Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 31

Trước Tiếp

Lục Quỳnh Cửu rửa sạch tất cả rau củ đặt vào rổ nhựa bên cạnh rồi nhìn sang Ôn Nam Tinh đang đưa lưng về phía mình xào rau. Vóc dáng cao cao gầy gầy, vai rộng eo hẹp, sau lưng buộc dây của chiếc tạp dề màu đen, ánh đèn màu ấm trên trần nhà rọi xuống làm mái tóc đen của anh nhạt màu đi, trở nên dịu dàng hơn một cách khó nói.

Ôn Nam Tinh xoay người định lấy giá đã rửa sạch, vừa liếc mắt thì thấy Lục Quỳnh Cửu dựa bên bàn bếp nhìn mình chằm chằm: “Rửa xong rồi à?”

Lục Quỳnh Cửu ho nhẹ một cái: “Ừ ừ, rửa xong cả rồi.”

“Ừ, xào thêm giá với nấu canh trứng nữa là ăn cơm được rồi.”

“Có gì cần tôi làm nữa không?”

Ôn Nam Tinh ngó qua quả mướp để một bên và bảo: “Thế thì cô bào vỏ mướp đi, đúng lúc thả vào nấu với canh trứng luôn.”

“Được, dao bào ở đâu…”

Trong khi trò chuyện, hai người bỗng ngửi thấy mùi khét, nhìn nhau một cái rồi không hẹn cùng liếc về phía cái chảo xào. Loại ớt hiểm đỏ này vốn rất dễ bị cháy, chỉ cần làm nóng hai ba giây là đủ rồi nhưng vừa nãy họ nói chuyện với nhau hơi lâu nên tất cả ớt đỏ trong chảo đã cháy thành màu đen thui, hòa lẫn với gừng trông thảm không nỡ nhìn.

Lục Quỳnh Cửu kêu “ối” một tiếng: “Khét mất rồi? Xào lại lần nữa sao?”

“Ừ.” Ôn Nam Tinh bình tĩnh lấy hết ớt hiểm bị cháy và gừng đổ vào thùng rác dưới chân, sau đó tiếp tục nói: “Dao bào ở trong ngăn kéo bên tay trái cô đấy.”

“Ờm.” Lục Quỳnh Cửu kéo tủ ra: “Không có.”

“Sao thế được?” Ôn Nam Tinh liếc sang, phát hiện không có thật.

Lục Quỳnh Cửu nhìn chiếc dao gọt trái cây bên cạnh: “Không sao, tôi dùng dao này là được rồi.”

“Dao này không được, nguy hiểm lắm. Thôi cô đừng gọt, để tôi làm là được rồi.”

“Không đâu, tôi gọt táo giỏi lắm đó nha.” Vừa nói, cô vừa cầm dao bằng một tay, tay còn lại vươn qua cầm lấy quả mướp cắt nó thành hai khúc: “Tôi gọt vỏ thế này là được, không bị thương đâu.”

Ôn Nam Tinh thấy vẻ mặt chắc chắn và tự tin của cô thì lắc đầu bảo: “Thế cô cẩn thận chút.”

“OK.”

Ôn Nam Tinh xoay người tiếp tục xào thức ăn, Lục Quỳnh Cửu thì đứng bên bồn nước bào vỏ mướp.

Cô gọt dọc xuống theo lớp vỏ của quả mướp, ban đầu vẫn còn ổn định, nhưng càng gọt về sau càng…

Chờ đến khi Ôn Nam Tinh xào giá xong cho ra đĩa rồi quay sang hỏi Lục Quỳnh Cửu bên cạnh: “Mướp xong chưa?”

Lục Quỳnh Cửu nhìn đống mướp mình đã bào: “Ừm… Xong rồi.”

Ôn Nam Tinh xoay người lại: “Vậy đưa cho tôi đi…” Chưa nói hết câu anh đã khựng lại khi nhìn thấy bốn khúc mướp trên tay cô, cách cô bào vỏ mướp hình như không giống người khác lắm.

Vẻ mặt Lục Quỳnh Cửu hơi lúng túng, bèn nhỏ giọng giải thích: “Thật ra tôi gọt táo tốt lắm luôn, nhưng… Mướp này có hơi mềm quá.”

Nhìn dáng vẻ cau mày, hơi bối rối muốn giải thích của cô mà Ôn Nam Tinh buồn cười lắc đầu. Anh lấy hai quả mướp khác tới bảo: “Ừ, tôi biết, được rồi, cô đi xếp chén đũa đi.”

“Ờm.” Lục Quỳnh Cửu đặt mướp mình bào lên thớt, quay người đi lấy chén đũa.

Cô xếp chén đũa và dọn mấy món đã nấu xong lên bàn không bao lâu thì canh mướp trứng của Ôn Nam Tinh cũng chín.

Ba món ăn một món canh, hai mặn hai chay, cơm trắng ngần như tuyết, vừa nhìn đã thèm ăn vô cùng. Lục Quỳnh Cửu ăn cơm tối thêm hẳn một chén, sau khi ăn xong lại húp canh. Khi nhìn thấy mướp bên trong, cô đột nhiên hỏi: “Thầy Ôn, mướp tôi bào có ở trong không?”

Ôn Nam Tinh nhìn cô, thấy cô hỏi nghiêm túc cũng đáp: “Có.”

Lục Quỳnh Cửu thở hắt ra một hơi: “Vậy thì tốt, không lãng phí thì tốt.”

Ôn Nam Tinh đang ăn canh chợt sững lại giây lát: “???” Hai quả mướp bị cô bào đến nỗi chỉ còn lại nửa quả, cái này gọi là không lãng phí ấy hả?

Ăn cơm xong, Lục Quỳnh Cửu dòm chén đũa trên bàn, nắm hai tay lại, vừa chuẩn bị ra tay làm thì Ôn Nam Tinh ngăn lại. Anh chưa kịp nói gì đã nghe cô bảo: “Để tôi rửa cho, anh nấu cơm tôi rửa chén, tôi cũng không thể ăn chùa không đúng không?”

Ôn Nam Tinh nghe giải thích xong mới cười nói: “Có máy rửa chén.”

Khi này Lục Quỳnh Cửu mới nhớ ra hình như ban nãy ở trong bếp cô thấy có máy rửa chén, nghĩ thế, cô lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ôn Nam Tinh thấy được phản ứng của cô: “Không thích rửa chén à?”

Lục Quỳnh Cửu mím môi, hồi lâu sau: “Ừm thì…”

Cô vẫn chưa trả lời thì chuông điện thoại bỗng reo lên, là của Lục Quỳnh Cửu.

“Tôi nghe điện thoại đã.” Lục Quỳnh Cửu nói với anh.

Vừa rồi Ôn Nam Tinh có lỡ đãng thấy hiển thị người gọi đến trên màn hình điện thoại, Lâm Thời Nghiên.

“Sao vậy? Có chuyện gì à?”

“Nghỉ ngơi khỏe chưa? Ra ngoài ăn tối với tớ đi?”

“Không khéo rồi, tớ mới ăn xong.”

“Nhanh vậy hả?’

“Ừ.”

“Tớ còn lo cậu chưa ăn gì đây.”

“Tớ ăn rồi, cậu cũng vậy, mau đi ăn cơm đi.”

Hai người trò chuyện vài câu với nhau rồi mới cúp máy.

“Lâm Thời Nghiên à?” Ôn Nam Tinh hỏi.

“Đúng vậy.”

“Ừ.” Ôn Nam Tinh bưng chén đũa vào bếp.

Lục Quỳnh Cửu: “???”

Tại sao cô lại thấy cảm xúc của anh hơi sai sai nhỉ, vì vậy cô đứng lên đi theo vào: “Thầy Ôn, anh sao thế?”

Ôn Nam Tinh đang cho chén đũa vào máy rửa chén: “Không sao.”

Con ngươi trong mắt Lục Quỳnh Cửu đảo một vòng, hơi nghiêng đầu nhìn anh chăm chú tựa như muốn biết chuyện gì đã xảy ra từ trên mặt anh.

Một người giỏi kiềm chế như Ôn Nam Tinh cũng không chịu nổi ánh nhìn chằm chằm của cô, anh muốn vòng qua người cô đi ra ngoài nhưng Lục Quỳnh Cửu duỗi tay ngăn anh lại, đôi mắt đen láy sáng ngời: “Thầy Ôn, anh trốn làm gì?”

Trong đôi mắt cô sáng rực vô cùng giảo hoạt và trêu ngươi.

“Không trốn.”

“Vậy sao vừa nãy anh lại muốn đi vòng qua tôi.”

“Vì phải ra ngoài dọn đồ ăn.” Dứt lời, anh vẫn vòng qua cô đi ra ngoài.

Lục Quỳnh Cửu lẽo đẽo theo sau lưng anh như cái đuôi nhỏ, nhìn bóng lưng anh và mở lời: “Thầy Ôn, không phải vừa nãy anh…”

“Không phải.” Ôn Nam Tinh cướp lời nói trước cô.

“Tôi còn chưa nói gì mà.”

Ôn Nam Tinh: “…”

“Vừa nãy anh có hơi để ý à?” Lục Quỳnh Cửu quyết hỏi tới cùng.

“Để ý cái gì?”

“Để ý tôi đó.” Lục Quỳnh Cửu nở nụ cười rạng rỡ: “Thầy Ôn, anh để ý tôi có đúng không?”

Lục Quỳnh Cửu đợi mãi mà không nhận được câu trả lời của Ôn Nam Tinh, cuối cùng vẫn bại trận. Cô “hừ” một tiếng rồi bảo: “Thầy Ôn, anh như vậy chán quá đi.” Nghĩ lại, cô bèn nói tiếp: “Nhưng anh đừng hiểu lầm, tôi với Lâm Thời Nghiên chỉ là quan hệ bạn bè thôi.” Bây giờ cô còn chưa theo đuổi được anh nên không muốn anh hiểu lầm gì cả.

“Quan hệ bạn bè?”

“Đúng vậy đó, tôi với cậu ấy quen biết nhau sáu bảy năm nay rồi.”

Lục Quỳnh Cửu nhìn Ôn Nam Tinh, bấy giờ anh nhíu nhẹ mày, không biết đang nghĩ suy điều gì, nhưng dáng vẻ này lại làm trái tim cô đập rộn ràng. Cô ngoắc ngoắc tay với anh: “Thầy Ôn, anh đến đây tí đi.”

Ôn Nam Tinh nhìn cô nhưng không hỏi lý do, tiến đến gần cô vài bước.

Lục Quỳnh Cửu thấy anh đến gần thì nụ cười trên môi càng sâu hơn. Sau đó cô bất ngờ ghé tới gần anh, trên người cô có hương nước hoa nhè nhẹ, nhưng khi đến gần lại vô cùng rõ ràng. Mà động tác nhích sát đến này của cô đã khiến anh nhớ tới chuyện đã xảy ra trong thang máy lúc trước theo bản năng, thế là anh vô thức hơi nâng cằm cao lên.

Cô thấy anh có phản ứng này thì hiển nhiên cũng nhớ lại, ánh mắt đáp trên đôi môi nhạt màu của anh và cười bảo: “Thầy Ôn, anh đừng căng thẳng, tôi không giống lần trước đâu.”

Ôn Nam Tinh: “…”

Lục Quỳnh Cửu tiếp tục cười: “Tôi chỉ muốn nói cho anh biết những lời tôi nói trước đó vẫn không thay đổi.” Nói xong, cô không chờ câu trả lời của Ôn Nam Tinh mà nói: “Được rồi, thầy Ôn, hôm nay cũng không còn sớm, cảm ơn anh đã chiêu đãi tôi. Thế tôi không làm phiền anh nữa nha, chờ tôi…”

Cô đang nói giữa chừng thì bất thình lình Ôn Nam Tinh lên tiếng hỏi cô: “Cô thích cái gì ở tôi?”

Lục Quỳnh Cửu nhất thời không phản ứng kịp, thậm chí còn cảm thấy mình nghe nhầm mất rồi. Cô xoay người ngẩng đầu nhìn anh.

Ôn Nam Tinh hỏi lại một lần nữa: “Cô nói cô thích tôi, vậy cô thích cái gì ở tôi?”

“Thích cũng cần lý do sao?”

“Chẳng lẽ lại không cần?”

Lục Quỳnh Cửu suy nghĩ giây lát liền nói: “Tất cả.”

Ôn Nam Tinh hơi kinh ngạc: “Tất cả?”

“Đúng, tất cả, chính là con người anh, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, tôi thích tất.”

“Thế cô còn nhớ lời tôi nói lần trước không?”

Lục Quỳnh Cửu suy tư, lại hỏi: “Không muốn kết hôn ấy hả?”

Ôn Nam Tinh không phủ nhận.

Lục Quỳnh Cửu thấy vậy bèn đáp: “Chẳng phải lần trước tôi đã trả lời anh rồi sao?”

“Tôi nói tôi cũng không muốn kết hôn.”

Ôn Nam Tinh nhìn cô, muốn tìm kiếm gì đó trên khuôn mặt cô nhưng anh chỉ thấy được sự nghiêm túc.

Nhịp tim của Lục Quỳnh Cửu vô cùng nhanh, cô nắm chặt tay, tiếp tục nói: “Anh xem hai chúng ta đều không muốn kết hôn, tôi thì thích anh. Mà anh… Anh cũng thấy thích tôi nhỉ.” Sau khi nói xong, cô nhìn Ôn Nam Tinh chăm chú.

Trước Tiếp