Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 24: Nhà giàu cẩu huyết 24

Trước Tiếp

〘"Hay là ngủ ở chỗ tôi đi."〙

_

【A a a a a a a!!!!】

007 phát ra tiếng hét bén nhọn.

Cố Tu cũng trợn tròn mắt, ngây người.

Lục Thời Sâm có thể là do trượt chân không đứng vững, hoặc là say bí tỉ đến mức lịm đi... Vừa mới tự an ủi mình như thế thì đã thấy đối phương vươn một ngón tay tới, trước tiên tháo cặp kính vướng ở giữa ra, sau đó nhẹ nhàng vuốt vài lần rồi mới chậm rãi mở mắt, lùi về phía sau với tốc độ cực kỳ thong thả.

Thậm chí, còn lộ ra vài phần ý vị chưa thỏa mãn.

Sau khi gỡ bỏ lớp kính, đôi mắt xám tro sâu như hồ băng giữa đêm đông, bị làn hơi ấm của Cố Tu thở ra làm cho mờ ảo.

Lục Thời Sâm lẳng lặng nhìn cậu, không hề đưa ra bất kỳ lời giải thích nào cho hành động vượt giới hạn vừa rồi.

Trên gương mặt ấy, thậm chí không hề có vẻ ngạc nhiên mà chỉ có bình thản, đàng hoàng, còn cực kỳ lễ phép mà nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, tôi chỉ muốn đỡ cậu, say quá rồi.”

Ai mà tin được! Hơn nữa, rõ ràng là chú rất thành thạo mà!

Chỉ số IQ của Cố Tu lập tức bật lên.

Cậu còn nhớ ra cả hai lần "tốt bụng" của Lục Thời Sâm, đích thân sang phòng hắn đắp chăn cho cậu.

Cổ họng Cố Tu khẽ chuyển động, không phát ra tiếng, trong đầu hỏi 007: 【Nói mới nhớ... trước đây chú chín có từng nhân lúc anh ngủ mà làm gì không?】

Suy nghĩ chậm chạp kiểu trai thẳng cuối cùng cũng thông suốt được một lần.

Cái hệ thống vô dụng 007 từ đầu tới cuối vẫn y như vậy, quả cầu ánh sáng nhỏ lắc lư cái đầu tròn, nghĩ cả buổi, cuối cùng chỉ trả lời: 【Anh ngủ thì tui cũng nghỉ ngơi mà, tui đâu biết...】

Trong bầu không khí căng thẳng ngưng trệ, quả cầu ánh sáng nhỏ là thứ duy nhất còn hoạt động, như một quả cầu tuyết nặng nề lơ lửng, dưới ánh đèn đường phát ra ánh sáng trắng nhạt.

Tình huống xảy ra bất ngờ, ngay cả 007 cũng không quá chắc chắn với câu trả lời của mình, nghĩ ngợi hồi lâu bỗng nhớ lại lần trước Lục Thời Sâm về muộn, Cố Tu nấu ăn xong rồi ngủ gục trên sofa đợi hắn, ngay khoảnh khắc môi hai người suýt chạm nhau, đã bị hệ thống bảo vệ quyền riêng tư của ký chủ kích hoạt...

Đúng lúc này, ánh mắt màu xám của Lục Thời Sâm lướt qua, nhàn nhạt nhìn về phía vòng sáng vàng cam dưới đèn đường.

Dưới ánh đèn, người qua lại rất đông, lớp tuyết đã tan thành nước, để lộ mặt đất ướt đẫm màu đen.

Tựa như có một bóng người.

Rõ ràng không có ai đứng ở đó, nhưng hắn lại vô cớ cảm thấy đó giống như cái bóng.

Lại bị phát hiện rồi!

Chuông báo động của 007 vang lên dồn dập ngay lập tức, quả cầu ánh sáng màu bạc “vù” một cái chui tọt vào biển tinh thần của Cố Tu, ngoan ngoãn nằm gọn trong góc, y như cúp điện im lặng không nói tiếng nào.

Cố Tu: 【007?】

007: 【……】

Dù Cố Tu gọi thế nào, nó cũng không phản hồi.

Cố Tu bị ràng buộc với một hệ thống vô dụng, đành chấp nhận số phận, tự mình đối mặt với Lục Thời Sâm.

May mà sắc mặt Lục Thời Sâm vẫn bình thản, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, mở miệng tự nhiên nói: “Vào trong đi, đừng để lạnh.”

Nhờ lời nhắc nhở của hắn, Cố Tu mới cảm thấy lạnh thật.

Trước đó đứng bên đường đợi tài xế nhận chuyến, cậu đã bị gió lạnh thổi đến run rẩy, khó khăn lắm mới tìm lại được chút hơi ấm trong chiếc SUV ấm áp, giờ lại đứng ngoài xe lâu thêm chút, đến nỗi thở ra như hít băng vào mũi vậy.

Cậu khẽ rùng mình một cái, mang theo chút giọng mũi, đáp lại: “Ừm, được rồi…”

Nói xong nhanh chóng đi thẳng về phía trước, tuy cúi đầu nhưng rõ ràng không nhìn đường, cũng không nhận ra Lục Thời Sâm mặc cùng cỡ áo với mình, lại cao hơn cậu nửa cái đầu.

Mũi giày đột ngột vấp phải bậc thang ngoài tầm chiếu của đèn đường, cơn đau nhói truyền tới trong khoảnh khắc khiến cơ thể mất trọng tâm.

Mấy chuyện vặt vãnh thế này Cố Tu vốn có thể xử lý gọn gàng, chỉ tiếc là Lục Thời Sâm đứng quá gần không cho cậu cơ hội, nhanh tay khoác lấy cậu.

Hai người ôm nhau trong đêm đông yên tĩnh, dưới chân là bậc thang và vũng tuyết tan lạnh lẽo, bên cạnh là vầng sáng đèn đường lướt ngang vai họ, phía sau là cánh cửa kính xoay tròn của khách sạn rực rỡ ánh đèn.

Cố Tu lại hít mũi một cái.

Lần này cậu ngửi thấy mùi gỗ lạnh cực kì nồng, những chiếc lá rụng bay lả tả tựa bông tuyết khắp bầu trời, xoay vòng trong không gian xung quanh cậu, nhẹ nhàng dịu dàng nhưng dày đặc đến mức không có khe hở, vây lấy cậu vào giữa.

Lục Thời Sâm buông tay đang đỡ sau eo cậu ra, trước khi rời đi còn đẩy nhẹ một cái, dịu giọng nhắc nhở: "Mau vào đi, coi chừng cảm lạnh."

Cố Tu vừa hít mũi vừa nhanh chân bước vào khách sạn ấm áp, trong tim cũng dâng lên cảm giác ấm áp, hiếm hoi không buông lời mỉa mai kiểu công hệ daddy quan tâm người ta.

Cậu vẫn chưa quen với việc được người khác quan tâm chăm sóc, lại bất ngờ bị hôn lên môi, quả thực khiến lòng rối như tơ vò.

Trong thang máy lên lầu, Cố Tu cố ý tránh Lục Thời Sâm, giữ khoảng cách một người ở giữa rồi lôi tên 007 giả chết ra, dùng tinh thần lực hóa thành roi quất cho một trận, ép nó phải giải thích rõ ràng.

007 lắp bắp: 【Làm sao mà tui biết được chứ, mỗi lần anh ngủ thì tui cũng ngủ luôn mà. Nếu hệ thống bảo mật phát hiện khả năng có nội dung □□ thì sẽ tự động tắt tui ngay lập tức…】

Cố Tu bĩu môi: 【Nói sao thì nói, lần sau nhớ giúp anh để ý kỹ, có vấn đề gì phải báo cáo ngay lập tức.】

Như thể muốn tự thuyết phục bản thân, cậu lại lẩm bẩm: 【Lần này chỉ là hiểu lầm thôi, kiểu tình tiết bắt buộc trong mấy quyển tiểu thuyết cẩu huyết, anh đây hiểu mà. Xem ra cái loại cốt truyện cũ rích này không những vô lý mà còn không phân biệt đối tượng, gặp ai cũng hôn đại…】

“Hắt xì!”

Kịch bản trong đầu tạm dừng.

Lục Thời Sâm ở phía sau vội vàng bước lên một bước: "...Thật sự bị cảm sao? Để tôi gọi người mang thuốc cảm cho cậu."

Cố Tu nghiêng người né tránh, vội vàng lắc đầu: "Không cần đâu, không cần đâu."

Khách sạn này điều kiện khá đơn sơ, không gian thang máy kín mít mang theo mùi lạ nhàn nhạt, mà ở đây lại đứng sừng sững một Lục Thời Sâm hoàn toàn không ăn nhập gì với môi trường xung quanh. Tựa như tất cả những chuyện vụn vặt bên ngoài đều không thể làm phiền được hắn, ánh mắt chuyên chú, mang theo lo lắng cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Cố Tu.

Đừng có hắt hơi vào hắn nữa... Cố Tu nghiêng đầu tránh đi.

Thế nhưng cậu vẫn ngửi rõ được hương gỗ trên người đối phương, là mùi rừng rậm khiến người ta an tâm và bình tĩnh.

Tâm trạng rối bời dần dần bình lặng lại, thang máy cũng vừa dừng. Cố Tu cứng đờ cổ, quay lưng về phía người phía sau, khô khốc nói: "Chú chín ở phòng nào? Tôi đưa chú về."

Lúc này bước chân của Lục Thời Sâm lại vô cùng vững vàng.

Hành lang khách sạn im ắng mờ tối, chỉ nghe thấy tiếng bước chân một trước một sau của hai người, từng bước từng bước gõ thẳng vào trái tim.

"Chỗ này." Lục Thời Sâm cuối cùng cũng mở miệng.

Cố Tu ngẩng đầu nhìn, thì ra ở ngay chéo đối diện phòng mình.

Tiễn phật tiễn tới Tây Thiên, cậu đưa Lục Thời Sâm tới tận cửa phòng, dõi mắt nhìn người kia quẹt thẻ vào phòng, trái tim bồn chồn suốt chặng đường cuối cùng cũng hạ xuống.

Cậu mím môi.

Vừa mím thì lại nhớ đến nụ hôn bất ngờ bên ngoài xe. Phải nói rằng sự chăm sóc và quan tâm của công chính đúng là chu đáo đến từng li từng tí, sợ cậu bị lạnh môi nên ngay cả đôi môi cũng chăm sóc luôn.

Cố Tu tự an ủi mình, đi vòng vèo một hồi mới quay về phòng.

Nhưng Lục Thời Sâm lại biết rất rõ cậu ở phòng nào.

Trợ lý gửi đến một tin tức, báo cho Lục Thời Sâm biết Giang Viễn Dao đã mua chuộc nhân viên khách sạn, lén lút vào phòng của Cố Tu.

Lục Thời Sâm bật dậy như cá chép búng mình.

Gương mặt luôn lạnh lùng không gợn sóng năm này qua tháng nọ, lần đầu hiện rõ chút lo lắng hốt hoảng.

Cố Tu vừa trở về phòng đã thấy có gì không ổn.

Trước khi đi, cậu đã treo biển “Đừng làm phiền”, lúc ra ngoài lỡ chân đá khiến một góc thảm bị lật lên nhưng bây giờ tấm thảm dưới chân lại phẳng phiu, không dấu vết.

Cậu dừng bước, bản năng cảnh giác được rèn luyện trong các thế giới nhỏ khi còn ở Qidian khiến cậu không bật đèn ngay lập tức mà nín thở, bước thật nhẹ vào trong.

Ánh trăng ngoài cửa sổ le lói rọi vào, chiếc giường khách sạn rộng lớn trắng tinh, chăn bông vẫn lộn xộn y nguyên như sáng nay sau khi thức dậy, nhăn nhúm chồng chất trên đó.

Cậu nhíu mày, đợi mắt thích nghi với bóng tối, nhìn kỹ mới phát hiện đống chăn ấy gồ lên một cách quái lạ, phần nhô cao ấy rõ ràng mang hình người.

Bên mép chăn phía đầu giường còn lộ ra mấy sợi tóc đen lòa xòa.

Nếu không để ý thì e là Cố Tu đã trực tiếp vén chăn lên chui vào luôn rồi. Người đã leo lên giường, bất kể cậu có đồng ý hay không thì trong sạch cũng coi như mất một nửa.

【007.】Cậu bình tĩnh gọi hệ thống, 【Trên giường anh có người à?】

【…Hả?】007 như vừa tỉnh mông, rồi lập tức hốt hoảng hét lên: 【Sao thụ chính lại nằm trên giường của anh??】

【......】Cố Tu đã sớm hòa nhập vào cái thế giới đầy rẫy cẩu huyết này, bình thản nói: 【Uống rượu say đi nhầm phòng cũng là chuyện bình thường thôi.】

Sau đó cậu lặng lẽ rón rén quay ra ngoài, không quên dùng ánh mắt xác nhận xem người trên giường có tỉnh dậy hay không.

Cuối cùng khẽ khàng khép cửa lại.

Đêm nay thực sự vừa hồi hộp vừa nghẹt thở, lúc ra đến hành lang cậu vẫn cứ thấp thỏm, sợ lại gặp phải tình huống bất ngờ nào nữa.

Phía trước không xa, cửa phòng của Lục Thời Sâm vẫn lặng lẽ đóng im lìm.

Bỗng nhiên tiếng bước chân vang lên sau lưng.

Cố Tu quay lại, đôi mắt đen láy hiện lên sự ngạc nhiên: “Chú chín… chú ra ngoài à?”

Hơn nữa nhìn hắn phong trần mệt mỏi, trông có vẻ rất vội vàng lo lắng. Tóc tai cũng rối bù.

Cố Tu lại hỏi hắn: “Chú chín, chú tỉnh rượu chưa?”

Câu hỏi này khiến Lục Thời Sâm suy nghĩ sâu sắc vài giây.

Một lát sau hắn nhẹ gật đầu, vẫn là người trưởng bối điềm tĩnh tự chủ, trang nghiêm đạo mạo trong ký ức Cố Tu.

Cố Tu thở phào nhẹ nhõm, nhìn quanh một lượt, xung quanh không một bóng người, cũng đã muộn nên nói lời tạm biệt: “Vậy chú chín, chú nghỉ ngơi cho tốt, tôi xin phép đi trước.”

Lục Thời Sâm thấy cậu đi về phía thang máy, vội gọi lại: “Cậu đi đâu vậy?”

Cố Tu ánh mắt lập lòe, lưỡng lự nói: “À… đi đặt thêm một phòng nữa.”

Hành động giữa đêm khuya này thật sự rất bất thường, lời ngụy biện của Cố Tu cũng có phần vụng về: “Đồ uống đổ ra giường, không ngủ được.”

Lục Thời Sâm rất tâm lý: “Không sao, gọi người đến thay bộ chăn ga là được. Có cần tôi đi xem không?”

Cố Tu vội vã từ chối: “Không không… không cần.”

“Ừ, nhân viên dọn dẹp cũng rất vất vả, giữa đêm khuya gọi người quả thật không hay lắm.” Lục Thời Sâm thấy cậu phản đối, liền ân cần đổi phương án, “Đặt thêm phòng nữa cũng lãng phí, cậu ngủ ở phòng tôi đi, phòng tôi là phòng giường đôi cao cấp.”

Nói xong liền đi mở cửa, không cho Cố Tu cơ hội từ chối.

Cố Tu định mở miệng, đột nhiên bị một tiếng hắt hơi ngắt lời. Lần này Lục Thời Sâm cũng không hỏi ý kiến nữa, trực tiếp nắm lấy cánh tay cậu kéo vào phòng: “Nhanh vào tắm nước nóng đi, tôi sợ cậu sốt.”

“……”

Về tình về lý đều không có lý do từ chối.

Hơn nữa Cố Tu thật sự cảm thấy không thoải mái, đầu óc mơ màng nặng nề.

Qua mấy tháng chung sống, Cố Tu vốn đã gần như quen với sự chăm sóc này, nhưng nụ hôn bất ngờ sau men rượu tối nay lại làm cậu trở nên bối rối ngại ngùng.

Lục Thời Sâm ngược lại ung dung tự tại, đưa cho cậu áo choàng tắm: “Đi tắm đi.”

Cố Tu như được giải thoát, vội vã chạy vào phòng tắm khóa cửa lại.

Tắm nước nóng dễ chịu giúp Cố Tu khôi phục thân nhiệt, tinh thần sảng khoái bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Trong phòng, đèn trần đã tắt chỉ còn lại đèn đầu giường và đèn sàn sáng mờ. Lục Thời Sâm vẫn chưa ngủ, tay cầm một quyển sách, ngồi ngay ngắn dựa vào đầu giường chờ cậu.

Cố Tu suýt nữa theo phản xạ đưa tay lên kéo cổ áo choàng tắm, may mà kịp phanh lại, mình là trai thẳng đàng hoàng, mém tí thì cướp luôn phần rụt rè e thẹn của thụ chính.

Cậu tự nhiên đi tới nửa bên giường còn trống.

Trên tủ đầu giường có đặt một cốc nước ấm, cùng với một hộp thuốc cảm.

“Lúc cậu tắm tôi đã gọi người mang thuốc tới. Nhân lúc bệnh chưa nặng thì uống thuốc đi, sẽ đỡ phải chịu khổ hơn.”

Gió lạnh luồn vào từ khe áo choàng, Cố Tu lại hít mũi một cái, không từ chối lòng tốt này, thoải mái ngồi xuống, đầu gối hơi mở để hong khô chút hơi ẩm bên trong.

Lục Thời Sâm đột nhiên trở người xuống giường, cậu vội vàng khép chân lại, cảnh giác quay đầu nhìn.

Lục Thời Sâm dừng bước, hơi nghiêng đầu dặn dò cậu: “Tôi đi chỉnh nhiệt độ điều hòa. Cậu uống thuốc đi.”

Cố Tu không nghi ngờ gì, lặng lẽ nuốt viên thuốc đắng rồi tu thêm nửa cốc nước ấm, cảm giác cả người như được sống lại.

Trong chăn vẫn còn lưu lại chút hơi ấm của Lục Thời Sâm, đặc biệt ấm áp, còn thoang thoảng hương gỗ nhàn nhạt. Thần kinh toàn thân cậu dần thả lỏng, tự cuộn mình lại như một con thú nhỏ mệt nhoài trở về tổ ấm.

“Cậu ngủ trước đi, có chỗ nào không thoải mái thì nói với tôi.” Lục Thời Sâm giúp cậu đắp kín chăn rồi lấy một chiếc laptop, nghiêm chỉnh ngồi bên cạnh cậu, nói: “Tôi làm việc thêm chút nữa.”

Nhân tiện còn nghiêm túc đeo cả mắt kính lên, ánh sáng xanh lờ mờ tỏa ra, tạo cảm giác xa cách.

Cố Tu hừ nhẹ hai tiếng, kéo chăn cao lên che miệng và mũi, vừa nghi ngờ vừa tò mò liếc nhìn hắn thêm một chút.

Sau đó quay lưng về phía hắn, trước khi nhắm mắt còn không quên nhắc nhở 007: 【Cái đầu dữ liệu kia đừng có ngủ, canh kỹ cho anh đây.】

007 vốn đã chột dạ, đương nhiên ngoan ngoãn đáp lời.

Sau khi ngủ, sóng não của Cố Tu dần ổn định, quả cầu ánh sáng bạc cẩn thận bay ra, lơ lửng trên giường đôi, ánh sáng bạc bao phủ xung quanh soi rõ như ban ngày.

Sợ bị Lục Thời Sâm phát hiện nêm nó không dám lại gần, góc nhìn này cũng vừa vặn, có thể nhìn trọn cả hai người.

Lục Thời Sâm làm việc hai tiếng liền.

Nó biết mà, loại người như Lục Thời Sâm chính là công chính điển hình của Tấn Giang, tất nhiên nói một là một hai là hai, nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy!

Quả cầu ánh sáng nhỏ lắc lư qua lại, nhàm chán muốn chết luôn, chỉ muốn chui về biển tinh thần của ký chủ  để nằm cho đã.

Ký chủ của nó trở mình một cái.

Mắt 007 sáng như đèn pha ngay lập tức.

Lục Thời Sâm đang tập trung làm việc nhưng vẫn chú ý ngay đến động tĩnh bên cạnh. Trong suốt hai tiếng đồng hồ, Cố Tu đổi tư thế, xoay người lại lộ ra gương mặt say ngủ trước mắt hắn.

Theo kinh nghiệm trước đó khi đắp chăn cho Cố Tu, người này lúc ngủ không hề an phận, áo ngủ không mặc, chăn chỉ đắp một nửa, còn thích nằm sấp mà ngủ.

Ngồi co ro ở mép giường hai tiếng đồng hồ không nhúc nhích, phải nói thật, Lục Thời Sâm cũng khá bất ngờ.

Cố Tu khi ngủ hoàn toàn không ý thức được ánh nhìn của người khác, Lục Thời Sâm tha hồ ngắm cậu hết lần này đến lần khác, cuối cùng đến chiếc máy tính đặt trên đùi cũng thấy phiền, bèn nhẹ nhàng gấp lại rồi đặt sang một bên.

Điều hòa bật ở nhiệt độ cao, Cố Tu rút hai cánh tay ra khỏi chăn, cổ áo choàng tắm cũng trễ xuống hơn một nửa.

Lục Thời Sâm hơi nín thở, không dám cử động.

Phải mất một lúc lâu sau hắn mới từ từ vươn tay ra, cách một khoảng cách nguy hiểm chỉ một centimet, ngón tay lướt dọc theo từng đường nét thanh tú, tinh xảo trên gương mặt của người thanh niên, lưu luyến không rời.

Cuối cùng trượt dần theo đường viền hàm đến cổ, chạm nhẹ lên nốt ruồi nhỏ trên yết hầu.

Lúc này, khi 007 đang ngơ ngác không hiểu gì thì hắn lại nghiêm túc như một chính nhân quân tử, cẩn thận kéo hai bên cổ áo choàng tắm của Cố Tu lại, khép bớt vào.

【Chiu Chiu, trai thẳng như cậu rốt cuộc có hiểu lầm gì về hình mẫu công chính bên nhà Tấn Giang bọn tui vậy hả…】

Nghiêm túc lẩm bẩm phàn nàn về ký chủ xong, 007 chuyển sang chế độ chờ, để lại một hệ thống giám sát tiêu hao năng lượng thấp, giống như con người đi ngủ đi nghỉ.

Cố Tu ngủ nóng, lại đạp tung chăn ra.

Lục Thời Sâm vừa vào nhà vệ sinh giải quyết xong, quay về liền thấy trên giường chăn gối lung tung lộn xộn, Cố Tu nằm ngửa dang tay dang chân, vạt áo choàng trượt lên đến ngang hông, đôi chân thon dài đầy sức mạnh nam tính thẳng tắp vươn ra.

Thế nhưng dưới lớp áo choàng ấy lại không phải cảnh xuân tr*n tr** như hắn từng tưởng tượng, mà là chiếc quần boxer màu xám nhạt đã mặc suốt cả ngày.

Phải đến lúc này, Lục Thời Sâm mới được nhìn rõ kiểu dáng cắt may gọn gàng và ôm sát ấy.

Một lúc lâu sau Lục Thời Sâm mới trèo lên giường từ bên kia, đôi mắt không dời khỏi người ấy, động tác chậm rãi, chỉ sợ làm Cố Tu tỉnh giấc.

Có lẽ thuốc cảm mang theo tác dụng an thần, Cố Tu ngủ rất yên ổn.

Bị cảm thực sự rất khó chịu, Cố Tu thi thoảng trở mình để giảm bớt cảm giác tắc nghẽn ở mũi, hai gò má cũng lộ ra sắc đỏ ửng bệnh trạng. Cảnh tượng ấy khiến Lục Thời Sâm vừa thương xót lại vừa sinh lòng d*c v*ng.

Cuối cùng, con thuyền lý trí kiên cố suốt 28 năm của hắn lại lần nữa bị lật úp. Ban ngày hắn lạnh lùng tự giữ mình bao nhiêu, ban đêm hắn lại sục sôi bấy nhiêu.

Hắn chăm chú ngắm nhìn gương mặt cháu trai, dùng mép chăn che đi phần eo hông của mình. Tấm chăn mỏng khẽ nhấp nhô, cơ bắp cánh tay liên tục căng lên rồi thả lỏng, cuối cùng, hắn không thể kiềm chế nổi, ngửa cổ lên, tầm nhìn mơ hồ, cơn cuồng nhiệt cùng mồ hôi vung vãi ra, thấm lên tấm chăn đôi mà hắn và cháu họ đắp chung.

Một đêm không mộng.

Cố Tu bị cái mũi tắc cứng như xi măng làm tỉnh dậy, lúc hắng giọng cũng nghe được tiếng khàn rõ rệt. Trên người lại ấm áp, thậm chí còn hơi nóng quá, giống như được một cái máy sưởi ôm vào lòng.

Hoặc cũng có thể nói, là cậu đang ôm lấy cái máy sưởi.

Tấm chăn rộng lớn giờ chỉ còn phủ lên một đoạn ngắn trên đùi cậu, phần còn lại chất đống phía sau lưng, còn Lục Thời Sâm nằm phía bên kia bị cậu giành mất chăn, tr*n tr** giữa không khí lạnh, chỉ dựa vào một chiếc áo ngủ để giữ ấm.

Cậu lạnh, Lục Thời Sâm càng lạnh hơn. Hai cơ thể người thiếu lông giữ nhiệt, trong giấc ngủ tự nhiên dán sát vào nhau, ôm chặt lấy nhau sưởi ấm.

"Ừm..."

Cố Tu vừa thử nhúc nhích nhẹ một chút.

Một luồng xúc cảm lạ lùng cực mạnh từ đâu đó truyền đến khiến cậu bất ngờ hít vào một hơi, thông hẳn hai lỗ mũi đang nghẹt.

Nóng hơn cả cánh tay vòng trên eo, cứng hơn cả bờ vai tựa vào dưới cằm.

Sáng sớm, đàn ông phản ứng là điều tự nhiên.

Hai người đàn ông mà nằm đối diện nhau như thế thì cũng hơi không bình thường. Huống hồ cậu còn không mặc quần ngoài, kích cỡ không hề tầm thường, khoảng cách lại gần sát không một kẽ hở.

Trước giờ Cố Tu vốn không quá câu nệ những chuyện nhỏ nhặt kiểu này, thậm chí còn có thể huýt sáo trêu ghẹo một câu mốn lôi ra so thử không.

Cậu từng đọc trong tiểu thuyết về cuộc sống vui vẻ ở ký túc xá nam, mọi người cùng nhau ăn cơm, cùng nhau rửa mặt, có thể nằm trong một cái chăn cùng nhau chơi game, bàn luận chiến thuật yêu đương trên giấy.

Tuy chưa từng trải qua, nhưng cậu rất có hứng thú với kiểu sinh hoạt tập thể náo nhiệt như vậy.

-- Nhưng chỉ giới hạn trước khi cậu bị đàn ông cướp mất nụ hôn đầu.

Hơn nữa, người đàn ông đang dí sát vào cậu lúc này chính là người đêm qua.

Cố Tu lập tức rời khỏi vòng tay của Lục Thời Sâm, vội vã lùi về sau.

Lục Thời Sâm bị cậu làm giật mình tỉnh giấc, hơi nhíu mày sau đó ánh mắt lóe lên, dường như đã nhận ra phản ứng của cơ thể mình, nhưng sắc mặt không đổi, bày ra vẻ trầm tĩnh chững chạc của bậc trưởng bối, không vội không gấp mà ngồi dậy.

Cố Tu xấu hổ hồi lâu mà vẫn không thốt nổi một lời.

Ngược lại, Lục Thời Sâm lại nghiêng người về phía cậu, vén góc chăn trên chân cậu lên, toàn bộ vẻ lúng túng buổi sáng sớm của cháu trai đều bị hắn thu hết vào tầm mắt.

Dù vậy nét mặt hắn vẫn không thay đổi chút nào, giống hệt lúc Cố Tu gặp rắc rối trong công việc, hắn trầm giọng, nghiêm nghị bình tĩnh hỏi cậu: "Cần tôi giúp không?”

Hả? Giúp sao?

Cố Tu sững sốt.

“Khụ khụ khụ…”

Cảm giác ngứa ngáy ở cổ họng kéo đến đúng lúc.

Lục Thời Sâm trở mình xuống giường, tự nhiên lấy một bộ quần áo của mình đưa lại giường “Mau mặc thêm áo vào, tôi gọi phục vụ phòng mang bữa sáng lên, ăn xong rồi uống thuốc cảm.”

Cố Tu ho đến mức mặt đỏ bừng.

“Khụ, khụ khụ... cảm ơn, khụ, cảm ơn chú chín.”

Lục Thời Sâm khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nho nhã lịch thiệp, hoàn toàn là dáng vẻ của một bậc trưởng bối quan tâm chu đáo, tinh tế tỉ mỉ.

“Không cần khách sáo.” hắn rũ mắt xuống, nhanh chóng liếc về phía h* th*n của Cố Tu: "Tôi cũng chưa giúp cậu mà.”

“Khụ khụ khụ khụ!!!”

Cố Tu bị sặc nước bọt, vừa trúng đòn vật lý vừa trúng đòn tâm lý, ho đến mức xé ruột xé gan.

Lục Thời Sâm cuối cùng cũng thu lại mấy màn trêu chọc nửa kín nửa lộ, xoay người đi vào nhà vệ sinh, hai người mỗi người một góc chờ bữa sáng được mang lên.

Cố Tu lặng lẽ chờ phản ứng buổi sáng tự nhiên dần dần lắng xuống.

Dù hiện tại Lục Thời Sâm đã khuất khỏi tầm mắt, nhưng thật sự không thể coi như người đó không tồn tại. Cậu chỉ có thể yên tĩnh ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt tọa thiền, cố gắng để lòng mình tĩnh lặng như nước.

Cố Tu cố hết sức không để tâm tới mấy âm thanh mơ hồ vọng ra từ phía nhà vệ sinh, tập trung mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

Màn hình điện thoại của cậu sáng lên.

A7993344: 【Trong vòng năm phút gửi cho tôi một tấm ảnh chân của cậu, năm trăm ngàn.】

_________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

007: Chủ tịch Lục, anh là hình mẫu công trầm ổn hệ daddy của đại gia đình Tấn Giang chúng tôi mà... [dấu chấm hỏi] [dấu chấm hỏi]

Trước Tiếp