Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
〘"Giờ thì, cuối cùng em cũng là của anh."〙
_
Năm trăm ngàn!
Ảnh chụp chân!
Ảnh chụp chân mặc quần đương nhiên không thể có giá cao như vậy, bản thân Cố Tu thì không phải loại người như thế nhưng cậu hiểu rất rõ kiểu tâm lý b**n th** này.
Nếu phải lộ phần nhạy cảm... cho dù ông chủ có ý nghĩ này hay không, tóm lại đối với Cố Tu thì tuyệt đối không thể.
Năm trăm ngàn thực sự quá hấp dẫn.
A7993344: 【Chỉ cần chân thôi, chân trần.】
Đại ca top 1 đã nói rõ yêu cầu, xem như giữ được chút sĩ diện tuổi già. So với khoản tiền khổng lồ năm trăm ngàn thì yêu cầu này thấp tới mức không đáng nhắc đến. Dù không bỏ ra đồng nào, cũng có vô số streamer khoe chân dài miên man trên livestream để câu khách.
Cố Tu vừa giằng xé trong lòng ngồi dậy vừa lén liếc về phía nhà vệ sinh, nơi Lục Thời Sâm đang ở.
Hệ thống ham tiền thì thầm bên tai: 【Chiu chiu! Tiền này dễ kiếm quá trời! Nhanh nhanh nhanh, chỉ còn ba phút thôi!!】
Cố Tu mặc chiếc quần ở nhà rộng rãi, vừa nghĩ ngợi vừa kéo ống quần lên một đoạn, rồi lại một đoạn, cuối cùng kéo lên đến giữa đùi, mức cao nhất mà cậu có thể chấp nhận, nhắm mắt chụp ảnh rồi gửi cho đại ca top 1.
Chíp Chíp Chiu: [Hình ảnh]
Chíp Chíp Chiu: 【Ông chủ ơi, thế này được chưa? ^ - ^】
Đại ca top 1 vốn ra tay rất nhanh gọn nhưng lần này lại không lập tức chuyển tiền.
A7993344: 【Cậu đang ở khách sạn à?】
Cố Tu vẫn bình tĩnh, không vội.
Chíp Chíp Chiu: 【Chẳng phải tôi đang đi công tác xa sao.】
Dù sao Cố Tu cũng là một nhân viên ưu tú nhận nhiệm vụ đóng vai trai đểu, kỹ năng nói chuyện phong cách trai đểu của cậu đã thuần thục, chiêu thức ứng phó bắt gian tại trận cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
Chíp Chíp Chiu: 【Tôi đi công tác cùng với chú của tôi.】
Để phòng trường hợp đại ca top 1 tinh mắt soi được chi tiết gì đó trong ảnh và phát hiện ra trong phòng còn người khác. Câu này cũng là sự thật.
Chíp Chíp Chiu: 【Tôi vừa mới rời giường ~】
Chíp Chíp Chiu: [Hình ảnh]
Cố Tu lại gửi thêm một tấm ảnh xương quai xanh, cúc áo sơ mi mở hai nút, phần da ở cổ và xương quai xanh mịn màng không tì vết, không hề có dấu vết mờ ám nào.
Đối phương chỉ trả lời cậu bằng một chuỗi dấu chấm lửng, vẫn chưa chuyển tiền.
"Ây, người gì mà..."
Cách.
Cửa phòng tắm mở ra.
Chiếc điện thoại suýt nữa trượt khỏi tay, Cố Tu vội vàng xoay một vòng bắt lại được, mặt mày tỉnh bơ nhét vào túi.
Lục Thời Sâm từ phòng tắm bước ra, trên người còn vương hơi nước, sắc mặt hơi u ám, không hề có vẻ thư thái thoải mái sau khi vừa phát tiết xong.
Cậu thiếu gia khoe của bây giờ lại dần biến thành qua lại ẩn ý mập mờ, cư nhiên có thể vì chút cám dỗ năm trăm ngàn mà gửi ảnh chụp chân cho một đại ca top 1 chẳng rõ lai lịch... cho dù đại ca top 1 đó chính là hắn.
Cố Tu không hiểu những khúc mắc trong lòng hắn, thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm trong đầu: 【Biết ngay mà, hắn chỉ là đơn thuần đi tắm thôi.】
007 không hiểu gì, ngây ngô hỏi: 【Chứ không tắm thì chẳng lẻ táo bón à?】
Cố Tu: 【......】
Chẳng bao lâu sau, bữa sáng được mang đến.
Hai chú cháu cùng nhau ăn sáng, bầu không khí như trở lại quãng thời gian hòa thuận trước kia, khi còn ở biệt thự chuẩn bị đi làm.
Chỉ có điều Cố Tu giờ đang bị bệnh, thi thoảng ho hai tiếng, ăn được một lúc nhưng trong bát vẫn còn hơn nửa bát cháo, hoàn toàn khác với cái kiểu ăn như hổ đói thường ngày.
Lục Thời Sâm thúc giục cậu uống thuốc, sau đó nói: “Hôm nay cậu ở yên đây nghỉ ngơi, đừng có chạy lung tung nữa.”
“Ơ!?” Sắc mặt của Cố Tu biến đổi ngay lập tức.
Như thế sao mà được!
【Không được!】007 cũng lên tiếng phản đối, 【Hôm nay cậu phải đi thăm đoàn phim, đứng trong gió lạnh đợi hai tiếng đồng hồ nhưng cuối cùng lại nhìn thấy thụ chính và đồng nghiệp cười nói vui vẻ bước ngang qua cậu, coi cậu như không khí… Mà đáng nói là, vị đồng nghiệp kia còn hơi giống cậu nữa cơ.】
007 diễn cảm đầy nhiệt huyết: 【Giống hệt như trước đây cậu đối xử với cậu ta, hờ hững coi cậu ta là người thay thế, còn trách móc cậu ta sống trong phúc mà không biết hưởng! Chỉ khi cậu tự mình nếm trải cảm giác đó mới biết nó đau đến mức nào...】
Cố Tu bị 007 lải nhải đến mức nhức đầu, nhắm mắt lại: 【Đủ rồi.】
Lục Thời Sâm tinh ý nhận ra nét mặt cậu thay đổi, lập tức hỏi: “Sao thế, hôm nay cậu còn muốn đi đâu nữa?”
“Ừm…” Cố Tu dùng thìa khuấy bát cháo vô tội trước mặt, ngẫm nghĩ một lúc mới đáp: “Hôm qua Dao Dao trông không ổn lắm, tôi muốn đi xem cậu ta thế nào.”
Cậu vẫn chưa hết cảm, giọng khàn khàn nặng nề, vừa nói xong lại ho một tràng, lồng ngực phập phồng, đôi môi đỏ rực như thoa son.
Cuối cùng, ngay cả một bát cháo cũng không ăn hết.
Chỉ vì chuyện của Giang Viễn Dao mà lo lắng đến vậy sao? Thậm chí còn hơn cả sức khỏe của chính mình.
Cố Tu dùng bữa sáng xong liền tạm biệt, trở về phòng thay đồ rồi gọi xe của khách sạn đi đến phim trường nằm trên núi.
Cảnh quay hôm nay không có phân đoạn của công chính.
Nhưng lúc này Lục Thời Sâm cũng đang trên đường tới phim trường, hiệu suất của hắn còn nhanh hơn, đến sớm hơn Cố Tu nửa tiếng.
Từ xa, Lục Thời Sâm nhìn thấy một bóng lưng trông hơi quen thuộc, trên người khoác bộ giáp cổ trang. Hắn do dự gọi: “...Cố Tu?”
“Chủ tịch Lục, ngọn gió nào đưa ngài tới đây vậy?”
Nghe tiếng đạo diễn gọi, người đàn ông mặc giáp mới xoay người lại.
Thì ra không phải Cố Tu, chỉ là có vài phần tương tự.
Nếu là Cố Tu mặc bộ giáp tướng quân này, chắc hẳn sẽ càng thêm uy phong lẫm liệt, khí thế bừng bừng.
Ánh mắt của người đàn ông kia cũng không sáng trong như Cố Tu, sau khi xác nhận thân phận của Lục Thời Sâm thì ánh mắt ấy lại lộ ra vẻ nịnh nọt quen thuộc, đầy giả dối và tham lam, hoàn toàn khác với Cố Tu luôn phóng khoáng tùy hứng như ngọn gió, tự do tự tại.
Lúc nào cũng chiếm được lợi rồi còn giả vờ ngoan ngoãn, quỷ kế thì nhiều như sao trên trời, còn không biết kiềm chế. Vừa khiến người ta tức giận nhưng cũng vừa khiến người ta yêu thích.
“Chào chủ tịch Lục.” Người đàn ông căng thẳng bước lên chào hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Thời Sâm, “Tôi tên là Lạc Tiêu…”
Lạc Tiêu giới thiệu sơ qua về vai diễn của mình trong phim, là một vai phụ có tên tuổi nhưng không nhiều đất diễn, hôm nay chủ yếu quay cảnh đối diễn với Giang Viễn Dao.
Đa số diễn viên trong đoàn đều biết Giang Viễn Dao tuy không có chống lưng, không phải tư bản nhét vào đoàn phim bằng quyền lực, nhưng lại nhiều hơn người khác một lần thử vai. Nghe đồn cậu ta có quan hệ không tệ với thái tử được chủ tịch Lục cưng chiều.
Vậy nên Lạc Tiêu bèn mượn danh Giang Viễn Dao để nịnh nọt, hết lời khen ngợi: “Tuy Tiểu Giang còn nhỏ tuổi, nhưng trên người cậu ta có rất nhiều điều đáng để tôi học hỏi…”
Thế nhưng anh ta càng nói, lông mày của Lục Thời Sâm càng nhíu chặt, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu không che giấu nổi.
Lạc Tiêu không hiểu đầu đuôi ra sao, cười gượng hai tiếng rồi đổi đề tài: “À… tôi chuẩn bị đi tập dợt vị trí với Tiểu Giang, chủ tịch Lục muốn xem không?”
Lục Thời Sâm nhìn gương mặt có vài phần giống Cố Tu kia, bỗng dưng trong lòng nổi lên một ý nghĩ.
“Cậu và Giang Viễn Dao quan hệ tốt lắm à?”
“À…” Lạc Tiêu không rõ hắn muốn nghe câu trả lời thế nào, suy tính vài lượt trong đầu, cuối cùng không dám trả lời chắc chắn, chỉ lấp lửng nói: “Cũng… xem như không tệ.”
“Lạc Tiêu.”
Lục Thời Sâm bất ngờ gọi tên anh ta, trong ánh mắt ngỡ ngàng pha chút vui mừng của đối phương, người đàn ông vốn luôn công tư phân minh lại buông ra một câu hỏi mà anh ta nằm mơ cũng không ngờ tới.
“Cậu, có muốn thêm vài cảnh quay không?”
Cố Tu không rõ Lục Thời Sâm đã đi đâu, cuối cùng cũng đến phim trường.
Các diễn viên đã luyện tập xong phần vị trí, chuẩn bị bước vào quay chính thức. Đạo diễn yêu cầu khắt khe, bầu không khí căng như dây đàn bao trùm cả phim trường, mấy diễn viên đều căng não, không ai dám lơ là dù chỉ một giây.
Quay cảnh cưỡi ngựa, từng diễn viên đều phải tự mình thực hiện. Không ai có bệ đỡ, không ai được ngoại lệ.
Khi chuẩn bị xuống ngựa, thể lực của Giang Viễn Dao đã gần cạn kiệt. Nhìn xuống khoảng cách hai mét so với mặt đất, cậu ta hoa mắt chóng mặt, cả người căng cứng, sắc mặt trắng bệch. Đạo diễn đã giục ba lần mà cậu ta vẫn không thể nhảy xuống nổi.
Lạc Tiêu thì khác. Anh ta cưỡi một con bạch mã, từ trên lưng ngựa phóng người nhảy xuống cực kỳ đẹp mắt, sau đó bước đến trước mặt cậu ta, mở rộng đôi tay rồi nở nụ cười tuấn tú, trông như chàng bạch mã hoàng tử dịu dàng ấm áp trong phim hoạt hình.
“Không sao đâu, cậu nhảy xuống đi, tôi sẽ đỡ cậu.”
Nhìn thấy cảnh này, 007 không nhịn được mà lẩm bẩm lầm bầm: 【Tên pháo hôi này đúng là có chút giống cậu đấy, nhưng người ta dịu dàng hơn cái đồ trai đểu như cậu nhiều.】
Vì Cố Tu dùng chính cơ thể mình để làm nhiệm vụ, nên hình mẫu ngoại hình của tên pháo hôi này dĩ nhiên được tham khảo từ dữ liệu của cậu. Cố Tu hừ lạnh một tiếng, tỏ rõ sự khinh thường.
007 vẫn tiếp tục phát sóng trực tiếp tình hình phía trước: 【Ui cha ui cha, pháo hôi thế thân của cậu thật là ga lăng nha, còn ôm thụ chính xuống ngựa nữa kìa.】
Cố Tu đang nhập vai tên đàn ông cặn bã ân hận khổ sở, sắc mặt đen sì lại: 【Anh đây thấy rồi.】
Hai nhân vật chính hoàn toàn không hay biết gì về ánh mắt quan sát của cậu, vẫn mập mờ gần gũi như cũ.
Lạc Tiêu phát hiện Giang Viễn Dao đi đứng khó khăn, lập tức kéo cậu ta lại, sau đó ngồi xổm xuống tỉ mỉ kiểm tra mắt cá chân bị thương ngoài ý muốn của cậu ta. Nếu không phải Giang Viễn Dao kiên quyết từ chối thì anh ta đã sớm ôm cậu ta như công chúa, cởi giày cởi tất cho cậu ta rồi để cậu ta đặt chân lên đùi mình.
-- Tất cả đều vì phần thù lao mấy cảnh quay mà chủ tịch Lục hứa hẹn.
Nhìn động tác thân mật như thế nhưng thật ra trong lòng cả hai người đều không tình nguyện, nhưng hiệu quả kéo đẩy giằng co này lại cực kỳ hoàn hảo, rất có cảm giác căng thẳng gợi cảm.
Một diễn viên khác cười tủm tỉm cảm thán: “Tiểu Lạc, Tiểu Giang, quan hệ của hai người tốt thật đấy.”
【Biển lửa tình yêu của cậu đốt cũng khá lắm! Biểu cảm cũng rất tốt!】 007 giơ ngón cái, lại nhắc thêm một chuyện: 【Chỉ là tuyến tình cảm của công chính và thụ chính hơi chậm tiến triển quá.】
Cảnh tình cảm của công chính và thụ chính… Cố Tu chậc lưỡi, hiếm khi không cãi lại 007, trong lòng lại chẳng vui vẻ gì.
Vì tầm mắt vẫn dán chặt lên hai người kia, đôi mắt cậu bị gió lạnh thổi cho hơi ửng đỏ.
Hiện giờ đúng lúc triệu chứng cảm bùng phát, chóp mũi cậu cũng đỏ bừng, tựa như cánh hoa bị vò nát rỉ ra chất lỏng màu đỏ rồi tô lên.
Lại giống như vừa mới khóc xong, giữa đoàn phim đông đúc náo nhiệt, chỉ mình cậu như bị cách ly trong khoảng không chân không, cúi đầu. Hai tay đút túi, không hẳn để giữ ấm mà càng giống đang cố gắng tỏ vẻ ngầu ngầu.
007 chỉ huy: 【Được rồi, bây giờ anh có thể rời đi trong đau lòng rồi.】
Cố Tu không hề do dự, vừa đi vừa ho nhẹ.
Cho đến khi bị một bóng người cao lớn chắn ngang đường.
Trên cánh tay Lục Thời Sâm còn khoác một chiếc khăn choàng, đứng đó sừng sững bất động.
Cố Tu siết tay thành nắm đấm, đặt lên môi, giọng khàn khàn: “Chú chín…?”
Lục Thời Sâm vẫn là dáng vẻ xa cách lạnh lùng, toát ra hơi thở người sống chớ tới gần, đường viền cằm sắc bén như dao, gọng kính vắt ngang sống mũi cao thẳng, từng đường nét đều lộ ra cảm giác cứng rắn băng giá.
Đôi mắt màu xám tro lặng lẽ nhìn Cố Tu, tựa như tuyết rơi trên bầu trời u ám xám xịt.
Trong chốc lát, hắn nâng cánh tay lên, không nói nhiều lời đã khoác khăn choàng lên cổ Cố Tu, buộc thành một nút thắt đẹp mắt.
“Đi thôi, xe tôi ở bên kia.”
Dù sắc mặt vô cùng khó coi, nhưng giọng nói vẫn là kiểu chăm sóc chu đáo xen lẫn với sự áp đặt bá đạo.
“Kiểu người như Giang Viễn Dao…” Trên xe, Lục Thời Sâm mở miệng thản nhiên nói, rồi dừng lại.
Cố Tu đưa tay lau mũi, đôi mắt sưng đỏ, mí mắt như gấp thành hai mí, đưa mắt nhìn qua. Ở thế giới này, cậu không bị quái vật cào, cũng không bị tang thi cắn nhưng lại bị cảm lạnh. Mũi mất kiểm soát đã đành, ngay cả mắt cũng ngứa không chịu nổi.
Lục Thời Sâm chú ý tới quầng đỏ trong mắt cậu, khẽ thở dài, cứng rắn nói tiếp: “Bất kể là gia thế, học thức, tính cách hay lối sống cá nhân, mọi mặt, cậu ta đều không hợp với cậu.”
Cố Tu: “...Hửm?”
Lục Thời Sâm hơi liếc mắt nhìn, khóe mắt thanh niên ánh lên tia nước, trông vừa đáng thương vừa buồn bã, nhưng phản ứng ấy lại có thể coi là mơ màng.
Nói chuyện với cậu luôn có cảm giác như đấm một cú vào bông, sức lực trút ra mà chẳng chạm được gì, vừa tức vừa bất lực.
Lục Thời Sâm siết chặt vô lăng, đè nén cơn xúc động gần như mất kiểm soát, giọng điệu sắc lạnh, thẳng thừng nói: “Cậu không nhìn thấy sao? Cậu đến thăm đoàn phim nhưng lại bắt gặp Giang Viễn Dao mập mờ không rõ với người đàn ông khác. Thế còn những lúc cậu không đến thì sao? Giới giải trí vốn đã là một ao nước đục hỗn tạp…”
Cố Tu bị 007 nhắc nhở phải giữ hình tượng, đành nhẫn nhịn nặn ra một câu nói gượng ép: “Ừm… trước kia tôi cũng xem cậu ta là thế thân mà, tôi cũng sai.”
“!”
Cơ thể Cố Tu bất ngờ nhào mạnh về phía trước, may mà có dây an toàn giữ lại, không thì đã bị hất văng ra rồi.
Lục Thời Sâm đột ngột đạp phanh xe.
Nếu mất đi thân phận thiếu gia nhà họ Cố thì Cố Tu còn lo thân mình không xong, sao còn tâm tư để bao nuôi minh tinh nhỏ? Hơn nữa trong mắt hắn, Giang Viễn Dao là loại người chỉ biết có phúc cùng hưởng chứ không thể có nạn cùng chia, tất nhiên sẽ vứt bỏ Cố Tu sa sút, chạy theo chỗ dựa khác.
Trong đôi mắt xám tro, mây đen cuồn cuộn, trầm mặc hồi lâu rồi Lục Thời Sâm mới lên tiếng: “Cố Tu, đừng trách tôi không cho cậu cơ hội.”
Cố Tu ngẩn người, ở trong hoàn cảnh yên ổn quá lâu, đến lúc cảm nhận được thái độ khác lạ của Lục Thời Sâm thì cậu mới sực tỉnh.
Tuy mối quan hệ giữa cậu và Lục Thời Sâm tốt hơn nhiều so với trong tiểu thuyết, nhưng họ vẫn sắp phải vì thụ chính mà trở mặt, trở thành kẻ thù không đội trời chung.
【Công chính đương nhiên không thể cho anh cơ hội đâu… anh là tình địch của hắn đó.】Quả cầu ánh bạc bay qua bay lại, ngốc nghếch mà dỗ dành ký chủ đang buồn bã, 【Công chính cuối cùng còn cho anh một khoản tiền, tiễn anh ra nước ngoài, xem như đã đối xử với anh rất tốt rồi.】
Cố Tu vẫn buồn bã ủ rũ.
Về đến thủ đô, cảm lạnh đã khỏi nhưng tâm trạng vẫn u ám mù mịt, bản thân cậu cũng chẳng rõ mình đang phiền não vì cái gì.
【Chiu chiu, vực dậy tinh thần đi!】007 cổ vũ cậu, 【sắp tới cao trào của anh rồi, vào đúng ngày ba mươi Tết, thân phận của anh sẽ bị vạch trần trên bàn tiệc đoàn viên ấm áp của nhà họ Cố, anh sẽ bị đuổi ra ngoài trong tình cảnh chật vật...】
Hôm nay đúng là ngày ba mươi Tết.
Trong điện thoại của Cố Tu chất đầy mấy cuộc gọi nhỡ, toàn là từ họ hàng Cố gia, giọng điệu nhiệt tình mời mọc, thậm chí có người còn nói chuyện nhỏ nhẹ bảo cậu về biệt thự cũ ăn bữa cơm tất niên, trong lời nói còn ẩn ý muốn cậu đưa cả Lục Thời Sâm về nhà đón Tết.
Mấy thứ tài sản tranh giành lẫn nhau của Cố gia, dù có dâng lên tận tay thì Lục Thời Sâm cũng chẳng buồn liếc mắt. Trong mắt hắn, nhà họ Cố chẳng có giá trị lợi dụng gì, huống hồ Lục Thời Sâm là kiểu người chỉ thích làm việc, không mấy hứng thú với tiệc tùng xã giao.
Nghe đâu gần đây nhà họ Cố hợp tác với Hoàn Á làm một dự án, Cố Tu nghĩ bụng, tám phần là Lục Thời Sâm rảnh rỗi nhiều tiền, chán quá mới chơi trò đóng giả gia đình với một đám mèo mèo chó chó.
Cố Thuần với chú họ đúng lúc bám vào chuyện này, muốn mượn cớ bảo cậu dẫn Lục Thời Sâm tới ăn cơm, tiện thể cảm ơn người ta.
【Thật là buồn cười.】Cố Tu chẳng nể nang gì, thẳng thừng mỉa mai đám "người thân" chưa từng gặp mặt này, 【nhà họ Cố có phải nhà Lục Thời Sâm đâu, muốn thông qua anh đây để nịnh bợ chú chín... kết cục chỉ có thể là bị hắn nổi giận rồi cả đám bị quét sạch thôi.】
Người nhà họ Cố mỗi người một toan tính, cùng tề tụ về nhà cũ.
Cố Tu vẫn giữ nguyên bộ dáng tên công tử bột cứng đầu, đến trễ so với giờ hẹn, không nhanh không chậm bước vào nhà.
Bữa cơm tất niên bày biện thịnh soạn vẫn chưa ai động đũa, người nhà họ Cố đã ngồi đầy đủ quanh chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ đỏ, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía cậu.
“Cố Tu đến rồi à?”
“Cố Tu lại đẹp trai hơn rồi đấy.”
“Cố Tu hôm nay đến sớm ghê, nào nào nào, mau ngồi đi…”
Không biết là người cô nào trong họ, nhiệt tình nắm chặt lấy tay cậu.
Cố Tu chẳng buồn giả vờ cười, thẳng tay rút tay về.
Dù bị bẽ mặt nhưng người cô này vẫn giữ nụ cười hoà nhã, giọng điệu nhiệt tình hỏi han: “Chủ tịch Lục có cùng con đến không?”
Cố Tu nhếch miệng, đi về phía chỗ ngồi đầu bàn, không mấy quan tâm nói: “Chú chín không phải người nhà họ Cố, đến làm gì chứ?”
“Ây, nói thế sao được…”
“Ba mẹ con mất sớm, cũng may có chủ tịch Lục thường xuyên chăm sóc con, bọn cô chú là người nhà, ít nhiều cũng nên cảm ơn chủ tịch Lục mới phải.”
Đám người nhà nói chuyện ríu rít không ngừng, Cố Tu cụp mắt xuống, tâm trí bay vào võ thần tiên, ngón tay chầm chậm di chuyển trên mặt bàn, lướt qua một ly rượu đỏ đầy phiền toái rồi chọn ly nước cam ngọt dịu. Kèm thêm ít lạc luộc, đúng chuẩn hoàn hảo.
Đột nhiên, một tin nhắn gửi tới, Cố Tu tiện tay mở ra xem, nhất thời quên luôn cả việc nhai đồ ăn trong miệng.
Không ngờ lại là Lục Thời Sâm.
Chú chín: 【Ở nhà họ Cố thế nào?】
【Giờ nào rồi mà còn lo cho một tình địch như tôi cơ chứ…】Cố Tu vội lau tay, tâm trạng phức tạp trả lời tin nhắn.
Không biết nên trả lời gì, cậu lục lọi album ảnh toàn mấy meme bắt trend khi lướt mạng.
Một loạt tranh vẽ động vật đơn giản, một bức là góc nhìn từ trên xuống, một bức là góc nhìn từ dưới lên. Bức đầu tiên chú thích “Lông trên trán che mắt, trông như đang giận dỗi.” Bức thứ hai chú thích “Thực ra không giận!”
Lúc đó thấy cute quá chừng, cậu lưu hết bộ sưu tập. Tìm tới tìm lui, cậu chọn bức chim sẻ mình thích nhất gửi đi.
Nhưng lại nghịch ngợm photoshop ảnh góc nhìn từ dưới lên, xóa chữ “không” trong chú thích, đổi thành “Thực ra giận rồi!”
Vừa photoshop vừa cười tủm tỉm, rồi gửi cho Lục Thời Sâm.
Cái người già dặn này chả có tí tế bào hài hước nào, trả lời lại: 【……】
Cố Tu bĩu môi “chậc” một tiếng, lát sau lại nhận thêm một tin nhắn mới.
Chú chín: 【Muốn về không?】
Cố Tu sững người.
Cậu sắp bị đuổi khỏi nhà họ Cố rồi, còn có thể lấy thân phận gì mà tìm Lục Thời Sâm đây? Sự quan tâm tỉ mỉ từ những chuyện nhỏ nhặt của Lục Thời Sâm, tám phần cũng chỉ là vì đứa cháu họ có cùng dòng máu kia thôi.
Vô tình ngẩng đầu, bên kia bàn, Cố Thuần đang dùng ánh mắt phức tạp vô cùng nhìn cậu chằm chằm.
Cố Tu khẽ nhướn mày, hừ nhẹ bằng mũi, không lời mà hỏi: Nhìn cái gì mà nhìn?
Tâm trạng u ám, vừa hay Cố Thuần tự dâng đến cửa làm nơi phát tiết, cậu bèn trừng mắt, chất vấn: "Nói đi, Cố Thuần, bây giờ anh vẫn còn ở nhà tôi chứ gì? Tôi không có ở nhà, anh cũng nên dọn ra sớm đi, nếu mất cái gì… anh nói xem, tôi có nên tìm cái người họ hàng tốt là anh mà tính sổ không?"
Cố Thuần hoàn toàn không bị khích tướng, vẫn dùng ánh mắt phức tạp ấy nhìn cậu.
Cố Tu nhíu mày, trực giác cảm thấy có gì đó là lạ.
【Chiu Chiu, diễn xuất của anh đỉnh quá trời!】Quả cầu ánh sáng bạc phấn khích bay vòng vòng trên bàn ăn,【Sắp rồi, sắp rồi! Cố Thuần sắp nổi giận vạch trần thân phận thiếu gia giả của anh rồi đấy!!!】
Cố Thuần thật sự ghen tị với Cố Tu, từ nhỏ đến giờ chưa từng thay đổi.
Cố Tu có một đôi cha mẹ thương yêu cậu nhất trên đời, không cần tranh giành, không cần cướp đoạt, mọi điều tốt đẹp trên đời đều sẽ tự động dâng đến trước mặt cậu. Thế mà Cố Tu sống trong phúc mà không biết phúc, cả ngày kêu ca phàn nàn, khoe khoang mà không tự nhận ra.
Có lẽ là dạo này Cố Tu thay đổi phong cách ăn mặc kỳ quái dị hợm trước đây, không còn ở nhà mà tạo được chút khoảng cách nên mới trông thuận mắt hơn, lại còn phải chấm công đi làm mỗi ngày nữa?
Cố Thuần phát hiện mình không còn ghét cậu đến thế, vì vậy tâm trạng hôm nay đặc biệt phức tạp.
Hôm qua cha gã lục điện thoại của gã, vô tình phát hiện bí mật thân thế của Cố Tu, khiến gã sợ đến toát mồ hôi lạnh. Gã đã yêu cầu cha mình giữ kín chuyện này và đối phương cũng đồng ý rất nhanh, nhưng trong lòng gã vẫn bồn chồn bất an, nhất là hôm nay, cả đám họ hàng tụ tập đầy đủ nói cười vui vẻ.
Tựa như cơn bão đang chực chờ ập đến sau lớp bình yên giả tạo này.
Cố Tu lại chẳng hề hay biết gì về cơn bão sắp ập đến, vẫn đang chăm chú gặm móng giò.
Cắn một miếng, cậu cau mày nhổ lại vào bát, trong đầu oán thầm: 【Chậc, cái này mà cũng là bữa cơm tất niên hả, thua xa bát canh hầm đại khái của chú Đồng.】
007: 【Cơm chú Đồng nấu sau này anh cũng chẳng được ăn nữa đâu, đừng kén chọn nữa, tranh thủ ăn được bao nhiêu thì ăn.】
【Xì.】Cố Tu chậc lưỡi: 【Đại ca top 1 của anh đây cũng cho anh một triệu rồi, chờ anh rút tiền, đi nước ngoài hưởng phúc luôn cho khỏe.】
"Tôi có chuyện muốn nói!" Cố Thuần giật mình, chỉ thấy cha mình đột ngột đứng phắt dậy.
Trên bàn cơm, phần lớn mọi người vẫn đang ăn uống, ánh mắt nhìn ông ta đầy khó hiểu, giống như lúc bàn tán sau lưng Cố Tu.
"Liên quan đến Cố Tu..."
Ngay lập tức, cả phòng im phăng phắc, từng ánh mắt đổ dồn về phía Cố Tu.
Cố Tu vẫn đang cắm cúi ăn, như thể mọi chuyện chẳng liên quan đến mình.
Cố Thuần hoảng hốt, vội vàng ngăn lại: "Cha!"
Cha gã ta không thèm để ý, rút từ cặp tài liệu sau lưng ra một xấp giấy, nặng nề đập lên bàn ăn.
Có người nhỏ giọng hỏi: "Tết nhất thế này, ông làm cái gì vậy?" Ánh mắt lén lút liếc về phía Cố Tu, thận trọng dò xét phản ứng của cậu thiếu gia nổi tiếng ngỗ ngược này.
"Nhìn đi, đây là giấy xét nghiệm ADN." Cha Cố Thuần hạ quyết tâm, nói một hơi: "Cố Tu không phải con trai của anh cả và chị dâu! Mà là con của người giúp việc ngày xưa trong nhà họ! Cố Tu thật đã chết từ lâu rồi..."
Mọi người ngẩn ra, sững sờ mấy giây.
Ngay sau đó, từng đôi tay vội vã vươn tới, tranh nhau giật lấy xấp giấy tờ kia, tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp phòng.
Trong cảnh hỗn loạn, Cố Thuần thầm rủa một tiếng "Xong đời rồi", vội vàng nhắn tin cho Lục Thời Sâm, mong vớt vát lại được chút gì đó.
Ông nội Cố thậm chí còn không cần gậy chống, chống tay lên bàn run rẩy đứng dậy: "Con nói cái gì!?"
Chỉ là nhìn dáng vẻ này, hoàn toàn không giống như muốn đứng ra bênh vực đứa cháu Cố Tu.
Nói thật, trong cả đám người nhà họ Cố, người mà ông cụ không ưa nhất chắc chắn là Cố Tu. Năm đó, ông ta được tiểu thư nhà họ Lục để ý, một bước hóa rồng, nhưng vốn không hề có chút tình cảm nào với người đàn bà cường thế bá đạo ấy, nếu không, đã chẳng đi tìm nhân tình thứ ba, thứ tư, thứ năm, dựng nên cơ nghiệp rậm rạp như ngày hôm nay của nhà họ Cố.
Sau này, vợ ông ta mất, con trai duy nhất mà bà ấy để lại cũng chết, chỉ còn lại một đứa cháu đích tôn đời sau càng kém đời trước là Cố Tu.
Cháu trai của ông ta nhiều vô số kể, dù có huyết thống ràng buộc đi nữa, nhưng người chia chiếc bánh càng nhiều thì vị ngọt cũng chẳng còn đậm đà nữa.
Cha của Cố Thuần mặc kệ con trai cản ngăn, ôm xấp tài liệu bước tới, từng chữ từng chữ chỉ vào cho ông cụ xem: "Cha, ý con là, Cố Tu không phải con của anh cả!"
Chớp mắt, sắc mặt của ông nội Cố trải qua một loạt biến hóa ngoạn mục, từ kinh ngạc sang nghi ngờ, từ nghi ngờ thành do dự, rồi sau khi do dự, cuối cùng không nhịn được lộ ra vài phần vui mừng.
Thực ra, người con trai trưởng do chính thất sinh ra còn giỏi kiếm tiền hơn ông ta, tự mình quản lý công ty do bản thân sáng lập đâu vào đấy. Sau khi hai vợ chồng qua đời, theo lý mà nói, người cha là ông ta đây mới là người thừa kế đầu tiên. Nhưng ai mà ngờ được, hai người đó từ sớm đã lập di chúc, để lại toàn bộ tài sản cho con trai Cố Tu, còn dặn dò vị chú họ xa là Lục Thời Sâm thay họ thực hiện nghĩa vụ giám hộ.
Bây giờ thì hay rồi.
Nếu mối quan hệ huyết thống giữa Cố Tu và cha mẹ nó chỉ là một lời dối trá to lớn, vậy thì Cố Tu còn tư cách gì để hưởng thừa kế chứ?
Ông nội Cố kích động đến mức ngón tay run rẩy, đám người tình xung quanh cũng rất biết thời thế, nhanh chóng tranh nhau lấy gậy chống đưa cho ông ta.
“Vậy nói cách khác, Cố Tu không có quyền thừa kế tài sản của cha mẹ nó, số tài sản đó nên thuộc về chúng ta, những người thật sự là người nhà họ Cố.” Một người phụ nữ trung niên dịu dàng ngồi bên trái ông nội Cố lên tiếng.
Người phụ nữ quyến rũ ngồi bên phải cười khúc khích hai tiếng, đón lời: “Nó từ nhỏ ăn của nhà họ Cố, dùng của nhà họ Cố, tiêu xài hoang phí, số tiền mà nó đã tiêu chẳng lẽ không nên trả lại hết sao?”
Đám người nhà họ Cố ai nấy đều mặt dày vô liêm sỉ, đến cả Cố Thuần cũng phải cúi đầu bái phục. Gã không ngờ mọi chuyện lại biến thành cả đám họ hàng liên thủ nhau đòi nợ Cố Tu, ngẩn người ra, nhịn không được mà nói một câu: “Như thế thì có hơi quá rồi đấy...”
Người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ ngay lập tức chuyển mũi nhọn sang phía gã, mặt đầy chính khí mà nói: "Cậu không đau lòng, còn không phải vì mớ di sản đó đâu tới phiên cậu sao? Đừng có giả vờ rộng lượng nữa!”
Trong khoảnh khắc, Cố Thuần nghẹn lời: "Bà ba! Người…”
Cha của Cố Thuần cũng vội vàng lên tiếng trách mắng con trai: "Cố Thuần! Con nói chuyện với bà ba kiểu gì vậy? Mẹ, mẹ đừng chấp nhặt với thằng nhóc này.”
Hừ, đợi khi cha hắn và mấy người đàn bà này lần lượt ngồi lên lưng hạc bay về trời, di sản chẳng phải vẫn rơi vào tay bọn họ sao?
Bữa cơm tất niên đang yên đang lành vậy mà biến thành một vở hài kịch nhốn nháo, người này hát xong thì người kia lên sân khấu diễn tiếp.
Ở trung tâm của vở hài kịch ấy, Cố Tu đã chẳng còn ăn nổi nữa, thái dương đau nhức ong ong, bực bội vô cùng.
“Mặc kệ thế nào.” Một đám người cãi cọ xong, cuối cùng cũng kết luận: “Chuyện di sản thì để sau hẵng nói, chuyện chia nhà cũng vậy, tính sau. Nhưng Cố Tu bao năm qua ăn của nhà họ Cố, dùng của nhà họ Cố, lại còn nuôi minh tinh nhỏ, tiêu tốn không mười triệu thì ít cũng vài triệu đấy chứ? Đây đâu phải con số nhỏ nhặt gì.”
“Cố Tu bây giờ đã là người lớn, phải tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình. Số tiền này, bất kể thế nào cũng phải trả lại!”
“…....?”
Trong cốt truyện đã nói rõ là đá thẳng ra đường mà?
Biểu cảm của Cố Tu thay đổi trong nháy mắt, trợn mắt há miệng nhìn về phía “bà ba” mới chỉ ngoài ba mươi bốn mươi, được chăm chút rất tốt kia.
【Ố hố...】007 không những vô dụng mà còn vướng víu, 【Thế kế hoạch nghỉ dưỡng của anh thì sao…】
Cố Thuần vội vàng nhìn điện thoại, gã ta đã nhắn tin cho Lục Thời Thâm được hai mươi phút rồi, nhưng bên kia vẫn chưa có hồi âm.
Bất chợt, cánh cửa lớn đang đóng chặt bị người ta đẩy ra.
“Mười triệu?”
“Tôi trả cho cậu ấy.”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên, như lưỡi dao băng giá cắm thẳng vào chảo dầu sôi.
Mọi người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía cửa lớn.
Một người đàn ông mang kính gọng bạc, lịch thiệp nho nhã, cứ như thần binh hạ phàm mà đến.
“Cố Tu, qua đây. Đi với tôi.”
Tựa như không thấy ánh mắt kinh ngạc của đám người kia, Lục Thời Sâm thản nhiên nhìn về phía Cố Tu, giọng nói không hề chừa chỗ thương lượng.
Cố Tu cũng không có lựa chọn thứ hai.
Hơn nữa, móng giò trong bữa cơm tất niên này thực sự rất khó ăn.
Cậu chớp mắt, tiêu hóa hết cơn chấn động quá đỗi, vội vàng đứng dậy, bám chặt lấy phiếu cơm của mình. Trong lòng lại bắt đầu tính toán, không biết có thể đến biệt thự lớn của Lục Thời Sâm để ăn một bữa no nê hay không.
【Tui biết ngay mà, cốt truyện chỉ hơi lệch một chút xíu thôi, không sao cả.】007 đẩy lên chiếc kính râm vốn không tồn tại, làm bộ như nhìn thấu mọi chuyện từ lâu: 【Ban đầu công chính vốn sẽ cho anh một khoản tiền để anh đi nước ngoài tự sinh tự diệt, nay nhà họ Cố không chịu buông tha anh tất nhiên hắn cũng phải bỏ tiền ra chuộc thân cho anh rồi!】
Lưng áo lặng lẽ của Lục Thời Sâm bước đi phía trước dẫn đường, bỗng dừng lại.
Cố Tu đang nghe 007 lảm nhảm, suýt nữa đâm sầm vào người ta.
Lục Thời Sâm quay người lại, lịch thiệp giúp cậu mở cửa xe: "Lên xe mau, coi chừng lạnh.”
Cố Tu rụt rụt cái cổ gần như sắp đông cứng, vội vàng ngồi vào bên trong.
Cửa xe đóng lại, Lục Thời Sâm vẫn đứng ngoài cửa kính sẫm màu, không nhúc nhích, như thể không hề cảm thấy gió lạnh bốn phía đang ùa tới.
Hắn tháo kính xuống, chậm rãi lau đi lớp sương mù bám trên tròng kính vì hơi lạnh.
Thật không ngờ, hắn có thể nhịn được cả cơn giận phát điên vì tình nhân bé nhỏ của Cố Tu, ấy vậy mà đám họ hàng kia lại giống hệt bầy chó hoang, ngửi thấy chút mùi máu thịt là nhào lên xâu xé, hận không thể lột da, róc xương Cố Tu ra bằng sạch.
Nhưng mà, may mắn là...
Dù trong lòng khinh thường chiến thắng này thật chẳng vẻ vang gì, hắn vẫn không nhịn được mà nở nụ cười mang theo chút đắc ý, nhìn người mà mình hằng mong mỏi qua lớp kính xe, thấp giọng nói:
“Giờ thì, cuối cùng em cũng là của anh.”
_________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Nội dung cốt truyện ở phần giới thiệu tới rồi [để tui xem xem] [để tui xem xem]
Luật pháp ở thế giới tiểu thuyết này không hoàn toàn giống thực tế đâu nha.