Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 129: Sơn tước 19

Trước Tiếp

『"Chú chín, em muốn mạo phạm chú."』

_

Cố Tu ở trên chiếc giường đôi của cha nuôi ngủ một mạch đến khi tự tỉnh.

​Trời đã sáng hẳn, Lục Thời Sâm với thói quen sinh hoạt của bậc trưởng bối đã dậy từ sớm, không thấy bóng dáng đâu nữa.

​Cố Tu thay quần áo xong đi ra khỏi phòng ngủ, ở hành lang vừa vặn gặp chú Đồng đang đến gọi cậu dậy, chú Đồng vừa gõ cửa phòng cậu một cái thì đã thấy cậu đi tới từ hướng phòng ngủ chính.

​Đồng tử chú Đồng chấn động, định nói lại thôi.

Trái lại Cố Tu vẫn thần thái tự nhiên, chào hỏi như mọi khi: “Chú Đồng, buổi sáng tốt lành.”

​Chú Đồng im lặng một lúc: “Chào buổi sáng.... Cậu Cố, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, xuống ăn đi thôi.”

​“Vâng.” Cố Tu đi theo chú, thuận miệng hỏi một câu, “Chú chín đâu rồi ạ?”

​“Chủ tịch Lục đến công ty rồi.”

​“Ừm.......”

​Cố Tu ăn sáng mà tâm hồn lại treo ngược cành cây, suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nảy ra một ý, hỏi chú Đồng: “Chú Đồng, chú theo chú chín lâu rồi đúng không ạ?”

​“Đúng vậy,” chú Đồng gật đầu, “Chủ tịch Lục gần như là tôi nhìn ngài ấy lớn lên.”

​Lục Thời Sâm tuy rằng vai vế lớn nhưng thực chất chỉ là một thanh niên chưa đến ba mươi tuổi, chú Đồng - người nhìn hắn lớn lên cũng chưa đến tuổi nghỉ hưu.

​Cố Tu thử hỏi: “Chú Đồng..... Vậy chú thấy, chú Chín có tâm nguyện gì không? Kiểu mà cháu có thể giúp chú ấy thực hiện được ấy.”

​Câu trả lời của chú Đồng vô cùng kín kẽ và chu toàn: “Chỉ cần cậu bình an khỏe mạnh, đó chính là tâm nguyện lớn nhất của ngài ấy rồi.”

​Cố Tu bĩu môi, nói cũng như không nói.

​Hôm nay là ngày làm việc, phía bệnh viện đã có anh hộ lý ra trận nhưng Cố Tu vẫn không đến trường, ở nhà nghỉ ngơi không ra ngoài, cứ mãi cân nhắc về vấn đề tâm nguyện của Lục Thời Sâm.

​Buổi trưa, cậu từ trên lầu nhìn thấy trong sân nhóm bảo vệ và làm vườn đang hỗn loạn hết cả lên, mấy người thay phiên nhau ra trận, cố gắng khống chế một con chó vàng lớn đang nhe răng trợn mắt.

​Chó vàng tìm đến tận đây không biết đã trải qua bao nhiêu gian nan trắc trở, cả cơ thể con chó lấm lem đầy bụi đất, Cố Tu nhìn qua một cái còn không nhận ra ngay được, hiện giờ nó còn bị coi là kẻ xâm nhập biệt thự, một nhóm nhân loại cao lớn đang dàn trận sẵn sàng để bắt giữ nó.

​“007?”

Cố Tu sững người một chút rồi nhanh chóng xuống lầu, ra sân cứu 007.

​Con chó lớn vừa rồi còn hung hăng dữ tợn lập tức trở nên đáng thương, phát ra những tiếng ư ử yếu ớt.

"Trước đây tôi từng cho con chó này ăn ở bên ngoài, nó đến tìm tôi đấy." Cố Tu nói với nhóm bảo vệ cao lớn, "Tôi muốn nuôi nó, mọi người không cần bận tâm nữa đâu."

​Cố Tu cũng là chủ nhân của căn biệt thự xa hoa này, không ai dám có ý kiến gì, chỉ là chú Đồng không khỏi lo lắng, đi tới nói, "Cậu Cố, đây là chó hoang lai lịch không rõ ràng, tốt nhất nên nhốt lại trước, đợi làm kiểm tra xác nhận sức khỏe bình thường rồi mới tiếp xúc."

​"Không sao đâu, chú đừng lo." Cố Tu trực tiếp đưa tay ra xoa đầu chó để chứng minh, 007 cũng rất phối hợp, nịnh nọt ngã lăn ra đất, phơi cái bụng trắng phau ra.

​Sân biệt thự rất rộng, trong vườn có sẵn nhà cho chó được chuẩn bị từ lúc trang trí ban đầu, Cố Tu đưa 007 đến đó, sắp xếp ổn thỏa rồi mới hỏi nó: 【007, sao cưng lại tới đây? Còn Trần Bắc Xuyên thì sao?】

​【Tui đến tìm anh nè!】 007 vẫy vẫy đuôi, lúc dùng tinh thần lực giao tiếp với cậu thì cũng ngu ngơ há to cái mồm chó: 【Dạo này Trần Bắc Xuyên bận lắm, mấy lần còn quên cho tui ăn, hắn đang chuẩn bị hồ sơ, hình như định đi thực tập ở công ty lớn nào đó.....】

​Chuyện này thì không liên quan đến Cố Tu, cậu cũng không biết mình có thể ở lại đến lúc đó hay không.

​Cố Tu xoa lớp lông mượt mà của 007, kể lại nhiệm vụ của mình cho nó nghe. Cậu đã phiền lòng vì chuyện này suốt mộy thời gín dài, thậm chí phải cầu cứu cả một hệ thống không đáng tin cậy, cậu hỏi nó: 【Này 007, cưng nghĩ tâm nguyện của chú chín là gì?】

​Con chó vàng nghiêng đầu, trầm tư suy nghĩ.

​Một luồng sương xám đột ngột xuất hiện, dọa con chó vàng sủa vang inh ỏi, sau đó giọng nói máy móc lạnh lẽo của chủ thần vang lên: 【Hỏi nó thì có ích gì? Ngươi nên hỏi ta mới đúng.】

​【Ồ,】 Cố Tu lập tức chuyển đổi mục tiêu: 【Vậy Chủ thần, ngài nghĩ tâm nguyện của chú chín là gì?】

​Chủ thần:【Ta đã nói rồi, ta không biết.】

​Cố Tu: “..............”

Cái loại Chủ thần rác rưởi gì thế này, còn chẳng bằng cái hệ thống phế vật của cậu!

​“Gâu gâu!” 007 tưởng là mình được khen, sủa lên không đúng lúc chút nào.

​“Cưng sủa cái gì!” Cố Tu vỗ lên đầu chó hai cái.

​“Gâu gâu gâu!” 007 vẫy tai vẫy đuôi, càng lúc càng hưng phấn, rõ ràng là đã hoàn toàn bị cái lớp vỏ bọc chó này đồng hóa rồi.

​Cố Tu bị ồn đến mức phải bịt tai ngẩng đầu lên, chợt thấy người đàn ông cách đó không xa khoác chiếc áo khoác dài trang nghiêm, đang thong thả đi tới.

​Trời vẫn chưa tối, vẫn chưa đến giờ tan làm, không biết vì sao Lục Thời Sâm lại về sớm như vậy.

​“Chú chín?” Cố Tu đứng dậy đón, chào hỏi xong mới nhớ tới con chó vàng dưới đất, vội nói: “Chú chín, con muốn nuôi một con chó, có được không ạ?”

​“Được.” Lục Thời Sâm không hỏi thêm một câu thừa thãi nào.

​Nhưng Cố Tu lại có trực giác rằng sự ít lời và dứt khoát ấy chính là khúc dạo đầu nguy hiểm trước cơn bão.

Dường như 007 cũng nhận ra điều gì đó, nó cắn lấy ống quần Cố Tu, kéo cậu lùi về phía sau.

​“007.....cưng làm gì thế? Đừng cắn nữa, mau nhả ra!” Cố Tu buộc phải quay đầu đối phó với con chó đang quấy phá.

​Lục Thời Sâm vẫn luôn im lặng, rèm mi hơi rũ xuống, đôi mắt u tối lặng lẽ dõi theo cậu. Hồi lâu sau, hắn mới mở lời hỏi: “Hôm nay không đi học sao?”

​“Ừm.....” Cố Tu gãi tóc, “Con lỡ ngủ quên nên không đi.”

​“Ừ.” Thần sắc Lục Thời Sâm tối tăm khó đoán: “Vậy thời gian này cậu cứ ở nhà đi, đừng ra ngoài nữa, nghiêm túc tự kiểm điểm lại mình. Những chương trình học và kỳ thi cần bổ sung thù tôi sẽ mời giáo viên đến nhà, dạy một kèm một cho cậu.”

​Cố Tu ngớ người: “Hả? Cái gì cơ?”

​Lục Thời Sâm lại không giải thích gì thêm: “Vào nhà thôi, đến lúc chuẩn bị ăn tối rồi.”

​Cố Tu: “.......”

​Cốt truyện hiện tại, thật sự là quen đến mức không thể quen hơn được nữa.

Lúc ở thế giới nhà giàu Cố Tu đã bị Lục Thời Sâm nhốt một lần, biến thành một chú chim bị giấu trong lồng vàng. Nhưng đó là vì Lục Thời Sâm đã đè nén quá lâu, lại còn ăn mấy hũ giấm chua, sau khi vạch trần việc hai người không có quan hệ huyết thống thì hoàn toàn không diễn nữa.

​Dẫu sao thì lúc đó cũng đã nhẫn nhịn được vài tháng.

​Còn bây giờ thì sao? Có tua nhanh cũng không đến mức nhanh như thế chứ.

​Cố Tu của trước kia có thể rời khỏi thế giới nhỏ bất cứ lúc nào nên không quan tâm Lục Thời Sâm có nhốt mình hay không, nhưng Cố Tu của hiện tại thì mặt mày u sầu, những kế hoạch chinh phục của cậu phải tính sao đây?

​Cố Tu chạy đến phòng làm việc để truy hỏi, nhưng chỉ nhận lại một câu nghiêm nghị từ Lục Thời Sâm: "Ở nhà tự kiểm điểm cho tốt."

​【Anh ấy đã từng làm thế này rồi! Chuyện này chắc chắn không phải là tâm nguyện chưa hoàn thành của anh ấy đâu....】 Cố Tu cạn lời than thơ với Chủ thần, 【Hơn nữa tôi không ra ngoài được thì làm sao hoàn thành tâm nguyện của những người khác?】

​Chủ thần lạnh lùng đáp lại: 【Tâm nguyện của hắn rất có thể là vĩnh viễn giam cầm ngươi bên cạnh mình.】

​Cố Tu giận dữ mắng: 【....Yêu đương kiểu này rất không lành mạnh!】

​Vài giây sau, Chủ thần lại nói: 【Đêm qua ngươi đi hút vận khí của Lục Thời Sâm, ta đã thông qua bản ghi hình giám sát phát hiện ra hắn ta vốn không hề ngủ, hơn nữa lời nói mớ của ngươi đã làm lộ rất nhiều thông tin.】

​Cố Tu giật mình: 【Tôi đã nói cái gì?】

​Chủ thần dùng giọng máy móc lạnh lẽo thuật lại: 【Trần....cái đồ **, không được * tôi, * đi. Đây là văn phòng, đừng làm bậy. Anh....ở bệnh viện ** cũng không được.】

​Dừng một chút rồi bổ sung: 【Ta đã xử lý ẩn đi các từ ngữ nhạy cảm, ngươi hãy rút kinh nghiệm lần này, sau này phải phát ngôn thận trọng hơn, đừng có hở ra là nói mấy câu đồi trụy.】

​Cố Tu: “...............”

​Chưa bàn đến chuyện khác, cái tên chủ thần này đúng là giống Lục Thời Sâm như đúc.

​Cố Tu không thèm nghe lời khuyên, chim nhỏ ngoan ngoãn đương nhiên phải có chính kiến của riêng mình, nếu đi hỏi ý kiến của 007, chắc chắn 007 cũng sẽ bảo cậu hãy dũng cảm đương đầu với khó khăn, ngã ở đâu thì đứng lên ở đó, chứ không phải ngồi chờ chết.

Đêm khuya thanh vắng, Cố Tu tắm xong, chỉ mặc một chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng manh mềm mại, cổ áo mở rộng mang theo hơi nước và hương thơm của sữa tắm thanh khiết, tìm đến phòng của Lục Thời Sâm.

​Lục Thời Sâm đang ngồi trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ đọc sách.

​Nghe thấy tiếng động bèn ngước mắt lên, bất thình lình nhìn thấy Cố Tu trong bộ đồ mỏng manh, thần sắc hắn đột ngột ngưng trệ, hơi thở vốn ổn định cũng tức khắc loạn nhịp. Chiếc kính mắt lặng lẽ trượt xuống, vài giây sau hắn mới đưa tay đẩy kính về vị trí cũ.

​Cố Tu thấy vậy thì thầm vui mừng trong lòng, ngoài mặt vẫn không biểu lộ gì, lặng lẽ giấu đi nụ cười đắc ý, từng bước từng bước một, vững vàng tiến về phía trước. Mỗi bước chân đặt trên tấm thảm mềm mại đều không phát ra tiếng động, nhưng lại giống như búa nặng, hết lần này tới lần khác gõ chính xác vào trái tim vốn đã hoảng loạn của người đàn ông.

​Lông mi Lục Thời Sâm run rẩy, tâm trí loạn rồi, thân thể cũng loạn theo, không khống chế nổi muốn rời khỏi chỗ ngồi đang dần trở nên nóng bỏng kia.

​Thế nhưng chớp mắt một cái Cố Tu đã đến trước mặt hắn, khiến hắn không còn đường nào để đi.

​Trong không khí, mùi hạt dẻ ấm áp lan tỏa nồng nàn, hòa quyện cùng hương thơm của sữa tắm và dầu gội, tạo thành một thứ hương thơm ngọt ngào, lấy Cố Tu - người đang để lộ một mảng lớn xương quai xanh làm trung tâm, dựng nên một bức tường vô hình kín không kẽ hở, vây chặt lấy hắn từ mọi phía.

​Yết hầu Lục Thời Sâm chuyển động, trực giác mách bảo hắn nên dời tầm mắt đi.

​Tuy nhiên Cố Tu thừa thắng xông lên, tiến tới thêm một bước, hai tay vững vàng chống lên tay vịn ghế, vạt áo theo đà trượt xuống, hương thơm ngào ập tới, gần như sắp chạm sát vào chóp mũi Lục Thời Sâm.

​“Chú chín......”

​Tiếng gọi này vừa thốt ra, yết hầu Lục Thời Sâm khô khốc đến mức gần như không chuyển động nổi nữa.

​Thiếu niên mười tám tuổi, tính cách thẳng thắn nồng nhiệt, làn da non mịn, hương thơm phảng phất, mỗi một phân, mỗi một ly đều giống như nam châm, tỏa ra sức quyến rũ khiến người ta khó lòng kháng cự.

Dẫu cho trái tim này vốn dĩ kiên định như bàn thạch, trầm ổn tự chủ, đã điềm tĩnh lạnh lùng trải qua gần ba mươi năm cuộc đời.

​Chỉ cần vài đêm ngắn ngủi, vài câu nói, vài nhịp thở, liền dễ dàng khiến mọi công sức trước đó đổ sông đổ biển.

​Lục Thời Sâm nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn phải quay mặt đi, nghẹn ra một câu: “Đừng quậy nữa, đi ngủ sớm đi.”

​Cố Tu chẳng thèm quan tâm, cậu xoay người một cái, trực tiếp ngồi lên tay vịn ghế của hắn, cúi xuống hỏi: “Chú chín, con thật sự không biết rốt cuộc mình phải kiểm điểm điều gì.... Chú có thể gợi ý cho con không?”

​Lục Thời Sâm không dám nhìn cậu, cúi đầu, mặt đối diện với cuốn sách nhưng tâm trí lại đặt ở nơi khác, hồi lâu mới lên tiếng: “Vậy tôi hỏi cậu, những lúc cậu nói với tôi là đến trường học bù, thực chất cậu đã đi đâu và đã làm những gì?”

​Cố Tu lẩm bẩm: “Ây da....trốn học thì có làm sao đâu ạ? Con đã là sinh viên đại học rồi, mấy tiết đó cũng nhàm chán lắm, chỉ cần có thể tốt nghiệp thuận lợi là được mà.”

Cuối cùng Lục Thời Sâm cũng ngẩng đầu lên, sắt mặt nghiêm nghị: “Trốn học chỉ là chuyện nhỏ, vấn đề là, cậu đã nói với tôi như thế nào?”

​Cố Tu mím môi: “Con đã nói dối, nên chú giận vì con không thành thật chứ gì.”

​Lục Thời Sâm không nói lời nào, coi như ngầm thừa nhận.

​Phía sau Cố Tu có một chiếc đèn bàn, góc độ vừa khéo tô điểm cho ánh mắt hàng mày tinh tế của thiếu niên thêm phần rực rỡ lôi cuốn. Cậu vốn có một gương mặt ngây thơ mà quyến rũ, lúc này dường như thực sự ý thức được lỗi lầm, hàng mi rũ xuống, giọng điệu cũng rất nghiêm túc: “Được rồi, đúng là con không thành thật, có một chuyện rất quan trọng con vẫn luôn giấu chú.”

​Tâm trí Lục Thời Sâm vẫn xao động, ánh mắt không tự chủ được mà dán chặt vào đôi môi hồng nhạt đang khép mở của cậu, khó khăn lắm mới nhờ vào ý chí mạnh mẽ để dời tầm mắt đi, nhưng chỉ trong chớp mắt lại bị thu hút bởi yết hầu khẽ chuyển động theo từng lời nói, cùng với nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt bên cạnh yết hầu của thiếu niên.

​Đôi mắt một mí sạch sẽ của Cố Tu rủ thấp, còn ngượng ngùng vò vạt áo một hồi lâu. Đột nhiên, cậu ngước lên đôi mắt lấp lánh động lòng người, ấp a ấp úng mở lời: “Đó là, chú chín, con.....”

​Lục Thời Sâm ngửi thấy mùi hương ngọt ngào trên người thiếu niên mười tám tuổi, khó khăn lắm mới ép ra được một chữ: “.....Ừm?”

​Cố Tu có phần xấu hổ, lại chần chừ hồi lâu, đưa tay nắm lấy tay cha nuôi, lúc này mới tìm được chút dũng khí, tiếp tục nói: “Con đối với chú....cái đó....có loại ý nghĩ kia.”

​Cố Tu mím môi thật chặt.

​“Chú chín....cha nuôi, em muốn mạo phạm chú.”

__________________

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Tu: Dăm ba cái kỹ năng quyến rũ này, anh đây nhập vai cái một.

Trước Tiếp