Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 30

Trước Tiếp

Sau khi đi dạo cả thị trấn nhỏ một vòng, nơi chân trời với những rặng mây hồng giờ đây đã hóa một màu xanh thẫm tối tăm, gió đêm rười rượi, trong không khí thoang thoảng hương hoa hồng nở rộ hai bên đường. Hiện tại đã sắp chín giờ, Lục Quỳnh Cửu thật sự không thể tin được họ đã ở bên nhau gần ba tiếng đồng hồ, lúc trước họ hẹn nhau ăn cơm thời gian cũng chẳng lâu như vậy.

“Brừ —-“ Điện thoại của Lục Quỳnh Cửu chợt rung, bà ngoại gọi điện thoại tới.

Ôn Nam Tinh liếc mắt nhìn về phía cô, đường nét góc nghiêng của cô dịu dàng mềm mại một cách tự nhiên, giọng nói vẫn trong trẻo êm tai như khi nói chuyện với anh nhưng lúc này có thêm vài phần nhẹ nhàng: “Được, cháu biết rồi ạ.”

“Cháu sẽ về nhanh thôi.”

“Vâng, được.”

Cúp máy xong, Lục Quỳnh Cửu cất điện thoại đi cười nói: “Bà ngoại tôi gọi.”

Ôn Nam Tinh nhìn nụ cười trên môi cô: “Bà ấy lo lắng cho cô sao.”

“Ừ, bà ấy là bà ngoại tôi mà.” Lúc nói chuyện, Lục Quỳnh Cửu vô thức v**t v* sợi dây đỏ trên cổ tay mình. Mặc dù đã qua năm tuổi của mình nhưng cô vẫn không tháo sợi dây đỏ này ra.

Ôn Nam Tinh cụp mắt ngó qua, nhìn cô chơi đùa với chú heo vàng.

“Thầy Ôn, chúng ta về thôi nhỉ?” Lục Quỳnh Cửu nói với anh: “Tôi đưa anh về nhà nghỉ.”

“Cô đưa tôi?” Ôn Nam Tinh nhướng nhẹ mày.

“Đúng thế.” Lục Quỳnh Cửu nói như lẽ đương nhiên, dù sao tại nơi này anh là khách, còn cô là chủ mà.

“Không cần đâu.” Ôn Nam Tinh từ chối.

Lục Quỳnh Cửu: “…” Thật ra thì cô chỉ muốn ở cùng anh lâu hơn chút nữa thôi.

“Tôi đưa cô về, đi thôi.”

Nghe anh nói vậy, ánh mắt Lục Quỳnh Cửu hơi sáng lên: “Anh bảo anh đưa tôi về á?”

“Ừ, buổi tối một mình cô về cũng không an toàn.”

“Từ nhỏ tôi đã lớn lên ở đây, nhắm mắt cũng tìm được đường về…”

“Vậy à, vậy hay là cô tự về nhé?”

Lục Quỳnh Cửu dừng lời, chớp chớp mắt: “À… Không, không cần, anh đưa tôi về đi, tôi sợ lắm.”

Ôn Nam Tinh thấy cô thản nhiên sửa lời như thế thì không nhịn được bật cười ra tiếng: “Thế đi thôi.”

“Được.”

Nơi họ đứng hiện tại cách nhà bà ngoại không quá xa, sau khi qua cầu lại đi thêm một quãng đường chưa đến mấy phút nữa là đến. Ôn Nam Tinh đưa cô đến ngoài sân.

“Cô vào đi, tôi về đây.”

“Ừ, được, vậy anh đi chậm thôi nha.”

“Tiểu Cửu.” Khi này giọng bà ngoại đột nhiên vang lên bên trong sân: “Cháu đang nói chuyện với ai thế?” Vừa nói, cửa sân đã mở ra, bà cụ xuất hiện ở cửa.

“Bà ngoại, sao bà lại ra đây?” Lục Quỳnh Cửu vội vàng đi tới.

“Bà đang chờ cháu ngoài sân, vừa khéo nghe thấy tiếng nói chuyện.” Dứt lời, bà lại liếc ra sau lưng cô.

Lục Quỳnh Cửu cũng quay đầu nhìn Ôn Nam Tinh. Anh bước lên trước, hơi khom người với bà cụ: “Bà ngoại, chào bà.”

Bà quan sát người đàn ông trẻ trung trước mắt, anh mặc áo sơ mi trắng với quần tây đen, thoạt nhìn vô cùng chín chắn và trưởng thành, mà lại lễ phép dịu dàng vô cùng. Bà hỏi: “Cháu là bạn của Tiểu Cửu à?”

Ôn Nam Tinh nhìn qua Lục Quỳnh Cửu, sau đó gật đầu: “Đúng vậy ạ.”

“Hay là vào uống chút trà nhé?” Bà cụ đề nghị.

“Không cần đâu bà ngoại, bây giờ đã muộn rồi, mọi người cũng phải nghỉ ngơi mà, cháu không làm phiền.” Ôn Nam Tinh khéo léo từ chối.

“Được.”

Lục Quỳnh Cửu vẫy vẫy tay với anh: “Tạm biệt.”

“Ừ.” Sau đó Ôn Nam Tinh lại gật đầu với bà cụ một cái rồi mới xoay người rời đi.

Bà cụ thấy cô cháu gái nhà mình vẫn đứng im nhìn chằm chắm chỗ rẽ, cong môi cười bảo: “Còn nhìn nữa à, người ta đã đi khuất dạng rồi.”

Lục Quỳnh Cửu hoàn hồn lại, tiếc nuối rời mắt đi, sau đó mỉm cười đưa tay đỡ bà ngoại: “Bà ngoại, bà cảm thấy thầy Ôn thế nào?”

“Cháu cảm thấy sao?”

Lục Quỳnh Cửu vừa đóng cửa lại vừa đáp: “Cháu cảm thấy anh ấy rất tốt.”

Bà cụ cười gật đầu: “Ừ, cháu cảm thấy tốt là được.”

“Bà ngoại.”

“Hửm?”

“Ừm… Không có gì ạ, sau này cháu lại nói cho bà nghe.”

Bà cụ mỉm cười, cũng không hỏi quá nhiều: “Được.”

Lục Quỳnh Cửu tắm rửa xong nằm sấp trên giường, có lẽ vì hôm nay Ôn Nam Tinh đem đến cho cô cảm giác không quá chân thực nên cô kìm lòng chẳng đặng gửi tin nhắn Wechat cho anh: [Thầy Ôn, anh ngủ chưa?] Nhắn xong, cô ôm điện thoại chờ khoảng một phút mới nhận được hồi âm của Ôn Nam Tinh.

[Chưa ngủ]

Lục Quỳnh Cửu mím môi, sau đó gọi điện thoại qua cho anh.

“Thầy Ôn.”

“Ừ, sao thế?”

“Chỉ là cảm thấy không chân thực lắm.” Phải nói là vô cùng không chân thực mới đúng, cô cứ cảm giác hình như anh thay đổi ở đâu đó nhưng cụ thể là thay đổi ở đâu thì cô lại chẳng thể nói rõ được.

Ôn Nam Tinh cười khẽ khàng, đưa tay nhẹ nhàng vân vê lá non của chậu hoa đặt trên bệ cửa sổ: “Tại sao lại thấy như vậy?”

“Thì cảm thấy hôm nay anh vô cùng dịu dàng ôn hòa.”

“Bình thường tôi không dịu dàng với cô à?”

Trần Chiếu chưa về phòng đúng lúc nghe được câu này, anh ta cảm thấy ông chủ mình dùng từ “với cô” này vô cùng thông minh và khéo léo, so với anh ta thì, không so sánh không đau thương. Cách ông chủ đối xử với tổng biển Lục đã không thể dùng từ “dịu dàng” để hình dung nữa rồi. Nói cho cùng, với ông chủ thì tổng biên Lục không hề giống với người khác. Dù sao anh ta cũng chưa từng thấy ông chủ dịu dàng với người con gái nào như vậy, dầu là cô Chúc cũng không hề.

Lục Quỳnh Cửu lại cảm thấy Ôn Nam Tinh là một người rất giữ khoảng cách, anh thoạt nhìn dịu dàng ôn hòa nhưng từ trong xương cốt lại toát lên cảm giác hời hợt khó gần gũi: “Ừm… Hình như không có.” Cô cảm thấy hôm nay anh bớt đi vài phần thờ ơ, làm cô cảm tưởng như mình đã cách anh gần hơn một tí.

*** 

Lục Quỳnh Cửu và Lâm Thời Nghiên đưa bà cụ đi tái khám, sau khi chắc chắn không còn vấn đề gì mới yên lòng, họ cũng đặt vé máy bay trở về Tấn Thành. Vào buổi tối trước hôm đi, Lục Quỳnh Cửu nhắc lại chuyện đưa bà ngoại lên Tấn Thành ở với mình lần nữa.

“Bà ngoại, bà không đi thật ạ?”

“Không đi thật, bà ngoại sống ở đây tốt lắm.”

“Nhưng cháu muốn đưa bà lên đó, cháu cũng có nhà ở Tấn Thành, bà cháu mình có thể ở chung.”

“Bà ngoại biết, nhưng bà ngoại đã lớn tuổi rồi, bôn ba nhiều sẽ mệt mỏi lắm. Hơn nữa bà sống ở đây đã nhiều năm, tất cả bạn cũ đều sống ở nơi này mà.” Bà vừa nói vừa v**t v* tóc cô.

Vì vậy Lục Quỳnh Cửu không đưa bà ngoại về Tấn Thành với mình.

Vào ngày đi, bà cụ tiễn họ đến trạm xe buýt và dặn dò: “Về rồi phải sống tốt nhé.”

“Cháu biết rồi, bà ngoại cũng phải chăm sóc tốt cho mình nhé.”

“Bà sẽ mà, đừng lo lắng cho bà.”

Thời điểm hai người về tới Tấn Thành đã hơn hai giờ chiều, Lâm Thời Nghiên có gửi tin nhắn cho Vương La từ trước nên anh ta lái xe đến đón họ.

“Tổng biên Lục, bà ngoại cô có ổn hơn chút nào chưa?” Vương La quan tâm hỏi han.

“Đã hồi phục rồi.”

“Tới tiểu khu Huệ Cách trước.” Lâm Thời Nghiên nói với Vương La.

“Được.”

Lúc đến cổng tiểu khu, Lục Quỳnh Cửu liền bảo Vương La dừng xe: “Dừng xe tại đây đi, tôi tự vào là được rồi.”

“Hay là lái thẳng vào luôn đi.”

“Không được, cậu cũng về sớm nghỉ ngơi cho lại sức đi.”

Lục Quỳnh Cửu xuống xe, vẫy tay với anh: “Đi nha.”

Vương La ngó Lâm Thời Nghiên một cái.

Lâm Thời Nghiên liếc lại anh ta: “Ngớ ra đó làm gì, lái xe đi, cẩn thận tôi trừ tiền lương cậu đấy.”

Vương La: “???” Có công lý không vậy, ngày nghỉ phép bị gọi đi đón thì thôi không nói làm gì, giờ chỉ liếc mắt một tí mà cũng bị trừ tiền lương ư??

Về đến nhà, Lục Quỳnh Cửu không thu dọn lại gì cả mà ngủ thẳng một giấc đến tận chiều tối. Cô ngủ đã đời tới khi thức dậy thì bầu trời ngoài cửa sổ đã hơi tối đen. Cô xuống giường đi rửa mặt, sau đó vào bếp mở tủ lạnh kiểm tra mới phát hiện một ít rau xanh và trái cây mình mua lúc trước đã héo cả rồi, vì vậy cô ném hết đồ héo vào thùng rác. Sau đó thuận tiện phân loại rác chưa kịp dọn trước nhà rồi thay giày đi xuống lầu vứt rác.

Sau khi ra khỏi tòa nhà, gió bên ngoài rất to, chân trời âm u trông như trời sắp mưa. Lúc ở nhà đã phân loại sẵn nên cô chỉ cần vứt rác là xong, sau đó nhanh chóng đi lên lầu. Lúc đến gần tòa nhà, cô bất chợt thoáng thấy bóng người cũng đang đi đến cách đó không xa, trông có hơi quen mắt, đến khi bóng người gần hơn chút nữa thì đôi mắt cô tức khắc sáng ngời lên.

“Thầy Ôn?”

Đương nhiên Ôn Nam Tinh cũng nhìn thấy cô: “Cô về rồi à?”

“Ừ, chiều nay mới về tới.” Nói đoạn, ánh mắt Lục Quỳnh Cửu dừng trên túi mua hàng anh đang xách: “Anh đi mua đồ ăn hả?”

“Nhà hết nguyên liệu nấu ăn nên tôi đi mua một ít.”

Lục Quỳnh Cửu mới vừa vứt hết rau củ trái cây héo ở nhà, bây giờ lại thấy rau củ trái cây tươi ngon trong túi đồ của anh, còn có cả thịt tươi nữa… Nếu không gặp được Ôn Nam Tinh thì có lẽ sau khi quay về nhà, cô sẽ gọi đồ ăn bên ngoài ăn tạm, nhưng giờ đã gặp được…

“Thầy Ôn, tới vừa mới về, đồ ăn mua lúc trước ở nhà đã bị thối cả rồi.”

Ôn Nam Tinh nhìn cô, cong môi hỏi: “Ừ, thế thì?”

Lục Quỳnh Cửu chắp hai tay lại: “Nên tôi có thể đến nhà anh ăn ké bữa cơm tối được không?” Hỏi xong, sợ anh không đồng ý nên cô lại bổ sung thêm: “Sáng nay tôi chỉ ăn chút cháo, trưa cũng chưa được ăn gì.”

Ôn Nam Tinh nhíu mày: “Lên đi.”

Lục Quỳnh Cửu vốn định nói thêm gì đó nữa nhưng không ngờ anh lại đồng ý nhanh như vậy? Qua loa thế mà cũng đồng ý sao? Đúng là có hơi không tin nổi nha…

“Không đi à?” Ôn Nam Tinh ngoảnh lại hỏi cô.

Lục Quỳnh Cửu lập tức theo sau: “Đi chứ đi chứ.”

Sau khi vào nhà, Ôn Nam Tinh lấy cho cô một đôi dép đi trong nhà mới: “Vào đi.”

“Ồ.” Đây là lần đầu tiên cô vào nhà anh, quét dọn cũng sạch sẽ phết đấy nhỉ?

Lục Quỳnh Cửu cúi đầu nhìn, sàn nhà trắng sáng láng bóng, tông màu trang trí chủ đạo là xám trắng, phong cách tối giản, đồ đạc sử dụng trong nhà đơn giản, không có gì đặc biệt.

“Nhìn gì vậy?” Ôn Nam Tinh hỏi cô.

“Nhìn cách trang trí nhà anh.”

“Hửm?”

“Không khí nặng nề.”

Ôn Nam Tinh: “…”

Anh xách túi đồ vào phòng bếp: “Remote điều khiển để trên bàn đấy, cơm phải chờ một lúc nữa, cô có thể xem tivi trước.”

Lục Quỳnh Cửu đi theo sau lưng anh vào trong: “Tôi không muốn xem tivi, hay là tôi giúp anh nhé?”

“Cô biết nấu cơm sao?”

“Tôi biết chứ.” Salad rau củ, salad trái cây, mì gói, cái nào cô cũng biết làm.

Mặc dù Lục Quỳnh Cửu thuở bé không được nuông chiều như Lục Quân Hi và Lục Chí Yến, nhưng trước giờ bà ngoại chưa từng để cô chạm tay vào việc nhà, chứ đừng nói gì đến nấu ăn, như thế chẳng khác với việc được trưởng thành trong sự yêu chiều đâu. Đây cũng là nguyên nhân tình cảm Lục Quỳnh Cửu dành cho bà sâu sắc đến nhường ấy.

Nhưng Ôn Nam Tinh cũng không trông chờ cô giúp được gì cho mình, thấy cô không muốn xem tivi nên anh cũng chỉ cho cô rửa rau củ giúp mình. Lúc rửa rau củ vẫn ổn áp vô cùng, nhưng đến hồi rửa trái cây thì cô vừa rửa vừa ăn.

“Thầy Ôn, vải này ngọt ghê.” Nói đoạn, cô nhanh chóng bóc một quả. Có lẽ vì khoảng thời gian này cô cảm giác khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần gũi hơn nên không cân nhắc do dự gì mà vươn tay đưa đến.

Sau khi đưa vải tới bên môi anh, cả người hai đều hơi kinh ngạc. Nhưng cô đã đưa đến mất rồi, có thể rụt lại được sao?

Lục Quỳnh Cửu cắn răng, trực tiếp đưa vải lên môi mỏng của anh, dầu gì cũng hết cách rồi. Quả vải được bóc đi lớp vỏ đỏ, chỉ còn lại lớp thịt vải trong suốt long lanh đặt ngay trước đôi môi mỏng của anh: “Ngọt lắm, anh ăn thử đi.”

Quả vải để sát môi anh, Ôn Nam Tinh nhìn người con gái cố chấp trước mặt mình, cuối cùng vẫn hé môi ăn.

Lục Quỳnh Cửu thấy anh ăn vải, khóe miệng lập tức nhếch lên, sự vui vẻ trong mắt gần như lan tràn ra. Nhìn cánh môi đang đóng mở của anh, cô lặng lẽ nuốt nước bọt rồi hỏi: “Ngọt không?”

“Ừ.”

Trước Tiếp