Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 126: Sơn tước 16

Trước Tiếp

『Gần như giống hệt người ấy.』

_

Trần Bắc Xuyên lặng lẽ bịt tai lại, chờ đợi con gà béo nhỏ tự mình bình tĩnh lại.

​Ồ không phải, là chim nhỏ chiu chiu.

​Trần Bắc Xuyên hiểu ra, ngồi thụp xuống, chọt chọt vào bé chim béo đang kích động, hỏi nó: "Sao thế? Vì anh gọi cưng là gà béo nên nổi giận à? Anh đâu có mắng cưng đâu, đó chỉ là một cách gọi thân mật từ phía con người thôi."

​Cố Tu càng lúc càng kích động: "Chíu chíu! Chíu chíu chíu chíu chíu chíu chíu!" Xạo sự! Thế thì tôi gọi anh là đại ca béo nhé!

​Giao tiếp thất bại, Trần Bắc Xuyên lộ nguyên hình, một tay bóp chặt lấy cái mỏ chim đang líu lo không ngớt kia: "Im miệng."

​Cố Tu liều mạng vùng vẫy: "Chíu chíu chíu!"

​Cùng lúc đó, một giọng nói thiếu niên trong trẻo truyền vào tai Trần Bắc Xuyên: "Buông tôi ra!"

​"Hửm?" Trần Bắc Xuyên ngẩn người, quay đầu nhìn quanh một vòng, trong phạm vi mấy chục mét quanh đây không có lấy một bóng người, càng không có thiếu niên nào khớp với giọng nói đó.

​Hơn nữa giọng nói kia rất gần, giống như chính chủ đang áp sát người hắn mà nói, âm thanh truyền qua xương cốt mà đến.

​Mục tiêu khả nghi chỉ có duy nhất nhỏ chim béo quái dị trước mặt hắn.

​Nhân lúc hắn đang phân tâm, bé chim béo lạch bạch lùi lại ba bước, trợn tròn đôi mắt đen láy như hạt nho, khí thế hùng hổ, không hổ danh là hậu duệ của loài khủng long hàng tỷ năm trước.

​"Gâu gâu?" 007 không rõ tình hình trước mắt cho lắm, cái đầu chó mờ mịt xoay tới xoay lui.

​Nhưng Cố Tu có cánh, gặp nguy hiểm hoàn toàn có thể bay đi cho xong chuyện, vậy mà cậu lại dùng hai cái móng chim bám chặt lấy rìa bồn hoa không nhúc nhích, mắt to trừng mắt nhỏ với Trần Bắc Xuyên.

​Trần Bắc Xuyên thử vươn một ngón tay ra.

Bé chim béo xoay người một cái linh hoạt, dùng cái đuôi dài quất mạnh một phát!

​Nói đi cũng phải nói lại, cái đuôi dài kia là điểm độc đáo nhất của chim béo, chiếm tới một nửa tổng chiều dài cơ thể, rìa lông đuôi còn có những viền lông màu trắng. Khi vung lên tựa như một chiếc quạt nhỏ tao nhã đang múa lượn trong không trung.

​Rõ ràng là béo tròn như một quả bóng, nhưng động tác lại rất linh hoạt, dáng vẻ đáng yêu vô cùng.

​Trần Bắc Xuyên không nhịn được mà bật cười.

​Cố Tu: "Chíu chíu chíu!"

007 thông qua liên kết tinh thần lực nên nghe hiểu được, đó là "Anh ấy cười anh đây".

Không phải 007 nói quá, chứ trạng thái đối đầu giữa một người một chim lúc này (liếc mắt đưa tình), quả thực y hệt như những gì nó từng chứng kiến ở thế giới học đường!

​Nghĩ đến đây 007 có chút phấn khích, cọ cọ vào chân Trần Bắc Xuyên, cái đuôi vẫy loạn xạ: "Gâu gâu!"

​Báo Báo!

​Trần Bắc Xuyên khẽ nhíu mày.

​Con chó vàng cọ vào người hắn sủa liên hồi, nhưng hắn lại không nghe thấy giọng người như lúc nãy nữa.

​Nếu như không phải hắn xuất hiện ảo giác, cũng không phải động vật biến dị, thì chính là con chim nhỏ béo kia-- chỉ riêng con chim béo đó là có vấn đề.

​Hơn nữa thần thái của chim béo này càng nhìn càng thấy quen mắt, cái kiểu ồn ào nhốn nháo ấy giống hệt một người nào đó.

​Theo đuổi người ta thì bữa đực bữa cái, giỏi nhất là làm nũng mè nheo, lời nói dối đầy rẫy mà vẫn khiến người ta chẳng tài nào giận nổi.

​Trần Bắc Xuyên không hay trêu chọc người ấy, nhưng trực giác mách bảo lúc người ấy nổi giận e là cũng giống như nhỏ chim béo này, chỉ có sấm mà không có mưa, phô trương thanh thế, hoàn toàn không biết dáng vẻ xù lông của mình đáng yêu đến nhường nào.

Bé chim béo dùng sức vỗ vỗ cánh, há to mỏ thè lưỡi ra, lấy hơi chíu chíu mấy tiếng đầy khí thế.

​Trần Bắc Xuyên trầm ngâm giây lát, thử dò xét nói: "Xin lỗi nhé, lúc nãy không nên gọi cưng là gà béo."

​Biểu cảm của bé chim béo dịu lại: "Chíu." Hừ.

​Trần Bắc Xuyên: "Chỉ là trông cưng hơi giống thôi."

Bé chim béo: "Chíu chíu chíu!"

​Trần Bắc Xuyên trêu nó đã đời rồi, khóe miệng vẫn treo nụ cười chưa tan. Sau đó hắn đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên, không tự ý bắt lấy bé chim béo mà kiên nhẫn chờ đợi.

Bé chim béo cảnh giác vươn đầu ra ngửi ngửi nhưng sự cảnh giác cũng chẳng có bao nhiêu, sau khi xác nhận hắn sẽ không đánh lén liền bước chân ra, nhẹ nhàng nhảy một cái, dẫm lên lòng bàn tay hắn.

Nhìn thì béo tròn múp míp, nhưng cảm giác đặt trong lòng bàn tay lại nhẹ tênh như bông gòn, tựa như chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị gió cuốn đi mất.

​Trần Bắc Xuyên cúi đầu quan sát kỹ lưỡng, cuối cùng cũng đoán ra được chủng loại của chim béo nhỏ béo giả này, cư nhiên lại là loài chim sẻ đuôi dài phương Bắc hiếm thấy trong thành phố.

​Nó nhẹ như thế, nhỏ bé như thế.

​Trần Bắc Xuyên vô thức nín thở, đưa bàn tay còn lại khe khẽ che lên, chắn đi những cơn gió từ bên ngoài cho chim sẻ nhỏ.

Hắn treo hờ bàn tay để tránh đè trúng chim sẻ nhỏ, ngược lại chim sẻ nhỏ còn chủ động rúc đầu vào, ra sức cọ cọ vào lòng bàn tay hắn.

​Cảm giác này thật quen thuộc, sự tương đồng mạnh mẽ đến lạ lùng.

​Nhưng trước mặt chỉ là một con chim sẻ bé xíu, còn trong ký ức lại là một thiếu niên loài người cao ráo chân dài, hai bêm khác biệt một trời một vực, thậm chí còn không cùng một loài.

​Trần Bắc Xuyên lại cứ cảm thấy, quả thật là y hệt nhau.

​Nghĩ đến đây Trần Bắc Xuyên khẽ mím môi, vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh nhạt xa cách như khối băng.

​Thế nhưng trái tim trong lồng ngực lại theo từng vòng lăn lộn cọ xát của chim sẻ nhỏ mà trở nên nhẹ nhàng, mềm mại như lông chim.

​Thấy Cố Tu được nâng trong lòng bàn tay mang đi, 007 cũng phấn khích xáp lại gần, điên cuồng vẫy đuôi: "Gâu gâu! Gâu gâu gâu!"

​Nó đang nỗ lực muốn nhận lại người từng là cha mẹ cơm áo của mình.

​"À phải rồi." Lúc này Trần Bắc Xuyên mới rảnh ra một bàn tay, đổ phần thức ăn cho chó mà mình vừa mang đến vào bát ăn.

​007 không hề bị thức ăn cám dỗ, ánh mắt chỉ đuổi theo hắn: "Gâu gâu gâu!"

​Trần Bắc Xuyên khép hai tay lại, phòng ngừa chim nhỏ bị giật mình bay mất, sau đó nghiêm túc nói với 007: "Nhà anh ở không nuôi chó được, đi ăn đi."

​007 cụp đuôi xuống, đứng tại chỗ ủ rũ: "Gâu ư....."

Dù sao cũng đã mang chim sẻ nhỏ về nhà, Trần Bắc Xuyên lật nó lại xem lớp lông bụng, sau đó đưa ra phán quyết: "Cưng cần phải tắm rửa."

Hắn chậm rãi buông tay, để chim sẻ nhỏ quan sát và thích nghi với môi trường mới trước.

​Một lúc sau hắn mới đặt chim sẻ nhỏ lên bồn rửa mặt, nhưng vẫn không dám thu tay về hoàn toàn. Nếu chim sẻ nhỏ nhảy nhót lung tung gặp nguy hiểm thì hắn có thể tóm nhóc con lại bất cứ lúc nào.

​Nhưng chim sẻ nhỏ ngoan đến lạ, cứ đứng yên ở khoảng trống trên bồn rửa mặt, ngước cái đầu nhỏ lên, dùng đôi mắt như hạt nho đen nhìn hắn. Vừa tò mò lại vừa tin cậy.

​Trần Bắc Xuyên vừa để mắt đến chim sẻ nhỏ vừa mở vòi nước. Chim sẻ nhỏ rất hiểu chuyện, đứng bên cạnh bồn nước ló đầu ra nhìn ngó, hai cái chân chim nhỏ xíu bám thật chặt, Trần Bắc Xuyên còn lo nó sợ nước hay ngốc đến mức tự đâm đầu xuống, kết quả là lo xa rồi.

​"Anh tắm cho cưng."

​"Chíu!"

​Chim sẻ nhỏ giống như đang đáp một tiếng "Được".

​Trần Bắc Xuyên ngẩn người, dùng hai tay bắt lấy nó, chim sẻ nhỏ ngoan ngoãn bất động, không còn kêu loạn nữa, điều này cũng khiến hắn không thể xác nhận được giọng nói thiếu niên mà mình nghe thấy thông qua tiếp xúc lúc trước có phải là ảo giác hay không.

​"Kêu tiếp đi."

​"......"

​Chim sẻ nhỏ lại im hơi lặng tiếng, vô cùng không phối hợp. Rõ ràng trước đó bị mắng thì phản ứng dữ dội thế kia. Cứ như thể nó có thể nghe hiểu lời hắn nói vậy.

​"Mau kêu mấy tiếng đi."

​"Kêu đi. Giống như lúc nãy ấy, kêu chiu chiu chiu đi."

​"......?" Chim sẻ nhỏ khó hiểu nghiêng đầu.

​Loài người, ngốc.

​Thôi bỏ đi, cứ tắm trước đã rồi tính sau.

Từ đầu đến cuối chim sẻ nhỏ luôn rất phối hợp, lúc được xoa đầu và má là vui vẻ nhất, bị hắn tách cánh chim ra kỳ cọ cũng không giận, chỉ khi nào lực tay không thích hợp mới phát ra một tiếng "chíu" để kháng nghị.

​Giọng nói thiếu niên mà Trần Bắc Xuyên vẫn luôn canh cánh trong lòng không hề xuất hiện thêm lần nào nữa, dường như bé chim béo ngoan ngoãn đến mức kỳ quái trước mắt thật sự chỉ là một con chim bình thường.

​Ha hả, có kẻ ngốc mới tin.

​Con chim nhỏ ngây thơ hồn nhiên đang chìm đắm trong dịch vụ tắm rửa của người hầu, thậm chí còn thoải mái đến mức híp cả mắt lại, hoàn toàn không biết Trần Bắc Xuyên đang có một bụng đầy những suy tính vòng vo đủ điều.

​Cho đến khi bị chạm tới cái đuôi dài kia.

​Chim sẻ nhỏ kích động vùng vẫy, thoát khỏi đôi bàn tay của hắn, làm bắn lên một loạt tia nước.

​"Chíu chíu chíu chíu!!!!!"

​Trần Bắc Xuyên ngớ người, vuốt nước trên mặt một cái.

Hắn định đưa tay chạm vào cơ thể chim sẻ nhỏ lần nữa, nhưng đối phương lại nhất quyết không chịu, cứ trốn đông trốn tay, kêu chíu chíu không ngừng.

​Khi không chạm vào cơ thể thì những tiếng chíu chíu ấy nghe cũng chỉ là tiếng chíu chíu mà thôi.

​Trần Bắc Xuyên lại có trực giác rằng nó đã nói gì đó, nghe không được liền hỏi: "Sao thế?"

​Đối mặt với chim sẻ nhỏ đang làm loạn không thôi mà ánh mắt hắn vẫn dịu dàng, thần sắt ấy thoạt nhìn trông giống hệt như dáng vẻ nuông chiều bất lực khi nhìn người yêu đang làm mình làm mẩy giở trò ăn vạ vậy.

​Cố Tu vẫn kêu chíu chíu không dứt, đôi mắt hạt đậu co lại nhỏ xíu như hạt kê, đầy phẫn nộ cùng với hai cái cánh gà vỗ loạn xạ.

​Đầu óc Trần Bắc Xuyên ong ong đau nhức, hắn nhắm mắt lại, định thử chạm vào chim sẻ nhỏ để nghe tâm thanh của nó nhưng lại bị cái đuôi quét ngang một phát, ngay sau đó chim sẻ nhỏ lại nhảy lùi ra xa vài bước, thận trọng giấu cái đuôi dài ra sau lưng.

​Trần Bắc Xuyên không hiểu mình đã làm phật ý chim sẻ nhỏ ở chỗ nào, lúc này một người một chim rơi vào thế giằng co không ai nhường ai. Cuối cùng, con người hành động trước, lấy điện thoại ra lên mạng tìm kiếm.

Hóa ra đuôi của loài chim là bộ phận nhạy cảm của chúng, có liên quan mật thiết đến hành vi tán tỉnh giao phối. Hơn nữa chim nhỏ cũng biết xấu hổ như con người vậy, đuôi kết nối với cơ quan sinh dục, cho nên khi bị chạm vào đuôi, chúng có thể sẽ không nhịn được mà tấn công hoặc mổ chủ nhân.

​Ngẩng đầu lên thấy sự cảnh giác của chim sẻ nhỏ chỉ có tăng chứ không giảm, Trần Bắc Xuyên vội ép chặt khóe môi: "Anh biết rồi, anh sẽ không tùy tiện chạm vào đuôi của cưng nữa, nhưng lông mông của cưng cũng cần phải rửa, bẩn quá rồi."

​"Chiu......"

​Cố Tu nhấc móng vuốt lên, cào cào vào không khí, do dự vài giây mới hạ xuống, đạp lên rìa bồn rửa mặt đi về phía Trần Bắc Xuyên.

​Trần Bắc Xuyên túm lấy con chim sẻ nhỏ đang ướt nhẹp, nhanh chóng tắm sạch cho cậu.

​Không biết có phải vì xấu hổ hay không mà chim sẻ nhỏ trở nên yên tĩnh hơn, lông tơ toàn thân đều ướt cả, bé xíu một mẩu, ngoan ngoãn nép vào trong tay hắn.

​Trần Bắc Xuyên tiếp tục thử giao tiếp: "Rũ nước đi."

Quả nhiên chim sẻ nhỏ nghe theo chỉ thị của hắn mà rũ lông vũ, hệt như một chiếc máy giặt lồng đứng màu trắng, rũ xong thì người đã khô được một nửa.

​"Anh không dám dùng máy sấy tóc sấy cho cưng, cưng nhỏ quá." Trần Bắc Xuyên dùng khăn lông lau thêm một chút cho chim sẻ nhỏ, mang nó ra khỏi nhà vệ sinh, trải một tấm chăn lên lò sưởi rồi đặt nó lên đó, tiếp tục dặn dò, "Cưng cứ ở đây đi, sưởi một lát là khô thôi."

​Chim sẻ nhỏ: "Chíu."

​Trần Bắc Xuyên vội vàng dùng một ngón tay ấn lên đầu cậu.

​Chim sẻ nhỏ nghiêng đầu: "Chỉu?"

​Chân mày Trần Bắc Xuyên nhíu chặt lại.

Rõ ràng chim sẻ nhỏ đã phát ra tiếng kêu, nhưng hắn lại không nghe thấy giọng nói của thiếu niên con người kia một lần nào nữa.

​Loại suy đoán táo bạo ấy vốn dĩ đã quá đỗi ly kỳ, nay lại bị chim sẻ nhỏ ngây ngô đáng yêu trước mắt năm lần bảy lượt phủ nhận.

​Dùng bộ não thông minh nhất cái thế giới nhỏ này của hắn cũng tuyệt đối không thể ngờ tới rằng, hiện tại Cố Tu đã quen với việc làm chim, thế nên thường xuyên phát ra những tiếng chíu chíu không mang ý nghĩa gì, chỉ dùng ngữ điệu trầm bổng để biểu đạt tâm trạng của mình mà thôi.

​Thôi bỏ đi, Trần Bắc Xuyên tạm thời gác chuyện này sang một bên, dặn dò: "Anh đi tắm, ngoan ngoãn ở yên đấy."

​"Chíu!" Chim sẻ nhỏ sảng khoái đáp lời.

​Trần Bắc Xuyên ở trong phòng tắm c** q**n áo tắm rửa, lúc xoay người dưới vòi hoa sen, đột nhiên phát hiện cửa phòng tắm đóng không chặt.

​Mà ở khe cửa, một góc nhỏ xíu dưới cùng, đang có một con gà nhỏ đứng đó, ló đầu ra nhìn nghiêng ngó dọc.

​Trần Bắc Xuyên buồn cười nói: "Hửm? Cưng nhìn trộm anh tắm đấy à?"

​Chim sẻ nhỏ lập tức nhảy dựng lên cao ba tấc: "Chíu chíu chíu!"

​Hoàn toàn không có!

Trước Tiếp