Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 125: Sơn tước 15

Trước Tiếp

『"....Con gà này béo thật đấy."』

_

Chủ thần lạnh lùng truyền tin tức cho Cố Tu đang hoàn toàn không hay biết gì: 【Trần Bắc Xuyên và Lục Thời Sâm gặp nhau rồi.】

​Lúc này Cố Tu đang ăn đồ ăn vặt, vừa ăn vừa xem ti vi trong phòng bệnh VIP, hoàn toàn không ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, còn chuyển kênh xong mới trả lời: 【Hửm? Sao thế?】

​【Đã bảo là đừng có bắt cá nhiều tay rồi mà.】 Thái độ Chủ thần nghiêm túc, 【Trần Bắc Xuyên đã tìm đến tập đoàn Hoàn Á để đối chất với Lục Thời Sâm, nói với Lục Thời Sâm rằng cậu đang theo đuổi hắn ta. Còn Lục Thời Sâm thì bảo hắn ta hãy tỉnh táo lại đi, nói hắn ta và cậu không cùng một thế giới.】

​【.....Hả?】 Cố Tu nghe tới đó, hoàn toàn chú ý vào một điểm khác hẳn với Chủ thần, 【Vậy tức là tình cảm của chú chín dành cho tôi quả nhiên không thuần khiết đến thế, hừ hừ, tôi biết ngay mà, đúng là vịt chết rồi vẫn còn cứng mỏ không chịu thừa nhận!】

​Chủ thần: 【.......】

​【Cũng đúng, lúc ở thế giới nhà giàu trước đây cũng vậy, phải để anh ấy ăn giấm chua cho no bụng thì mới chịu hành động.】 Cố Tu lẩm bẩm, nghĩ xong chuyện này lại nghĩ sang chuyện khác, 【Nhưng mà Trần Bắc Xuyên ở thế giới này không phải thiếu gia nhà giàu nữa, anh ấy cũng không bám được con cá lớn là công chính.....chắc là chú chín sẽ không làm gì anh ấy đâu nhỉ?】

​Mặc dù trong mắt Cố Tu, người yêu của cậu không phải loại tiểu nhân âm hiểm nhưng nay đã khác xưa, trước đây người yêu toàn ăn giấm bay không có thật, ghen bóng ghen gió, giờ thì khác rồi, anh ấy đang tự ăn giấm của chính mình, hàng thật giá thật.

Trong tình huống này anh ấy sẽ làm ra chuyện gì, thật sự rất khó nói.

​Trong lòng Cố Tu chỉ còn lo lắng, vội hỏi Chủ thần: 【Trần Bắc Xuyên sao rồi? Bây giờ anh ấy đang ở đâu?】

​Chủ thần im lặng vài giây mới nói: 【Bây giờ cậu vẫn còn có thể thu tay lại, đừng dây dưa không rõ với bọn họ nữa, chỉ cần hoàn thành tâm nguyện của họ là được.】

​Cố Tu chẳng thèm quan tâm, nếu Chủ thần đã không phối hợp thì cậu tự đi tìm là được.

​Phần lớn thời gian cậu đều lười biếng thả lỏng tận hưởng cuộc sống, nhưng vào những việc quan trọng thì không hề do dự, nói đi là đi ngay.

​Cậu bước xuống khỏi giường bệnh, trước khi xuất phát còn nhắn tin hỏi Trần Bắc Xuyên: 【Hôm nay anh có đến bệnh viện không?】

​CBC: 【Tôi đang ở nhà.】

Cái tên pháo nổ này thế mà lại chịu nói tiếng người hẳn hoi rồi, Cố Tu nhíu mày, người này trông có vẻ bình thường mới là bất thường nhất.

​Về chỗ ở của Trần Bắc Xuyên....Cố Tu vừa mới nảy ra ý nghĩ thì....

​CBC: [Chia sẻ vị trí.]

​Cái tên này, lại chơi trò câu cá nữa chứ!

​Nhưng lần này chú chim nhỏ lại cam tâm tình nguyện cắn lấy cành cây nhỏ này, chủ động nhảy lên cái cây mà mình yêu thích nhất. Một khi đã xác định được người yêu của mình, cũng không còn sợ hãi sự chia ly không hồi kết nữa, tất cả những ngập ngừng xoắn xuýt đều tan thành mây khói, cậu nhanh chóng lao ra khỏi bệnh viện, bắt một chiếc xe đi thẳng đến đó.

​Khu chung cư Trần Bắc Xuyên ở cũng giống hệt như ở thế giới học đường trước đây, cũng không phải lần đầu tiên Cố Tu tới.

​Chỉ là diện tích khu này cực kỳ lớn, lại còn chia ra các hướng đông tây nam bắc cộng thêm các góc chéo tổng cộng có tới tám cái cổng, phía cổng cậu xuống xe có chút xa lạ, những con đường rợp bóng cây bên trong thông nhau tứ phía, nhìn trên dưới trái phải chỗ nào cũng giống nhau.

​Cậu đi vòng quanh đến mức hơi chóng mặt.

​Ngay lúc cậu đi qua một con đường nhỏ, bỗng nhiên đất trời quay cuồng, những cây cỏ vốn đã làm cậu hoa mắt lập tức phóng đại lên gấp mấy lần, ngay cả những bụi cây thấp bé cũng trở nên cao lớn lực lưỡng, những hàng cây lâu năm thì che lấp cả bầu trời.

​Cảm giác quen thuộc, góc nhìn quen thuộc, chỉ có điều địa điểm không đúng lúc chút nào.

​Cố Tu không khỏi ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng: “Chíuuuuu--”

​Chủ thần lạnh lùng nói: 【Cho dù ngươi có chửi thề thì cũng không giải quyết được vấn đề đâu.】

​Cố Tu chẳng thèm quan tâm, hướng về phía hắn mà  giận một tràng xối xả: “Chíu chíu chíu chíu chíu!!!!!!”

​Chủ thần trầm mặc một lát, nhắc nhở: 【Mau chóng chuyển quần áo của ngươi vào trong bụi cỏ đi, cẩn thận kẻo bị người ta phát hiện.】

​Quần áo và các vật dụng cá nhân khác của Cố Tu đều vì cậu biến thành chim sẻ mà rơi xuống đất, chất thành một đống như ngọn núi nhỏ, con thú bông chim sẻ ngốc nghếch kia chễm chệ nằm ở trên cùng.

​Cố Tu nhìn một cái, càng nhìn càng thấy phẫn nộ hơn, giờ thì hay rồi, cậu biến thành y hệt con thú nhồi bông ngốc nghếch mà Chủ thần mua kia luôn!

​“Chíu chíu chíu!”

​【Đừng ồn nữa.】

​“Chíu chíu chíu chíu!!”

Chủ thần chỉ có thể bất lực, khuyên ngăn mấy lần đều không có tác dụng, dứt khoát điều động làn sương xám, nhẹ nhàng dời mớ đồ đạc cá nhân của Cố Tu chuyển vào trong bụi cây rậm rạp kín đáo. Hắn còn đặc biệt giúp cậu đặt những món đồ có giá trị như điện thoại và ví tiền xuống dưới lớp quần áo, tránh để người khác phát hiện rồi nhặt mất.

​Chú chim nhỏ giận dữ chíu chíu chíu chíu xả giận xong, đã bình tĩnh lại đôi chút nhưng vẫn không cam lòng nuốt trôi cục tức này, bèn hung hăng dữ dằn mổ vào làn sương xám hai phát.

Làn sương xám đương nhiên không biết đau, lập tức phản kích bằng lời lẽ sắc bén: 【Xem ra ngươi đã rất quen với việc làm chim rồi.】

​Cố Tu hậm hực thu mỏ chim lại, gãi gãi lông vũ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Làn sương xám tiếp tục nhắc nhở cậu: 【Ngươi phải mau chóng đi tìm một nhân vật then chốt để ké vận khí, trạng thái bây giờ của ngươi có lẽ không vào được bệnh viện đâu, an ninh ở biệt thự nhà họ Lục rất tốt, có khi ngươi không bay lọt vào được.】

​Sau khi loại trừ hai lựa chọn, Chủ thần đưa ra kết luận: 【Ta đề nghị ngươi nên đi hút Trần Bắc Xuyên, ngươi vẫn chưa hút được từ hắn ta mấy lần, hiệu quả hút từ hắn ta là tốt nhất, vả lại nơi hắn ta ở cũng ngay gần đây.】

​Cố Tu: “Chíu chíu chíu chíu!” Không cần ngài nói!

​Chủ thần: 【.......】

​Cố Tu khi biến thành chim nhỏ nói chuyện cũng hệt như đang chửi đổng vậy.

​Cố Tu lại lấy cánh quạt cái màn sương xám chết tiệt kia thêm hai cái, cuối cùng cũng xả giận xong, giờ thì vấn đề tới rồi, lúc làm người cậu đã bị lạc trong khu chung cư này như một con ruồi mất đầu, giờ biến thành chim cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

​Cái đầu chim nhỏ xoay một vòng, ngẩng lên, nhắm chuẩn vào cái cây cao nhất ở cách đó không xa. Cậu có nên bay lên cây để nhìn từ trên cao xuống không?

​Cốt lõi của Cố Tu dù sao vẫn là con người, đã quen với việc đi bằng hai chân, thấy cái cây đó khoảng cách không xa, bèn dùng hai cái chân chim nhảy nhót lạch bạch đi về phía đó.

​Đúng lúc này--

​“Chiu Chiu!”

Âm thanh đó nghe như tiếng kêu phát ra từ đồng loại, nhưng lại có phần trầm hơn, Cố Tu nghi hoặc quay đầu lại, liền nhìn thấy một con chó vàng khổng lồ trông hơi quen mắt, đang nhe cái mồm chó dữ tợn đứng ở cách đó không xa.

​Cố Tu do dự lùi về sau: “.....Chỉu?”

​Nhìn từ góc nhìn của một chú chim nhỏ, con chó cỏ lông vàng bình thường này trông chẳng khác nào một cự thú hung tợn uy mãnh trong truyền thuyết, vài sợi lông chim của Cố Tu không khỏi dựng đứng lên, nhưng con chó này trông lại rất giống con mà cậu đã nuôi ở thế giới trước, cảm giác thân thuộc ấy khiến cậu không lập tức vỗ cánh bay đi.

Hơn nữa....

​Sao chó cũng kêu chíu chíu? Chẳng lẽ triệu chứng ảo giác từ thế giới trước của cậu lại tái phát rồi?

​Lần này đối mặt trực diện, cậu tận mắt nhìn thấy con chó vàng há miệng, cứ thế phát ra tiếng chim quái dị: “Chíu chíu!”

​Cố Tu: “.......?”

​Con chó vàng nhiệt tình tiến lên phía trước, kêu không ngừng: “Chiu Chiu! Gâu gâu gâu!”

​Cố Tu trầm mặc.

​Con chó vàng vẫn thao thao bất tuyệt: “Chiu Chiu, gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu!”

​“Chiu Chiu!” Con chó vàng không ngừng sủa, cuối cùng trời không phụ lòng chó, một giọng nói của con người truyền vào tai Cố Tu: “Là tui đây! 007 nè!”

​“.....Chỉu?” Cố Tu chớp chớp đôi mắt đen láy như hạt đậu, nhảy lên một bước, phóng ra xúc tu tinh thần lực, bỗng nhiên, trong mắt lóe lên hai đốm sáng, “Chíu!”

​Đúng là 007 thật!

​007 trong hình hài con chó cỏ màu vàng cuối cùng cũng được nhận ra, suýt nữa thì mừng đến phát khóc: “Gâu gâu ư.....”

​Cố Tu chuyển sang dùng tinh thần lực hỏi: 【007, sao cưng lại biến thành chó rồi?】

​007 vừa mới há mồm chó ra đã bị dọa cho lùi lại mấy bước, Cố Tu khó hiểu nghiêng đầu, nhìn sang làn sương xám đang lơ lửng bên cạnh mình với tư thế sẵn sàng hành động.

​Cậu ngay lập tức hiểu ra, lớn tiếng chất vấn: 【Họ Yến kia! Là việc tốt do ngài làm! Đúng không?】

Chủ thần dùng giọng điệu lạnh nhạt nhạt: 【Ta đã nói rồi, 007 đang phải chịu trừng phạt, đây cũng là nó tự nguyện-- để có thể trở thành con người.】

007 có chí hướng lớn như vậy, Cố Tu với tư cách là ký chủ của nó, giúp được bao nhiêu hay bấy nhiêu, liền dứt khoát mổ văng làn sương xám ra rồi nhảy tót qua, học theo dáng vẻ của 007 trước đây để khích lệ: 【007, cưng nhất định có thể trở thành người!】

​“Gâu gâu!” 007 phấn khích phụ họa.

​007 vốn dĩ lạc quan tùy tính, lúc này một người và một hệ thống cạ gặp lại nhau sau bao ngày xa cách, sự lạc quan được nhân lên gấp bội, một chó một chim tạo thành một buổi diễn tấu hài vô cùng náo nhiệt.

​Chủ thần không nói thêm gì nữa, lặng lẽ quay trở lại biển tinh thần của Cố Tu.

​Đối với việc 007 biến thành chó hoang, Cố Tu rất để tâm, cậu từng nuôi chó hoang ở thế giới nhỏ trước đây nên hiểu rõ sự khó khăn của chúng, chỉ riêng hai nhu cầu cơ bản nhất để sinh tồn là thức ăn và nước uống thôi cũng đã đủ để phải bôn ba cả ngày, trốn đông trốn tây.

​Cố Tu bèn hỏi: 【007, cưng làm một chú chó ở bên ngoài một mình có ổn không? May mà hôm nay gặp được anh đây.... Nhưng tạm thời anh chưa biến lại được, cưng còn nhớ biệt thự của chủ tịch Lục chứ? Hiện tại anh đang sống ở đó, cưng cứ qua đó trước đi.....】

​Thế nhưng 007 với bộ lông vàng bóng mượt trông có vẻ sống khá tốt, nó cũng không lập tức chấp nhận đề nghị của Cố Tu, mà có hơi chần chừ nói: 【Dạo gần đây ngày nào cũng có người cho tui ăn, người đó trông rất giống.....】

​【Ừm, ngay ở đằng kia kìa!】 007 đột nhiên chuyển chủ đề, chạy vụt qua người Cố Tu vài bước rồi quay đầu lại ở phía cuối con đường nhỏ, sủa một tiếng chào mời.

​Cố Tu nhảy lóc cóc qua theo.

​Tại một góc khuất bên cạnh bụi cây, có đặt sẵn hai chiếc bát đựng thức ăn và nước sạch sẽ.

​Cố Tu ghé đầu nhìn đống thức ăn cho chó trong bát, rồi nhìn 007 bằng ánh mắt phức tạp: 【007, cưng vất vả rồi.....】

​007 thì lại rất biết cách thích nghi với hoàn cảnh, thè cái lưỡi chó dài ra l**m vài ngụm nước, sau đó hào hứng nói với Cố Tu: 【Tui nói anh nghe nè, cái người cho tui ăn trông rất giống Trần Bắc Xuyên!】

007 đã trải qua quãng thời gian vui vẻ nhất trong đời thống của mình tại thế giới học đường, nó từng khoác lên lớp skin hình người để cùng nhóm Cố Tu đi dã ngoại, đi Disney, còn vừa gặp đã đem lòng yêu mến em gái của Trần Bắc Xuyên, Trần Bắc Xuyên còn mua cho nó biết bao nhiêu là món ngon, là Báo Báo tốt nhất với nó.

​Khác với một Cố Tu luôn giữ thái độ công bằng, thứ hạng trong lòng nó được phân chia rất rõ ràng.

​Ký chủ Cố Tu đứng thứ nhất, Trần Bắc Xuyên đứng thứ hai.

Nó bị ném đến thế giới này để chịu trừng phạt, vốn không biết chàng thanh niên có diện mạo quen thuộc kia có quan hệ gì với Trần Bắc Xuyên, nhưng đối phương cho nó thức ăn nước uống, cứu nó một mạng chó, nó lại không biết Cố Tu có ở thế giới này hay không, thế là cứ luôn quanh quẩn ở gần đây, không dám và cũng không muốn chạy đi quá xa.

Hiện tại nó chỉ là một con chó hoang, nếu bị lũ chó đầu gấu ở nơi khác tấn công hoặc bị quản lý đô thị bắt đi, biết đâu chừng sẽ mất mạng như chơi.

​Lấy bất biến ứng vạn biến, sống sót mới là chân lý tuyệt đối.

​Không ngờ Cố Tu lại đột ngột xuất hiện trước mặt mình, tuy rằng Cố Tu cũng biến thành động vật nhỏ, nhưng dựa vào sự liên kết tinh thần giữa ký chủ và hệ thống nên nó nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

​Hiện giờ tâm trạng của nó đang cực kỳ phấn khởi, nhiệt tình giới thiệu với Cố Tu về ân nhân đã cứu mình, còn muốn Cố Tu tự đi xác nhận xem người đó có phải Trần Bắc Xuyên hay không.

​Một chim một chó kích thước chênh lệch một trời một vực, lại còn là quan hệ săn mồi trên chuỗi thức ăn, vậy mà lúc này lại ở cạnh nhau một cách kỳ quái, chíu chíu chíu gâu gâu gâu, trông cứ như là đang âm mưu chuyện gì đó.

​Trần Bắc Xuyên đang cầm túi thức ăn cho chó mới mua đi tới không khỏi khựng lại, bất giác nín thở, lặng lẽ quan sát.

​Giữa đám cỏ dại, vật thể lạ màu trắng tròn vo kia trông giống như một viên bánh trôi phủ đầy bột nếp.

​Đó là.....một chú chim nhỏ sao?

​Phần đầu tròn trịa đáng yêu, đôi mắt nhỏ đen láy như hạt đậu tỏa sáng lấp lánh, đảo tới đảo lui, toát ra vẻ lanh lợi.

​Sự phối hợp màu lông của nó lại càng tinh xảo. Lông màu đen trên đỉnh đầu và lưng hiện ra độ bóng nhẹ, tựa như đang khoác một chiếc áo choàng bằng lụa đen.

Trần Bắc Xuyên lặng lẽ quan sát thêm một lúc lâu, để nhìn cho rõ hơn, hắn không kìm được mà tiến lên một bước, tạo ra một tiếng động nhỏ.

​“Chíu!”

​Phát hiện có con người cao lớn đang tiến lại gần, chú chim nhỏ kinh hãi đến mức xù lông thành một quả cầu tròn vo, đúng chuẩn hình ảnh “con chim béo” thường thấy trên mạng.

​Nhưng đợi đến khi nhìn rõ gương mặt người tới, nó lại “chíu” một tiếng, vòng lông trắng quanh mắt tựa như lớp trang điểm tinh xảo được dày công tô điểm, càng khiến đôi mắt sáng ngời kia thêm có thần, tràn đầy sự tò mò và niềm vui sướng.

​Trần Bắc Xuyên mặt không cảm xúc.

​“Chíu chíu chíu!” Chim béo nỗ lực phô diễn bộ lông xinh đẹp của mình cho con người tẻ nhạt kia xem. Đầy sức sống và chẳng biết mệt mỏi là gì.

​Nhưng khi sải rộng đôi cánh màu xám tro, rồi cúi đầu nhìn lớp lông ngực trắng muốt của mình, nó mới phát hiện cách phối màu của mình quá đơn điệu, kém sắc hơn hẳn so với những loài chim sặc sỡ khác.

Nó giả vờ như không có chuyện gì, vội vàng thu cánh lại, dùng móng gà nhỏ nhảy tót hai cái rồi lại chíu chíu thêm hai tiếng.

Nó nỗ lực thể hiện bản thân trước mặt con người và hiệu quả cũng không tệ, một kẻ thiếu kiên nhẫn và chẳng mấy hứng thú với vạn vật như Trần Bắc Xuyên thế mà lại nhìn nó không chớp mắt.

​“Chíu~ chìu chíu!” Bé chim béo đắc ý đến mức sắp bay lên đến nơi.

​Đúng lúc này, cuối cùng Trần Bắc Xuyên cũng không nhịn được mà mở miệng: “.....Con gà này béo thật đấy.”

​Nghe vậy bé chim béo tức thì biến sắc, giận đến mức lông dựng hết cả lên, lông xù ra như một bông hoa bồ công anh!

​Đôi cánh chim vỗ loạn xạ, những tiếng kêu liên hồi vang lên lảnh lót chói tai: “Chíu chíu chíu chíu! Chíu chíu chíu chíu chíu!!”

​Là chim, chim sẻ đó! Anh mới là gà béo!

__________________

Tác giả có lời muốn nói:

Chiu Chiu: (khoe bộ lông xinh đẹp) Ờm....hình như cũng không được đẹp lắm.....(thu lông lại) (nhảy nhót) (nghiêng đầu)

CBC (bị dễ thương đánh gục nhưng vẫn mạnh miệng): Con gà này béo thật đấy.

Trước Tiếp