Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 23: Nhà giàu cẩu huyết 23

Trước Tiếp

〘Từ môi răng thấm sâu vào tận tim phổi.〙

_

Mang theo cơn giận đầy ắp trong lòng, Lục Thời Sâm ôm Cố Tu đang mơ đẹp trên ghế sofa lên.

Dù giận thì giận, nhưng vẫn có một loại bản năng ngoài tầm kiểm soát nhắc nhở hắn rằng không thể để Cố Tu ngủ trên sofa, bé con không có lương tâm này không chỉ dạ dày yếu ớt như thủy tinh, mà còn rất dễ bị cảm lạnh, y hệt con chim nhỏ mà hắn từng nuôi trước đây.

Cảm giác mất trọng lực đột ngột đánh thức Cố Tu, hàng mi cậu hơi run run, ưm ưm vài tiếng rồi lại dụi đầu vào ngực Lục Thời Sâm hít hà mấy hơi, rốt cuộc vẫn không nỡ tỉnh lại.

Sự ỷ lại và tin tưởng vô thức đó như làn gió nhẹ cuốn bay mọi tức giận và đố kỵ tích tụ trong lòng hắn, trái tim nóng hổi mềm mại trong ngực cũng bị kéo theo, nhịp đập hòa cùng hơi thở của cậu.

Cố Tu lẩm bẩm vài tiếng.

Lục Thời Sâm bước chậm lại, cúi đầu lắng nghe kỹ.

Không biết mơ thấy gì, nhưng oán khí của Cố Tu có vẻ rất lớn, câu than trách tiếp theo vang thêm rõ ràng trong tai Lục Thời Sâm.

"Chú đi làm cha người ta làm gì! Chú rảnh rỗi không biết tăng ca à? Kiếm tiền không thơm chắc!? Chú có biết tôi kiếm tiền khó khăn thế nào không, phải làm ba công việc còn bị quấy rối nữa!! Hay chú ở Tấn Giang không sinh con được nên mới b**n th**...."

Lục Thời Sâm im lặng đặt cậu xuống giường, động tác nhẹ nhàng.

"Phải, là b**n th** thật." Đối diện với chàng trai đã ngủ say, Lục Thời Sâm bình tĩnh thừa nhận, "Nhưng chỉ với em thôi."

Sáng hôm sau, Cố Tu tỉnh dậy trong căn phòng ngủ ấm áp, ký ức lơ mơ không rõ đêm qua thế nào, bèn hỏi 007: 【007, tối qua anh tự về phòng ngủ hả?】

007 mới khởi động lại hệ thống, bộ dáng hệt như người vừa tỉnh ngủ, ngơ ngác hỏi: 【Hửm? Chiu chiu? Anh nói gì?】

Cố Tu: "......." Thật cạn lời với chó hệ thống lười chảy thây này.

Cậu lề mề dậy rửa mặt, ra khỏi phòng đã thấy Lục Thời Sâm ăn mặc chỉnh tề ngồi chờ cậu trong phòng ăn.

"Đồ ăn tối qua cậu làm." Lục Thời Sâm cụp mắt xuống, giống như là giả vờ thả lỏng, cố ý lơ đãng nhắc tới, "Dù nguội rồi, nhưng hương vị cũng không tệ."

"Ồ... Chú ăn rồi à?" Cố Tu khựng lại một chút, sau đó hơi mỉm cười, "Đều là đồ sơ chế sẵn thôi, tôi chỉ chế biến đơn giản thêm một chút, không khó ăn là được rồi."

Lục Thời Sâm: "Ừ."

Vẫn là dáng vẻ lãnh đạm, xa cách quen thuộc, nhưng Cố Tu lại cảm thấy hôm nay hắn đặc biệt dễ gần -- một người sở hữu tủ quần áo chỉ toàn ba màu đen trắng xám, hôm nay vậy mà lại đeo một chiếc cà vạt màu rượu vang đỏ!

Cố Tu chú ý tới chi tiết này, lập tức nịnh nọt nói: "Chú chín, màu cà vạt này hợp với chú lắm."

"Thế à?" Lục Thời Sâm không hề nhìn cà vạt của mình, ngược lại xuyên qua bàn ăn nhìn cậu, "Tiếc là không phải đặt làm riêng mà là hàng đại trà, nghe nói doanh số cũng tốt lắm, biết đâu vừa ra ngoài đã đụng hàng với người khác."

"Khụ..." Cố Tu ho khan đúng lúc, mắt đảo một vòng, rất tự nhiên tiếp lời nịnh nọt, "Nhưng khí chất của chú chín là độc nhất vô nhị."

"Thôi đi." Lục Thời Sâm không dễ bị mắc bẫy, đôi mắt xám nhạt hờ hững hơi cụp xuống, cẩn thận đeo chiếc kính đã lau sạch lên sống mũi, lại cầm lấy khăn ấm khử trùng tỉ mỉ lau từng ngón tay.

Cố Tu gặm hai miếng bánh bao, sau đó bưng bát cháo lên húp sì xụp, mùi thơm nức tỏa ra khắp nơi.

Lục Thời Sâm lặng lẽ đặt khăn xuống.

Cố Tu suýt nghẹn khi ăn trứng, vội vàng uống hai ngụm sữa đậu nành, bận rộn đến mức mắt cũng không thèm nâng lên.

Đúng là vô tâm vô phế mà.

Lục Thời Sâm mở miệng: "Chuyện buổi thử vai..."

Điện thoại đặt trên bàn của Cố Tu sáng lên, rung liên tục vài lần, mấy tin nhắn mới dồn dập hiện ra, Giang Viễn Dao vui mừng khôn xiết lập tức báo cho cậu tin được mời thử vai lần nữa.

"Oa." Cố Tu liếc điện thoại rồi ngẩng đầu lên, khuôn mặt hớn hở, "Chú chín, chú đồng ý cho Dao Dao đi thử vai rồi à?"

Lục Thời Sâm: "......"

Giang Viễn Dao nắm chắc cơ hội thử vai hiếm có lần này, biểu hiện vô cùng xuất sắc, đến mức tổng đạo diễn cũng phải tán thưởng, cảm thán đúng là tre già măng mọc mà.

Cậu ta thành công giành được vai nam số ba trong IP lớn này, một vai diễn nặng ký đủ để đốt pháo ăn mừng. Nhưng đáng tiếc là… cậu ta phải đến khu vực miền núi phía Tây Nam, cắt đứt mọi liên lạc và huấn luyện kín ba tháng.

Cậu ta gửi cho Cố Tu một loạt biểu cảm khóc lóc, lại sợ đối phương nổi giận nên cuối cùng dứt khoát cam đoan với cậu: 【Em nhất định sẽ cố gắng hết sức!!!】

Thực ra cũng không cần thiết lắm đâu.

Nhưng sự nghiệp của thụ chính có bùng nổ hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tuyến cốt truyện chính.

Hiện giờ Cố Tu chỉ cần phụ trách nhảy vào biển lửa tình yêu mà thôi.

Cậu vì muốn cứu vãn tình yêu đã bỏ lỡ, đương nhiên sẽ không ngại vất vả bay máy bay, chuyển xe khách đường núi đến phim trường thăm, dầm mưa chờ đợi, chịu đựng bị ngược thân thê thảm.

Nhưng công chính lại đến trước cậu một bước, cùng thụ chính tình tứ nắm tay, vừa nói vừa cười khiến cậu bị ngược cả thân lẫn tâm.

Tóm gọn một câu về hành trình sống chết theo đuổi lại vợ của Cố Tu: Biến thành mèo, biến thành hổ, cuối cùng biến thành cún con ướt sũng trong mưa...

【Haizz,】Cố Tu thở dài, 【Sao anh cảm thấy chú chín không hề có ý định đến thăm phim trường nhỉ? Anh thấy hắn dạo này tăng ca liên tục, hận không thể ngủ lại công ty luôn ấy chứ, trông kiểu gì cũng không có thời gian.】

Logic trong bộ não dữ liệu của 007 rất đơn giản, trả lời gọn lỏn: 【Hắn còn có thời gian quay về ăn tối với anh, sao lại không có thời gian đi gặp thụ chính chứ?】

Cố Tu không đồng tình với điều đó, hơi hơi nhíu mày.

Tình tiết này cậu vẫn phải diễn cùng công chính, cần để người kia hờ hững mà vả mặt cậu, để cậu đơn độc chịu đả kích hối hận khôn nguôi...

【Cái này phải làm sao bây giờ...】 Cố Tu vò đầu, vô cùng khổ não, 【Dù sao thì anh đây cứ đi trước rồi tính tiếp, đến nơi rồi kiểu gì cũng nghĩ ra cách thôi.】

Chiều thứ sáu tan ca vừa về đến nhà, Cố Tu còn chưa kịp ăn cơm đã lập tức chạy về phòng thu dọn hành lý.

Lục Thời Sâm cũng nuốt không trôi nữa, lên lầu trở về phòng còn cố tình đi vòng qua, thấy cửa phòng Cố Tu khép hờ một nửa, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, thiếu niên bên trong đi tới đi lui, lúc thì ngồi xổm lúc thì đứng, không rõ đang bận rộn cái gì.

Lục Thời Sâm nhíu mày, bỗng nghe thấy tiếng kéo lạch cạch liền trông thấy Cố Tu đang lôi theo một cái vali, trên người cũng đã thay quần áo đi đường, đội mũ lưỡi trai và quàng khăn, bộ dáng chuẩn bị ra ngoài.

Hơn nữa còn là đi xa.

Lục Thời Sâm lập tức đẩy cửa bước vào.

Đến thật đúng lúc. Cố Tu sững người, sau đó khẽ cười, chủ động báo lịch trình: “Chú chín, tôi phải đến Du Thành một chuyến.. Không nói nhiều nữa, tôi đi trước đây!”

Cậu vội đến mức không kịp buộc lại chiếc khăn quàng đang tuột khỏi cổ, chỉ kịp túm lấy quăng qua vai, rồi lách qua người Lục Thời Sâm đang đứng chôn chân tại chỗ để ra khỏi phòng.  

Lục Thời Sâm ngẩn ra hồi lâu mới hoàn hồn lại.

“…Gì cơ?”

Tiếc là trong căn phòng trống không, đã chẳng còn ai để trả lời cho hắn nữa rồi.

【Lần này chắc chắn phải kích phát được h*m m**n chiếm hữu rồi nhỉ? Đã tỉnh ngộ rồi chứ nhỉ? Nếu vẫn không chịu hành động nữa thì sẽ mất vợ thật đó!】Cố Tu còn rất tận tâm nhắc nhở, trên đường đến sân bay cứ lẩm bẩm mãi, 【Thôi kệ, hắn mất vợ thì cũng là chuyện của hắn không liên quan gì đến anh, anh chỉ cần hoàn thành cốt truyện xong tan ca là được...】

Dạo gần đây những chuyện ngoài ý muốn cứ liên tiếp ập đến, khiến Cố Tu chẳng còn thời gian đâu mà mơ mộng tới chuyến du lịch nghỉ dưỡng hạnh phúc ở nước ngoài, ngày nào cũng phải bận tối mắt tối mũi vì chuyện tình ái sướt mướt của người khác.

Ong ong--

Cậu cúi đầu nhìn chiếc điện thoại vừa phát ra tiếng rung.

A7993344: 【Chúng ta gặp mặt đi.】

Cố Tu: “……” Sớm không đến muộn không đến, sao lại đúng ngay lúc này cơ chứ.

Nhưng bất kể là lúc nào, Cố Tu cũng sẽ không dễ dàng đồng ý lời mời gặp mặt của đại gia trên mạng. Mối duyên giữa bọn họ chỉ nên dừng lại ở trên mạng, chỉ là “ông chủ” và “Chíp Chíp Chiu”, tuyệt đối không dính líu gì đến Cố Tu ngoài đời thật.

Chíp Chíp Chiu: 【Bây giờ tôi có việc phải đi xa một chuyến, một nơi khỉ ho cò gáy bất tiện lắm [/khóc khóc]】

Xem ra cũng có vẻ khá tiếc nuối.

Đây chính là chuyện đối nhân xử thế, 007 cảm thấy vô cùng bội phục.

Chuyện gặp mặt bị lướt qua cho xong nhưng ngay sau đó, đối phương lại gửi hai tin nhắn đầy khó hiểu.

A7993344: 【Cậu đã từng nghĩ, liệu một ngày nào đó cậu sẽ mất đi tất cả những gì hiện tại mình đang có không?】

A7993344: 【Cho nên, cậu nên mở to mắt mà nhìn, sớm lựa chọn một người dịu dàng, thấu hiểu, tôn trọng cậu, có thể cho cậu cảm giác an toàn, che chở và nâng niu cậu, làm bạn đời cả đời.】

Ừm? Thơm mùi rao giảng kiểu cha già đây mà.

Cố Tu cau mày, bấm vào ảnh đại diện của đối phương, chỉ là một tấm ảnh hoàng hôn nhìn không ra manh mối gì cả.

Nhưng hoàng hôn, biển cả, ý cảnh rộng lớn, nhìn kiểu gì cũng thấy già rồi.

Còn cứ suốt ngày đòi streamer gửi ảnh. Thật đúng là già mà không nên nết, so với chú chín thì kém xa lắm.

Chíp Chíp Chiu: 【Ông chủ à, tôi là người độc thân, nếu không thì sao có thể gửi ảnh cho anh được chứ? Tôi thấy một mình cũng ổn mà, tự do tự tại, không có ý định yêu đương gì cả.】

Lý do quan trọng hơn là, cậu chỉ là kẻ qua đường trong những thế giới nhỏ này mà thôi.

Nơi chứa đựng cả cuộc đời của nhân vật trong tiểu thuyết, đối với cậu chỉ là một trạm dừng chân tạm thời.

Thật ra trong Cục Xuyên Nhanh cũng có những người như thế, bọn họ hôm nay có rượu hôm nay say, buông thả vui chơi, để lại tình cảm khắp nơi. Tóm gọn là, vui là được rồi, ai thèm quan tâm mấy nhân vật trong sách kia có đau lòng hay không?

Nhưng Cố Tu thì không.

Cậu không muốn thật sự làm tổn thương những nhân vật trong sách trở nên có da có thịt kia, cũng sợ mình sẽ sinh ra tình cảm quyến luyến, lệ thuộc vào cái trạm dừng tạm thời này.

Cố Tu thở dài, chỉ có thể tâm sự với 077: 【Anh đây bỗng cảm thấy chú chín không có vợ cũng tốt mà, làm một anh đẹp trai, tập trung vào sự nghiệp không phải rất tốt sao, mắc gì phải đi làm cha người ta chi cho mệt vậy?】

【???】007 đầy đầu dấu chấm hỏi: 【Chiu chiu, mới một giây trước anh không có nói như vậy!】

Cố Tu ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phong cảnh mùa đông tiêu điều, thở dài: 【Lòng dạ đàn ông như tiết trời tháng sáu.】

007 im lặng một lúc.

【Dựa theo ký ức của ký chủ kết hợp dữ liệu từ hệ thống chủ thần, AI phân tích như sau……】007 nói, 【Chiu Chiu, anh lớn thế rồi vẫn chưa từng yêu đương, ngay cả tay con gái cũng chưa từng nắm qua. Nhưng công chính và thụ chính trong truyện sẽ trải qua sóng gió, cuối cùng nên duyên trăm năm, cùng nhau nương tựa trọn đời. Theo phân tích tâm lý học, trạng thái hiện tại của anh gọi là…… sụp đổ.】

【……】Cố Tu không nhịn được chửi thề: 【Cút.】

007 vẫn như cái máy, cứng nhắc vô cảm tiếp tục lải nhải: 【Ngoài ra, có thể vì công chính đối xử với anh quá tốt, khiến cho anh lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, cho nên anh không nỡ rời xa?】

Cố Tu hoàn toàn sụp đổ: 【Cưng cút mẹ đi, câm miệng, cưng còn chẳng phải con người, nói nhăng nói cuội cái gì mà phân tích, phân tích cái rắm!】

007 im bặt.

Cố Tu vẫn mặt mày cau có, kẹp chặt quả cầu ánh sáng giữa hai tay, gần như dí sát mũi vào, ánh mắt nguy hiểm từng chữ từng chữ cảnh cáo: 【Còn nữa, không được tự tiện xâm nhập ký ức của anh đây.】

007 vội vã đáp: 【Những ký ức liên quan đến quyền riêng tư tui cũng không thể xem được mà……】

Để chứng minh mình vô tội, nó lén lút lẻn vào não bộ của Cố Tu thêm lần nữa, mỗi đêm đến giờ hệ thống sẽ tự tắt máy, tiện thể xem thử ban đêm Cố Tu có làm gì mờ ám sau lưng nó hay không.

Thời gian quay về đêm hôm đó, khi Cố Tu làm cả bàn đồ ăn, đợi đến lúc Lục Thời Sâm trở về thì đã ngủ gục trên ghế sofa.

Cố Tu nhắm mắt lại, từ góc nhìn của thứ ba, nó thấy Cố Tu đang ngủ trên sofa còn Lục Thời Sâm thì bôn ba về nhà, bước chân mệt mỏi.

Lục Thời Sâm đi về phía Cố Tu.

Quả cầu ánh sáng bạc lơ lửng giữa hai người, tò mò nhìn trái ngó phải.

Lục Thời Sâm ngồi xổm xuống cạnh sofa.

Lục Thời Sâm tháo kính.

Lục Thời Sâm cúi đầu.

Lục Thời Sâm càng cúi càng gần... càng gần nữa!

【Cảnh báo! Kích hoạt cơ chế bảo vệ quyền riêng tư của ký chủ!】

【Cảnh báo! Hệ thống 007 sắp bị cưỡng chế tắt máy!】

【Đếm ngược 3, 2, 1……】

007: 【?】

Ngay khoảnh khắc bị ép ngắt kết nối hình ảnh, nó dường như thoáng thấy một hình ảnh vụt qua.

Một người ngồi xổm, một người nằm, hai người đàn ông sống mũi cao thẳng giao nhau, Lục Thời Sâm cũng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng áp môi lên môi Cố Tu.

……

Gần đây, một nhân vật chính khác trong câu chuyện, Giang Viễn Dao, ban ngày quay phim ở vùng núi hẻo lánh thuộc Du Thành, buổi tối thì ở khách sạn trong thị trấn nghỉ ngơi. Nơi này có thể gọi là khách sạn thì chỉ có một cái, Cố Tu chẳng tốn tí sức nào đã tìm được chỗ.

Phim 《Triều Vân Ký》 cuối cùng tuyển chọn diễn viên toàn bộ là nghệ sĩ vô danh hoặc người mới chưa có tiếng tăm. Nghe nói vị đạo diễn tính tình quái gở đó rất thích dạy dỗ những tờ giấy trắng, mài giũa mấy viên ngọc thô, tinh thần cống hiến bùng nổ đến mức khiến Cố Tu cảm thấy không theo kịp.

Theo như cốt truyện Cố Tu nắm được, bộ phim này sẽ đạt được doanh thu phòng vé hoàn toàn xứng đáng với công sức của cả đoàn phim, thậm chí có thể gọi là một niêm vui bất ngờ lớn.

Dù gì thì hai nhân vật chính đều dính líu trong này, bộ phim này mà không hot không bùng nổ thì thật là trái với lẽ trời.

Nửa đêm nhận phòng khách sạn, ngủ một giấc đến tận chiều hôm sau, Cố Tu chuẩn bị thực hiện tình tiết quan trọng tối nay.

【Tèn ten ten~ “Điểm cốt truyện quan trọng số 5” đã đến! Hành trình sống chết theo đuổi lại vợ của anh chính thức bắt đầu rồi!】007 đầy khí thế, 【Tối nay đoàn phim tụ tập ăn uống, thụ chính bị một gã nhà sản xuất dầu mỡ ép uống rượu và buông lời quấy rối! Thụ chính đáng thương chỉ có thể cắn răng chịu đựng, may sao công chính đang đi công tác gần đây, nghe thấy ồn ào trong phòng riêng liền xông vào giải vây cho thụ chính! Còn anh, rất đáng tiếc là đến trễ một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn công chính dìu thụ chính say rượu rời đi...】

Cố Tu: "……"

Cái cốt truyện cẩu huyết này thật là nhảm nhí, chủ tịch một tập đoàn niêm yết đi công tác đến cái nơi khỉ ho cò gáy này á.

Cậu bước vào thang máy khách sạn đi xuống, đối diện là một thanh niên ngoại hình bình thường, cậu không chú ý nhưng ánh mắt đối phương lại dừng trên người cậu, đầu di chuyển theo hướng cậu đi rồi cuối cùng không nhịn được mà bật thốt: "Ơ này!?"

Cố Tu quay đầu lại.

007 bổ sung giới thiệu cho cậu: 【À, đây chính là trợ lý Tiểu Vương mà anh sắp xếp bên cạnh thụ chính đó.】

Cố Tu vẫn nhớ người này, lúc mới đến thế giới này cậu đã từng nói chuyện điện thoại với anh ta, khi đó Cố Tu đã linh cảm đối phương không hề nghe lệnh của mình.

Hơn nữa, trợ lý cậu sắp xếp cho Giang Viễn Dao, sau khi hợp đồng kết thúc thế mà vẫn bám theo Giang Viễn Dao, thậm chí còn xuất hiện ở khách sạn này...

May mà Giang Viễn Dao không ở gần đây.

Cố Tu nhíu mày.

Tiểu Vương vẻ mặt mừng rỡ chạy lại, rõ ràng đã hiểu lầm cậu không ít, đầu tiên báo cáo vị trí của Giang Viễn Dao: “Anh Giang đang tắm trên phòng, tối nay sẽ ra ngoài ăn cơm.”

Sau đó nói tiếp: “Cố tổng sao ngài lại đến đây? Có phải ngài cố ý ghé thăm đoàn phim không? Anh Giang nhất định sẽ rất vui cho mà xem! Tôi đi gọi anh ấy ngay……”

“Đừng đừng đừng! Thôi đi.” Cố Tu vội vàng ngăn lại, thuận miệng bịa ra một cái cớ: “Tôi đi công tác, vừa xong việc đang chuẩn bị rời đi.”

Tiểu Vương lộ vẻ thất vọng: “À... vậy sao...”

Cố Tu dặn: “Đừng nói với Dao Dao nhé.”

Nghĩ tới nghĩ lui, cậu lại vừa mềm mỏng vừa cứng rắn nói thêm một câu: "Nếu cậu ta biết tôi từng đến đây mà không gặp rồi bỏ đi, cậu ta nhất định sẽ càng đau lòng hơn, chi bằng đừng để cậu ta biết thì hơn."

Tiểu Vương nghe xong thì tin sái cổ, gật đầu mạnh như giã tỏi: "Đúng đúng!"

"Ừ, vậy tôi đi đây. Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng nói với cậu ta."

Đoàn phim chọn một phòng riêng rất khéo, trên tường có một ô cửa nhỏ thông ra hành lang. Cố Tu đi ngang qua, không chỉ nghe rõ tiếng người trong phòng mà còn có thể nhìn rõ mồn một người đang nói chuyện.

Mấy người quen mặt cậu thì quay lưng về phía cửa sổ nhỏ, bị ép nghe nhà sản xuất đối diện thao thao bất tuyệt. Nhà sản xuất mặt đỏ phừng phừng, bộ dạng say mèm, nước bọt văng tứ tung trên bàn tròn lớn.

Cố Tu lúc thì nhìn bóng lưng Giang Viễn Dao bên trong, lúc lại ngó phía cuối dãy hành lang đen ngòm.

Cậu thấy tim đập thình thịch, tự lẩm bẩm: 【Nếu chú chín không đến thì sao đây? Thế thì cái sân khấu biển lửa tình yêu của anh còn gì khí thế nữa!】

Lại nghĩ, nếu mình đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân thành công, lỡ đâu Giang Viễn Dao quá cảm động thì phải làm sao đây?

Ong ong --

Tiếng điện thoại rung lên cắt ngang mạch suy nghĩ của Cố Tu.

Cậu cúi đầu nhìn, trên màn hình hiện rõ một tin nhắn từ Giang Viễn Dao.

【Cố Tu, cứu em...】

Ngẩng đầu nhìn lại, Giang Viễn Dao ngồi quay lưng về phía cậu đã gục xuống bàn, trông y hệt như một chú cừu nhỏ yếu đuối mặc người xâu xé.

Cố Tu khẽ nhíu mày, trực giác mách bảo mọi chuyện không đơn giản, vội hỏi 007: 【Cậu ta biết anh đến rồi à? Quả nhiên tên Tiểu Vương kia là gián điệp mà.】

Tình hình hiện tại vô cùng cấp bách, kế hoạch chuốc rượu đã thành công, bộ mặt thật của nhà sản xuất đã lộ ra rõ mồn một, đôi mắt đục ngầu ánh lên sự tham lam trắng trợn, tay cầm ly rượu đi thẳng về phía Giang Viễn Dao, từng bước rút ngắn khoảng cách.

Cố Tu không thể chờ được nữa, ngay khi phản ứng lại thì đã đẩy cửa bước vào, cả phòng lập tức lặng ngắt như tờ.

“Thái…” Đạo diễn nhận ra cậu, suýt nữa buột miệng gọi ra hai chữ thái tử, nhưng đầu lưỡi nhanh nhạy bẻ hướng giữa chừng, đổi lời hỏi: “Cố thiếu gia, sao cậu lại đến đây? Còn chủ tịch Lục…”

Phía sau Cố Tu không hề có thêm bóng người nào.

Đạo diễn vẫn giữ thể diện cho cậu hết mức, lại cẩn trọng hỏi một câu: “Cố thiếu gia?”

Cố Tu làm như không nghe thấy, cũng chẳng buồn để mắt tới, bước thẳng đến chỗ Giang Viễn Dao đã say bất tỉnh nhân sự.

Giang Viễn Dao nghe tiếng ngẩng đầu lên, ánh mắt vốn ảm đạm dần dần bừng sáng, niềm vui sướng lấp lánh rõ ràng như hóa thành thực thể.

Chốc lát sau, đôi mắt sáng ấy lại mờ đi, ánh lên màn hơi nước, kèm theo tiếng ấm ức nũng nịu: "Cố Tu..."

Cố Tu vẫn giữ thái độ lạnh lùng, mặt mày sa sầm, nói: "Đi theo tôi."

'Giả vờ say' Giang Viễn Dao vẫn nghe hiểu được tiếng người, lập tức từ ghế đứng dậy, đi theo sau cậu.

Hai người một trước một sau rời khỏi phòng riêng. Chốc lát sau, cánh cửa phòng riêng đối diện hé mở, một người đàn ông mặc áo khoác đen nghiêm nghị bước ra.

"Em biết mà, anh sẽ không thật sự mặc kệ em." Giang Viễn Dao ngọt ngào đến mức tan chảy.

Cố Tu không trả lời, im lặng dẫn cậu ta ra đường lớn.

Đêm đông ở huyện miền núi, gió rét như dao cắt da cắt thịt. Cố Tu vốn quen với phương Bắc có sưởi ấm, mùa đông ở đâu cũng mặc mỏng, vừa hít vào hai ngụm gió lạnh, nhiệt độ trên người như bị rút đi một nửa.

Cậu hơi cúi đầu, cơ thể lắc lư qua lại coi như miễn cưỡng sưởi ấm, ngón tay trắng bệch siết chặt chiếc điện thoại lạnh băng.

Hệ thống đang điều xe cho bạn, xin vui lòng chờ…

Ở cái nơi tối om như hũ nút thế này, đợi nửa ngày cũng chẳng thấy nổi một chiếc taxi.

“Cố Tu.”

Nghe thấy giọng nói này, Cố Tu còn tưởng mình bị lạnh tới mức sinh ra ảo giác.

Cho đến khi Giang Viễn Dao cũng quay đầu nhìn sang, gương mặt lộ vẻ như vừa nuốt phải ruồi bọ.

Nhưng Cố Tu chẳng buồn để ý đến Giang Viễn Dao, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào Lục Thời Sâm cao lớn đẹp trai như thần tiên hạ phàm, đôi mắt đen lấp lánh hận không thể b*n r* tia laser.

Biểu cảm ấy có thể nói là cảm kích đến mức nước mắt tuôn trào, hệt như nhìn thấy cha mẹ tái sinh.

Gương mặt điển trai trắng bệch như viết rõ mấy chữ to: Dao Dao giao lại cho chú nhé!

Phản ứng ngoài dự liệu của cậu khiến Lục Thời Sâm nuốt hết những lời chất vấn định nói ngay lập tức.

-- Vẫn còn dây dưa không dứt với "tiểu tình nhân" mà cậu lẽ ra nên dứt khoát, vậy mà lại bị chú chín của mình bắt quả tang ngay tại trận.

Thế nhưng cậu lại lộ ra biểu cảm nhẹ nhõm tựa như trút bỏ được gánh nặng, xen lẫn chút kinh ngạc vui mừng.

Ánh mắt ấy chất chứa sự ỷ lại và tin tưởng, ngay cả trái tim đã đông cứng trong mùa đông giá rét cũng có thể dễ dàng bị ánh mắt đó làm tan chảy.

Anh mắt Lục Thời Sâm khẽ dao động, bước lên một bước, hỏi: "Sao thế?"

"Tôi định gọi xe đưa Dao Dao về nhà, nhưng đợi mãi chẳng có tài xế nào nhận chuyến cả." Cố Tu nhìn quanh rồi hỏi: "Chú chín, chú lái xe đến à?"

Lục Thời Sâm theo sát sau Cố Tu ngồi chuyến bay sớm nhất trong ngày tới đây, nhưng vì thân phận đặc biệt nên dù đi lại nhẹ nhàng kín đáo, bên này vẫn có người bắt được tin tức, ân cần sắp xếp xe riêng đón hắn.

Lục Thời Sâm "ừ" một tiếng.

"Tốt quá rồi." Cố Tu hít hít mũi, liếc thấy Giang Viễn Dao đang say mềm người sắp ngả vào mình, cậu vội nghiêng sang một bước tránh đi, rồi cười cười nói: "Cảm ơn chú chín."

"Ơ?" Cố Tu bỗng sững lại, nhích lại gần một chút, cẩn thận ngửi ngửi rồi hỏi: "Chú chín, chú cũng uống rượu à?"

Bảo sao nhìn hơi kỳ kỳ.

Uống rượu no say rồi, nên không chịu uống giấm nữa.

Chẳng bao lâu, tài xế lái một chiếc SUV rộng rãi kín đáo đến gần.

Lục Thời Sâm sau khi uống rượu thì không còn phong thái quý ông, không có ý định phục vụ ai mà cứ thế mở cửa ghế sau ra trước rồi tự mình ngồi vào, sau đó ra lệnh: "Cố Tu, ngồi chỗ này."

Cố Tu đang lưỡng lự thì lập tức quyết định ngồi xuống.

Nhưng ngay sau đó, Giang Viễn Dao cũng ngồi sát vào hàng ghế sau, ép Cố Tu, một tên đàn ông cặn bả sống chết muốn cứu vớt tình yêu rơi vào trung tâm cơn bão.

【……?】Cố Tu đánh dấu một dấu hỏi to tướng trong đầu.

【Rất tốt, rất tốt, công chính và thụ chính đều đang ghen đây mà.】007 phân tích tình huống ngoài dự đoán một cách hợp tình hợp lý: 【Công chính vì anh và thụ chính uống say ở riêng nên muốn tách hai người ra; còn thụ chính thì không vui khi anh ở riêng với công chính, nên cũng ngồi lên ghế sau.】

Cố Tu ngập ngừng một thoáng: 【……Vậy sao.】

Không bàn tới chuyện ai là nhân vật chính, bị hai người toàn thân sặc mùi rượu kẹp ở giữa quả thật là cảm giác khó chịu vô cùng. Mùi rượu lúc thì bay từ bên trái sang bên phải, lúc thì từ bên phải sang bên trái, cuối cùng đều phải lướt qua chỗ nhân vật vô tội ở giữa.

Cố Tu nhắm mắt, nín thở.

So với Giang Viễn Dao, trên người Lục Thời Sâm còn phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhạt và hương tuyết tùng nhè nhẹ, tươi mát thanh tao mà cậu từng ngửi thấy trước đây.

"Chủ tịch Lục, đến nơi rồi." Tài xế quay đầu thông báo cho ba người trong xe đang bị bầu không khí quái dị bao trùm, rồi xuống xe mở cửa sau.

Lục Thời Sâm vẫn ngồi im, nói với tài xế đang đi về phía hắn: "Cậu Giang say rồi, phiền anh đưa cậu ta lên trên. Dạo này cậu ta đang được chú ý, nếu để người khác nhìn thấy cậu ta cùng chúng tôi ra vào khách sạn sẽ không tránh khỏi phiền phức."

Tài xế đáp lại ngay, lập tức đi vòng sang bên kia mời Giang Viễn Dao xuống xe.

Giang Viễn Dao nghe câu nói ấy, về tình về lý đều rõ ràng, cuối cùng chẳng thốt nổi một câu phản bác nào. Mỗi chữ Lục Thời Sâm nói đều nhắm trúng chỗ hiểm. Cậu ta không chỉ không giàu bằng người ta mà còn dễ khiến Cố Tu vướng vào rắc rối...

Cậu ta cắn nhẹ môi, cùng tài xế xuống xe.

007 đang hào hứng thông báo cho Cố Tu rằng điểm cốt truyện tối nay đã được clear. Thế nhưng tâm trạng của Cố Tu lại rất phức tạp, đối với hệ thống phán đoán đầy lỗ hổng này cậu đã hoàn toàn hết muốn phàn nàn.

Chờ đến khi Giang Viễn Dao rời đi, trong khoang xe yên tĩnh chỉ còn lại cậu và Lục Thời Sâm.

Lục Thời Sâm không vội xuống xe, còn nhẹ nhàng nhắm mắt. Nếu không phải sống lưng thẳng tắp và hai tay đan vào nhau đặt trên quần tây vẫn lộ ra vẻ câu nệ, Cố Tu đã định nghi ngờ hắn say đến mức tưởng xe là giường lớn trong khách sạn rồi.

"Chú chín?" Cố Tu thử gọi một tiếng.

"...Chú chín?" Âm điệu câu thứ hai có thêm vài phần do dự.

"Ngủ rồi sao?" Cố Tu lẩm bẩm.

"Chú chín còn đi được không? Có cần tôi dìu lên trên không?"

Sau khi hỏi mấy câu, hai mắt Lục Thời Sâm cuối cùng cũng chầm chậm mở ra một khe hẹp.

"Vậy để tôi dìu chú ra nhé." Cố Tu đưa ra quyết định, trước tiên chọc nhẹ ngón tay lên cánh tay người đàn ông, sau đó mới xòe bàn tay, vòng lên cánh tay hắn mà đỡ.

Nhìn thì vóc dáng cao lớn, nhưng kéo dậy cũng không tính là nặng lắm.

Cố Tu tự mình xuống xe trước, rồi cúi người sang chuẩn bị đỡ hắn.

Vừa mới bước xuống xe, Lục Thời Sâm vốn còn phối hợp tốt ở giây trước, giây sau đã như thể lăn ra ngủ say như chết, bất ngờ biến thành một khối neo sắt nặng trịch, kéo cả cậu ngã ngửa về sau.

Vào thời khắc then chốt cuối cùng, có lẽ là bản năng của bậc trưởng bối, Lục Thời Sâm trở tay kéo cậu một cái khiến cậu xoay người, tựa vào thân xe tránh khỏi cú ngã bất ngờ.

Sự chú ý của Cố Tu đều dồn vào cái lưng đau âm ỉ do va chạm, thoáng sau đã ngửi thấy hương gỗ lành lạnh, thêm một khoảnh khắc nữa, cảm thấy hương thơm ấy dường như quá gần.

Chớp mắt một cái, đôi mắt xám tro ngưng đọng màn sương nặng nề của người đàn ông đã kề ngay trước mặt.

Kính mắt trong suốt đến mức không hề cản trở tầm nhìn khi ánh mắt hai người giao nhau.

Gọng kính kim loại lạnh như băng giữa mùa đông chạm lên da của Cố Tu, lạnh đến mức khiến cậu rùng mình.

Nhưng còn chưa kịp phản ứng --

Lục Thời Sâm lảo đảo một cái, thân thể lại nghiêng về phía trước vài phân, khoảng cách vốn đã chẳng còn bao nhiêu bỗng chốc thu hẹp thành con số không, đôi môi mềm mại trực tiếp chạm vào nhau.

Hơi thở trên người đàn ông tựa như ập thẳng xuống, cuồn cuộn bao phủ, len lỏi giữa môi và răng thấm sâu vào tận tim phổi.

Cố Tu trợn to mắt, não bộ hoàn toàn trống rỗng như thể bị đông cứng.

______________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Chú chín: Lỡ trượt chân thôi mà.

_______________________________

Dili: Chú Lục lén lén lút lút gọi bé cưng là em. 

⊂( ̄▽ ̄)⊃

Trước Tiếp