Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 128: Sơn tước 18

Trước Tiếp

『"Em xem tôi là ai?"』

_

Khi Lục Thanh Ngô quay lại, thấy hai người trên giường đang thân mật tựa sát vào nhau, bà vội vàng phanh gấp bước chân, đưa tay che miệng lại rồi ngăn những bác sĩ mà mình vừa gọi đến.

​Cố Tu bị một hàng người đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm, hai má hơi nóng lên, cậu nhẹ tay nhẹ chân bước xuống khỏi giường bệnh, sau cùng cò khẽ v**t v* bàn tay người đàn ông để trấn an, ổn định tinh thần lại một chút rồi mới nói với những người đang đứng ở cửa: “Hiện tại thỉnh thoảng chủ tịch Cận đã có thể mở mắt rồi, nhưng vẫn chưa tỉnh hẳn.”

​Bác sĩ không mảy may nghi ngờ, tiến hành kiểm tra cho Cận Trầm Hàn. Kết quả kiểm tra đi kiểm tra lại vẫn là tình trạng cũ, có thể tự thở, nhịp tim và các chức năng thân não bình thường, sóng não cũng không khác gì người bình thường.

​Gần đây mắt của hắn cũng đã có thể phản ứng với những k*ch th*ch từ bên ngoài, phản ứng với âm thanh và sự tiếp xúc càng rõ rệt hơn, bắt đầu xuất hiện những hoạt động chi thể phức tạp hơn như cầm nắm.

​Bác sĩ kiểm tra xong, nói với Lục Thanh Ngô: “Hiện giờ chủ tịch Cận vẫn chưa tỉnh lại, có lẽ vẫn còn thiếu một chút k*ch th*ch. Bà là mẹ của ngài ấy, bình thường có thể đến thăm ngài ấy nhiều hơn, nói chuyện với ngài ấy thật nhiều, kể về những chuyện vui hồi nhỏ thì biết đâu ngài ấy sẽ tỉnh lại.”

​Một việc đơn giản như vậy lại khiến Lục Thanh Ngô nhíu chặt mày, con trai bà từ nhỏ đã lạnh lùng và có chủ kiến, không hề thân thiết với bà, bà nghe mà ánh mắt dần trở nên vô định rồi dời sang phía Cố Tu.

​Đợi những người ngoài rời khỏi phòng bệnh, bà mới nói với Cố Tu: “Tu Tu à, Trầm Hàn đành trăm sự nhờ con, con là bạn trai của nó, là người mà nó coi trọng nhất.”

​Cố Tu lại đứng ngồi không yên, liên tục nhìn vào điện thoại của mình.

​“Con hãy ôm nó nhiều hơn, hôn nó nhiều hơn, biết đâu nó sẽ tỉnh lại.” Ánh mắt Lục Thanh Ngô đầy vẻ mong mỏi, gần như là khẩn nài.

​Cận Trầm Hàn trên giường nghe vậy liền lập tức cử động tay, nắm chặt lấy mép giường, dường như muốn ngồi dậy thêm một lần nữa!

​Cố Tu sợ tới mức tim như ngừng đập, lao tới nhanh chóng hôn lên môi người đàn ông một cái.

​Động tác của Cận Trầm Hàn lập tức dừng lại.

​Cố Tu vội vàng bồi thêm một câu: “Hôm nay đến đây thôi nhé..... Em sẽ cố gắng khiến anh tỉnh lại mà.”

​Mí mắt Cận Trầm Hàn run lên, bộ não đã khôi phục ý thức nhanh chóng cân nhắc lợi hại, vài giây sau, mí mắt trở lại vẻ bình lặng, duy trì trạng thái nhắm mắt.

Cố Tu thở phào nhẹ nhõm, đi tới nói với Lục Thanh Ngô: “Bác gái, con có chút việc phải ra ngoài một lát.....”

​“À được, con đi lo việc của mình đi.”

Giờ phút này trong mắt Lục Thanh Ngô cậu chẳng khác nào bồ tát sống, đương nhiên là bà hết mực dung túng cậu.

​Cố Tu đi qua nửa đoạn hành lang, vừa rẽ một cái liền thấy bóng người cao gầy đang đứng trước cửa phòng bệnh của mình cách đó không xa, cậu lại hít mạnh một hơi khí lạnh.

​Trần Bắc Xuyên phát hiện ra cậu, lập tức sải bước đi tới, hơi nhíu mày hỏi: “Em đi sang bên kia làm gì đấy?”

Vừa nói hắn vừa nhanh chóng quan sát cậu từ đầu đến chân, nếp nhắn giữa mày càng nhíu sâu hơn, trong giọng điệu trách móc mang theo vài phần quan tâm: “Chân không đau à?”

​Cố Tu quay mặt đi, ánh mắt hơi né tránh: “Ờm.... Tôi đã gần như khỏi hẳn rồi, vừa nãy đi làm thủ tục xuất viện.”

​Giọng điệu của Trần Bắc Xuyên vẫn cứng nhắc như cũ, sắc mặt cũng rất khó coi: “Không phải để anh đi làm giúp em là được rồi sao?”

​Nói xong còn đưa tay ra, mạnh mẽ kéo lấy cánh tay Cố Tu.

​Cố Tu lập tức giãy giụa: “Anh làm cái gì thế?”

​“Dìu em về phòng bệnh.” Trần Bắc Xuyên tăng thêm lực tay, “Nếu không thì sao, bế em về nhé?”

​“........”

​Cố Tu mím môi, không lên tiếng nữa.

Về tới phòng cậu mới phát hiện bên túi quần của Trần Bắc Xuyên có treo một con thú nhồi bông chim sẻ trông rất quen mắt.

​Trần Bắc Xuyên nhận ra ánh mắt của cậu, liền lấy con thú bông chim sẻ đó ra, trực tiếp đặt cạnh con thú bông trên túi của Cố Tu để so sánh, quả nhiên là y hệt nhau.

​Trần Bắc Xuyên không khỏi hừ lạnh một tiếng, thủ đoạn của Lục Thời Sâm vừa thấp kém lại đầy sơ hở. Một là đã hiểu lầm người tặng thú bông cho Cố Tu, hai là hắn ta không ngờ Cố Tu cả đêm không về nhà, chưa tìm được cơ hội lấy đi con thú bông trên túi của Cố Tu, cộng thêm việc Trần Bắc Xuyên lại là người theo phái hành động, đã nhanh hơn hắn một bước đến bệnh viện tìm Cố Tu.

​Và rồi trực tiếp vạch trần lời nói dối này.

Chỉ là vẫn có một chuyện đáng để quan tâm-- con thú bông trên túi của Cố Tu rốt cuộc là do ai tặng?

Trong lúc Trần Bắc Xuyên đang cầm hai con thú bông mà xuất thần, Cố Tu vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tay hắn, đồng tử không kìm được mà khẽ run lên.

​“Sao thế?”

​Trần Bắc Xuyên xoay người lại đối diện với cậu, đồng thời cầm lấy một cái vỏ nhựa nhỏ trong suốt khác treo trên chìa khóa, bên trong có mấy sợi lông tơ màu trắng.

Ánh mắt Cố Tu gần như dính chặt vào thứ đó.

​Trần Bắc Xuyên khẽ nhếch môi, kẹp cái vỏ nhựa hình tròn giữa hai ngón tay, đưa ra trước mặt Cố Tu: “Em đã nhìn thấy loài chim sẻ đuôi dài phương Bắc ở ngoài đời bao giờ chưa? Mấy sợi lông này là rụng trên người nó xuống đấy.”

​“Trông cũng khá đáng yêu.” Ánh mắt Trần Bắc Xuyên dịu lại, lẩm bẩm khen một câu nhưng rồi bất thình lình xoay chuyển câu chuyện, “Có điều béo quá, như gà béo vậy.”

​“? Không có đâu nhé!” Cố Tu theo bản năng phản bác lại, bị Trần Bắc Xuyên nhàn nhạt lườm một cái, cậu chợt cảm thấy có gì đó không ổn, nén lại sự hoảng loạn, trơn tru đổi giọng, “Là...là do màu trắng trông béo thôi.”

​Trần Bắc Xuyên không nhịn được mà bật cười thành tiếng, nét cười nhàn nhạt nơi khóe môi không còn giấu được nữa.

​Cố Tu giả vờ bình tĩnh: “Cười cái gì mà cười.”

​Trần Bắc Xuyên: “Không có gì.”

​Kết thúc chủ đề này, trong sự im lặng kéo dài hàng chục giây, Cố Tu dần nhớ lại mấy tin nhắn mà Trần Bắc Xuyên đã gửi cho mình trước khi đến đây.

​Bầu không khí bỗng chốc trở nên có hơi ngượng ngùng.

​Rõ ràng người theo đuổi là Cố Tu, vậy mà giờ đây khi người được theo đuổi tìm đến tận cửa, kẻ cảm thấy lúng túng bất an rồi biến thành con đà điểu trốn tránh cũng chính là cậu.

​Đột nhiên.

​Một bàn tay ấm áp phủ l*n đ*nh đầu Cố Tu, giống hệt động tác lúc nãy xoa con thú bông chim sẻ, xoa nhẹ lên tóc cậu.

Cố Tu ngước mắt, nhăn mũi hỏi chàng thanh niên mặt mày lạnh lùng trước mắt: “....Anh làm cái gì thế?”

​Trần Bắc Xuyên cũng không rõ lắm mình đang làm gì, sững lại một chút rồi mới nói: “Không có gì, thấy tóc em rối thôi.”

​Nói xong liền lùi lại vài bước, cất chìa khóa đi, hai tay đút túi quần, nói: “Đi đây.”

​“Hả? Đi á?”

​Cố Tu ngơ ngác.

​Cái tên này bị làm sao thế không biết, đến đột ngột mà đi cũng đột ngột, lời nói thì chẳng rõ ràng.

​Y hệt như cái tin nhắn “Anh đồng ý với em rồi” trong điện thoại vậy.

​“Ừ, lần tới gặp ở trường.” Trần Bắc Xuyên đi tới cửa, vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời đi, hắn ngoảnh đầu lại.

​Cố Tu khó hiểu nhìn sang.

​Trần Bắc Xuyên khẽ cong môi, bất thình lình gọi một tiếng: “Bạn trai.”

​Rầm.

​Cánh cửa phòng bệnh nhẹ nhàng đóng lại, Cố Tu như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đưa tay xoa xoa hai má đang đỏ bừng và tê cứng của mình.

​Trần Bắc Xuyên mặc một thân đồ đen, hai tay đút túi, lướt đi trên hành lang như một bóng ma.

​Đi ngang qua một phòng bệnh VIP khác, hắn ma xui quỷ khiến thế nào lại dừng bước, nhìn thêm vài cái.

​Vừa xoay người định đi, bỗng nhiên có một quý bà trung niên xinh đẹp bước ra từ trong phòng bệnh.

​“Ơ kìa, khoan đã.” Lục Thanh Ngô gọi hắn lại, khi nhìn thấy khuôn mặt hắn thì bỗng ngẩn ra: “Sao cậu lại......”

​Trần Bắc Xuyên nhíu mày, nhạy bén hỏi: “Có chuyện gì sao?”

​“Không có gì, chỉ là cảm thấy cậu hơi giống con trai tôi hồi còn đi học.” Lục Thanh Ngô nói, “Vừa nãy tôi định hỏi cậu xem có thấy một cậu thiếu niên khoảng mười tám tuổi, mắt một mí, trông rất đẹp trai không.....”

​Lời mô tả này nghe thế nào cũng rất giống Cố Tu, Trần Bắc Xuyên nhíu mày suy nghĩ một lát, khéo léo tận dụng lời nói lúc nãy của Lục Thanh Ngô, không đáp lời mà hỏi ngược lại: “Sao thế ạ? Con trai bác chắc hẳn là lớn tuổi hơn cháu chứ?”

​“Không phải, người tôi hỏi không phải con trai tôi.” Lục Thanh Ngô mỉm cười đầy hiền hậu, “Là vị hôn phu của con trai tôi, thằng bé vừa mới ra ngoài, tôi gửi tin nhắn mà nó không trả lời.”

Trần Bắc Xuyên trầm mặc.

​Dẫu trong lòng đang dậy sóng nhưng trên mặt hắn vẫn không hề để lộ ra chút nào, sau khi suy nghĩ vài giây, hắn bình thản đáp lại một tiếng: “Cháu không thấy, cháu đến thăm bạn trai mình nên không chú ý đến người khác.”

​*

​Rời khỏi bệnh viện, Cố Tu đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, cuối cùng cũng đẩy cánh cửa lớn của biệt thự ra.

​Cậu vẫn bị dọa cho giật mình bởi Lục Thời Sâm đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa như một bức tượng đá.

​Lục Thời Sâm ngước mắt nhìn qua, ánh mắt sắc lẹm, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Tối qua đi đâu?”

​“Ờm....” Cố Tu ấp úng, “Tự học ở trường, buổi tối mệt quá nên ngủ luôn ở phòng tự học 24 giờ.”

​“Cố Tu.” Lục Thời Sâm nhìn cậu đăm đăm một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm, không vạch trần lời nói dối của cậu mà chỉ thở dài một tiếng, “Cậu còn nhỏ. Tuổi này nên tập trung vào việc học, chứ không phải yêu đương.”

Xưa nay Cố Tu vốn không chịu nổi kiểu giáo huấn đậm mùi phụ huynh này, cho dù đối phương là người yêu của mình, cậu cũng vô thức xù lông lên phản đối.

​Huống hồ gì rõ ràng Lục Thời Sâm cũng có chút ý đồ với cậu, bản thân hắn nhịn thì thôi đi, lại còn muốn bắt cậu phải nhịn cùng.

​Lục Thời Sâm đâu có biết một mình cậu làm ba công việc vất vả đến nhường nào!

​Nghĩ đến đây, Cố Tu không kìm được mà bĩu môi một cái, cả khuôn mặt đều viết đầy mấy chữ không vui, không nghe, chú phiền quá đi.

​“Cố Tu.” Lục Thời Sâm hạ thấp giọng.

​Cố Tu liếc nhìn hắn một cái đầy u oán, không muốn nhiều lời với hắn nữa, quay đầu chạy biến, chạy một mạch về phòng mình rồi đóng sầm cửa lại.

Như thể đang giận dỗi.

​Lục Thời Sâm có hơi sững sờ.

​Những lời nói đó của Trần Bắc Xuyên, cho dù hắn có vờ như không để tâm đến thế nào đi chăng nữa thì trong lòng vẫn thấy bất an, đã tin đến bảy tám phần.

Sau đó vì Cố Tu cả đêm không về, tâm trạng hắn trở nên bực bội rối ren, suy nghĩ lung tung, đứng ngồi không yên.

​Khó khăn lắm mới đợi được Cố Tu trở về, hắn lập tức nghiêm giọng chất vấn, thế nhưng nhìn thần sắc của Cố Tu, chẳng những không có lấy một xíu chột dạ hay áy náy mà ngược lại trông như vừa phải chịu uất ức to lớn lắm.

​Lục Thời Sâm nhất thời không sao hiểu được, ngẩn ngơ hồi lâu.

Mãi cho đến khi chú Đồng đi tới hỏi: “Chủ tịch Lục, ngài có muốn ăn chút gì không?”

​“Ừ, mang đến phòng làm việc cho tôi đi.” Lục Thời Sâm thuận miệng đáp một câu rồi cũng trở về phòng, đóng cửa lại.

​Hắn ngồi trước máy tính, trên màn hình cỡ lớn đang tỏa ra ánh sáng lạnh là vô số bức ảnh của một người thanh niên ở mọi góc độ, vai rộng chân dài, sạch sẽ đẹp trai, mặc áo thun trắng quần đen đơn giản, tắm mình dưới ánh mặt trời rực rỡ lóa mắt, thế nhưng khí chất vẫn mang theo một sự lạnh lẽo khó lòng tiếp cận.

​Bên cạnh là tư liệu cá nhân của thanh niên, Trần Bắc Xuyên, thủ khoa tỉnh H được tuyển thẳng vào đại học A, hiện đang là sinh viên năm tư, suốt những năm đại học luôn là người giữ vững vị trí đứng đầu khoa, đồng thời là người đạt học bổng cấp quốc gia cao nhất.

​Cậu ta không chỉ là nam thần được săn đón nồng nhiệt ở đại học A, mà còn là một sinh viên ưu tú danh xứng với thực.

​Đây chính là chàng trai mà gần đây Cố Tu đang tất bật ngược xuôi theo đuổi.

​Lục Thời Sâm nhìn đến xuất thần, ngay cả chú Đồng tới mang đồ ăn tới cũng không nhận ra.

​“Chủ tịch Lục?”

​Lục Thời Sâm hơi giật mình, nhanh chóng quay đầu lại, như để che giấu mà vội vàng giải thích về người trên màn hình: “Đây là người bạn dạo gần đây qua lại thân thiết với Cố Tu, tôi phải xem xét bối cảnh lai lịch của cậu ta một chút.”

Lần đầu tiên chú Đồng thấy dáng vẻ hồn xiêu phách lạc này của hắn, nói không ngạc nhiên dĩ nhiên là không thể nào, nhưng lúc này còn có một chuyện khác càng khiến chú Đồng để tâm hơn.

​Lục Thời Sâm quan tâm đến việc kết giao bạn bè của con nuôi là chuyện không có gì đáng trách, chỉ là....chú Đồng với tư cách là người thứ ba đứng ngoài quan sát, chú khẽ nhíu mày, nói ra phát hiện của mình: “Chủ tịch Lục, ngài có cảm thấy, cảm thấy cậu nhóc này.....”

​Lục Thời Sâm mướn lên đôi mắt lạnh lẽo.

​Chú Đồng vô cớ rùng mình một cái, vội vàng nói hết câu: “Cậu ấy trông....có vài phần giống ngài.”

​Lục Thời Sâm sững người.

Nhìn kỹ những bức ảbh này, đôi lông mày và ánh mắt của thiếu niên kia dường như thực sự có vài phần tương đồng với hắn.

​Chỉ là hắn đã làm chủ tịch tập đoàn quá nhiều năm, đã quen với việc ở vị trí bề trên để ra lệnh, lúc nào cũng nhíu mày, tỏ ra nghiêm nghị lạnh lùng và cũng không còn dáng vẻ tràn đầy sức sống của tuổi trẻ nữa.

​Chú Đồng là người nhìn Lục Thời Sâm lớn lên, chú ghé lại gần rồi cẩn thận so sánh thêm lần nữa, gật đầu xác thực, giọng điệu càng thêm chắc chắn: “Quả thực rất giống, ngay cả khí chất cũng giống.”

​Chú Đồng không hề biết một câu nói vô tình của mình đã khiến Lục Thời Sâm rơi vào trạng thái cảm xúc phức tạp và giằng xé đến nhường nào.

Những biểu hiện khác thường của Cố Tu trong khoảng thời gian này, Lục Thời Sâm với tư cách là cha nuôi của cậu, dĩ nhiên đều nhìn thấu tất cả.

Ban đầu là một vài hành động trêu chọc và thử dò xét như có như không, khiến Lục Thời Sâm tâm thần bất định, hắn không ngừng thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là do Cố Tu đã đến tuổi trái tim bắt đầu biết rung động, mà hắn lại chính là người luôn bảo bọc chăm sóc cậu bấy lâu nay, sống chung dưới một mái nhà trong thời gian dài, ngày nào chạm mặt nhau nên Cố Tu còn non nớt đã lầm tưởng sự ỷ lại và tình thân thành tình yêu, điều đó cũng hợp tình hợp lý.

​Nếu Cố Tu có thể thích người khác, thích một đối tượng phù hợp với luân thường đạo lý, một người cùng trang lứa có thể đứng ngang hàng với cậu, thì dĩ nhiên là một chuyện tốt.

​Thế nhưng khi Lục Thời Sâm điều tra ra việc Cố Tu đang theo đuổi nam thần ở trường, tâm trạng của hắn lại ngổn ngang trăm mối, đủ mọi cung bậc chua xót đắng cay, duy chỉ không có cảm giác may mắn và yên tâm.

​Giờ đây chú Đồng lại hé lộ một khả năng.

​Chàng nam thần kia trông rất giống hắn.

​Điều này có phải đang nói lên rằng, người mà Cố Tu nhung nhớ suốt bấy lâu nay vẫn luôn là hắn, nhưng vì rào cản của mối quan hệ cha con, cộng thêm việc hắn luôn nghiêm túc giữ đúng bổn phận, nên Cố Tu với tình cảm đong đầy không có nơi giãi bày mới chuyển sang theo đuổi bạn học của mình?

​Nói một cách đơn giản, Trần Bắc Xuyên chính là cái bóng thế thân của hắn.

​Mà Cố Tu tuổi đời còn quá trẻ, chưa am hiểu sự đời, rất có thể chính bản thân cậu cũng không nhận ra điều này, vẫn cứ ngỡ rằng bản thân mình thật lòng yêu thích.

Tâm trạng của Lục Thời Sâm cực kỳ phức tạp.

​Đã qua một thời gian kể từ lần trước Cố Tu tr*n tr**ng tỉnh dậy trên giường ắn, đêm nay hắn nằm một mình trên chiếc giường đôi trống trải, nhìn trần nhà như vô biên vô tận, trái tim cũng giống như bị ném vào hư không vô định.

​Trong phòng là một mảnh đen kịt, yên tĩnh đến mức gần như chết chóc.

​Đây đều là những thứ hắn đã sớm quen thuộc, nhưng lúc này lại cảm thấy bóng tối và sự tĩnh lặng giống như tay chân của một con quái vật, lặng lẽ vây hãm hắn từ mọi phía, khiến hắn nghẹt thở.

​Hắn không kìm được mà phát ra tiếng thở dài thườn thượt, đột nhiên một tiếng két nhẹ vang lên, cánh cửa phòng như một ảo giác bị ai đó đẩy ra.

​Hắn vội vàng quay đầu nhìn, hành lang chỉ có dải đèn ở chân tường là đang sáng, vừa hay soi rõ một đôi chân đang đi dép bông xốp mềm, cùng với cổ chân thon gầy rõ xương của thiếu niên.

​Sau đó Cố Tu lén lút giống như kẻ trộm, còn tưởng rằng bản thân không bị phát hiện, cẩn thận thò một cái đầu vào, đôi mắt đen láy chớp chớp vài cái, dường như là đang xác nhận xem người trên giường đã ngủ hay chưa.

​Lục Thời Sâm bất động, đến cả hơi thở cũng nín lại.

​Cố Tu chậm rãi nhẹ nhàng khép cửa lại, tiến vào trong phòng ngủ.

​Việc tối qua biến lại nguyên hình ở ngoài trời đã khiến cậu nảy sinh cảm giác nguy cơ mãnh liệt.

​Chủ thần nói với cậu rằng, hiệu quả của việc hút vận khí có quy luật hiệu suất giảm dần, khi thực hiện cùng một động tác tiếp xúc, lượng vận khí nhận được mỗi lần sẽ có xu hướng giảm dần theo dạng bậc thang.

​Chẳng may lúc nào đó cậu lại đột ngột biến thành chim, nếu lại xảy ra sự cố ở bên ngoài, cậu rất khó có thể vào được bệnh viện hay biệt thự nhà họ Lục, mà tới chỗ Trần Bắc Xuyên thì lại có nguy cơ bị bắt nhốt vào lồng.

​Thế nên cách tốt nhất là phòng bệnh hơn chữa bệnh, cậu phải tranh thủ lúc ở dạng người để hút thêm nhiều vận khí nhất có thể!

​Cậu tự cho là mình đã tiếp cận Lục Thời Sâm một cách kín đáo, nhẹ chân nhẹ tay mò lên giường.

​Lục Thời Sâm chưa tỉnh.

​Cố Tu đắc ý cong môi, càng được nước lấn tới, mạnh dạn vén chăn chui vào.

​“Hì hì......”

Thậm chí cậu còn không nhịn được mà cười thành tiếng.

Hai tay Lục Thời Sâm siết chặt thành nắm đắm, hàm răng không nhìn thấy cũng nghiến chặt, cả người cứng đờ không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

​Cố Tu tìm được một cái lò sưởi hình người thoải mái ấm áp, lại còn không ngừng tỏa ra hương gỗ rừng mà cậu thích nhất, cậu nép sát vào bên cạnh đối phương, bình yên và an tâm, rất nhanh đã chìm sâu vào giấc ngủ.

​Lục Thời Sâm thì lại chẳng buồn ngủ chút nào.

​Đợi đến khi con nuôi đã ngủ say, Lục Thời Sâm mới khẽ cử động ngón tay rồi chậm rãi ngồi dậy, động tác nhẹ nhàng như bông tuyết rơi xuống không tiếng động, chỉ sợ làm kinh động đến bé chim nhỏ đang đậu trên cành chợp mắt.

​Hắn cúi đầu, tỉ mỉ ngắm nhìn thiếu niên đang say trong giấc mộng, không kìm lòng được mà vén những sợi tóc rối trên mặt cậu.

​“Ưm ưm.....”

Khôny ngờ Cố Tu có phản ứng, dọa hắn đứng tim một nhịp, nhưng Cố Tu chỉ nhắm mắt mò mẫm khắp nơi một hồi, cuối cùng tìm thấy tay hắn rồi áp má mình lên đó.

​Lục Thời Sâm: “.......”

​Cố Tu ngủ bên cạnh hắn, tư thế thân thiết và quen thuộc đến vậy, không biết có phải đã từng huyễn tưởng qua hàng ngàn hàng vạn lần trong giấc mơ rồi hay không.

​Cố Tu ngủ rất say, không có bất kỳ sự phòng bị nào đối với hơi thở và những cử động nhỏ của hắn, thế là hắn dần dần trở nên phóng túng táo bạo hơn, v**t v* từ mái tóc xuống tận gò má, thậm chí còn chạm đến cả yết hầu nhạy cảm và nốt ruồi nhỏ trên đó của thiếu niên.

​Cố Tu ngứa đến mức rụt cổ lại mấy lần, nhưng vẫn không nỡ buông tay hắn ra.

Tâm trạng Lục Thời Sâm phức tạp khó tả, ánh mắt dịu dàng như vầng trăng khuyết phản chiếu dưới mặt hồ.

​Hóa ra tình cảm em dành cho tôi đã sớm biến chất, nhưng vì tôi quá nghiêm khắc nên em mới không dám trực tiếp thổ lộ, thế nên mới lùi một bước chọn cách theo đuổi người bạn học có dáng vẻ giống tôi, để tìm kiếm sự an ủi thông qua khuôn mặt tương đồng đó.....

Lục Thời Sâm đã hoàn toàn đoán ra tâm tư của cậu con nuôi dành cho mình, hắn khẽ lẩm bẩm, thảo nào em không còn muốn gọi tôi là cha nữa.

​Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cũng không phải em mạo phạm tôi, mà là tôi mạo phạm con mới đúng.

​Cuối cùng hắn không kìm nén được lòng mình, cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán chàng trai.

​Ai ngờ Cố Tu đang lúc ngon giấc bỗng nhiên cựa quậy, thành thục ngẩng cổ lên, chủ động đưa môi mình tới.

​Đồng tử Lục Thời Sâm đột ngột co rút.

​Hắn theo phản xạ lùi lại để giãn ra khoảng cách, Cố Tu mất đi mục tiêu, đôi môi chu lên, tìm kiếm khắp nơi trong không khí, tìm mãi không thấy bèn phát ra tiếng hừ hừ đầy bất mãn.

​Nếu cứ để mặc như vậy, e là cậu sẽ tỉnh giấc mất.

​Lục Thời Sâm tự tìm cho mình một lý do nghe có vẻ đường hoàng nhất để thuyết phục nỗi bất an trong lòng. Một mặt hắn kháng cự sự thôi thúc này, mặt khác lại như bị một sức mạnh vô hình lôi kéo, lý trí trong lòng không ngừng giằng xé. Cuối cùng, hắn trong trạng thái tỉnh táo và chủ động nghiêng người về phía trước, hôn lên môi thiếu niên.

​Cảm giác mềm mại đó tức thì khiến toàn thân hắn tê dại.

​Hành vi đi ngược lại luân thường đạo lý, vi phạm chuẩn mực đạo đức này khiến nội tâm hắn rơi vào sự đấu tranh cực độ. Trái tim đập thình thịch liên hồi, máu chảy ngược, một cảm giác hưng phấn chưa từng có như sóng trào nhấn chìm lấy hắn.

​Hơi thở của hắn càng lúc càng dồn dập, cơ thể cũng dưới sự k*ch th*ch của những cảm xúc phức tạp ấy mà có phản ứng không thể kiềm chế nổi.

​Cố Tu vẫn không ngừng thử thách chút lý trí còn sót lại của hắn, thuầb thục quấn lấy người hắn, cọ tới cọ lui.

​“.....Cố Tu.” Hắn thử gọi một tiếng nhưng âm thanh thực sự quá nhỏ, ngược lại bị Cố Tu trong cơn mê ngủ coi như một lời mời gọi.

​Đầu của thiếu niên khẽ cọ vào ngực hắn, tựa như một con thú nhỏ thân thiết. Thiếu niên chìm đắm trong giấc nồng, không hề bị trói buộc bởi bất kỳ xiềng xích đạo đức nào, tư thế tự nhiên mà chẳng chút kiêng dè.

Thế nhưng Lục Thời Sâm lại sa xuống trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, cho đến tận lúc này hắn vẫn trăm bề đấu tranh, hết lần này đến lần khác tự hỏi chính mình rằng thật sự muốn làm như vậy sao?

​“Đừng cọ nữa.” Giọng hắn khàn đặc, cố gắng ngăn cản, “Cố Tu, tỉnh lại đi.”

​Dường như đến lúc này hắn mới nhớ ra mình còn có đôi tay có thể dùng được, một tay hắn dịch đầu Cố Tu ra, một tay đi gỡ cánh tay đang quấn trên eo mình.

​Không biết là mơ thấy cái gì, có lẽ đã coi hành động của hắn cũng là một phần của giấc mơ, đột nhiên Cố Tu lẩm bẩm mắng: “Trần....cái đồ chó này! Không được sờ tôi! Cút đi!”

​Lục Thời Sâm như sực tỉnh khỏi giấc mộng, sắc mặt sa sầm xuống, giọng nói tựa như phủ một lớp băng: “Cái gì? Em xem tôi là ai?”

​Sau đó yết hầu chuyển động, chỉ cảm thấy cổ họng đau rát dữ dội, như bị lưỡi dao cứa qua, hắn cứ muốn tự hành hạ bản thân mà hỏi: “Trần Bắc Xuyên sao?”

​Thế nhưng giấc mơ của Cố Tu đã trở nên êm đềm hơn, đôi mắt ngoan ngoãn nhắm nghiền, chép chép miệng, không nói thêm gì nữa.

​“Ưm......”

​Một lúc sau, mí mắt Cố Tu bắt đầu rung động nhanh hơb. Lần này đã biến thành một giấc mơ khác.

​“b**n th**......” Cố Tu lẩm bẩm, giọng nói nén thành tiếng thì thầm khe khẽ, “Đây là văn phòng, đừng làm bậy.”

​Lục Thời Sâm sững sờ, đôi mắt mở to đầy vẻ không thể tin nổi.

​Cố Tu không cần đi làm, không cần lo toan sinh kế, cậu có thể cả đời cơm áo không lo dưới sự che chở của hắn, thỏa sức hưởng lạc.

Với tư cách là một người cha nuôi hết mực nuông chiều và luôn giữ đúng bổn phận, dĩ nhiên hắn chưa bao giờ đưa Cố Tu đến văn phòng của mình.

​Huống hồ là làm chuyện bậy bạ.

​Lời nói mớ của Cố Tu vẫn tiếp tục, mức độ bạo dạn không ngừng tăng lên.

​“Đồ b**n th**......ai thèm chơi cái thứ đó với anh.....”

​Cố Tu mơ ngủ nên cơ thể cũng chẳng yên vị, tay chân quờ quạng trên giường, vô tình chạm phải Lục Thời Sâm nhỏ, liền thắc mắc “Hửm?” một tiếng.

​Lục Thời Sâm cắn môi rên khẽ, tóm lấy bàn tay đang làm loạn của Cố Tu, chưa kịp nói gì thì đã thấy Cố Tu đầy vẻ căm phẫn, lớn tiếng quát: “Anh.....ở bệnh viện làm cái trò đó cũng không được!”

​Lục Thời Sâm: “.......”

​Bệnh viện?

___________________

Tác giả có lời muốn nói:

Chú chín: Tôi thấy trên đầu mình hình như nhú lên một cặp sừng.... Khoan đã, chưa chắc, để xem thêm đã.... Hình như càng lúc sừng càng dài hơn rồi đấy :)

___________________

Dili: Đổi xưng hô cho Trần Bắc Xuyên, với cả lại một lần nữa để chú chín lén lút gọi bé Tu là em. -)))

Trước Tiếp