Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
『"Đừng, đi."』
_
Trần Bắc Xuyên ở phòng khách lau tóc.
Chim sẻ nhỏ đã hong khô lông, cả cơ thể bông xốp mềm mại, trắng tinh như mới. Nó như một ông cụ, chắp hai cánh ra sau lưng, đi loanh quanh khắp nơi, chỉ dùng hai cái chân chim nhỏ xíu nhảy nhót, hiếu kỳ nhìn chỗ này một chút, ngó chỗ kia một tẹo.
Chợt nhìn thấy thứ gì đó, chim sẻ nhỏ kêu lên một tiếng "chíu", dang cánh ra vỗ phành phạch mấy cái rồi bay lên giá treo quần áo.
Cậu phát hiện ra một góc của con thú bông chim sẻ lòi ra từ túi quần, phấn khích mổ mổ, rồi ngậm lấy một chỏm lông lôi nó ra ngoài một chút.
Xác nhận là con thú bông quen thuộc của mình, chim sẻ nhỏ càng phấn khích hơn, hướng về phía Trần Bắc Xuyên há mỏ chim: "Chíu chíu chíu chíu......" Tôi cũng có một con....
Trần Bắc Xuyên vội vàng lao tới, dùng ngón tay ấn lên đầu bé chim béo.
"Chíu chíu chíu!"
Cùng với cái mỏ đang khép mở liên tục của con chim nhỏ trước mặt, giọng nói thiếu niên trong trẻo quen tai vang lên trong đầu: "Giống y hệt luôn!"
Hửm?
Trần Bắc Xuyên vội vàng chọt thêm hai cái nữa.
Bé chim béo bị chọt cho lảo đảo, phát ra tiếng kêu chíu chíu đầy nghi hoặc.
Mặc dù có kêu nhưng giọng nói của con người không còn vang lên nữa.
"Cái này là chủ tịch Lục đưa cho anh." Trần Bắc Xuyên một tay đỡ lấy chim sẻ nhỏ, tay kia lấy con thú bông chim sẻ đó ra, vừa cho chim xem vừa giải thích, "Hình như chủ tịch Lục tưởng đây là đồ anh tặng cho Cố Tu, nên đã trả lại cho anh."
"......" Con chim lắm mồm đột nhiên im bặt.
Con thú bông của cậu rõ ràng vẫn còn treo trên túi, bây giờ đang nằm trong một bụi cây không ai để ý tới.
Hơn nữa cái này cũng không phải do Trần Bắc Xuyên tặng, mà là Chủ thần đã tự ý thay cậu lựa chọn rồi giúp cậu thanh toán.
"Chíu."
Cố Tu cúi đầu chọc chọc vào lòng bàn tay Trần Bắc Xuyên, đánh trống lảng sang chuyện khác.
Trần Bắc Xuyên quăng con thú bông chim sẻ sang một bên, bàn tay rảnh rang v**t v* cậu từ đầu đến chân, vuốt đến mức cậu cứ phát ra những tiếng chíu chíu khe khẽ, thoải mái đến mức buồn ngủ díp cả mắt, thế nhưng Trần Bắc Xuyên lại nhíu chặt mày, mặt mày đầy vẻ nghiêm túc.
Trần Bắc Xuyên đành phải lên tiếng: "Nói thêm gì đó đi chứ.... Ừm, đúng rồi, cưng buồn ngủ chưa?"
"Chíu chíu chíu!"
Đôi mắt hạt đậu đen láy sáng rực có thần, ngữ điệu hưng phấn, cả con chim vẫn đang được hắn nắm trong tay, thế nhưng giọng nói thiếu niên kia lại giống như ảo giác biến mất không một dấu vết, không còn xuất hiện nữa.
Trần Bắc Xuyên tạm thời bỏ qua chuyện này, tập trung vào việc v**t v* chim, thấy nó buồn ngủ thì bản thân cũng bị lây buồn ngủ theo, bèn tìm một chiếc hộp giấy đặt nó vào trong, còn bản thân thì chuẩn bị về phòng ngủ: "Cưng ngủ đi, anh cũng đi ngủ đây."
Chim sẻ nhỏ nghiêng đầu khó hiểu nhìn hắn, đến khi nghe thấy lời này mới nhận ra là hắn định bỏ mặc mình, vội vàng vỗ cánh đuổi theo vào tận phòng ngủ.
"Cho dù cưng có muốn thì cũng không được ngủ cùng anh đâu." Trần Bắc Xuyên xách bé chim béo vừa bay lên giường xuống, "Nếu nửa đêm anh trở mình đè trúng cưng thì cưng sẽ biến thành bánh chim ép mất."
Rõ ràng là vì muốn tranh thủ từng giây từng phút để hút vận khí mà!
Trần Bắc Xuyên đúng là đồ chó đáng ghét, cứ toàn đổ oan cho cậu.
Cố Tu đầy vẻ phẫn uất, liều mạng vùng vẫy, bị xách xuống giường lại bay lên, cứ thế lặp đi lặp lại, kiên trì không bỏ cuộc.
Trần Bắc Xuyên ngẫm nghĩ hồi lâu, đoán chừng nhóc con này chỉ là muốn bám lấy mình mà thôi, dù sao thời gian vẫn còn sớm, chi bằng cứ dỗ cho chim sẻ nhỏ ngủ trước rồi mình mới đi nghỉ sau.
Hắn nâng chim sẻ nhỏ xuống giường, kéo ghế ngồi xuống trước máy tính.
Tư liệu tra được trên mạng nói rằng chim nhỏ thích đứng bên cạnh máy tính và điện thoại, hắn bèn đặt bé chim béo lên máy tính nhưng đối phương vẫn không phối hợp, lập tức bay trở lại, cuối cùng tự mình chọn lấy cái túi áo trên của hắn rồi chui tọt vào bên trong.
Trước ngực ấm áp, mềm mềm một mẩu.
Trần Bắc Xuyên cách một lớp áo sờ sờ nó, nói: "Nếu cưng đã không chịu ngủ, vậy thì ngồi viết mã code với anh."
Cố Tu: "........."
Chim sẻ nhỏ đứng hình.
Chim sẻ nhỏ vốn đang hừng hực khí thế, tinh thần phơi phới, chỉ thấy Trần Bắc Xuyên mở máy tính lên, trên màn hình xuất hiện những bùa số ma quái từng khiến cậu vừa nhìn thấy ở thế giới học đường là muốn ngất xỉu tại chỗ ngay lập tức.
Chẳng mấy chốc, chim sẻ nhỏ bắt đầu gật gà gật gù. Trần Bắc Xuyên thông qua màn hình máy tính thỉnh thoảng tối đi để quan sát nó, đôi mắt đen tròn kia cũng híp lại từng chút một, buồn ngủ không chịu nổi.
Đợi nó ngủ say hẳn, Trần Bắc Xuyên mới cởi chiếc áo mặc ở nhà này ra, đặt cùng với chim sẻ nhỏ vào trong chiếc hộp giấy ngoài phòng khách.
Lại đứng bên cạnh xác nhận vài phút, thấy chim sẻ nhỏ không tỉnh dậy, bấy giờ mới nhẹ tay nhẹ chân tắt đèn rồi quay về phòng mình.
Ngày hôm sau, Cố Tu tuân theo đồng hồ sinh học của loài chim mà tỉnh giấc từ sớm.
Ngoài cửa sổ, những con chim nhỏ hoang dã đậu trên ngọn cây, tiếng hót lanh lảnh cao vút.
Cố Tu bèn nhảy ra khỏi hộp giấy, xoay một vòng: "Chíu chìu chỉu?"
Bây giờ Chủ thần đã có thể dễ dàng giao tiếp với ngôn ngữ chim của cậu, thấy vậy liền thông báo cho cậu biết: 【 Vận khí ngươi hút được hôm qua vẫn chưa đủ, hiện tại Trần Bắc Xuyên không có nhà, ngươi vào phòng ngủ của hắn ta đi, sẵn tiện hút thêm một chút. 】
Cố Tu vội vàng nhảy nhót đi vào, thỏa thích lăn lộn trong chăn đệm vẫn còn vương hơi ấm của người yêu.
Không bao lâu sau, cậu thuận lợi biến trở lại thành hình người.
Vừa hay Trần Bắc Xuyên đã ra ngoài, Cố Tu tr*n tr**ng thong dong đi lại trong phòng hắn, đến tủ quần áo lục lọi tìm kiếm, lựa chọn đồ mình thích.
Cảnh tượng này, sao mà quen thuộc đến thế.
Cố Tu ngẩn người một lát, thở dài thườn thượt: 【 Sao tôi tới thế giới này rồi mà vẫn cứ phải đi trộm quần áo của anh ấy thế này! 】
Chủ thần chỉnh lại: 【 Lần trước ngươi cũng trộm của Lục Thời Sâm còn gì. 】
Cố Tu nhanh chóng mặc quần áo, dùng logic của bản thân để chỉnh lại lần nữa: 【 Chú chín tính ra là một nửa người nhà của tôi, lại là bậc trưởng bối, mặc đồ của anh ấy thì không gọi là trộm. 】
Chủ thần: 【 ....... 】
Im lặng một hồi, Chủ thần lạnh lùng nhắc nhở: 【 Bây giờ ngươi nên nghĩ xem, làm sao để rời khỏi đây đi. Trước khi ra ngoài Trần Bắc Xuyên đã khóa trái cửa chính, cửa sổ và cả nhà vệ sinh rồi. 】
Ngay cả nhà vệ sinh cũng khóa luôn?
Cố Tu ngẩn ra, nhanh chóng kiểm tra cửa chính và cửa sổ rồi lại đi xem nhà vệ sinh, cửa đóng chặt cứng không tài nào vặn ra được, cũng chẳng biết Trần Bắc Xuyên làm cách nào nữa.
Trên sàn phòng khách có trải những tấm bạt chống bụi lớn, chuẩn bị rất đầy đủ, mặc cho bé chim béo có phá phách hay bay nhảy phóng uế lung tung. Mà trong nhà vệ sinh lại có đường ống thông ra bên ngoài, khóa cửa có lẽ là để phòng hờ chim sẻ nhỏ chẳng may rơi vào đó gặp nguy hiểm.
Hắn hành sự chu đáo đến thế, chẳng thèm đếm xỉa đến việc một con chim nhỏ nặng có vài chục gram căn bản không thể nào mở nổi cửa nhà vệ sinh.
Giờ thì hay rồi, phòng luôn được cả Cố Tu đã biến lại thành người!
Cố Tu ngủ dậy dĩ nhiên là có chút nhu cầu giải quyết nỗi buồn, chẳng những nhu cầu sinh lý không được đáp ứng, mà giờ cậu cũng chẳng thể ra khỏi căn nhà này. Lúc Trần Bắc Xuyên quay về, chính là lúc mọi bí mật của cậu bị vạch trần!
【 Tình tiết này, hình như cũng hơi quen quen...... 】 Cố Tu ôm lấy đầu.
Cũng may cậu nhanh chóng lấy lại tinh thần, nếu bản thân không giải quyết được thì liền thuần thục cầu cứu Chủ thần: 【 Họ Yến kia, ngài mau giúp tôi với! 】
【 Ngươi có thể thử biến lại nguyên hình, như thế Trần Bắc Xuyên sẽ không nghi ngờ. 】 Chủ thần nói, 【 Có điều hắn ta đã mua lồng chim rồi, định nuôi nhốt ngươi đấy. Đợi đến lúc bị nhốt vào lồng, ngươi sẽ không đi đâu được nữa đâu. 】
Cố Tu: "........."
Chủ thần vô dụng, chẳng giúp được gì cả!
Một người một đám sương xám mắt to trừng mắt nhỏ, giằng co trong im lặng.
Cuối cùng vẫn là Chủ thần nhượng bộ trước: 【Được rồi. Ta ra ngoài xem có thể mở khóa cho ngươi không.】
Dạng mô phỏng tinh thần lực của Chủ thần là một khối sương xám có thể biến hóa đủ loại hình thù, hơn nữa còn có thực thể, có thể chạm vào mọi vật trong thế giới này, hắn lại nắm giữ đủ loại quyền hạn cao cấp, biến ra một chiếc chìa khóa để mở cửa cho Cố Tu dĩ nhiên không phải là chuyện gì khó khăn.
Cố Tu vẫn còn đứng sau cánh cửa lầm bầm thúc giục: "Mở mau lên, không thì tôi cứ ở lì đây không đi nữa. Dù sao ở thế giới học đường Trần Bắc Xuyên bị tôi trộm tủ quần áo trông cũng có vẻ vui lắm, cùng lắm thì lần này tôi diễn vai một tên b**n th** si tình đột nhập nhà dân....."
Cạch một tiếng, cửa chống trộm đã mở khóa.
Cố Tu hừ một tiếng, đẩy cửa ra, đón chào không khí tự do và ánh nắng ban mai bên ngoài.
Chỉ là khi từ tòa chung cư đi xuống, cậu lại gặp khó khăn.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, khu nhà Trần Bắc Xuyên ở đều là một mê cung với độ khó địa ngục.
Thế nhưng Cố Tu giỏi nhất là nghĩ cách, lập tức nói: 【Họ Yến kia, ngài dẫn đường cho tôi với, tôi không nhớ mình để quần áo với điện thoại ở đâu rồi tiện thể ngài chỉ cho tôi đường ra khỏi khu này nữa.....】
Chủ thần im lặng giả chết.
Cố Tu chẳng khách khí chút nào: 【 Này, cái thế giới sơn tước tinh lộn xộn này chẳng liên quan gì đến tôi cả, chắc chắn là vấn đề của ngài rồi, ngài không định chịu trách nhiệm à? 】
Chủ thần: 【 Ta đến thế giới này chỉ để phụ trách giám sát ngươi, việc giúp ngươi mở cửa lúc nãy đã là vượt chức trách rồi. 】
Trong lúc hai bên đang đùn đẩy, đột nhiên một con chó vàng lớn từ trong bụi cây lao ra, thè cái lưỡi dài thượt, thở hồng hộc.
"007!" Hai mắt Cố Tu sáng rực lên, lập tức vứt bỏ Chủ thần, ngồi xổm xuống xoa đầu chó của 007, cảm thán, "Không phải anh nói đâu nhé, 007 à, cưng biến thành chó trông thuận mắt hơn nhiều đấy."
007: "........"
Cố Tu tiếp tục dặn dò: "007, còn nhớ vị trí hôm qua chúng ta gặp nhau không? Mau dẫn anh qua đó."
Một người một chó xuyên qua khu tiểu khu như mê cung.
Cố Tu nhặt lại quần áo, điện thoại và ví tiền của mình, cẩn thận cất kỹ rồi vỗ vỗ đầu chó 007 để biểu dương.
"Vậy cưng có muốn về cùng anh không? Về biệt thự của chú chín." Cố Tu một lần nữa hỏi ý nguyện của 007.
007 lại chần chừ, dùng cái mũi đen húc húc vào người cậu, đại ý là bảo cậu tự đi đi.
"Được rồi." Cố Tu nói, "Vậy anh về nhà trước đây, nếu cưng muốn đến thì anh sẽ lại đón cưng. Anh không về nhà cả đêm, không chừng chú chín lại giận cho mà xem....."
Cố Tu ở cổng khu dân cư lưu luyến chia tay với chú chó vàng lớn.
Đúng lúc Trần Bắc Xuyên đang băng qua đường, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở cổng tiểu khu đối diện, cùng với.....bóng chó.
Cố Tu thế mà lại tìm được đến tận khu hắn sinh sống, hơn nữa trông có vẻ rất thân thiết với con chó vàng lớn mà dạo gần đây hắn thường hay cho ăn.
Dáng vẻ như đôi bạn cũ của một người một chó này không khỏi gợi lại ký ức khi hắn lần đầu nhìn thấy chim sẻ nhỏ vào ngày hôm qua.
Trần Bắc Xuyên trầm tư suy nghĩ.
Nhưng hắn không hề tiến lên quấy rầy Cố Tu, thậm chí còn đợi đến khi con chó vàng lớn đi xa rồi mới xách lồng chim và đủ loại dụng cụ nuôi chim băng qua đường.
Về đến cửa nhà hắn lập tức phát hiện ra điểm bất thường, cửa đang đóng nhưng tay nắm chỉ cần xoay một vòng là đã dễ dàng mở được cửa, trước khi đi rõ ràng hắn đã đặc biệt khóa trái từ bên ngoài.
Vào nhà xem xét, quả nhiên không ngoài dự đoán, chim mất rồi.
Hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đặt những túi đồ lỉnh kỉnh trong tay xuống, dọn dẹp phòng ốc, phát hiện vài sợi lông tơ trắng muốt của chim nhỏ.
Hắn thu những sợi lông chim đó vào túi, rồi cẩn thận quan sát con thú bông chim sẻ mà Lục Thời Sâm đã đưa cho mình. Cuối cùng lấy điện thoại ra, xem lại biệt danh và ảnh đại diện wechat của Cố Tu.
Chíp Chíp Chiu, chim nhỏ siêu giận dữ.....
*
Cố Tu ở trên xe taxi suy đi tính lại, do dự đấu tranh, không biết lần thứ hai tự ý không về nhà qua đêm này, người có thuộc tính daddy như Lục Thời Sâm sẽ giáo huấn cậu thế nào.
So với lần bị oanh tạc bởi điện thoại và tin nhắn trước đó, lần này trong điện thoại của cậu chỉ có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn chưa đọc, câu chữ ngắn gọn súc tích, giống như sự tĩnh lặng trước cơn bão: 【Tối nay lại không về nhà?】
Cố Tu vò đầu bứt tai, qua loa ứng phó báo bình an một câu, nói mình vì chuẩn bị cho tuần thi cuối kỳ nên thức đêm ôn tập đến quên cả thời gian.
Vừa hay anh trai hộ lý gọi điện nhờ cậu đến bệnh viện giúp đỡ, cuối cùng cậu vẫn bảo tài xế quay đầu xe, đi đến bệnh viện trung tâm trước.
Chân trước vừa đến bệnh viện, chân sau Trần Bắc Xuyên đã gửi tin nhắn tới.
CBC: 【 Em đang ở đâu? 】
Cố Tu ngơ ngác không hiểu gì.
Chíp Chíp Chiu: 【 Có chuyện gì thế? 】
CBC: 【 Anh đồng ý với em rồi, bây giờ gặp nhau một lát đi.】
Cố Tu: ".......???"
Đồng ý cái gì? Sự việc xảy ra quá đột ngột, Cố Tu còn chưa kịp phản ứng lại.
Đến khi trấn tĩnh lại thì càng không dám tin vào mắt mình.
Cái tên này, có phải quá dễ theo đuổi rồi không!
Cố Tu mới vừa tới bệnh viện, còn chưa kịp ngồi ấm cái ghế.
Cậu mím môi, trả lời: 【 Bây giờ tôi đang bận, lần sau sẽ đến trường tìm anh. 】
CBC: 【 Vẫn đang ở bệnh viện à? 】
Cố Tu cúi đầu nhìn thoáng qua đôi chân của mình.
Để tiện cho việc tắm rửa, dĩ nhiên là Cố Tu đã sớm tháo bỏ lớp băng gạc vướng víu kia rồi, dù sao thì chỉ cần dùng ống quần che lại, Trần Bắc Xuyên cũng không biết tình hình dưới ống quần cậu rốt cuộc là thế nào.
Cho dù không tháo thì hôm qua đột ngột biến thành chim sẻ, quần áo đồ đạc trên người cậu rơi vãi đầy đất, giờ đều đang nhét hết trong túi, quần áo cậu đang mặc trên người vẫn là đồ của Trần Bắc Xuyên.
Ting ting.
Trần Bắc Xuyên trong điện thoại vẫn chưa chịu để yên.
CBC: 【 Anh đến bệnh viện tìm em. 】
Cố Tu: "..........."
Sóng này chưa lặng sóng khác đã dâng.
Lúc này Lục Thanh Ngô cũng gửi tin nhắn tới, nói bà định qua thăm con trai, hiện đang trên đường đến rồi, hỏi Cố Tu có muốn ăn gì không để tiện đường mua cho cậu một ít.
Cố Tu bắt lấy từ khóa quan trọng là người đã sắp đến nơi.
Cậu không còn thời gian nữa, vội vàng khóa trái cửa, thay lại quần áo của chính mình ngay trong phòng bệnh của Cận Trầm Hàn.
Trên giường, những ngón tay trắng bệch của Cận Trầm Hàn không ngừng co duỗi, mí mắt cũng run rẩy dữ dội.
Bây giờ Cố Tu đã quá quen với những phản ứng cơ bắp này, vừa ngẩng đầu lên, lại chạm phải một đôi mắt nhạt màu đang mở to tròn xoe.
Cố Tu bình thản k** kh** q**n lên, ánh mắt cảnh giác nhìn lại, đồng thời cầm lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế.
Đột nhiên, người thực vật vốn đang cứng đờ lại xoay đầu, hai con mắt nhìn thẳng qua đây.
Dọa cho Cố Tu giật thót một cái, cúc áo cũng chưa kịp cài xong.
Cận Trầm Hàn mở cái miệng khô khốc, lay động dây thanh quản đã im lìm từ lâu của mình, yếu ớt và gian nan thốt ra một chữ: "Đừng......"
Cố Tu vừa mặc áo khoác vừa hỏi: "Gì cơ?"
Cận Trầm Hàn nhấc tay lên, nắm chặt vào không trung, hai chữ khàn đặc cuối cùng cũng được ép ra khỏi kẽ răng: "Đừng, đi."
Đúng lúc ấy từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Cố Tu không kịp để tâm đến người thực vật vừa đột ngột lên tiếng, chạy ra cửa ngó một cái rồi quay lại nói: "Bác gái sắp đến nơi rồi, em đi trước đây......"
Trong nháy mắt không khí như đông đặc lại, cổ họng Cố Tu giống như một cuốn băng cassette cũ kỹ, đột ngột bị kẹt giữa chừng.
Lúc nãy người thực vật trên giường bất ngờ xoay cổ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cậu; giòe đây người thực vật trên giường lại không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, cứ thế thẳng đơ ngồi bật dậy.
"Cố......Cố Tu." Thậm chí hắn còn dùng cái giọng khàn khàn quái dị ấy gọi người đang ở cửa lại, "Không được, đi."
Cố Tu sợ tới mức tất cả những sợi lông tơ có thật hay không có thật trên người đều dựng đứng hết cả lên.
Loại kỳ tích y học này, khi bạn thấy trong tiểu thuyết thì cùng lắm chỉ mỉm cười thấu hiểu, hoặc là mở bàn phim phun bình luận rồi ném quà tặng ủng hộ. Nhưng khi tận mắt chứng kiến, thì chỉ có sự kinh hãi tột độ!
Cận Trầm Hàn nằm liệt giường hơn một tháng trời, cơ bắp trên người đã co rút thoái hóa, sức lực vô cùng yếu ớt. Mặc dù hắn đã đột ngột ngồi dậy mà không cần sự trợ giúp từ bên ngoài, nhưng hiện tại muốn cử động tiếp lại cực kỳ khó khăn.
Thế nhưng hắn không chịu bỏ cuộc, trong miệng không ngừng lẩm bẩm gọi tên Cố Tu, tiếng sau lại trôi chảy hơn tiếng trước.
Cố Tu thấy hắn thò một chân ra khỏi chăn, dường như muốn bước xuống giường, hai lần kinh hãi đan xen vào nhau khiến Cố Tu sực tỉnh, vội vàng lao tới giữ chặt hắn lại.
Đủ loại thiết bị theo dõi vây quanh đầu giường đều đang dao động một cách bất thường, phát ra ánh sáng đỏ cảnh báo và những tiếng ù ù chói tai.
Người ngoài cửa bị động tĩnh bên trong thu hút, lập tức đẩy mạnh cửa bước vào, Lục Thanh Ngô xuất hiện ở cửa với vẻ mặt đầy lo lắng: "Trầm Hàn!"
Sau đó thấy Cố Tu đang đứng bên giường bệnh, Lục Thanh Ngô vừa gấp vừa mừng, trái tim đập thình thịch liên hồi, vội vàng hỏi cậu: "Tu Tu, có phải Trầm Hàn tỉnh rồi không?"
Ngay khoảnh khắc bà bước vào, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, Cố Tu đã ấn Cận Trầm Hàn trở lại giường bệnh, trở về tư thế nằm thẳng như cũ.
Lục Thanh Ngô gọi con trai mấy tiếng vẫn không thấy phản ứng, nhưng nhìn điện não đồ trên máy theo dõi khác hẳn lúc trước, bà kích động khôn cùng, dặn dò Cố Tu một câu rồi chạy vụt ra ngoài: "Tu Tu, con trông chừng Trầm Hàn nhé, bác đi gọi bác sĩ!"
Cố Tu vừa mới thở phào một hơi.
Cận Trầm Hàn thừa lúc cậu không để ý, lại bật dậy cái rụp.
Tim Cố Tu đập loạn xạ, cậu ấn người xuống nhưng không thành công, ngay sau đó cả người liền bổ nhào tới, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đè chặt người đàn ông đang vùng vẫy kia lại.
Cậu lại giơ tay lên, che đi đôi mắt đang run rẩy của hắn.
Người đàn ông bị cậu đè dưới thân, lồng ngực phập phồng, hơi thở dồn dập nhưng cậu coi như không nghe thấy gì, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Không, anh chưa tỉnh." Cố Tu đanh mặt lại, giọng điệu nghiêm túc khẳng định, mưu toan muốn tự lừa mình dối người.
Cận Trầm Hàn giãy giụa vài cái rồi chợt nhận ra điều gì đó, hắn không phản kháng nữa, ngược lại còn chủ động ôm lấy eo của thiếu niên đang tự lao vào lòng mình.
Cố Tu giật nảy người.
Hiện tại tư thế của bọn họ cũng có phần kỳ quái, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân ngày càng gần, Lục Thanh Ngô sắp sửa quay lại rồi.
Cố Tu không lo được nhiều như vậy nữa, nhẹ nhàng kéo bàn tay trên người mình xuống, dỗ dành an ủi: "Em không đi đáu, chúng ta ngủ một lát có được không?"
Để phòng hờ Cận Trầm Hàn lại có hành động bất thường, cậu vẫn duy trì tư thế trấn áp, nhích dần cơ thể rồi nằm nghiêng sang bên cạnh Cận Trầm Hàn, đầu cũng tựa lên vị trí xương quai xanh của hắn.
Chóp mũi Cận Trầm Hàn vùi sâu vào mái tóc mềm mại của thiếu niên, quyến luyến hít lấy hương thơm ấy, sợ rằng chỉ cần buông lỏng một chút thôi, người trong lòng sẽ lại biến mất bất cứ lúc nào.