Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đây là lần thứ n Ôn Nam Tinh cúi đầu nhìn điện thoại, suốt bữa cơm này, đạo diễn Chu không nhớ rốt cuộc anh đã nhìn điện thoại bao nhiêu lần. Ông đã ăn cơm chung với anh vài lần, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải dáng vẻ này của sếp Ôn. Có lẽ là đang chờ điện thoại, hoặc cũng có thể không chờ được điện thoại nên mày cứ nhíu chặt lại. Về sau, ông cũng không dám chủ động nói chuyện với anh nữa, điều này cũng làm cho các diễn viên ngồi đối diện ông cảm nhận được hơi thở áp bức mà người đại diện nhà họ thường nói.
“Ting —-“ Một tiếng động nhỏ nhẹ vang lên.
Hàng mày của Ôn Nam Tinh giãn ra với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
[Thầy Ôn, anh đã ăn cơm xong chưa?]
Ôn Nam Tinh nhìn lướt qua bàn ăn: [Ăn xong rồi]
Anh vừa gửi tin nhắn này đi không tới mấy giây thì điện thoại bỗng rung liên hoàn, Lục Quỳnh Cửu gọi thẳng đến. Vì vậy anh lại đứng dậy nói một tiếng rồi ra khỏi phòng bao lần nữa. Sau khi anh đi ra ngoài, những người trong phòng bao cảm giác nhiệt độ ấm áp hơn hẳn một cách rõ ràng.
“Rốt cuộc sếp Ôn cũng chờ được điện thoại rồi, muốn biết sếp Ôn chờ điện thoại của ai ghê.”
“Hay là cậu đến thẳng mặt ông chủ hỏi thử đi?”
“Thôi thôi thôi, tôi nào dám.”
“Chẳng lẽ là bạn gái?” Có người đoán.
“Cũng có khả năng này đấy.”
“…”
Điện thoại vừa kết nối, giọng của Lục Quỳnh Cửu lập tức vang lên: “Thầy Ôn, tôi ăn cơm xong rồi.”
Ôn Nam Tinh dựa bên tường ngoài hành lang, trả lời cô: “Ừ, tôi cũng ăn xong rồi.”
“Khi nào cô về Tấn Thành.”
Ôn Nam Tinh bất thình lình chủ động hỏi điều này khiến Lục Quỳnh Cửu được quan tâm mà lo sợ: “Tôi thì chắc phải mấy ngày nữa.” Vì hai hôm nữa bà ngoại phải đi kiểm tra lại một lần nữa, cô phải tận mắt trông thấy phiếu kết quả tái khám này và hiểu rõ ràng thì mới có thể yên tâm rời đi được. Thật ra cô cũng có đề cập đến việc đưa bà ngoại lên Tấn Thành ở với mình, nhưng mỗi lần như vậy bà đều từ chối, bảo là quen ở bên thành phố Châu này rồi.
Cánh cửa phòng bao trước mặt mở ra, nữ chính và nữ hai của bộ phim “Cửa trước” vừa từ trong đi ra đã trông thấy Ôn Nam Tinh đang cầm điện thoại đứng đó, hơi cúi đầu nghe điện thoại, cả người toát lên vài phần dịu dàng khó diễn tả. Họ lại nghĩ đến bầu không khí lạnh tanh trong phòng bao trước đó và cả sự suy đoán không biết có phải ông chủ đang đợi cuộc gọi của bạn gái không. Bây giờ xem ra suy đoán này của họ đã được xác nhận rồi.
Lục Quỳnh Cửu đang hứng thú trò chuyện với Ôn Nam Tinh thì giọng nói của Lâm Thời Nghiên đột ngột truyền vào từ ngoài cửa phòng ngủ.
“Lục Quỳnh Cửu! Mau ra đây!”
Lục Quỳnh Cửu đáp lại anh ấy một tiếng: “Làm gì?”
Ôn Nam Tinh ở bên này hiển nhiên cũng nghe thấy tiếng của Lâm Thời Nghiên.
“Cậu nhanh lên xem nào!” Anh ấy hối thúc.
“Biết rồi.” Sau khi trả lời Lâm Thời Nghiên, cô mới tiếp tục nói với Ôn Nam Tinh: “Thầy Ôn, thế tôi cúp trước nha.”
Ôn Nam Tinh nhíu nhẹ mày.
Nhiệt độ bỗng dưng hạ thấp, hai người ở đối diện chuẩn bị cất bước vội dừng lại. Nếu bây giờ hai người họ muốn đến phòng vệ sinh thì phải đi ngang qua ông chủ, nếu là vừa nãy thì các cô dám, nhưng bây giờ chẳng biết bạn gái ông chủ đã nói gì, nên họ chần chừ.
“Thế… Bọn mình có đi nữa không?”
“Thật ra tôi thấy cũng không gấp vậy đâu.”
“Tôi cũng thấy vậy đấy.”
Vì vậy hai người lại lặng lẽ lùi vào lại phòng bao khi Ôn Nam Tinh vẫn chưa phát hiện ra.
Ôn Nam Tinh vẫn chưa lên tiếng lại nghe Lục Quỳnh Cửu ở bên kia đề nghị: “Đúng rồi thầy Ôn, ngày mai anh mới về Tấn Thành, vậy tối nay anh có rảnh không? Muốn ra ngoài đi dạo chút không? Cảnh đêm ở thị trấn bọn tôi cũng được lắm đó, tôi có thể đưa anh đi thăm quan.”
Sau khi cúp máy, Lục Quỳnh Cửu hài lòng cất điện thoại và đi ra ngoài, hỏi Lâm Thời Nghiên đang ở trong bếp: “Vừa nãy cậu kêu tớ làm gì?”
Lâm Thời Nghiên bưng một đĩa trái cây đi ra khỏi phòng bếp, sau khi thấy rõ đồ trên đĩa, ánh mắt Lục Quỳnh Cửu sáng ngời hẳn: “Cậu mua vải lúc nào đó?”
Dì Triệu cười đáp: “Ban nãy có người gánh vải đi ngang qua, Tiểu Nghiên biết cô thích ăn nên mua đấy.”
…
Lâm Thời Nghiên ăn cơm tối xong mới rời đi. Mà sau khi anh đi, Lục Quỳnh Cửu lập tức chui vào phòng mình, đến khi đi ra, cô đã thay một chiếc váy màu xanh nhạt, mái tóc búi lên vừa rồi đã xõa xuống, trên mặt trang điểm nhè nhẹ.
“Bà ngoại, dì Triệu, cháu ra ngoài tí nhé.” Cô chào hai người đang ngồi ghế sofa xem tivi một tiếng rồi mới ra khỏi nhà.
Dì Triệu mãi vẫn chưa phản ứng kịp: “Cô Lục ăn mặc đẹp như kia là muốn đi gặp ai vậy cà?” Hỏi rồi bà lại đoán: “Tiểu Nghiên à?”
Bà cụ phủ nhận: “Không đâu.”
Dì Triệu ngẫm lại thấy cũng có lý, dù sao Tiểu Nghiên cũng mới rời khỏi nhà họ, vã lại trong khoảng thời gian anh ấy ở đây cũng không thấy cô Lục ăn mặc xinh đẹp như thế bao giờ. Nhưng sau đó bà vẫn lên tiếng hỏi: “Bà ơi, bà thấy đứa nhỏ Tiểu Nghiên này thế nào?”
“Là một đứa trẻ ngoan đấy, sao thế?”
Ánh mắt dì Triệu sáng lên: “Vậy bà thấy Tiểu Nghiên với Tiểu Cửu thế nào?”
Bà cụ chỉ cười nhẹ: “Chuyện này vẫn phải xem duyên phận thôi.”
Dì Triệu đã chăm sóc cho bà cụ mấy năm nay, nghe bà cụ nói thế cũng hiểu được ý bà. Nhưng cũng đáng tiếc thật đấy, Tiểu Nghiên là một chàng trai tốt, trước giờ con mắt nhìn người của bà luôn tốt, bà có thể chịu trách nhiệm khi nói rằng Tiểu Nghiên thích cô Lục.
Lâm Thời Nghiên trở về nhà nghỉ tắm rửa sạch sẽ, sau đó đột nhiên trông thấy cuốn sách “Tảng sáng” đặt ở đầu giường của mình thì sực nhớ đến thầy Nam Phong đang ở phòng đối diện. Vì vậy anh cầm cuốn sách và một cây bút lên đi ra gõ cửa đối diện, nhưng gõ mãi mà không thấy ai đáp lại, chẳng lẽ thầy Nam Phong đi rồi ư? Nhưng chẳng phải hồi trưa bảo ngày mai mới về sao? Anh thầm nói trong lòng.
Cửa phòng của Ôn Nam Tinh không mở mà cửa phòng Trần Chiếu lại mở. Khi thấy Lâm Thời Nghiên đang gõ cửa phòng ông chủ của mình, anh ta cảnh giác hỏi: “Anh là ai?”
Lâm Thời Nghiên chưa từng gặp Trần Chiếu nhưng nghe anh ta hỏi mình, anh vẫn đáp: “Tôi tìm thầy Nam Phong, anh ấy đi ra ngoài rồi sao?”
Trần Chiếu nhíu mày, sao người này lại biết ông chủ mình là Nam Phong?
“Anh là?” Lâm Thời Nghiên hỏi.
Anh thấy đối phương không trả lời, nghĩ lại giây lát thì hiểu ra, bèn bảo: “Tôi là fan sách của thầy Nam Phong, hơn nữa hồi trưa chúng tôi đã gặp nhau rồi, tôi là bạn của tổng biên Lục.”
Trần Chiếu nghe anh nhắc đến Lục Quỳnh Cửu thì vẻ cảnh giác trong mắt mới phai nhạt đi, đồng thời, anh ta cũng nghĩ đến người đàn ông trẻ tuổi rời đi với tổng biên Lục lúc trưa. Nhìn lại thân hình này quả đúng là cùng một người với người trong trí nhớ. Khi này anh ta mới cười nói: “Hóa ra là bạn của tổng biên Lục sao, nhưng không khéo là thầy Nam Phong của chúng tôi đã ra ngoài lúc nãy rồi.”
“Thế anh có biết anh ấy đi đâu không?” Lâm Thời Nghiên lại hỏi.
Đương nhiên Trần Chiếu biết nhưng anh ta không nói: “Cái này thì tôi không biết.”
“Vậy à, được rồi, làm phiền quá.”
Trần Chiếu mỉm cười đáp: “Không có gì.”
…
Ôn Nam Tinh luôn đúng hẹn, đã hẹn sáu giờ tối gặp ở cầu đá thì trước năm giờ năm mươi, anh đã có mặt tại đó. Gần sáu giờ, nơi chân trời ngập tràn những rặng mây đỏ hồng lớn, hun đỏ cả nền trời. Gió chiều tối mang theo đôi chút hơi nóng nhưng cũng vô cùng ôn hòa.
Vì đang hướng mắt về phía lối lên cầu nên khi Lục Quỳnh Cửu xuất hiện, anh nhìn thấy cô ngay. Cô đã thay sang một chiếc váy xanh nhạt, mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, đôi chân lộ ra trong không khí trắng nõn nà, vừa nhìn đã biết cô rất chú tâm vào cách ăn mặc của bản thân. Nghĩ như vậy, Ôn Nam Tinh lại thầm cảm thấy vui sướng, khóe miệng kìm lòng chẳng đặng cong lên.
Lục Quỳnh Cửu vẫy vẫy tay với anh, sau đó mỉm cười chạy về phía anh.
Nhìn cô gái đang chạy như bay tới chỗ mình, Ôn Nam Tinh bất giác nghĩ đến một câu nói của Miyazaki Hayao: “Anh không thể nói rõ mình thích em đến nhường nào, anh chỉ biết nếu để đến gặp em, anh sẽ chạy.” Mà cô đã từng nói cô thích anh không chỉ một lần.
Lục Quỳnh Cửu chạy một mạch lên trên cầu đá, nụ cười trên môi vô cùng chói mắt: “Có phải chờ lâu rồi không?”
Ôn Nam Tinh cười trả lời: “Không có, tôi cũng vừa mới đến thôi.”
Có lẽ họ không hề nhận ra rằng, giọng điệu như vậy chỉ dành cho những người đang yêu nhau.
“Vậy thì tốt quá, tôi đến trễ một lúc, thầy Ôn sẽ không để bụng chứ?”
“Không đâu.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu, sau đó dang hai tay hỏi: “Thế thầy Ôn có phát hiện tôi có gì khác hồi trưa không?”
Câu hỏi này của cô khiến Ôn Nam Tinh buồn cười, cái này cũng cần phát hiện à?
“Có.”
“Hửm?”
“Thay đồ, làm tóc, trang điểm.”
Lục Quỳnh Cửu búng tay một cái với anh: “Chính xác, tôi cố ý làm đẹp để đi gặp anh đấy.”
Ôn Nam Tinh đã quen với sự thẳng thắn của cô, trước kia không cảm thấy gì cả nhưng bây giờ nghe lại cảm thấy tim rung động một cách khó hiểu.
Thật ra Lục Quỳnh Cửu cũng không trông cậy vào việc được Ôn Nam Tinh đáp lại, nhưng chẳng ngờ rằng anh lại trả lời thật.
“Rất đẹp.”
Lục Quỳnh Cửu tức khắc mở to hai mắt: “Thầy Ôn, anh nói lại lần nữa đi, nói lại lần nữa có được không?”
Ôn Nam Tinh cười khẽ: “Tôi nói cô mặc thế này rất đẹp.”
Trong tích tắc, trong mắt Lục Quỳnh Cửu chan chứa ý cười: “Thầy Ôn, sao mới một khoảng thời gian không gặp mà tôi cảm giác anh thay đổi nhiều thật nha.”
“Có không?”
“Có đó, vừa nãy anh còn khen tôi nữa kìa?”
“Trước đây tôi không có à?”
Lục Quỳnh Cửu hỏi lại: “Trước đây anh có hả?” Sau khi hỏi xong, hình như cô nghĩ đến gì đó nên lại nhếch môi cười: “Tôi biết rồi, thầy Ôn thế này là thừa nhận đó giờ luôn thấy tôi đẹp nhưng không nói ra ngoài miệng đúng không?”
Ôn Nam Tinh: “…”
Lục Quỳnh Cửu vô cùng thỏa mãn: “Được rồi thầy Ôn, tôi đưa anh đi dạo vòng vòng nha?”
“Được.”
Thị trấn nhỏ vào sẩm tối không được rạng rỡ như ban ngày, hai bên con đường lát gạch xanh là những trụ đèn đường vàng nhạt, mang đến cho cả thị trấn nhỏ một sự ấm áp khó tả. Nơi xa xa còn có những đứa trẻ đang nô đùa, giữa những tiếng cười nói chợt có tiếng phụ huynh gọi con mình về nhà ăn cơm, bầu không khí vô cùng ấm cúng.
Lục Quỳnh Cửu tưởng anh đến đây để tìm linh cảm nên giới thiệu với anh vô cùng nghiêm túc. Ôn Nam Tinh thấy cô chân thành như thế nên cũng không lên tiếng cắt ngang mà lẳng lặng lắng nghe.
Ngày mai đoàn phim “Cửa trước” sẽ chính thức bắt đầu quá trình quay, bấy giờ vẫn còn một số nhân viên đang bận rộn dọn dẹp lại máy móc quay chụp, lơ đãng nhìn thấy người bên kia bèn đụng đụng đồng nghiệp bên cạnh mình hỏi: “Người đó… Người đó là sếp Ôn của chúng ta hả?”
Mặc dù đang buổi tối không thể thấy quá rõ ràng nhưng cũng không đến nỗi không nhận ra: “Đậu xanh… Đúng rồi.”
“Người phụ nữ bên cạnh sếp Ôn là ai?”
“Không biết, nhìn cũng không phải là diễn viên của đoàn phim chúng ta.”
“Cậu nghĩ gì đấy? Diễn viên nữ nào trong đoàn chúng ta dám tiếp cận sếp Ôn? Thấy sếp Ôn cứ như chuột thấy mèo ấy.”
“Hình như đúng thế thật.”
__
Lời tác giả:
Lâm Thời Nghiên – tình địch thảm nhất lịch sử