Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 32

Trước Tiếp

Thật ra trong khoảng thời gian này, Lục Quỳnh Cửu cảm giác quan hệ giữa hai người đã được kéo gần hơn so với trước đây, nên khi nói ra những lời này cô cũng có đánh cược một phần trong đó. Cô đánh cược rằng liệu Ôn Nam Tinh có thích mình chút nào không.

Hai người nhất thời không nói gì, tựa như một trận giằng co trong âm thầm. Mà Lục Quỳnh Cửu cũng không nóng nảy, có thể nói vào lúc này, cô kiên nhẫn hơn bất kì ai khác.

Ôn Nam Tinh nhìn cô, bấy giờ đôi mắt cô sáng, trầm tĩnh mà kiên nhẫn vô cùng. Không ngoài dự đoán, cái cảm giác rung động ấy lại xông đến một lần nữa, thật ra bản thân anh cũng biết rõ mình là một người lạnh nhạt thờ ơ.

Anh không thích người khác, cũng không lấy làm lạ với việc người khác thích mình, người khác có thích hay không thích đều không liên quan gì đến anh cả. Đây cũng là nguyên nhân thời còn đi học anh có thể thờ ơ trước lời tỏ tình của tất cả các cô gái và rồi những cô gái đến sau cũng không dám tùy tiện bày tỏ tình cảm với anh nữa. Song Lục Quỳnh Cửu lại không giống những cô gái mà anh đã gặp trước kia, điều khác biệt không nằm ở ngoại hình và tính tình, dù sao bên cạnh anh cũng có vô số những cô gái có ngoại hình xinh đẹp và tính cách tốt đẹp, cô không phải là người xuất chúng nhất nhưng cô thật sự là người khiến anh ghi nhớ sâu sắc nhất.

Nếu lời nói lần trước của Trần Chu Hoa khiến anh cảm thấy khó chịu, thì sau khi nhìn thấy Lâm Thời Nghiên, cảm giác khó chịu ấy dần chuyển sang khủng hoảng nguy cơ. Đều là đàn ông nên anh có thể cảm nhận được Lâm Thời Nghiên thích cô, giống như cô nói đấy, họ quen biết nhau nhiều năm, quan hệ tốt đẹp hiểu rõ lẫn nhau. Nếu một người đàn ông đã có tình ý với người phụ nữ thì có là nhân tố không thể nào cũng sẽ trở thành khả năng.

Nghĩ đến đây, đôi mắt anh sâu hơn vài phần, môi mỏng hé mở, giọng hơi trầm: “Tôi vẫn chưa xác định được thích là thế nào, nhưng tôi có thể chắc chắn đối với tôi, cô không giống những người khác. Nếu tôi nói như vậy, cô không thể tiếp nhận…”

“Tôi có thể!” Lòng kiên nhẫn của Lục Quỳnh Cửu đến đây đã đạt cực hạn, nhất là khi nghe anh bảo cái gì mà không thể tiếp nhận, sao cô có thể không tiếp nhận được, cô rất có thể tiếp nhận là đằng khác kìa. Nếu nói anh đối xử với tất cả mọi người đều giống nhau, chỉ duy nhất với cô là khác biệt, đó không phải là thích thì còn là gì nữa chứ?

“Tôi có thể tiếp nhận, nếu vậy có phải chúng ta đã ở bên nhau rồi không?” Lục Quỳnh Cửu hỏi, nhìn anh chằm chằm.

Ôn Nam Tinh nhìn ra được lúc này cô đang hồi hộp đến độ không dám chớp mắt lấy một cái, đôi môi đỏ mọng vô thức mím chặt. Dường như trong lòng anh có một sợi dây cung căng chặt, đứt “phựt” một cái. Anh nhếch môi, gật đầu.

Đôi mắt Lục Quỳnh Cửu mở to, nói năng lắp ba lắp bắp: “Không phải, anh nói rõ ràng… Nói rõ ràng xíu nữa đi.”

Độ cong của môi anh tăng thêm vài phần: “Em còn bằng lòng ở bên cạnh anh không?”

Lục Quỳnh Cửu trố mắt vài giây, sau khi lấy lại phản ứng, dè dặt nữ tính gì đó là cô quên sạch sành sanh, lập tức bổ nhào về phía anh, hai tay ôm chặt cổ anh. Mà Ôn Nam Tinh đột ngột được cô ôm nên sống lưng anh hơi cứng đờ ra, anh chưa kịp hoàn hồn lại thì hơi thở ấm áp của cô đã phả vào cổ: “Bằng lòng bằng lòng! Em bằng lòng!”

Niềm vui vô bờ thể hiện rõ trong giọng nói.

Lúc này, Lục Quỳnh Cửu không thể nào tiết chế cảm xúc của mình, cô không ngờ vừa trở về Tấn Thành đã nhận được một niềm vui bất ngờ như vậy. Bây giờ chân cô cứ như đang đi trên cây bông vải vậy, bước nặng bước nhẹ, không quá chân thực: “Thầy Ôn, em vui quá đi mất, đây không phải là mơ chứ?”

Sống lưng Ôn Nam Tinh đã dần thả lỏng, thích ứng được sự mềm mại trong lòng. Đầu cô tựa vào vai anh, quanh chóp mũi đều là hương thơm thoang thoảng trên người cô. Một tay anh chậm rãi đặt sau lưng cô, tay còn lại giữ gáy cô, dịu dàng cất giọng đáp lại: “Không phải là mơ.”

Lục Quỳnh Cửu lùi lại, hơi ngửa đầu nhìn anh: “Vậy… Anh hôn em một cái đi em mới tin đây không phải là mơ.”

Ôn Nam Tinh: “…”

Lục Quỳnh Cửu thấy anh sững sờ, giọng không khỏi mất mát: “Bọn mình đã là người yêu rồi mà, anh không muốn hôn em một cái hả?’

“… Không phải.”

“Vậy anh hôn em đi, em sẽ tin anh mà.” Nói xong, cô nhắm ngửa đầu đưa môi mình tới.

Ôn Nam Tinh nhìn đôi môi đo đỏ, căng mọng trơn bóng của cô mà yết hầu nơi cổ mất khống chế chuyển động lên xuống.

Có lẽ thời gian anh lưỡng lự hơi lâu nên Lục Quỳnh Cửu lại mất mát mở mắt ra, nhưng hiện tại cô vẫn vui nhiều hơn là buồn, bèn tự an ủi mình: “Được rồi, hình như hơi nhanh, ưm…” Chưa kịp nói hết câu thì trước mắt đột nhiên tối sầm lại, tay anh nắm cằm cô nâng lên.

Môi Ôn Nam Tinh bao phủ lên không hề báo trước, hai người đều khẽ run run, một cảm giác tê dại không biết tên truyền thẳng từ xương cụt lên, da đầu cũng tê tê. Môi anh mềm mại ấm áp, áp vào nhau chặt chẽ, hơi thở của hai người quấn quýt, không khí mập mờ quanh quẩn chẳng nói nên lời.

Nụ hôn này không sâu hơn nữa, chỉ phơn phớt qua mà thôi. Thời điểm tách ra, anh còn nhẹ nhàng ma sát với môi cô.

Chân Lục Quỳnh Cửu hơi mềm, cả người tựa vào lòng anh, hai tay nắm chặt vạt áo của anh. Cô có thể nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, mà trái tim cô cũng đang đập nhanh hệt như vậy.

“Ting —-“ Đồng hồ trong phòng khách điểm chín giờ bất thình lình phát ra tiếng, khi này hai người mới chậm rãi tách nhau ra. Lục Quỳnh Cửu vốn có hơi ngượng ngùng nhưng cô lơ đễnh trông thấy vành tai Ôn Nam Tinh hơi ửng đỏ, không nhịn được bật cười ra tiếng. Hóa ra anh trông thì có vẻ bình tĩnh nhưng thực tế không biết còn hồi hộp hơn cô bao nhiêu.

Ôn Nam Tinh cũng nhận ra điều này, anh đưa tay xoa xoa đầu cô: “Anh chưa từng có kinh nghiệm làm bạn trai của người khác, nhưng anh sẽ cố gắng làm tốt.”

Trái tim Lục Quỳnh Cửu đập thình thịch thình thịch nhanh dữ dội, đồng thời cũng mừng rỡ như điên. Nói như vậy thì cô là bạn gái đầu tiên của anh sao? Nhưng sau khi vui mừng khôn xiết, cô lại thấy hơi áy náy, hình như anh không phải là bạn trai đầu tiên của cô… Nhưng mà anh là người bạn trai duy nhất cô chủ động theo đuổi!

Nghĩ như vậy, cảm giác áy náy trong lòng Lục Quỳnh Cửu mới vơi đi không ít. Cô ôm anh chặt hơn: “Vậy em cũng sẽ cố gắng làm một cô bạn gái đạt chuẩn.” Dứt lời, cô nhìn lên đồng hồ treo tường, nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta vừa ở bên nhau đã phải tách ra rồi sao?”

“Vậy em muốn thế nào?” Ôn Nam Tinh hỏi cô.

“Ừm….” Lục Quỳnh Cửu đảo mắt: “Em muốn xem một bộ phim cùng anh, xem xong rồi về.”

Ôn Nam Tinh hết cách với cô bởi giọng điệu của cô rất bình tĩnh và cố chấp. Vì vậy hai người nghiêm túc chọn phim để xem, sau một hồi chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một bộ phim văn học nghệ thuật. Lục Quỳnh Cửu hoàn toàn không có sự dè dặt của một cô người yêu mới ở bên nhau. Sau khi Ôn Nam Tinh ngồi xuống, cô trực tiếp kéo đôi chân dài của anh ra để ngồi vào lòng anh rồi dựa lưng vào lồng ngực anh. Chỉ tích tắc sau, cô đã cảm nhận được người anh cứng đờ, không chờ anh nói gì đã cướp lời trước: “Bạn trai toàn ôm bạn gái như thế thôi, anh phải làm quen.”

Thế là Ôn Nam Tinh dần thả lỏng cơ thể, để mặc cô nhích đến gần mình. Song vài giây sau, anh chợt nhận ra điều không đúng, bạn trai toàn ôm bạn gái như thế? Sao cô lại biết rõ thế?

Nghĩ vậy, anh không khỏi nhíu mày, nhưng anh không biểu hiện ra. Dù sao đây cũng đã là chuyện quá khứ, bây giờ lôi ra lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. Một cô gái như cô tất nhiên sẽ không thiếu người theo đuổi, từng có người yêu là việc rất đỗi bình thường. Chỉ là anh vẫn cảm thấy hơi ghen, nếu gặp cô sớm hơn một chút thì…

Anh đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng thì Lục Quỳnh Cửu đột nhiên dùng lưng đụng đụng anh, bảo: “Bắt đầu rồi.”

Quả nhiên bộ phim đã bắt đầu chiếu.

Diễn viên đóng vai nam chính bộ phim văn học nghệ thuật Lục Quỳnh Cửu chọn này là Dư Thích, anh ta đã từng diễn một vài tác phẩm của nhà văn hợp tác với phòng làm việc của cô. Trước đây cô từng đưa nhà văn đi ăn cùng anh ta, không tính là quá thân quen, cùng lắm chỉ quan hệ xã giao bình thường thôi, nhưng anh ta là một diễn viên giỏi vừa lịch sự vừa tốt tính.

Không thể không nói rằng Dư Thích vô cùng thích hợp với việc đóng phim, một khuôn mặt rất đậm chất điện ảnh.

“Dư Thích rất hợp đóng phim đúng không anh?” Cô hỏi Ôn Nam Tinh sau lưng mình.

Ôn Nam Tinh hơi nghiêng đầu đáp: “Ừm, rất tốt.”

Thời gian sau đó, hai người không nói gì nhiều với nhau nữa. Mãi đến khi xem xong bộ phim điện ảnh thời lượng gần hai tiếng này thì đã gần mười một giờ. Lục Quỳnh Cửu phải trở về, Ôn Nam Tinh đi theo lưng cô. Nhưng thời điểm cô thay giày, anh cũng thay giày khiến cô kinh ngạc bèn hỏi: “Anh thay giày làm gì?”

“Đưa em về.”

Lục Quỳnh Cửu: “???”

“Bọn mình người lầu trên người lầu dưới thôi mà.”

“Ừ.”

Ôn Nam Tinh đưa cô đến cửa thang máy, sau đó cũng đi vào cùng.

Lục Quỳnh Cửu: “???” Anh muốn đưa lên lầu luôn à?

Sự thật chứng minh, Ôn Nam Tinh quả đúng là đưa cô lên lầu, hơn nữa còn đến tận cửa nhà: “Được rồi, vào đi, anh về.”

Lục Quỳnh Cửu nắm ngón tay anh: “Chờ đã.”

Ôn Nam Tinh dịu dàng nhìn cô.

Lục Quỳnh Cửu đẩy nắp hộp mật khẩu, sau một tràng tiếng “tích tích tích”, anh bỗng kéo ngón cái của anh qua rồi nhấn lên đó hai lần.

Ôn Nam Tinh kinh ngạc hỏi: “Mật khẩu vân tay à?”

“Ừm, em có thói quen thay đổi mật khẩu số thường xuyên nhưng mật khẩu vân tay thì không đổi. Bây giờ anh là bạn trai em mà, cửa nhà em xem như chính thức rộng mở với anh.” Ôn Nam Tinh là người bạn trai duy nhất có mật khẩu cửa nhà cô. Những người trước đây bất kể là mật khẩu số hay mật khẩu vân tay đều không ai biết và có, thậm chí cả địa chỉ nhà cô cũng chẳng biết.

Ôn Nam Tinh nhẹ nhàng xoa xoa đầu ngón tay cái của mình, hơi ấm truyền tới từ nơi đặt ngón tay lên dường như vẫn còn đọng lại.

“Anh không có mật khẩu vân tay, chỉ có mật khẩu số thôi.” Nói xong, anh kéo bàn tay cô viết một chuỗi số vào lòng bàn tay cô.

“Mật khẩu là sinh nhật anh hả?” Cô hỏi.

Ôn Nam Tinh gật đầu.

Lục Quỳnh Cửu lặng lẽ ghi nhớ dãy số này, sau đó cũng kéo tay anh nghiêm túc viết một dãy số: “Là bạn trai, anh nhất định phải nhớ kỹ.”

Ôn Nam Tinh cũng ghi nhớ, gật đầu đáp: “Ừ.”

Anh chờ Lục Quỳnh Cửu vào cửa rồi mới rời đi. Mà bản thân cô, sau khi vào nhà và bật đèn lên là lập tức nhào lên ghế sofa, ôm gối ôm lăn một vòng trên đó, còn kìm lòng chẳng đặng vùi mặt vào gối hét nhỏ lên một tiếng. Thật ra đến bây giờ cô vẫn chưa thể bình tĩnh lại được, cô và Ôn Nam Tinh thật sự ở bên nhau rồi sao? Ôn Nam Tinh đã trở thành bạn trai của cô rồi ư? Điều này làm cô phấn khích đến nỗi không tự kiềm chế lại được, dường như trước nay cô chưa bao giờ có cảm giác như vậy.

Cô và những người cũ trước đây thường yêu nhau một cách bình thường nhàm chán, sau đó chia tay một cách vô vị nhạt nhẽo, người gắn bó lâu dài nhất là ba tháng, ngắn nhất là một tháng. Nhưng bất kể là ba tháng hay một tháng thì trong khoảng thời gian yêu nhau, chỉ một bàn tay là đã đếm hết số lần gặp nhau của họ. Đây cũng là nguyên nhân tại sao cô luôn bị họ chia tay trước. Cô cũng hết cách, ban đầu người theo đuổi cô là họ, sau này người muốn chia tay cũng là họ.

Trước Tiếp