia vừa thức dậy chưa đến mấy phút. Lúc này mặt trời đã lên cao ba sào, Lục Quỳnh Cửu trợn tròn hai mắt: “Anh đến…”
“Vừa dậy à?”
“Ừm, mới dậy không lâu.”
“Dậy rồi thì nhớ ăn cơm, không cho em ngủ tiếp kẻo buổi tối lại không dậy nổi.”
“Được, lát nữa em ăn liền.”
Hai người nói chuyện nỉ non thêm một lúc mới cúp máy.
Sau khi cúp máy, Lục Quỳnh Cửu lại nằm ì trên giường như người không xương gần nửa tiếng rồi mới bò dậy đi rửa mặt. Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô gọi đồ ăn bên ngoài giao đến, sau đó bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, cởi áo ga nệm bỏ vào trong máy giặt. Cô dự định sẽ quét tước nhà họ sạch sẽ trong hôm nay rồi về nhà họ Lục một chuyến, hôm sau thì bay thẳng đến thành phố Châu.
Gần sáu giờ tối cô mới dọn dẹp nhà của hai người đâu vào đấy, sau đó lái xe về nhà.
Khi cô về đến nơi, Lục Quân Hi đang ngồi trên ghế sofa xem tivi, Lục Quỳnh Cửu nhìn cô ấy, gật đầu một cái rồi chuẩn bị lên lầu.
“Tối nay mẹ không về ăn cơm.” Lúc này Lục Quân Hi bỗng lên tiếng.
Lục Quỳnh Cửu xoay người lại nhìn cô.
“Tối nay mẹ ra ngoài ăn với nhóm chị Trần, ba đi xã giao, Chí Yến thì ăn ở công ty nên buổi tối chỉ có hai chúng ta thôi.”
Đây là lời nói dài nhất mà Lục Quân Hi nói với cô từ trước đến giờ, Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Chị biết rồi.”
“Vậy tối nay chị muốn ăn gì?” Cô ấy lại hỏi.
“Ăn đại cái gì cũng được.”
Lục Quân Hi nhìn cô, vài giây sau mới đáp: “Thế em bảo dì làm đại.”
“Được.”
Chờ đến khi bóng lưng Lục Quỳnh Cửu khuất dạng ở hàng lang tầng hai, Lục Quân Hi thôi nhìn, ném gối ôm ghế sofa trong tay đi rồi bắt đầu bảo dì giúp việc nấu cơm tối cho hai người họ.
Buổi tối chỉ có hai người nên dì ấy không nấu quá nhiều món, chỉ có ba món đơn giản nóng hổi.
Hai chị em cô ngồi ở một góc bàn ăn, yên tĩnh ăn phần cơm của mình, không ai chủ động nói chuyện với ai.
Sau khi cơm nước no nê, dì giúp việc lại dọn dẹp bàn sạch sẽ.
Buổi tối Lục Chính Bang về nhà khá sớm, lúc biết tin Lục Quỳnh Cửu đã về nhà, ông đã đi sang gõ cửa phòng cô.
Lục Quỳnh Cửu đang thu dọn hàng lý, nghe tiếng gõ cửa bèn đi đến mở ra thì trông thấy Lục Chính Bang đang đứng bên ngoài. Có lẽ ông vừa mới về, âu phục trên người chưa kịp thay, thoang thoảng mùi rượu. Cô gọi ông một tiếng: “Ba.”
Lục Chính Bang đáp lại, quan sát khuôn mặt của cô con gái lớn một năm không gặp được mấy lần và hỏi: “Về lúc nào vậy?”
“Một lúc rồi, cũng ăn cơm tối xong rồi ạ.”
“Ăn ở nhà à?”
“Vâng.”
Lục Chính Bang chuyển tầm mắt nhìn chiếc vali chưa thu dọn xong ở sau cô, hỏi: “Ngày mai phải đi rồi sao?”
Lục Quỳnh Cửu cũng quay đầu nhìn lại: “Vâng, hai ngày trước bà ngoại mới gọi cho con.” Dịp Tết mỗi năm cô đều trở về khá sớm nhưng năm nay vì có Ôn Nam Tinh nên cô về hơi trễ.
Mỗi năm Lục Quỳnh Cửu đều đến thành phố Châu đón năm mới với bà cụ, điều này hình như đã thành một thói quen và điều hiển nhiên trong nhà họ. Lục Chính Bang đã từng nghĩ đến việc đón bà cụ lên đây đón tết cùng cả nhà nhưng bà cụ không muốn tới, bên cạnh đó ông cũng từng muốn đưa cả gia đình về đón Tết và cũng đã từng làm như vậy.
Tuy nói là ăn Tết nhưng dù sao ông cũng đang quản lý một công ty lớn, dù đang là dịp năm mới nhưng chuyện xã giao thì không hề ngừng lại. Thành thử trong những ngày Tết ở thành phố Châu ấy, điện thoại cứ reo liên tục, không thể đón năm mới một cách hẳn hoi mà công việc cũng rối tung lên, hai bên hóa công cốc. Vì vậy năm tiếp theo, bà cụ không để họ về đó nữa.
Hà Lan không muốn để chồng mình đón Tết một mình ở Tấn Thành nên cũng không trở về thành phố Châu. Còn về hai chị Tiểu Hi thì mấy năm trước hai người có kiên trì về đó, nhưng thường ở lại không bao lâu đã bay về lại nhà, thành thử cuối cùng không đi nữa mà chỉ gọi điện thoại hỏi thăm chúc Tết các thứ thôi. Sau đó chờ qua những ngày đầu năm náo nhiệt mới trở về ở với bà vài ngày.
Cả gia đình họ đều đón Tết ở Tấn Thành, chỉ có Tiểu Cửu đón Tết với mẹ vợ ở thành phố Châu. Ban đầu trong lòng Lục Chính Bang có phần không tiếp nhận được nhưng vì mẹ vợ không chịu đến đây, ông cũng không thể để bà cụ một thân một mình ở thành phố Châu được, vì vậy ông không lên tiếng nói gì trong vấn đề này. Thật ra trong lòng ông cũng biết cô con gái lớn này thích về thành phố Châu với mẹ vợ của mình hơn là ở đây với họ, kể ra người cô thân thiết nhất vẫn là bà cụ.
“Đúng rồi, năm nay để Tiểu Hi và Tiểu Yến đi cùng con đi.”
Lục Quỳnh Cửu hơi kinh ngạc: “Họ bảo ạ?” Vừa nãy lúc ăn cơm, Lục Quân Hi không đề cập đến chuyện này với cô.
“Ừ, ba với mẹ đều đồng ý.”
“Cũng được, vậy để con đặt vé máy bay cùng luôn.”
Hôm nay Lục Chí Yến về muộn, vốn định đi tìm Lục Quỳnh Cửu trò chuyện một lúc nhưng vừa đến cửa phòng cô thì dừng lại, giờ này nói không chừng chị ấy đã ngủ rồi. Vì vậy cậu lại trở về phòng mình, sau khi về phòng vẫn kìm lòng chẳng đặng gửi cho cô một tin nhắn Wechat, đợi một hồi không thấy hồi âm, cậu bèn đi vào phòng tắm tắm rửa.
Lúc Lục Chí Yến gửi tin nhắn, Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa ngủ mà là cô đang gọi điện thoại với Ôn Nam Tinh. Sau khi cúp máy, cô mới thấy tin nhắn cậu gửi.
[Chị ơi, chị ngủ rồi ạ?]
Nhìn lên thời gian thì khoảng nửa tiếng trước, cô bèn hồi âm cậu.
Khi tắm rửa xong đi ra, Lục Chí Yến thấy tin nhắn trả lời của chị mình.
[Vẫn chưa, em về rồi à?]
Cậu lập tức nhắn lại: [Vâng, về rồi ạ, mới vừa tắm ra]
[Tìm chị có việc à?]
[Mai em với chị hai sẽ cùng chị đến thành phố Châu, ba có nói với chị chưa?]
[Nói rồi, vé máy bay cũng đặt xong rồi, chín giờ sáng mai bay, dậy có nổi không?]
[Dậy được ạ]
[Công ty mấy đứa nghỉ sớm vậy à?]
Vì nguyên nhân nghề nghiệp nên Lục Quỳnh Cửu cũng có chút hiểu biết về các công ty quản lý điện ảnh và truyền hình, công ty cho nghỉ Tết sớm như vậy khá hiếm hoi.
[Vâng, năm nay ông chủ thông báo trực tiếp, công ty cũng nghỉ, không sắp xếp công việc]
Lục Quỳnh Cửu sực nhớ ra ông chủ công ty cậu là Ôn Nam Tinh, chẳng lẽ vì… Cô nghĩ thế nhưng lại không dám khẳng định.
[Được, cũng muộn rồi, đi ngủ sớm đi, ngày mai đừng dậy muộn]
…
Máy bay cất cánh vào lúc chín giờ sáng, cô đặt báo thức lúc bảy giờ. Khi xuống lầu thì mọi người đã có mặt đầy đủ và đang chuẩn bị ăn sáng.
Chào hỏi nhau xong, Lục Quỳnh Cửu mới ngồi xuống bên cạnh Lục Chí Yến.
Lục Chí Yến đưa đũa cho cô.
“Đã soạn đồ xong rồi chứ.” Lục Chính Bang hỏi.
“Tối qua đã soạn xong rồi ạ.”
“Vậy thì tốt, lát nữa vừa khéo để chú Trương đưa bọn con đến sân bay.”
“Vâng, được ạ.”
Lúc sắp đi, Hà Lan dặn dò Lục Chí Yến: “Đến đó phải ngoan ngoãn nghe lời biết không.”
“Tiểu Hi cũng vậy, đừng có giở tính khí.”
Lục Quân Hi lầm bầm: “Con giở tính khí lúc nào đâu ạ.”
Hà Lan không nghe rõ nên hỏi lại: “Mẹ nói chuyện với con con có nghe không đấy?”
Lục Quân Hi lập tức đáp: “Biết ạ biết ạ.”
Sau đó Hà Lan nhìn qua Lục Quỳnh Cửu, bảo: “Chúc bà năm mới vui vẻ giúp ba mẹ.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Vâng.”
Sau đó ba chị em cùng lên đường đến sân bay.
Sau khi xuống trạm xe buýt, bà ngoại đã chờ sẵn ở đó như mọi lần. Lúc trông thấy hai chị em Lục Chí Yến, bà có hơi kinh ngạc: “Tiểu Hi với Tiểu Yến cũng tới à.”
Lục Quân Hi không quá thân thiết với bà cụ nên Lục Chí Yến bên cạnh lập tức nhiệt tình đáp: “Đúng vậy ạ, bà ngoại không vui khi thấy bọn cháu ạ?”
“Sao lại không vui chứ?”
Dĩ nhiên bà cụ rất vui, trưa nay còn đích thân xuống bếp nấu cơm cho họ ăn. Ba chị em vốn không muốn làm phiền bà nhưng không cản được hứng thú của bà nên đành đứng bên cạnh giúp đỡ. Phải nói là tay nghề của Lục Chí Yến khá tốt, có thứ tự đàng hoàng, còn Lục Quỳnh Cửu và Lục Quân Hi thì không giúp được gì nhiều, mà phòng bếp lại chẳng lớn là bao, bốn người họ đứng chung như vậy chật chội vô cùng nên hai chị em đã bị chê bai đuổi thẳng ra ngoài.
“Hai đứa rảnh rỗi thì đi sửa soạn đồ đạc đi. Bà không biết Tiểu Hi với Tiểu Yến đến, vừa khéo Tiểu Yến ở đây giúp bà nấu, còn hai đưa đi dọn dẹp phòng cho thằng bé.” Bà ngoại sắp xếp công việc cho hai người rất rõ ràng.
“Được ạ.”
Khoảng thời gian này, Lục Quân Hi và Lục Quỳnh Cửu ngủ chung một căn phòng. Giường trong phòng cô cũng khá lớn, mỗi tối hai người sẽ ăn ý không đụng đến đối phương.
Không khí Tết ở trấn nhỏ rộn ràng hơn ở thành phố lớn, không quá nghiêm khắc trong việc bắn pháo hoa. Mỗi sáng sớm họ đều thức dậy trong tiếng pháo nổ và tiếng nô đùa ầm ĩ của bọn trẻ đầu hẻm. Trẻ con nơi đây vô cùng mong chờ Tết, không giống đám trẻ con ở thành phố càng lúc càng không còn trông đợi gì vào dịp năm mới.
Mấy ngày mới đến đây, hôm nào Lục Quân Hi cũng sửa soạn bản thân xinh đẹp, trang điểm họa mặt đủ kiểu. Song sau vài ngày, cô đã gia nhập vào đội ngũ mặc đồ ngủ khoác áo bông to sụ lôi thôi lếch thếch.
Buổi tối ăn cơm xong, Lục Quỳnh Cửu ở trong phòng gọi điện thoại với Ôn Nam Tinh.
“Xảy ra chuyện gì vậy anh? Kéo dài thêm có làm chậm trễ anh về nhà đón Tết không?”
Ôn Nam Tinh vừa nói cho Lục Quỳnh Cửu biết chuyến công tác của anh sẽ kéo dài thêm vài ngày, dự định ban đầu là có thể kết thúc vào ngày mai nhưng xảy ra vấn đề đột xuất nên phải ở lại thêm vài hôm.
“Không biết, nhiều nhất là ba ngày, vẫn kịp về đón Tết.”
“Vậy thì tốt rồi.” Lục Quỳnh Cửu cũng chẳng hy vọng bạn trai cô cô đơn đón Tết bên ngoài một mình.
“Đến nhà bà ngoại rồi chứ.”
“Tới từ lâu rồi.”
“Chơi có vui không?”
“Vui lắm, trấn nhỏ náo nhiệt hơn ở thành phố lớn nhiều.”
“Anh chưa được ăn Tết ở trấn nhỏ bao giờ.”
“Vì người nhà anh đâu có ai ở trấn nhỏ.”
Trong khi hai người trò chuyện, Lục Quân Hi ăn cơm xong đi vào thì vừa khéo nghe được tiếng Lục Quỳnh Cửu nói chuyện. Nghe giọng điệu cô đại khái cũng có thể đoán được người ở đầu dây bên kia là ai, người khiến cô có thể dịu giọng êm ái như vậy chắc chắn là bạn trai của cô. Cô ấy không muốn làm kỳ đà cản mũi, nói tiếng xin lỗi rồi chuẩn bị ra ngoài.
“Không cần ra ngoài.” Lục Quỳnh Cửu gọi cô lại, sau đó bảo với Ôn Nam Tinh đầu bên kia: “Nói chuyện cũng lâu rồi, anh đi ăn cơm trước đi, em phải cúp máy rồi.”
Ôn Nam Tinh cũng nghe được lời vừa nãy của Lục Quỳnh Cửu trong điện thoại, bèn “ừ” một tiếng: “Được.”
Sau khi chào tạm biệt nhau, Ôn Nam Tinh bỗng kêu cô.
“Sao vậy anh?”
“Anh rất nhớ em.”
Giọng người đàn ông theo đường dây điện thoại lọt vào tai cô, cõi lòng Lục Quỳnh Cửu rất đỗi ấm áp, đôi mắt trong veo sáng ngời, miệng cong lên, đáp lại không e dè Lục Quân Hi đang ở trong phòng: “Em cũng rất nhớ anh.”
__
Lời tác giả:
Muốn thầy Ôn đến trấn nhỏ đón Tết