Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
『"Cố Tu đang theo đuổi tôi."』
_
Con thú nhồi bông chim sẻ treo trên túi của Cố Tu là sản phẩm thủ công tinh xảo, làm bằng len nỉ, tái hiện sống động thần thái của loài chim sẻ đuôi dài phương Bắc thực thụ.
Lục Thời Sâm không thể tìm thấy kiểu dáng giống hệt trên mạng, tuy có vài cửa hàng cung cấp dịch vụ đặt làm theo yêu cầu nhưng hắn đều từ chối, bởi lẽ thứ hắn thật sự muốn không phải là mua một con giống hệt, mà là muốn biết lai lịch của nó.
Hắn không đào sâu thêm, nhưng thật tình cờ và cũng thật đúng lúc khi hắn tìm đến trường đại học A, lại vô tình nhìn thấy một cửa hàng quà tặng bên đường.
Tủ kính trưng bày trước cửa được trang trí thành khung cảnh tuyết trắng mang đậm không khí giáng sinh, một cây thông Noel thủ công, bên dưới trải một lớp tuyết giả lấp lánh như vụn bạc, xung quanh còn có đủ loại đồ trang trí nhỏ phong cách giáng sinh như quả cầu pha lê, mô hình gỗ, thú nhồi bông……
Trong đó có một ông già Noel bằng bông với bộ râu trắng phau bồng bềnh mềm mại. Hắn lấy điện thoại ra đối chiếu với bức ảnh con thú bông chim sẻ kia, từ tay nghề đến phong cách đều cực kỳ giống nhau.
Hắn vừa bước vào cửa hàng vài bước là con thú nhồi bông chim sẻ y hệt đã xuất hiện ngay trước mắt.
Được làm thủ công hoàn toàn, giá bán là 200 tệ. Đối với sinh viên, đây có thể coi là một món quà khá đắt đỏ.
Không biết là do tâm trạng gì, rõ ràng thứ này khiến lòng hắn phiền muộn, thế nhưng dáng vẻ ngây ngô đáng yêu kia càng nhìn càng giống Cố Tu, hắn như thể bị ma xui quỷ khiến cũng mua một con nhưng mua rồi lại chẳng có chỗ để, đành phải nhét vào túi áo khoác.
Sau đó hắn băng qua một con đường, đến trước cổng chính bề thế của đại học A.
Hôm nay hắn không mặc vest, nhưng chiếc áo khoác dáng đứng phẳng phiu cùng khí chất tinh anh chín chắn nho nhã cũng đủ để thu hút sự chú ý, hoàn toàn khác biệt với những sinh viên đại học trẻ tuổi non nớt xung quanh.
Đúng lúc Trần Bắc Xuyên từ chỗ nhà thuê chạy tới trường, từ xa đã phát hiện ra người đàn ông kỳ lạ này, bước chân không khỏi khựng lại, nhìn thêm một cái.
Lục Thời Sâm rất nhạy cảm với ánh mắt dò xét của người khác, vừa nghiêng đầu, hai người liền chạm mắt nhau.
Cả hai đều cùng sững sờ trong giây lát.
Họ nhìn thấy trên gương mặt đối phương những đường nét ngũ quan và khí chất tương đồng, nhưng cụ thể là giống ở điểm nào thì nhất thời lại không nói rõ được.
Hơn nữa họ cũng không rảnh rỗi đến mức vừa gặp một người lạ đã đứng quan sát mãi.
Lục Thời Sâm dời tầm mắt đi trước, cuộc điện thoại hắn gọi đã được kết nối, hắn đưa điện thoại lên sát bên tai.
Trần Bắc Xuyên cũng tiếp tục bước về phía trước, muốn vào cổng trường thì phải đi ngang qua bên cạnh người đàn ông.
Lục Thời Sâm mở miệng hỏi người trong điện thoại: “Cố Tu, cậu đang ở đâu?”
Cái tên quen thuộc này khiến bước chân của Trần Bắc Xuyên đột ngột dừng lại.
“Dạ? Đương nhiên là con đang ở trường.....”
Giọng thiếu niên ranh mãnh sinh động, mang theo chút nũng nịu nghe rất quen tai.
Tiếc là người đàn ông không mở loa ngoài nên nghe không rõ lắm.
Nếu cứ tiếp tục đứng lại tại chỗ thì e rằng sẽ khiến đối phương nghi ngờ.
“Thật sao?” Lục Thời Sâm cười khẽ một tiếng, nhưng trên mặt lại không thấy chút ý cười nào.
Khựng lại hai giây, hắn liếc nhìn Trần Bắc Xuyên đang đứng bên cạnh với dáng vẻ cảnh giác, trước khi tiếp tục cuộc trò chuyện điện thoại, hắn hỏi đối phương: “Bạn học này, cậu có việc gì sao?”
Trần Bắc Xuyên cau mày, không đáp lời, sải bước đi nhanh vào trong khuôn viên trường.
Người đàn ông trông quen mắt kia cùng với cuộc điện thoại đó cứ quanh quẩn mãi trong lòng hắn, không thể xua đi được.
Đợi khi đã rời khỏi tầm mắt của người đàn ông, hắn lập tức gọi cho Cố Tu.
Lần thứ nhất không có người nghe, lần thứ hai thì kết nối được, giọng nói trong trẻo của Cố Tu truyền ra, mang theo chút lười nhác của người vừa mới ngủ dậy: “Trần Bắc Xuyên? Sớm thế này.....có chuyện gì vậy?”
Cảm giác lười nhác này rất giống như đang làm nũng, tựa như một chiếc lông vũ mềm mại cọ qua tai hắn..
Điện thoại đã kết nối được vài giây, Trần Bắc Xuyên mới nghĩ ra chủ đề, hỏi: “Hôm nay cậu cũng không đi học à?”
“Ừm....tôi bị thương mà.” Cố Tu diễn kịch diễn đến cùng “Tôi vẫn đang ở bệnh viện, vừa hay anh giúp tôi đi nộp đơn xin nghỉ phép nhé? Tôi gửi bản điện tử cho anh, anh in ra giúp tôi nha.....”
Sai bảo một cách đường hoàng như thế, thật chẳng biết rốt cuộc là ai đang theo đuổi ai nữa.
Dù sao cũng là việc tiện đường, trước khi vào lớp, Trần Bắc Xuyên giúp cậu đến phòng giám thị nộp đơn xin nghỉ.
Thư ký giám thị là người mới nhậm chức, làm việc ở một ngôi trường danh tiếng như đại học A, cô chưa từng thấy sinh viên nào ngỗ nghịch kiểu ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới như Cố Tu, không khỏi bực bội nói: “Cậu là đối tượng của cậu ta à? Xin nghỉ thì bảo cậu ta tự đến, thế này thì còn ra thể thống gì....”
Cái gọi là “đối tượng” đương nhiên chỉ là lời buột miệng trong cơn giận, thế nhưng Trần Bắc Xuyên lại bất giác nín thở một nhịp.
Giám thị thấy vậy liền bước tới, trước tiên cười hòa nhã trấn an sinh viên xuất sắc Trần Bắc Xuyên, vừa nhìn thấy cái tên trên đơn xin nghỉ thì sắc mặt lập tức thay đổi, giật phắt lấy tờ đơn, chẳng cần biết đúng sai liền khiển trách thư ký: “Nói linh tinh gì thế....sinh viên này....không phải là người cô có thể quản đâu.”
Người có thể ngồi vào vị trí giám thị đương nhiên đều là những kẻ lõi đời, dù chỉ là một văn phòng giám thị nhỏ trong học viện.
Dường như giám thị còn muốn nói thêm gì đó với thư ký, nhưng thấy Trần Bắc Xuyên cứ đứng lì ở đó chưa đi, há miệng rồi lại ngậm lại, liếc nhìn hắn mấy lần, bất đắc dĩ phải lên tiếng đuổi người: “À Bắc Xuyên, em cứ về trước đi.”
Trần Bắc Xuyên bước ra khỏi phòng giám thị, đi rất chậm, trước khi chuẩn bị rẽ vào góc tường thì lại nghe thấy từ phía sau truyền đến giọng của giám thị: “Chủ tịch Lục....sao ngài lại tới đây?”
Trong giọng nói mang theo chút hoảng hốt, và nhiều hơn cả là sự lo sợ khi đối diện với người ở cấp bậc bề trên.
Trần Bắc Xuyên quay đầu lại, chỉ kịp nhìn thấy một vạt áo lướt qua cửa, chiếc áo khoác dáng dài màu đen, giống hệt người đàn ông đã gặp ở cổng trường.
........
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Trần Bắc Xuyên xách túi nhanh chóng rời khỏi trường, bắt taxi đi thẳng đến bệnh viện trung tâm.
Hôm nay đến sớm, Cố Tu vẫn đang đợi bữa trưa, cậu ngồi trên giường nghịch điện thoại cho đỡ chán, nghe thấy có người đi vào thì lập tức tràn đầy mong chờ nhìn qua.
Không phải người giao đồ ăn mà là Trần Bắc Xuyên, hắn sải bước tiến lên, hành động vô cùng dứt khoát: “Tôi mang cho cậu món sườn om hạt dẻ ở cổng Đông đây.”
Hắn không hề đánh tiếng hỏi trước để dò xét, Cố Tu cũng chẳng hề ngang ngược đòi hỏi, vậy mà hắn lại trực tiếp tái hiện y hệt hành động trước đây ở thế giới nhỏ học đường.
Bất kể mưa gió hắn đều lẳng lặng mang đồ ngon đến cho Cố Tu, chỉ là cái miệng thì lúc nào cũng phải nói vài câu khó nghe.
Nhiệt độ ngày hôm nay xuống dưới năm độ nhưng sắc mặt hắn lại hồng hào tỏa ra hơi nóng, có thể thấy dọc đường đã vội vã thế nào.
Phần đồ ăn giao hàng hỏa tốc mà hắn mang tới vẫn còn nóng hổi, hương thơm nức mũi, chẳng khác gì ăn tại quán.
Bụng Cố Tu đã sớm đói meo nhưng động tác lại không hề vội vàng, lúc mở nắp hộp còn lén liếc nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Trần Bắc Xuyên mấy lần.
Trần Bắc Xuyên nhướng mày, giọng điệu không mấy thân thiện: “Nhìn cái gì?”
“Ò....không có gì.” Cố Tu cúi đầu.
Lần này chuyển thành Trần Bắc Xuyên lén nhìn cậu.
Cố Tu đầy bụng hoài nghi nhưng vẫn rộng lượng giả vờ như không cảm nhận được, tập trung thưởng thức bữa trưa của mình.
Chẳng mấy chốc phần cơm hộp bệnh viện cậu đặt cũng tới, vừa hay để cho Trần Bắc Xuyên ăn, dù sao người này ăn gì cũng bảo tạm được nhưng đưa cái gì hắn cũng ăn hết.
Việc giả vờ bị thương giúp Cố Tu thoát khỏi nỗi khổ phải dậy sớm, nhưng cậu vẫn không quên công việc chinh phục Trần Bắc Xuyên, đồng thời thám thính xem rốt cuộc người này có tâm nguyện gì chưa hoàn thành.
Dùng thức ăn ấm nóng thơm ngon lấp đầy bụng, tinh thần Cố Tu khoan khoái, máu dồn về phía dạ dày khiến cậu càng thêm lười biếng. Tiếc là hiện tại Trần Bắc Xuyên còn chưa phải là bạn trai của cậu, nếu không cậu nhất định phải hóa thân thành bạch tuộc quấn chặt lấy người này, kéo lên giường cùng ngủ trưa cho bằng được.
“Lại nhìn cái gì nữa?” Trần Bắc Xuyên cứ như sau gáy mọc thêm mắt, vừa dọn dẹp rác sau bữa trưa vừa bực bội nói.
“Xì.” Cố Tu lầm bầm, đột nhiên nảy ra một ý, “Này, hôm nay tôi dự định gội đầu.....”
“Ừm, rồi sao nữa?” Trần Bắc Xuyên không hề ngẩng đầu.
“Anh giúp tôi nha.” Cố Tu mặt dày nói.
Trần Bắc Xuyên im lặng.
Một lúc sau hắn quay người đi thẳng.
Ánh mắt Cố Tu đuổi theo hắn, nhưng thấy hắn không phải đóng sầm cửa bỏ đi mà là vào nhà vệ sinh, rồi lại quay trở ra, lạnh lùng nói: “Phía nhà vệ sinh có ghế gội đầu, đi thôi.”
Cố Tu vẻ mặt vô tội: “Chân tôi bị thương mà......”
Trần Bắc Xuyên không làm gì được cậu, đúng chuẩn là gương mặt đại diện cho kiểu người ngoài lạnh trong nóng, hắn bế nhóc con đang lười chảy thây trên giường xuống, di chuyển đến ghế gội đầu.
Hotboy trường học cao ngạo dĩ nhiên chưa từng gội đầu cho ai bao giờ, vụng về loay hoay mất một lúc lâu.
Hắn không rõ nhiệt độ nước có vừa hay không, lực tay có phù hợp hay không, Cố Tu thì lại chẳng bận tâm chút nào, dưới sự hầu hạ của hắn, cậu lim dim đôi mắt, cảm giác như giây tiếp theo có thể ngủ ngay tại chỗ.
Bản thân là người được theo đuổi sao lại biến thành người phục vụ kẻ khác thế này? Tên nhóc này lại còn hưởng thụ một cách thản nhiên như vậy. Trần Bắc Xuyên đột nhiên thấy hơi khó chịu, khẽ véo vào cái tai đang bị nước nóng xông đến đỏ bừng kia một cái.
“A!” Cố Tu làm quá lên, lập tức kêu to, “Trần Bắc Xuyên, anh làm cái gì đấy!”
Trần Bắc Xuyên đạt được ý đồ xấu, không nhịn được đắc ý nhếch môi.
Cố Tu mở to mắt, nghi ngờ quan sát hắn từ dưới lên trên, vài giây sau, cậu chẳng những không giận mà còn lầm bầm: “Tôi còn tưởng anh lại cắn tôi.”
Trần Bắc Xuyên hơi khựng lại, bị câu nói này khơi gợi trí tưởng tượng, không tự chủ được mà nuốt nước bọt một cái.
Cố Tu vội vàng che tai lại: “Không cho phép cắn tôi.”
“.......”
Cuối cùng hắn còn sấy tóc cho Cố Tu, v**t v* lớp lông chim nhỏ cho thật mượt mà vào nếp.
Trần Bắc Xuyên tốn bao công sức từ trường chạy tới, bận rộn suốt hai tiếng đồng hồ rồi lại rời đi với hai bàn tay trắng.
Mặc dù Cố Tu hở ra là lại xoay chuyển tình thế, biến thành người ra lệnh, nhưng vì cơ thể cậu đang bị thương nên cũng là chuyện có thể châm chước. Hơn nữa cậu cũng không hề quên việc theo đuổi, mỗi ngày đều cần mẫn nhắn tin chào buổi sáng, chúc ngủ ngon trên điện thoại.
Con người là một loài sinh vật có khả năng thích ứng rất mạnh, dần dần, Trần Bắc Xuyên từ chán ghét chuyển thành thói quen, mỗi ngày việc đầu tiên sau khi mở mắt chính là kiểm tra xem có tin nhắn mới của Cố Tu hay không.
Ngày hôm nay cuối cùng hắn cũng không nhịn được mà trả lời một câu, hỏi Cố Tu khi nào thì xuất viện.
Cố Tu nói năng ấp úng, khéo léo lái sang chuyện khác.
Trần Bắc Xuyên cất điện thoại, cân nhắc xem hôm nay có nên đến bệnh viện một chuyến nữa không, chỉ là có đến bệnh viện cũng lại bị Cố Tu sai bảo, hắn căn bản không thể thám thính được thông tin mình muốn từ cái miệng của nhóc lừa đảo kia.
Dạo gần đây Cố Tu hoàn toàn bỏ mặc việc học mà trốn tiết, phía giáo viên thì sóng yên biển lặng, nhưng trong đám sinh viên lại rộ lên không ít lời bàn tán.
Buổi diễn thuyết ngày hôm nay có sinh viên của đủ các khoa trong học viện, Cố Tu là tân sinh viên năm nhất, Trần Bắc Xuyên liền nghe thấy mấy người bạn cùng lớp của cậu đang ngồi đó tụm lại buôn chuyện.
“Này, bọn mày có biết lai lịch của Cố Tu thế nào không? Đám người ở văn phòng bình thường oai phong là thế, vậy mà cứ đụng đến chuyện liên quan tới cậu ta là lại khúm núm như cháu chắt vậy!”
Sinh viên này có lẽ từng chịu uất ức ở văn phòng nên lời lẽ khá gay gắt.
Trần Bắc Xuyên lặng lẽ chậm tay lại, vểnh tai lên nghe.
Trong trường học vốn chẳng có bức tường nào là không lọt gió, những chuyện bí mật tin nhảm dù có kín kẽ đến đâu, chỉ cần đủ chấn động và hấp dẫn thì việc lan khắp trường cũng chỉ là vấn đề thời gian, thậm chí còn có thể truyền từ đời này sang đời khác, từ khóa cũ sang khóa mới, kéo dài không dứt.
“Hình như tao biết một chút.....” Quả nhiên có người biết nội tình, tiếp lời, “Bọn mày biết Tần Thuần ở khoa kinh tế chứ? Cái gã cậu ấm ngày ngày lái xe thể thao đi học ấy, vậy mà đứng trước mặt Cố Tu cũng phải khúm núm làm đàn em đấy.”
“Tao có người bạn quen với đàn anh cùng lớp của Tần Thuần, từng nghe anh ta khoe khoang rằng chuyện về người anh em của mình đến tiểu thuyết cũng chẳng dám viết thế, cực ngầu luôn.” Lại có thêm một người gia nhập hội tám chuyện, “Chắc là đang nói về Cố Tu đó. Nghe họ bảo, Cố Tu chỉ là con trai tài xế của nhà giàu thôi, nhưng bố cậu ta vì bảo vệ chủ mà chết nên cậu ta mới được nhà đó nhận nuôi.”
“Chính là vị.....chủ tịch của tập đoàn Hoàn Á đó.... Nghe nói là cha nuôi của cậu ta?”
Sau khi đã có được thông tin mình muốn, Trần Bắc Xuyên mặt không đổi sắc cầm lấy túi của mình, đầu không ngoảnh lại mà rời khỏi phòng học.
Trên đường đi, hắn nhanh chóng lên mạng tìm kiếm từ khóa, từ tập đoàn Hoàn Á chi đến vị chủ tịch tuổi trẻ tài cao, Lục Thời Sâm.
Trên mạng chỉ có vài tấm ảnh chụp từ xa không mấy rõ ràng, nhưng thấp thoáng có thể thấy vóc dáng cao lớn, gương mặt tuấn tú.
Cũng vô cùng quen mắt.
Trần Bắc Xuyên trí nhớ rất tốt, nhanh chóng xâu chuỗi tất cả manh mối trong khoảng thời gian qua lại với nhau.
Đây chính là người đàn ông mặc áo măng tô đã từng xuất hiện ở trường lần trước, còn thiếu niên đã gọi điện thoại nũng nịu mè nheo với hắn ta, đa phần chính là Cố Tu. Vậy nên, Cố Tu thậm chí không chỉ đơn thuần là giàu có bình thường, mà là cậu ấm siêu giàu chỉ tồn tại trong các câu chuyện phiếm.
Cái gọi là đi làm thêm, rõ ràng là một lời nói dối được đo ni đóng giày cho một m*nh tr*n Bắc Xuyên.
Hắn thuận lợi tìm đến tập đoàn Hoàn Á, không hề hẹn trước, vậy mà lại gặp được chủ tịch Lục Thời Sâm một cách suôn sẻ đến lạ thường.
Mọi chuyện thuận lợi đến mức khó tin, giống như Lục Thời Sâm đã sớm tính toán kỹ lưỡng đâu ra đó, chỉ chờ hắn tự tìm tới cửa.
Nói cho cùng thì chuyến đi này của hắn vốn dĩ mang theo bực tức muốn đến hỏi cho ra lẽ, nhưng thái độ có hơi kỳ quặc của Lục Thời Sâm, cộng thêm hành động đến trường như đi bắt gian lần trước của hắn ta khiến hắn ngay lập tức thay đổi suy nghĩ.
Gặp được người rồi, theo lý mà nói cho dù chưa từng điều tra trước, Lục Thời Sâm cũng đã nhận được thông tin khách đến từ chỗ lễ tân, vậy mà hắn ta lại đẩy gọng kính, ánh mắt lạnh nhạt pha chút khinh miệt mà hỏi: “Cậu là ai?”
Trong lời nói ẩn chứa sự cảnh giác và địch ý khó lòng nhận ra.
Làm gì có bậc làm cha làm mẹ nào lại mang cảm xúc như vậy đối với bạn học của con mình?
Trần Bắc Xuyên rũ mắt suy nghĩ một lát, phong thái không kiêu ngạo không tự ti, cũng không trả lời thẳng câu hỏi, chỉ hỏi ngược lại: “Chủ tịch Lục thần thông quảng đại, chẳng lẽ chưa từng điều tra trước về tôi sao?”
Lục Thời Sâm chưa từng bị thách thức uy quyền như thế này bao giờ, sắc mặt lạnh lẽo như băng.
Mãi một lúc lâu mà Trần Bắc Xuyên cũng không hề chùn bước, hắn đành phải lên tiếng: “Tôi từng gặp cậu rồi, cậu là sinh viên đại học A, bạn học của Cố Tu.”
Trần Bắc Xuyên lúc này mới “ừm” một tiếng, lấy lùi làm tiến, miệng kín như bưng không nói thêm lời nào.
Khoản học bổng hậu hĩnh và các loại tiền thưởng hàng năm đủ để hắn có một cuộc sống không lo cơm áo, thậm chí còn tích cóp được một khoản tiền tiết kiệm không nhỏ, nhưng sự dư dả đó chỉ là khi so sánh với các bạn học khác. Trước mặt một nhân vật đã công thành danh toại như Lục Thời Sâm, điều đó chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Nhưng không sao cả, hắn đang nắm trong tay một con át chủ bài.
Cố Tu thích hắn, đang theo đuổi hắn, trong trường có rất nhiều người biết chuyện này.
Câu nói tiếp theo của Lục Thời Sâm càng củng cố thêm suy đoán của hắn, rõ ràng là muốn dọn sạch những kẻ mập mờ không rõ ràng với con nuôi mình, giọng nói nghiêm nghị: “Cố Tu và những sinh viên bình thường như các cậu không phải là người cùng một thế giới, cậu đã tìm tới tôi thì cũng nên hiểu rõ đạo lý này.”
Trần Bắc Xuyên đã sớm có chuẩn bị: “Cố Tu thích tôi, cậu ấy đã theo đuổi tôi rất lâu rồi. Ngài cứ đến trường nghe ngóng một chút là sẽ biết. Hay là, ngài đã sớm biết rồi?”
Biểu cảm của Lục Thời Sâm rõ ràng trở nên khó coi, dù đã từng trải qua biết bao sóng to gió lớn cũng không hoàn toàn khống chế được.
Người này đối với Cố Tu quả thực không phải là quan tâm bình thường.
Sự quan tâm đến mức gần như b*nh h**n.
Lục Thời Sâm cúi đầu kéo ngăn kéo ra, lấy con thú nhồi bông chim sẻ mà mình đã mua, tùy tiện ném về phía Trần Bắc Xuyên: “Thứ đồ rẻ tiền cậu tặng Cố Tu này, cầm về đi.”
Trần Bắc Xuyên cau mày.
Con thú bông trong tay rất quen mắt, hắn đã thấy nó treo trên chiếc túi đeo chéo nhỏ của Cố Tu rất nhiều lần.
Nếu phủ nhận, hắn sẽ ngay lập tức rơi vào thế yếu trước mặt Lục Thời Sâm.
Đối đầu với một người ở vị thế bề trên như thế này, không được phép để lộ ra dù chỉ một chút nao núng.
Trần Bắc Xuyên bình tĩnh cất con chim sẻ bằng bông đi, động tác cẩn thận và đầy trân trọng, một hồi lâu sau mới ngẩng đầu đối mặt với Lục Thời Sâm một lần nữa, nhấn mạnh từng chữ: “Xem ra ngài đã tạo ra áp lực không nhỏ cho Cố Tu, đến mức cậu ấy phải vừa che giấu vừa nói dối, giả làm đứa trẻ nhà nghèo, đi làm thêm kiếm tiền để mua đồ ăn ngon cho tôi, tặng quà cho tôi, dùng cách ngốc nghếch như thế để theo đuổi tôi.”
Vừa nói khóe môi hắn vừa không kìm được mà hiện lên một nụ cười ngọt ngào.
Sắc mặt Lục Thời Sâm khó coi đến mức sắp không khống chế nổi nữa rồi.
“Hôm nay tôi tới đây là có một câu muốn hỏi ngài.” Trần Bắc Xuyên nhẹ nhàng tung ra đòn giáng cuối cùng, “Ngài với tư cách là cha của Cố Tu....à không phải, là cha nuôi, chỉ là cha nuôi mà thôi....sự 'bảo vệ' của ngài dành cho cậu ấy, liệu có phải là hơi quá mức rồi không?”
Hắn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “bảo vệ”.
Gần như muốn nói thẳng ra rằng, h*m m**n kiểm soát của ngài đối với cậu ấy đã vượt quá giới hạn bình thường của một bậc trưởng bối rồi.
Đường quai hàm của Lục Thời Sâm căng cứng, hắn giữ vẻ mặt bình tĩnh im lặng không nói lời nào, nhưng cây bút máy trong tay suýt chút nữa thì bị hắn bẻ gãy.
____________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Tu: Hả?? Thế này có phải hơi loạn quá rồi không?
Chủ thần: Cho cái tội ngươi bắt cá hai tay đấy.