Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
〘"Để tôi xoa cho cậu."〙
_
Hôm nay Lục Thời Sâm tự mình lái xe, Cố Tu ở ghế phụ bên cạnh dành riêng cho cậu.
Lục Thời Sâm đã hứa sẽ chăm sóc con ruột của anh họ và chị dâu, nhưng Cố Tu thì không phải. Hắn đối với Cố Tu trước kia không có chút tình cảm nào, việc quản giáo cậu chỉ là vì trách nhiệm và sợi dây huyết thống mỏng manh. Nếu mấy tháng trước biết được thân thế của Cố Tu thì hắn đương nhiên sẽ không nương tay.
Thế nhưng bây giờ đối diện với Cố Tu vô tâm vô phế này, nhiều lần bị cậu làm cho tức đến sôi máu, ghen tuông vặn vẹo, hắn lại nhịn hết lần này đến lần khác, mãi vẫn không vạch trần bí mật kinh thiên động địa này, còn tốn một khoản tiền lớn để bịt miệng Cố Thuần.
Chỉ đơn giản vì hắn sợ Cố Tu biết mình không phải con ruột của cha mẹ, sẽ cảm thấy đau lòng buồn bã.
Những ngày qua bên nhau, cơn giận bùng lên còn nhiều hơn 28 năm trước gộp lại nhưng những khoảnh khắc ấm áp rực rỡ cũng nhiều hơn.
Hắn dường như còn nhìn thấy được sau vẻ ngoài bất cần đời của Cố Tu, cất giấu một trái tim mềm mại.
Nói ra thật không thể tin nổi, một thương nhân chỉ biết đến lợi ích như hắn lại có thể để ý đến cảm xúc của người khác, những chuyện vụn vặt mà hắn luôn cho là chẳng đáng bận tâm.
"Cố Tu." Lục Thời Sâm trầm giọng mở miệng, "Đám người nhà họ Cố ấy không xứng nhưng cho dù cậu không phải là con ruột của anh họ và chị dâu, thì họ cũng đã nuôi cậu mười mấy năm, chuyện đó cũng là sự thật."
Dừng lại một chút, hắn lại nói tiếp: "Chúng tôi đều rất yêu cậu."
Đường đường là chủ tịch Lục cao cao tại thượng, hiếm khi an ủi người khác nhưng không ngờ lại phản tác dụng.
Đối với Cố Tu, những ân oán cẩu huyết ấy chỉ là nhiệm vụ không đáng bận tâm, nhưng nghe Lục Thời Sâm nói vậy, cậu lại suýt nữa bị chạm vào chỗ yếu lòng thật.
Cậu chưa từng được trải nghiệm cảm giác yêu thương vô điều kiện của cha mẹ, cũng chưa từng được người lớn che chở nuông chiều, chỉ có duy nhất ba tháng ở bên Lục Thời Sâm.
Trong đó, quả thực có chút ấm áp của tình thân nhưng cũng không thiếu những điều b**n th**... Huống chi, họ vốn là tình địch, sớm muộn gì cũng sẽ trở mặt thành thù.
Cố Tu thở dài trong lòng, tuy nhiên những chuyện về Cục Xuyên Nhanh, cậu không thể nói ra được. Huống chi Lục Thời Sâm là một nhân vật giấy bước ra từ tiểu thuyết, cũng sẽ không hiểu được.
Thế nhưng với tư cách là nhân vật giấy, Lục Thời Sâm lần nữa nhạy bén phát hiện ra sự thay đổi cảm xúc của cậu, liếc sang hỏi: "Sao thế?"
"Trước kia, có người nói cha mẹ là bị tôi khắc chết." Cố Tu khẽ cụp mắt rồi nghĩ đến sự sa sút, suy đồi của nguyên chủ, đặt mình vào hoàn cảnh đó mà nói, "Nếu không có quan hệ máu mủ, liệu tôi có thể khắc chết họ được không?"
Đúng lúc đó, xe dừng lại chờ đèn đỏ.
Lục Thời Sâm nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng sâu lắng, bỗng vươn một tay ra xoa lên mái tóc đen mềm mại của cậu, không nhịn được khẽ nói: "Ngoan."
Cảm giác giống như thật sự bị một người chú hời hơn mình có sáu tuổi, lại còn không có quan hệ máu mủ đối xử như một đứa trẻ, dù đã quen với việc được hắn chăm sóc nhưng đêm nay đã khác xưa, không biết vì sao mặt Cố Tu bỗng đỏ lên, trong lòng bối rối, khẽ quay mặt đi.
Lục Thời Sâm tiếp tục lái xe, hờ hững nói: "Như vậy cũng tốt, cậu cũng không khắc được tôi."
Cố Tu lẩm bẩm: "Vốn dĩ đã không khắc được chú, chúng ta đã quá ba đời rồi."
Bọn họ thậm chí còn không cùng một thế giới nữa.
"Tôi biết mà, lần trước ở buổi tiệc từ thiện chẳng phải bọn họ đã nói rồi sao?" Lục Thời Sâm chậm rãi nói, "Mối quan hệ họ hàng xa như chúng ta, hoàn toàn có thể kết hôn."
Cố Tu: "......."
Đã bị nhà họ Cố đuổi đi rồi, giờ không còn cách nào viện cớ nói Lục Thời Sâm giống cha mình nữa, Cố Tu á khẩu, im lặng.
Một lúc sau.
"Ờm, cái đó..." Cố Tu ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn, ấp úng mở miệng: "Tôi có thể...."
Có thể gì chứ? Vẫn chưa nói hết câu mà tâm trí của Lục Thời Sâm đã rối như tơ vò, còn bị ánh mắt ấy nhìn đến mức cơ bắp toàn thân đều căng thẳng, cố gắng giữ bình tĩnh mới đáp được một tiếng: "Hửm?"
Cố Tu nuốt nước bọt, chớp mắt nói: "Tôi có thể ăn thêm một bữa nữa do chú Đồng nấu không? Bữa cơm tất niên ở nhà họ Cố lúc nãy khó ăn quá."
Lục Thời Sâm: "........"
Đến nước này rồi mà vẫn chỉ nghĩ tới chuyện ăn.
Thật chẳng hiểu nổi, suốt thời gian qua mình đã kiên trì nhẫn nhịn vì cái gì.
Trên đường quay về biệt thự, Cố Tu bình tĩnh chấp nhận sự thật đảo lộn trời đất về thân thế của mình.
Bây giờ có lẽ đã là chút ấm áp cuối cùng vì cậu sắp rời khỏi đất nước này, một mình lẻ loi bay sang nước ngoài tự sinh tự diệt. Không lâu sau, cậu cũng sẽ hoàn toàn rời khỏi thế giới nhỏ này.
Dù biết chia xa là chuyện đã định sẵn, cậu vẫn hỏi Lục Thời Sâm một câu dư thừa: "Vậy sau này chú vẫn sẽ là chú chín của tôi chứ?"
Giong điệu tuy đều đều như kể chuyện nhưng lại không còn cái vẻ ngông cuồng ngày thường, giọng rất nhẹ, khiến người ta nhận ra trong sự bất thường đó có vài phần dè dặt, không nỡ rời xa.
Lục Thời Sâm nghe xong rất hưởng thụ, nhưng ngoài mặt không lộ ra điều gì, cố ý đáp nước đôi: "Còn phải xem cậu định nghĩa thế nào về danh phận chú chín ấy nữa."
Chuyện tình thú trên giường, đương nhiên là có thể.
Chú Đồng về nhà đoàn tụ với gia đình dịp Tết, trong căn biệt thự rộng lớn sang trọng chỉ còn lại hai chú cháu không còn chút máu mủ tình thân nào.
Thế nhưng thái độ của Lục Thời Sâm vẫn y như trước, chẳng còn dáng vẻ nghiêm nghị của bậc trưởng bối, lại còn chủ động xuống bếp nấu cho Cố Tu một bát mì, tự tay bưng đến trước mặt cậu.
Bầu không khí ấm áp và hài hòa, như bữa cơm cuối cùng trước giờ hành quyết vậy.
Cố Tu thèm đến mức nuốt nước bọt nhưng cầm dĩa lên lại do dự, cứ liên tục liếc nhìn Lục Thời Sâm.
Cái não dữ liệu không có tế bào thần kinh kia vẫn đang làm ồn bên tai cậu:【Ăn đi mà, chiu chiu, không ăn là nguội mất đấy! Món mỳ kem hạnh nhân thịt xông khói ngọt ngọt mặn mặn kiểu này không phải là sở thích số một của anh sao?】
Hiện tại, trong cơ sở dữ liệu của 007 đã chứa đầy các món ngon trong khắp thế giới này, kèm theo đánh giá chân thực do ký chủ đích thân trải nghiệm. Nếu nó cũng có một cơ thể con người, thực sự muốn nếm thử xem sao... Nghĩ đến đây, nước miếng ảo chảy ròng ròng.
Cố Tu triệt để cạn lời với cái hệ thống này.
Cậu nhìn người đàn ông ngồi đối diện mấy lần, lời muốn nói đến bên miệng rồi lại thôi.
Lục Thời Sâm ngồi thẳng lưng, khủy tay chống lên bàn vô thức vuốt ngón tay mình, đôi mắt xám nhạt hơi rũ xuống, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc lâu sau, hắn mới cất giọng: "Ăn đi."
Trong lòng Cố Tu cảm thấy trạng thái quá mức bình thường này của hắn ngược lại có chút bất thường, cụ thể lạ chỗ nào thì không nói rõ được. Thôi kệ, trước tiên cứ ăn đã rồi tính.
Cố Tu hút mì phát ra tiếng sì sụp, phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn biệt thự rộng lớn.
Lục Thời Sâm vẫn kiên nhẫn ngồi đối diện, suốt quá trình không hề lên tiếng làm phiền.
Đợi cậu ăn no uống đủ, Lục Thời Sâm mới chậm rãi mở miệng: "Bây giờ, chúng ta tính sổ một chút."
".....?" Cố Tu ngơ ngác ngẩng đầu lên, chẳng phải lẽ ra Lục Thời Sâm sẽ cho cậu một khoản tiền rồi đưa cậu ra nước ngoài sao?
Lục Thời Sâm đẩy gọng kính, thần sắc bình thản nói: "Trước kia tôi xem cậu như con ruột của anh họ, chăm sóc cậu, nâng đỡ cậu, cho cậu ở nhà trong nhà của tôi, thậm chí còn trả giúp cậu khoản nợ mười triệu của nhà họ Cố..."
"Cậu vẫn có thể tiếp tục ở lại đây." Giọng điệu của Lục Thời Sâm từ đầu đến cuối đều là kiểu mệnh lệnh không cho phép phản bác, từng câu từng chữ rõ ràng, "Nhưng sau này, cậu phải hoàn toàn nghe lời tôi. Tôi cần gì sẽ nói cho cậu biết."
Cốt truyện dường như hơi lệch hướng rồi, Cố Tu khẽ nhíu mày: "Hả?"
Lục Thời Sâm nói: "Đầu tiên, phải cắt đứt hoàn toàn với Giang Viễn Dao."
"Chuyện này à..." Cố Tu lộ vẻ khó xử, "Thế nào mới tính là cắt đứt hoàn toàn? Nếu không có việc gì quan trọng, tôi không chủ động liên lạc với cậu ta, mà cậu ta tìm tôi thì tôi cũng không trả lời, vậy được chưa?"
Lục Thời Sâm nhịn xuống một hơi, lạnh nhạt nói: "Những gì cậu nói, làm được rồi hãy nói tiếp."
Dù sao thì trong cốt truyện, trai đểu cũng sắp bị loại bỏ, Cố Tu không chút do dự gật đầu: "Được thôi."
Lục Thời Sâm dĩ nhiên không tin.
Ánh mắt sau lớp kính trầm xuống, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, lớp vỏ chính nhân quân tử vẫn khoác trên người, khiến người ta hoàn toàn không nhận ra được nguy hiểm đang rình rập.
"Nếu cậu vi phạm ước định... hậu quả không phải là thứ mà cậu có thể gánh nổi."
Ngày lành không sợ nhiều, Cố Tu cũng chẳng ngại ở lại căn biệt thự xa hoa của Lục Thời Sâm thêm một thời gian nữa.
Theo kịch bản, Giang Viễn Dao gặp tai nạn ngoài ý muốn trong đoàn phim, phải trở về thủ đô để chữa trị nên đương nhiên sẽ chuyển vào biệt thự lớn của Lục Thời Sâm để tĩnh dưỡng. Chờ đến khi bộ phim hoàn thành, chính thức công chiếu, Giang Viễn Dao tiếng tăm vang dội, một lần livestream số lượng khán giả đều bắt đầu từ sáu con số.
Cũng chính trong một buổi livestream sau này, công chính vô tình lộ diện, quan hệ giữa hai người chính thức phơi bày.
Thời gian gần như đã đến, nhưng phân đoạn này xem chừng vẫn còn xa vời.
Cố Tu vốn đã phiền lòng, Giang Viễn Dao lại còn tìm đến gây chuyện.
Cố Tu nói rõ với Giang Viễn Dao rằng bản thân không phải dòng máu thân sinh của nhà họ Cố, nay đã trắng tay, không thể tiếp tục bao nuôi cậu ta và bảo cậu ta đừng dây dưa nữa, từ nay về sau, mỗi người mỗi ngả, cậu ta đi con đường ngôi sao của cậu ta, còn Cố Tu sống kiếp phế vật của mình.
Nhưng mà Giang Viễn Dao lại không chịu.
Cố Tu không trả lời nữa, hỏi ý kiến 007 xong liền chặn luôn cậu ta và cả trợ lý Tiểu Vương, mặc kệ bọn họ khóc trời kêu đất.
Cho đến khi Tiểu Vương dùng số lạ gọi điện tới.
"Cố tổng, là tôi đây, đừng cúp máy..." Giọng Tiểu Vương đầy sốt ruột, "Anh Giang bị thương rồi, thân thể vốn đã yếu, mấy ngày nay lại khóc lóc ầm ĩ đòi tuyệt thực, trông cơ thể càng ngày càng tệ... Anh có thể tới gặp anh ấy một chút được không? Chỉ cần nói với anh ấy vài câu thôi cũng được."
Đoạn kịch bản này, vốn dĩ Cố Tu cũng phải đi.
【Chiu chiu, anh phải tới bệnh viện thăm thụ chính nhưng lại bị cậu ta vừa khóc vừa mắng một trận, rồi trơ mắt nhìn cậu ta được công chính ôm vào lòng, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu ta...】007 bỗng hạ giọng, 【Thụ chính thiếu thốn tình thương lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp khi có người quan tâm, chăm sóc, đây cũng là bước ngoặt quan trọng trong tình cảm của hai người họ.】
Bất kể kịch bản này có đi tiếp được hay không thì người trong cuộc còn lại là Lục Thời Sâm rõ ràng không có ý định đến bệnh viện thăm Giang Viễn Dao, thậm chí còn không đến công ty, mấy ngày Tết đều làm việc ở nhà, tiện thể giám sát "cựu" cháu họ còn nợ tiền.
Tết mà vẫn cắm đầu làm việc, đúng là không có nhân tính mà!
Cố Tu còn nhận được một tin nhắn.
Chú chín: 【Dậy rồi thì vào thư phòng của tôi.】
Không những làm việc ở nhà, mà còn đích danh điểm tên thư đồng đến hầu hạ hoàng đế đọc sách.
Con nợ như Cố Tu đành phải nghe theo.
【Haizz, 007, cưng nói xem anh đây livestream một năm liệu có kiếm được mười triệu không?】Cố Tu vừa đi vừa lẩm bẩm, 【Bao giờ anh mới được tan ca để đi nghỉ dưỡng ở nước ngoài đây...】
007 cắt ngang mộng tưởng của cậu: 【Các anh trước hết hoàn thành cho xong phân cảnh bệnh viện tối nay đã rồi tính!】
Cố Tu buồn bực gõ cửa mấy cái.
"Vào đi."
Cố Tu thay đổi sắc mặt ngay lập tức, trở nên cung kính lễ phép, đẩy cửa phòng bước vào.
Lục Thời Sâm ngẩng đầu lên sau bàn làm việc, hất cằm ra hiệu: "Ngồi bên này."
Bên cạnh ghế chủ tịch của Lục Thời Sâm có đặt một chiếc ghế tựa lưng.
Mặt bàn rộng rãi, không gian dưới bàn cũng rất dư dả, Cố Tu ngồi xuống bên cạnh hắn, tiện tay lật xem tài liệu trên bàn.
Lục Thời Sâm trước nay không hề giấu giếm hay kiêng dè cậu, trước kia là vậy, bây giờ cũng vậy, những tài liệu mật của công ty vẫn để cho Cố Tu tùy tiện xem như trước đây.
Nhưng Cố Tu thật sự không hề hứng thú với mấy thứ này, lật được vài tờ đã bắt đầu buồn ngủ, gục xuống bàn làm việc.
Đúng lúc này giọng của Lục Thời Sâm vang lên: "Nếu thấy chán thì xoa bóp cho tôi đi."
Cố Tu bước tới, bất ngờ nghe thấy tiếng vọng ra từ máy tính: "Ấy... chủ tịch Lục..."
"Không cần để ý, họp video thôi." Lục Thời Sâm nói.
Cố Tu liếc qua màn hình, một đám người chen chúc thật sự khiến cậu hoảng cả hồn.
Ngay sau đó có một tên nhanh nhảu lên tiếng: "A... Cố thiếu gia!"
Rồi cả đám người đồng loạt đứng dậy, chân thành hô hào chào hỏi -- "Là Cố thiếu gia kìa!" "Cố thiếu gia, lâu rồi không gặp!" "Cố thiếu gia dạo này sao không đến công ty thế ạ?"
Trước đây để tránh sự áp lực nặng nề của Lục Thời Sâm, Cố Tu có thể trốn đi là nhất quyết không ở lại văn phòng. Mấy nhân viên trong công ty này cậu có thể không nhớ tên nhưng ít nhiều cũng quen mặt, thậm chí có người đã từng nói chuyện với cậu vài câu.
Cậu được Lục Thời Sâm cưng chiều hết mực nhưng lại không hề mang theo dáng vẻ của một cậu ấm nhà giàu, chẳng trách cậu trở thành nam chính trong các nhóm tám chuyện, ai cũng dám đùa một câu "Thái tử hội đồng quản trị."
Biết rõ thái tử có địa vị không tầm thường trong lòng chủ tịch Lục, có người liền mạnh dạn hỏi thẳng ngay trong buổi họp: "Cố thiếu gia, bao giờ cậu mới đến công ty vậy? Gần đây bánh quy ở phòng trà thay nhãn hiệu mới rồi, siêu ngon luôn."
Sự rung động do mấy chiếc bánh quy mang lại thực sự rất hạn chế, Cố Tu nhớ đến đống công việc chất cao như núi trong văn phòng, cùng sự giám sát không chừa kẽ hở nào của Lục Thời Sâm, lập tức nhăn mũi từ chối: "Thôi khỏi! Các người ăn đi!"
Lục Thời Sâm tâm trạng tốt, khẽ nhếch môi cười: "Nói xong chưa? Tiếp tục báo cáo đi."
Lục Thời Sâm nhanh chóng bật micro nói một câu rồi tắt lại micro, quay sang nhìn Cố Tu nói: "Lần sau tôi mua mang về cho cậu."
Cố Tu bĩu môi "chậc" một tiếng tỏ vẻ không hứng thú, ngồi xuống chiếc ghế thấp nhỏ, tránh khỏi camera bắt đầu xoa bóp chân cho sếp của mình.
Chỉ là trong đầu cứ vẩn vơ suy nghĩ về tình tiết trong bệnh viện hôm nay, nên hơn nửa ngày cũng không nói gì, động tác xoa bóp cũng lười nhác qua quýt.
Trời dần tối, Cố Tu từ xoa bóp chân dần dần biến thành co ro dựa vào chân Lục Thời Sâm chơi điện thoại, vừa hay lấy luôn đùi người ta làm chỗ tựa tay.
Trong vô thức cuộc họp đã kết thúc, 007 lại chui ra hối: 【Chiu Chiu, anh phải cùng công chính tới bệnh viện nhanh lên! Hôm nay còn có cảnh tình cảm quan trọng của họ nữa!】
Cố Tu đảo mắt một vòng, lặng lẽ đưa tay ra trước vài tấc, nhéo mạnh vào phần đùi trong của Lục Thời Sâm, nơi yếu ớt mà không phòng bị chút nào!
"Xì--."
Lục Thời Sâm hít mạnh một ngụm khí lạnh, lập tức chụp lấy bàn tay nghịch ngợm của cậu.
Cố Tu thuận thế nói ngay: "Được chưa, chú chín? Tôi phải ra ngoài một chuyến..."
Lục Thời Sâm lại siết chặt cổ tay cậu, ánh mắt sắc bén như mũi tên: "Lại định đi tìm Giang Viễn Dao?"
Ánh chiều tà ngoài cửa sổ dần buông xuống.
Cổ tay bị siết chặt, Cố Tu chậm rãi đứng lên, nghĩ ngợi rồi viện cớ: "Tôi thấy hơi khó chịu, muốn đi bệnh viện. Chú chín, nếu chú không bận thì đi cùng tôi được không?"
Lục Thời Sâm còn rõ nơi ở của Giang Viễn Dao hơn cả cậu, cụ thể là bệnh viện nào, phòng bệnh nào.
Giống như lần đầu tiên gặp Giang Viễn Dao ở bệnh viện, rất có thể cậu ta lại đang giả vờ đáng thương để uy h**p, muốn dụ người mạnh miệng mềm lòng như Cố Tu tới thăm mình, thậm chí là muốn nối lại tình xưa.
Ánh mắt của hắn vô cùng đáng sợ nhưng Cố Tu không còn cách nào khác, bèn dứt khoát nói dối: "A a a, tô đau bụng quá! Khó chịu quá! Mau gọi xe cứu thương cho tôi đi!!"
Lạnh lẽo trong đáy mắt Lục Thời Sâm lập tức tan thành dòng nước bất đắc dĩ, hắn giữ chặt Cố Tu đang nhảy nhót gào ầm ĩ, kéo cậu vào lòng: "Đau bụng à?"
Cố Tu mặc kệ hắn có tin hay không, liền thuận đà mà leo lên: "Đau! Đau muốn chết rồi! Không đi bệnh viện là tôi chết mất --"
007 tức muốn xỉu, cũng gào lên: 【Chiu Chiu, anh bị làm sao thế! Diễn xuất của anh dở tệ luôn rồi!!】
Cố Tu luống cuống đáp lại: 【Đối với chú chín thì thế này là đủ rồi! Tuy anh cũng không rõ vì sao... nhưng mà hắn chắc chắn sẽ không mặc kệ anh, dù cho anh chỉ đang giả bệnh.】
Thật ra Cố Tu cũng không rõ vì sao mình lại bày ra cái chiêu dở ẹc này, còn Lục Thời Sâm nhìn cậu, trong đầu hiện lên sáu chữ: "Ỷ thế nên không biết sợ."
Nhưng nếu dễ dàng thuận theo ý Cố Tu như vậy, thì vị trí chủ tịch của Lục Thời Sâm cũng chẳng cần giữ nữa.
"Để tôi kiểm tra cho cậu trước đã."
Hắn không hề cho cậu cơ hội phản kháng, kéo phắt Cố Tu lại, khiến người đang giả vờ bệnh loạng choạng suýt ngã.
Diễn đến nửa chừng rồi, Cố Tu cũng ngại bỏ cuộc giữa chừng nên đành diễn tiếp, yếu ớt để Lục Thời Sâm lôi kéo, rồi bị hắn ép ngửa đầu tựa hẳn vào đùi hắn.
...Ơ?
Giữa một mớ hỗn loạn, 007 rối càng thêm rối: 【Đúng đúng đúng, trong tiểu thuyết cũng có cảnh công chính để thụ chính yếu ớt gối đầu lên đùi mình thế này! Chiu Chiu giỏi quá đi, nắm bắt chi tiết chuẩn ghê á!】
Cố Tu nhìn lên đôi mắt xám tro đang rũ xuống từ phía trên, ngơ ngác một lúc mới nhớ phải tiếp tục diễn: "Ờ... tôi đau bụng."
Ánh mắt bình tĩnh của Lục Thời Sâm không thể hiện cảm xúc gì, nhưng vẫn phối hợp theo diễn xuất của cậu, bàn tay nhẹ nhàng áp lên bụng trên, dịu dàng hỏi: "Chỗ này à?"
Cố Tu không để ý nhiều, vô tình buột miệng theo lời thoại của 007: "Đúng đúng đúng!"
Lục Thời Sâm đưa ra chẩn đoán: "Có thể là vừa nãy lén ăn vặt nhiều quá, để tôi ấn một chút rồi dừng lại nghỉ hai phút... Đồ ăn vặt như đậu rang vốn dĩ dễ gây đầy bụng."
Cố Tu: "......" Cậu chắc chắn là mình đang giả vờ nhưng nghe Lục Thời Sâm nói vậy, lại thấy cũng có vẻ hợp lý.
Lục Thời Sâm còn rất tốt bụng: "Để tôi xoa cho cậu là được."
Lại thêm một câu: "Không cần đến bệnh viện đâu, bên đó có đồ dơ bẩn."
_______________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Các thế giới nhỏ đều HE hết á, văn án ghi rõ ràng rồi mà, xác định quan hệ xong là gần như kết thúc luôn. Sau đó tiếp tục mất trí nhớ đi tới thế giới tiếp theo, tiếp tục mập mờ, tiếp tục rung động yêu đương như mối tình đầu.